Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

A Howl Of Wisdom - Chương 11: Chapter 11: KEIN VI

[ 11:00 21/03/1289, học viện Citadiel, Lyandry, Theresia ]

Theo chân thầy chủ nhiệm Jaden, Kein cất từng bước chân lạ lẫm dọc dãy hành lang trải thảm đỏ của ký túc xá nội trú bên trong học viện.

Khác với kiến trúc đỏ đen bí ẩn của tòa hành chính, tông màu xám trắng mát mắt mới là sự lựa chọn của những bàn tay lành nghề đã dựng nên nơi đây. Trần nhà vẫn chót vót, trên cao vẫn là đèn chùm và khoảng tường nào cũng có ít nhất một tác phẩm hội họa. Nắng trưa xuyên qua vô số ô kính ngũ sắc trên cao như ai phun sơn dọc các mảng tường vốn chỉ một màu trắng ngà ảm đạm.

Trong mắt Kein, thầy Jaden chẳng khác nào người thầy Ngọc Hòa từng dạy cậu môn cấu trúc dữ liệu và giải thuật, và Kein làm sao có thể quên được chất giọng trầm ấm và đức tính nhẫn nại của một người đưa đò tận tụy như thầy. Cái tướng đi gù gù, đôi kính cận và mái đầu lấm tấm bạc của thầy Jaden cũng y hệt. Kein tự hỏi nếu hai người họ được gặp nhau thì sẽ thế nào.

“Em được toàn quyền sử dụng căn phòng này…”

Giọng nói vang như tiếng chuông nhà thờ của thầy Jaden kéo Kein về với thực tại. Kein đứng sửng người lại nhìn quanh thì thấy bản thân đang ở cuối hành lang. Một nàng gió từ đâu bay đến rồi thản nhiên chơi đùa với nhúm lông xù bên trong đôi tai nhọn của cậu. Kein nhìn quanh, cậu thấy một cánh cửa ở cái chỗ lẽ ra phải là bức tường, nó được gài chốt nhưng không có ổ khoá.

“Thưa thầy…”, Kein chỉ tay về phía cánh cửa, “Ngoài kia là gì vậy?”

Thầy Jaden mỉm cười, “Ngoài đó là hoa viên nhân tạo của tầng này, tầng nào cũng có một cái hoa viên như vậy…”

Thầy Jaden mở cánh cửa phòng của Kein rồi bước vào, nói tiếp “Ngày xưa thì còn có người chăm, nhưng dần dà lũ trẻ toàn ăn với chơi nên ngoài đó bị bỏ hoang…”

“Em trồng hoa ngoài đó được chứ?”, Kein phấn khích hỏi.

Thầy Jaden tròn mắt nhìn Kein nhưng rất nhanh đã nở nụ cười rạng rỡ, “Rất hoan nghênh đấy, cô hiệu trưởng hẳn sẽ vui lắm…”, mấy vết chân chim in hằn trên thái dương thầy như chứng minh cho một đời cần lao.

Theo thầy Jaden vào trong phòng, Kein như không tin vào đôi mắt của chính mình.

“Cái… Cái này…”, Kein lắp bắp nói không nên lời.

“Làm gì mà em bất ngờ thế?”, thầy Jaden nghiêng đầu hỏi.

“Em… Em tưởng ở ký túc thì phải dùng chung phòng với các bạn học khác…”, Kein nói bằng giọng run run.

Thầy Jaden bật cười thành tiếng. Thầy ra hiệu cho Kein ngồi xuống bộ sô pha gỗ trầm thếp vàng giữa phòng rồi quay bước đến cái quầy để pha trà. Kein ngoan ngoãn nghe lời.

Căn phòng rộng đến mức Kein cảm thấy tội lỗi nếu sử dụng nó một mình. Chính giữa trần nhà treo một chiếc đèn chùm pha lê được chế tác nguy nga đến mức vốn từ ít ỏi của Kein là không đủ để mô tả, ngay bên dưới nó là một tấm bình phong bằng gỗ khảm nạm vô số trai ngọc sà cừ lấp lánh. Ở gian trong, Kein loáng thoáng thấy được một chiếc giường đôi được căn màn the rũ rượi chẳng khác nào giường dành cho các vương tôn quý tộc. Đối diện bộ sô pha mà Kein đang ngồi có một giá sách, ngay cạnh nó là bàn học, tất cả đều là gỗ hương trầm được phết dầu bóng loáng.

Thầy Jaden bưng một khây trà đến gần rồi đặt nó xuống bàn. Thầy từ tốn châm cho Kein một tách rồi mới châm cho bản thân một tách khác. Mùi trà thơm quyện cùng mùi gỗ trầm khiến cho không gian vốn đã diễm lệ lại càng thêm phần sang trọng.

“Em được học bổng toàn phần nên đãi ngộ sẽ khác…”, thầy Jaden bưng tách trà lên miệng. Sau một khoảng lặng và trà có vẻ đã tuông xuống bụng, thầy Jaden mới nói tiếp, “Hơn nữa, cô hiệu trưởng có vẻ ưu ái em nên cả cái tầng này chẳng có ai khác đâu, yên tĩnh tuyệt đối đấy nhé…”

“Thảo nào dọc hành lang em chẳng thấy ai khác…”, Kein nói.

Nếu biết mọi chuyện sẽ thành ra thế này, Kein đã nói trước với bà Catherine rằng cậu muốn một cuộc sống học đường bình thường chứ không cần quá ưu ái như vậy. Một dị biệt giữa tập thể sẽ mang đến thù ghét không mong muốn, và Kein đã quá đủ với công việc làm vệ sĩ cho Diantha rồi.

“Nhưng phải nói…”, thầy Jaden lên tiếng, “Khả năng kiểm soát ma lực của em đúng là tốt thật…”

“Vâng ạ?”, Kein nghiêng đầu nhìn thầy Jaden đầy khó hiểu.

“Làm sao em niệm được thứ thuật thức chuẩn xác đến vậy?”, Jaden hỏi, “Hỏa cầu bình thường phải bay hỗn loạn như ma pháp của Lana mới phải. Nhưng của em nó lại lao như tên bắn ấy…”

Kein thoáng ngạc nhiên vì câu hỏi kỳ lạ của thầy chủ nhiệm. Nhớ lại hồi còn nhỏ, ma thuật của cậu cũng bay loạn xạ như vậy. Nhưng nhờ thiền định và tĩnh tâm trong lúc chăn bò trên thảo nguyên gió lộng mà Kein đã tìm được sự bình an trong tâm hồn. Cũng từ thời khắc đó, ma pháp của Kein đạt đến cảnh giới sắc bén và chuẩn xác lạ kỳ mà đến cả Khả Liên cũng không lý giải được.

“Em nghĩ là do tâm khảm người dùng…”, Kein nói nhẹ như gió thoảng mây bay, “Tâm tính thiện lành thì ma pháp cũng sẽ sắc bén theo”, Kein ốp tay vào lòng ngực để cảm được nhịp tim đều đều, “Như một cây kim muốn thành hình thì người làm ra nó cũng phải nhẫn nại…”

“Ô…”, Thầy Jaden thốt lên không giấu được vẻ kinh ngạc. Chợt thầy bưng tách trà lên nhấp một ngụm. Mất một khoảng lặng đăm chiêu thì thầy Jaden mới lên tiếng, “Quả thật em nói không sai… Những học viên hiền lành thì ma pháp của chúng cũng tinh gọn hơn nhiều nếu so với đám cá biệt chỉ biết quậy phá…”

Kein không hiểu sâu về ma thuật như Lana và cậu chẳng bao giờ cảm thấy hổ thẹn vì điều đó. Với Kein, ma thuật là một người bạn đường trung thành và sẽ luôn bảo vệ cậu khỏi bất cứ gian truân hay khổ ải nào. Hồi còn ngây dại, Kein có lần nghe Lana nói rằng ma thuật chỉ là công cụ, và quả thực Lana đã sống với triết lý ấy đến tận bây giờ.

Kein vẫn luôn đau đáu trong lòng cũng là vì vậy. Kein sợ Lana sẽ bị chính sự hỗn loạn bên trong cậu ấy nuốt chửng rồi trở nên điên dại lúc nào không hay.

“Thầy Jaden…”, Kein lên tiếng, “Những tiếng nói bên tai em trong bài kiểm tra khi nãy là gì vậy?”

“Lời nguyền”, thầy Jaden đáp thẳng thừng, “Nó là công cụ để cấm học viên sử dụng ma thuật tùy tiện bên trong khuôn viên trường… Ma lực càng mạnh thì tiếng gào thét càng dữ dội…”

“Thì ra là vậy…”, Kein gật gù.

Bây giờ thì cậu đã hiểu vì sao Lana lại quằng quại dữ dội đến vậy. Nếu ma lực của Kein là một cái đại dương sâu không thấy đáy thì ma lực của Lana chỉ là nhiều hơn người bình thường một chút. Chính Khả Liên đã khẳng định điều đó trong những giấc mơ của Kein khi cậu còn rất nhỏ, và Kein không thể nhầm lẫn một chuyện quan trọng như vậy. Kein đã chịu đau trong bài kiểm tra vừa rồi nhưng chỉ là cơn điếng nhẹ khi bắn cầu đi vì cậu hoàn toàn không niệm chú. Lana đã phải chịu đau và Kein đã chứng kiến toàn bộ quá trình thống khổ ấy.

Thầy Jaden chống gối đứng dậy. Kein vội bước đến làm điểm tựa để người thầy với đôi chân run rẩy có thể đứng dậy dễ dàng hơn.

“Cảm ơn em…”, thầy Jaden mỉm cười nói, “Một giờ rưỡi chiều nay hãy đến phòng hiệu trưởng, thầy sẽ dẫn em đến lớp học…”

“Em nhớ rồi…”, Kein đáp.

“Một chốc nữa sẽ có nhân viên của học viện đến để đo ni cho em, nhớ mở cửa đấy”, thầy Jodan căn dặn thêm.

“Đo ni làm gì ạ?”, Kein nghiêng đầu hỏi với vẻ khó hiểu.

“May đồng phục, thường phục với trang phục vũ hội…”, thầy Jaden đáp, “Em nghĩ đây là cái trường chỉ dạy ma thuật thôi hay sao?”

Thầy chủ nhiệm bật cười giòn giã rồi bước ra ngoài.

Tiễn thầy ra đến tận cửa và cẩn thận khép nó lại, Kein trở về bàn trà rồi ngã người ra tấm đệm nhung êm ái của chiếc sô pha quá đỗi sang trọng. Kein nhớ cảm giác lăn lộn trên đồng cỏ dưới nắng vàng rực rỡ, nhớ nàng gió lồng lộng bên tai và cả những bữa ăn ngon lành của Erin nữa.

Chợt Kein ngồi phắc dậy.

“Phải viết thư cho Erin thôi…”, Kein thốt lên.

Kein lật đật bước đến chiếc bàn học ngay bên bậu cửa sổ. Đẩy khung cửa kính ra rồi gài chốt cẩn thận, Kein để nàng gió thảo hiền bầu bạn cùng mình. Đến bên Kein với bộ váy thơm nồng mùi hồng nhung, nàng lướt trên lớp lông trắng xám của cậu rồi bay nhảy khắp nơi trong gian phòng vốn quá đỗi tù bí. Kein mỉm cười nhìn mấy tấm rèm the khẽ đong đưa. Phóng tầm mắt xuống hoa viên bên dưới bậu cửa sổ, Kein thấy cả một vũ hội rực rỡ của vô số bướm hoa. Xem chừng mấy bà hoàng hồng nhung kiêu kỳ kia đã tiếp chuyện với nàng gió của cậu nên bộ váy của nàng mới ngát hương như vậy.

Kéo chiếc ghế gỗ ra rồi ngồi xuống bàn, Kein nhìn quanh một lượt. Một xấp giấy gió được được trong cái khây ngay sát vách tường, ngay cạnh nó là chiếc đèn bàn rồi đến một cái hộp đựng chiếc lông vũ và cuối cùng là lọ mực đong đầy. Kein vô thức bật cười. Cầm cái lông vịt màu xanh lục bóng bẩy dưới nắng, Kein lại nhớ về cái hồi còn nhỏ, bố Kilam của cậu vừa viết cả núi thư từ vừa hướng dẫn cậu đọc viết. Kein tự hỏi bố cậu có thật sự là một người chăn bò trên thảo nguyên hay không.

Kein trải mảnh giấy màu trắng ngã vàng lên mặt bàn, nó dày hệt như loại giấy được dùng để làm thiệp mời đám tiệc ở Việt Nam. Chấm cái lông vào lọ mực, Kein bắt đầu nghĩ nên viết gì. Im lặng hồi lâu, giọt mực cũng đã rơi trở lại lọ mà cậu vẫn chưa nghĩ ra được gì.

“Anh xa nhớ…em có khỏe không…”, Kein vô thức ngân nga một đoạn nhạc của nữ ca sĩ mà cậu cứ ngỡ là một danh hài.

Bình tĩnh nào, Kein nghĩ, chỉ là một bức thư tay thôi. Nhưng người ta thường sẽ viết thư tay thế nào nhỉ, Kein hoàn toàn không có kinh nghiệm trong những việc như thế này. Chợt cậu lại nhớ về cái trò đùa “em an com chua” rồi cười một cái đầy chua chát.

Có tiếng gõ cửa lộp cộp vọng đến. Kein dùng cái giẻ để lau đi giọt mực trên cái bút lông và cẩn thận đặt nó về chiếc hộp. Đứng dậy khỏi bàn học rồi bước mau đến cánh cửa, Kein mở ra thì thấy hai nữ nhân viên phục vụ trẻ tuổi. Họ đều mặc com lê đen hệt như thầy Jaden. Kein nhìn bản tên trên ngực áo họ, “Alice” và “Larra”, những cái tên đẹp đẽ hệt như dung mạo của chủ nhân chúng vậy.

“Chào buổi trưa, cậu Kein”, Alice cất lời, “Chúng tôi đến theo chỉ thị của bà Catherine…”

“Mời mọi người vào…”, Kein bước qua một bên để nhường lối đi.

Hai nữ nhân viên bước vào rồi an vị trên bộ sô pha. Kein châm trà cho cả hai rồi cũng ngồi đối diện.

Alice tròn mắt nhìn tờ giấy nằm trỏng trơ giữa bàn làm việc, cười khúc khích rồi hỏi “Chúng tôi đã làm phiền trong lúc cậu Kein học ư?”, giọng Alice nhẹ như gió.

Kein vội lắc đầu, “Em chỉ đang viết thư gửi về nhà thôi, không phiền gì đâu ạ…”

Larra bưng tách trà lên rồi nhấp một ngụm. Cô ấy nhìn cậu rồi nói bằng giọng lạnh như băng “Vậy em sẽ cần đến phòng đối ngoại để gửi thư đi… Học viện sẽ dán tem và gửi hỏa tốc đến tận nơi…”

“Em không thể tự gửi ạ?”, Kein bối rối hỏi.

“Đúng vậy”, Larra gật đầu, “Thỏa ước bảo mật thông tin của trường không cho phép học viên ưu tú tự ý giao thiệp với bên ngoài…”

“Họ sẽ đọc thư của em ư?”, Kein hỏi gấp.

“Rất tiếc”, Larra nói, “Sẽ có một thẩm định viên đọc qua nó để đảm bảo bức thư không phạm luật… Nhưng em đừng lo, người thẩm định viên đó không được phép tiết lộ nội dung thư nên cứ thỏa sức mà sáng tạo, hễ đừng nói gì về ma thuật hay bí mật đặc biệt là được…”, giọng Larra vẫn lạnh tanh như vậy.

“Cảm ơn chị…”, Kein mỉm cười nói, “Em sẽ ghi nhớ…”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free