A Howl Of Wisdom - Chương 9: Chapter 9: DIANTHA I
[ 08:30 21/03/1289, học viện Citadiel, Lyandry, Theresia ]
Diantha khoanh tay đứng bên cửa sổ hướng mắt xuống hoa viên dưới sân học viện. Nhẹ đẩy cánh cửa mạ vàng để đón cơn gió mát, nàng hít một hơi thật sâu để tự trấn an mình. Cái hồi còn là công nương ở Seth, Diantha cũng hay đứng bên bậu cửa sổ thế này để ngắm nhìn người tình của nàng rèn luyện kiếm thuật. Chàng là một tiên tai nhọn đã từ bỏ quyền năng trường sinh để có thể ở bên nàng. Nhưng tiếc thay, chính trường nhơ nhuốt đã nuốt chửng con người chính trực nọ. Diantha vẫn yêu chàng, dù có chết đi thì nàng vẫn yêu nhưng thứ tình yêu ấy chẳng còn là tình cảm lãng mạn nữa. Nàng xếp nó vào đáy tim và nhớ về như chút kỷ niệm buồn.
Cơn gió đon đả từ đâu vồ đến hất mấy lọn tóc bạc cuốn lô của nàng tung bay. Diantha vô thức xoa nhẹ hai lòng bàn tay lên bắp thịt vốn chẳng lấy gì làm đầy đặn. Bờ vai mảnh khảnh của nàng rút lại theo làn hơi ẩm ướt vì sương sớm đang tràn vào phổi.
“Diantha…”, bố cô gọi với lại từ chiếc sô pha giữa phòng.
Nàng quay lại nhìn thì thấy ông ấy đang ung dung dùng trà. Dưới nắng sớm, chiếc đầu trọc của bố nàng hiện lên như quả trứng gà nâu trông thật ngộ nghĩnh. Nàng vô thức che miệng cười khịt một tiếng.
“Con không phải đang cười nhạo cái đầu trọc của ta đâu nhỉ?”, ông Khan vừa hỏi vừa cười chua chát.
Diantha cười phá lên không hề giữ kẽ. Đến lúc nước mắt đã tứa ra trên khóe mi thì nàng mới ngớt.
Vừa cất bước về phía chiếc sô pha đối diện bố mình, Diantha vừa nói “Con không thể quen với hình tượng này được… Bố đã trải qua những chuyện gì vậy?”
Ông Khan chỉ lắc đầu không đáp. Trong đôi mắt có phần u sầu.
Vuốt nhẹ phần sau váy để ngồi xuống, Diantha đón lấy cái tách trà mà bố nàng vừa mới châm cho. Mùi trà thơm đến nức mũi đưa nàng về những ký ức xa xôi. Ôi đẹp biết bao những ngày trường ngồi trên con thuyền gỗ rồi thả mình theo dòng Sheena thảo hiền, Diantha vẫn nhớ như in những thị trấn dựng từ đá sa thạch sừng sửng giữa hoang mạc cát, những rặng chà là xanh rì nương mình theo cơn gió bỏng cháy và cả những con người có nước da nâu đen trong dãy lụa đỏ như những đóa hồng nhung rực lửa. Nhưng tiếc thay, người chèo thuyền cho nàng năm ấy giờ chỉ còn là những mảnh ký ức mơ hồ mà nàng chẳng thể nào thấy rõ mặt.
“Con vẫn nhớ những gì ta căn dặn chứ?”, ông Khan hỏi.
“Em trai của bá tước Khal Von Lycarok là một kẻ đáng tin đến vậy sao?”, Diantha hỏi mà chẳng buồn tiết chế sự nghi hoặc trong ngữ điệu, “Nhìn Khal mà xem, con chỉ thấy một con sói điên bạ đâu đánh đó…”
“Chớ có phạm thượng”, ông Khan nói bằng giọng trầm, “Kein có thể không biết nhưng Khal thì biết tỏng đấy nhé. Con nghĩ ai mới là kẻ đang thống trị cái Theresia này vậy?”
“Hoàng gia Hamilton”, Diantha nghiêng đầu nhìn ông Khan.
“Ta không nghĩ như vậy đâu, Diantha”, Khan nói.
Có tiếng gõ cửa lộp cộp vang đến, bà hiệu trưởng Catherine de Hamilton xuất hiện. Trong cái tuổi tứ tuần này, Catherine vẫn giữ được cho mình vẻ đẹp đầy sức sống như một thiếu nữ tuổi đôi mươi dù trên vầng trán đã có vài vết chân chim. Tóc tết xương cá, môi đỏ như son, gót cao đen bóng cùng một bộ com lê trắng càng tôn lên vẻ đẹp vương giả mà chẳng mấy ai bì được.
“Chào buổi sáng, đại công tước”, Catherine cất lời êm dịu như tiếng chim ca.
“Chào công nương”, ông Khan và Diantha vẫn ngồi nguyên vị trí mà đáp lời.
Catherine tự châm cho bản thân một tách trà rồi mang đến bàn làm việc ngay đối diện bộ sô pha. Đặt quyển sổ tay thuộc da sang trọng lên bàn, Catherine cũng ngồi xuống cái ghế nạm vàng của bà ta rồi ung dung nhấp một ngụm trà thơm.
“Nghe tin ngài lạc vào Gino làm tôi lo sốt cả vó đấy”, Catherine nói bằng giọng lo lắng.
“Cũng đã chục năm tôi chưa trở lại đây lần nào”, ông Khan đáp nhẹ tênh, “Đường xá dạo này cứ thay đổi liên tục, chẳng biết ngã nào mà lần…”
“Chỉ là xây cầu nên dẹp mấy cái phà ngang sông ấy mà”, Catherine cười lớn, “Nhiều cầu quá thành ra đường xá cứ rối tung lên hết cả…”
“Vậy à…”, ông Khan cười mỉm rồi nhấp một ngụm trà.
Diantha không hiểu nổi câu chuyện dài dòng của những người sống lâu năm như bố nàng hay bà công nương đây. Xem chừng họ có quan hệ bạn bè nhưng không thể gọi là thân thiết. Nàng cảm tưởng như hàng ngàn lưỡi dao đang lơ lửng trong không khí và mỗi lần họ cất lời là đám dao sắc lẻm cứ bay loạn xạ hết cả.
“Ngài muốn cho hoàng…”, Catherine đang nói thì khựng lại. Bà ta hắn giọng một cái mới nói tiếp “…cho cậu Kein học chung khóa với công nương đây ư?”
“Đúng vậy”, ông Khan gật đầu.
“Còn Lana del Uzali thì sao, thưa ngài?”, Catherine hỏi.
“Nếu cô ta vượt qua bài thi năng lực thì hãy cho vào cùng khóa, còn không thì cứ theo luật mà làm”, ông Khan đáp, “Dù sao thì cô ta đến đây để học chứ không phải để vây vào mấy chuyện rối rắm của chúng ta…”
“Ừm…”, Catherine gật đầu.
Diantha bưng tách trà lên nhấp một ngụm rồi đưa mắt nhìn qua khung cửa sổ mở toang. Bầu trời trong xanh chẳng thấy mây đâu. Nắng sáng xuyên qua khung cửa kính in hằn lên tấm thảm nhung dưới sàn nhà bóng hình một đoán sen e ấp nở.
Lại có tiếng gõ lộp cộp vọng đến.
Catherine sải bước đến rồi mở cánh cửa gỗ đỏ thẫm ra. Diantha thấy hai bóng người bên ngoài hành lang, một cô gái có tai nhọn và một chàng trai người sói y hệt Khal Von Lycarok. Họ cũng đang mặc đồng phục học viện như nàng.
Diantha đứng dậy. Nàng cầm theo cái tách của mình rồi bước về phía bố nàng và ngồi ngay bên cạnh.
Catherine khép cửa lại rồi dẫn hai người nọ vào theo. Ông Khan lập tức đứng dậy khi thấy Kein như đang đón chào một người rất quan trọng.
“Hai cô cậu có thể ngồi ở đây”, bà hiệu trưởng vừa đi vừa chỉ tay về phía cái sô pha từng là chỗ nàng ngồi.
“Chào ngài đại công tước”, người con trai cất tiếng với khuôn mặt méo mó đầy miễn cưỡng.
“Chào cậu, Kein”, ông Khan đáp với một nụ cười hào sảng đến mức chính nàng cũng hiếm khi được nhìn thấy.
Xem chừng cậu trai này chính là Kein Von Lycarok, còn cô gái đang tỏ ra nhút nhát bên cạnh là Lana del Uzali. Diantha đã nghe nhiều lời đồn về một cô gái thiên tài được học viện tuyển thẳng, cứ ngỡ sẽ là một kẻ ngạo mạn nhưng trông cô ấy có vẻ khá dè dặt.
Kein không ngồi xuống ngay như ông bố cợt nhả của nàng, mà đứng thẳng người và đặt một tay trước ngực rồi cúi nhẹ đầu.
“Kein Von Lycarok”, Kein nói bằng giọng trầm ấm.
Nàng thấy thế thì cũng đứng dậy, nhẹ nâng một bên váy rồi khụy nhẹ gối.
“Diantha Ella Timberlake”, Diantha giới thiệu với đôi mắt nhắm nghiền duyên dáng.
Nàng đứng thẳng người rồi nhìn Lana. Cô ả đã ngồi xuống sô pha từ lúc nào trong khi khoanh tay ra vẻ khó ở.
“Còn đây hẳn là Lana del Uzali trong lời đồn”, Diantha mỉm cười hỏi.
“Đúng vậy”, Lana đáp cọc lóc.
Diantha thấy một cái nhíu mày bất mãn trên gương mặt sói sắc sảo của Kein.
“Mong tiểu thư lượng thứ cho qua…”, Kein nói nhỏ, “Lana có vẻ đã mệt sau chuyến đi dài nên mới có thái độ như vậy.”
Diantha mỉm cười và nhẹ gật đầu. Cả hai ngồi xuống đối diện nhau. Trong lúc cuộc chào hỏi diễn ra thì bố của nàng đã châm ra bàn hai tách trà lưng chừng và đặt ngay ngắn trước mặt cả Kein và Lana. Nhìn cái cách Kein bưng tách trà lên là đủ để cho Diantha biết rằng con người trước mặt nàng không phải loại lính cán thô lỗ. Xem chừng Kein là một người nhã nhặn và biết chăm lo cho người khác, chỉ là vẻ ngoài của một người sói có lẽ sẽ thu hút sự chú ý trong cái học viện vốn toàn con người này.
“Kein, Lana”, bà Catherine nói dõng dạt, “Có thể các cô cậu đã biết, nhưng tôi sẽ tự giới thiệu lại. Tôi là Catherine de Hamilton, cũng là hiệu trưởng của cái học viện này. Học viện có bốn mươi…”
“Xin lỗi”, Kein cắt lời Catherine, “Chúng tôi sẽ tự tìm hiểu sau, thưa hiệu trưởng. Ngài có tốn sức nói bây giờ thì chúng tôi cũng chẳng thể nhớ được…”
“Xin lỗi… Xin lỗi…”, Catherine cười giòn giã, “Bệnh nghề nghiệp ấy mà...”
Diantha thấy rõ một cái tạch lưỡi trên miệng Lana. Nàng cũng chẳng hiểu cô ả đang bực bội vì điều gì. Diantha thở dài một hơi thật nhẹ để mọi người không phát hiện. Nàng bưng tách trà đưa lên miệng trong khi quan sát Kein. Vẻ bề ngoài thì giống hệt Khal nhưng sự lãnh đạm và thoát tục này thì đúng là khác biệt. Nàng thích đôi mắt của cậu ta, nó có màu xanh ngọc và sâu thẳm như đại dương.
“Cậu Kein đã nắm được thông tin chưa?”, bà Catherine hỏi.
Kein chỉ gật nhẹ gật đầu để đáp lời.
“Các người đang bày trò gì vậy?”, Lana nói bằng giọng hằn học, “Cứ nói chuyện lấp lửng khó chịu chết được…”
Chợt Kein trừng mắt nhìn Lana rồi nói một câu dài ngoằn bằng thứ ngôn ngữ bay bổng kỳ lạ mà nàng không thể hiểu. Diantha ghé mắt nhìn Khan.
“Họ nói gì vậy?”, Diantha che miệng hỏi khẽ.
“Đó là mật ngôn của tổ tiên họ”, ông Khan đáp, “Ta nghe đồn Lana có thể gặp bà tổ trong mơ và học ma pháp từ bà ta, ngôn ngữ đó là cách họ giao tiếp…”
“Thật kỳ lạ…”, Diantha bình phẩm.
Chợt nàng thấy vẻ hậm hực của Lana đã dịu lại. Dù mồ hôi vẫn chảy ròng trên làn da trắng trẽo nhưng cái nhíu mày choa ngoa đã phai đi trông thấy.
“Tôi chỉ hỏi cậu ấy đã nắm qua quy trình thi đầu vào thôi”, Catherine bình thản nói rồi nhấp một ngụm trà. Sau một khoảng lặng, bà ta tiếp “Không như cô, Lana del Uzali, Kein không có học bổng nên phải trải qua thủ tục thi cử đàng hoàng…”
“Tôi cũng sẽ tham gia…!”, Lana gầm lên, “…Tôi cũng sẽ tham gia thi đầu vào…”
Nàng thấy rõ mồn một cái cắn răng ngập tràng sự phẫn nộ trên mặt Lana. Bàn tay siết chặt ướt đẫm mồ hôi cùng cái nhìn đầy sát khí của cô ta hướng về phía Kein khiến Diantha không hiểu họ là bạn bè hay đối thủ của nhau nữa.
“Vậy à…”, Catherine mỉm cười.
Bố Khan của nàng cũng đang khúc khích trông ám mụi vô cùng.