A Howl Of Wisdom - Chương 12: Chapter 12: DIANTHA II
[ 13:50 21/03/1289, học viện Citadiel, Lyandry, Theresia ]
Ngồi thu lu một góc trong hội trường cung, Diantha hướng đôi mắt vàng rực rỡ qua ô cửa kính ngay bên cạnh. Nàng chẳng buồn để tâm đến những học viên đang nói cười rôm rã ngoài kia.
Nắng ngoài kia dữ đến mức nàng khẽ nhíu mày để không bị hắc hơi vì lóa mắt. Nhìn đôi chim trắng chao liệng làm nàng thấy buồn. Nàng lại nhớ về những ngày đã xa, người yêu nàng đã dạy nàng một chút ma pháp hệ nước để diễn vai vô hại trước những con mắt đói khát vì quyền lực. Giá như chàng vẫn còn ở bên thì nàng sẽ hạnh phúc biết bao.
Tiếng chuông đinh đong vọng đến từ cái tháp lớn ở trung tâm học viện làm Diantha giật mình. Nàng nhìn lên cái đồng hồ treo tường ngay bên trên giảng đường phía dưới. Chỉ còn năm phút nữa thì giờ học bắt đầu. Nàng chóng cằm nhìn quanh. Hầu hết học viên đều đã có mặt và ngồi thành từng nhóm để buông chuyện vô cùng rôm rả.
Vài thanh âm the thé của đám con gái gần đó lọt vào tai nàng.
“Này…Các cậu nghe tin gì chưa…?”
“Chuyện gì?”
“Có học sinh chuyển trường đấy…”
“Nghe bảo là một người sói…”
“Eo…Chê nha…”, “Chê…”
Nhìn đám mây trắng với hai chóp nhọn bay là đà đằng trời xa, dáng hình lãnh đạm của Kein bỗng hiện lên trong tâm trí nàng. Nhớ lại bài thi trưa nay, nàng vẫn chưa thể tin vào những gì đã thấy. Thứ ma pháp mà Kein bắn ra lúc đó không nằm trong bất kỳ thứ tài liệu học thuật nào mà nàng biết. Nó tinh gọn và chuẩn xác đến mức không chỉ nàng mà cả các giám khảo cũng phải bàng hoàng một lúc lâu. Diantha thở phào một hơi. Có một người mạnh mẽ như vậy kề cận thì thật là an tâm, nàng nghĩ.
Chỉ còn một phút nữa là vào học, sự im lặng bao trùm lên không gian. Ai nãy cũng đã về chỗ của mình, chỉ có cái bàn nơi Diantha ngồi là trống trơ.
Tiếng cánh cửa gỗ mở ra, thầy chủ nhiệm Jaden xuất hiện. Mọi người đứng dậy để chào hỏi, Diantha cũng vậy. Nàng nghe một tiếng xì xầm như sóng ngầm dần lan tỏa trong những học viên. Nhìn xuống phía bục giảng, nàng thấy Kein đang đứng ngay cạnh thầy chủ nhiệm. Cậu ấy mặc đồng phục y hệt khi nãy, tay cầm quyển hỏa ma thuật đại cương, y hệt quyển sách trước mặt nàng, cùng với một chiếc bút chì. Diantha cười khúc khích, nàng đoán cậu ta chỉ vừa mới được đo ni nên cặp sách vẫn chưa về kịp.
Thầy Jaden giơ tay lên cao ra hiệu cho mọi người ngồi xuống.
“Hôm nay… Lớp chúng ta có một học sinh vừa mới chuyển đến…”, thầy Jaden nói rồi nhẹ quay đầu nhìn Kein, khẽ gật đầu như ra hiệu.
Kein bước về phía trước một bước. Đặt bàn tay trước ngực và cúi nhẹ đầu, Kein hiện lên như một quý tộc với cốt cách lễ nghi đã ăn sâu vào huyết quản.
“Kein Von Lycarok”, Kein nói bằng giọng trầm đầy uy nghi, “Từ thảo nguyên Gino yêu dấu, tôi đến đây để học hỏi về ma thuật. Nếu có thiếu sót gì, mong các vị…vốn là những học viên xuất sắc của học viện…hãy khai sáng cho kẻ dốt nát này…”
Một khoảng lặng kỳ lạ bao trùm lấy hội trường. Diantha tròn mắt nhìn Kein. Thầy Jaden vỗ tay, và như một cơn sóng, nó lan tỏa khắp nơi. Cùng với tràng pháo giòn giã là tiếng cười nói hân hoan kỳ lạ. Diantha không hiểu và cũng chẳng muốn hiểu ý nghĩa đằng sau những nụ cười ấy là gì.
Thầy Jaden nhìn Kein rồi nhẹ gật đầu. Kein đáp lại rồi bước lên từng bậc thang đến tận chiếc bàn dài trên cùng, nơi Diantha đang ngồi.
“Tôi ngồi đây được chứ?”, Kein mỉm cười hỏi.
“Cứ tự nhiên”, Diantha đáp.
Diantha biết Kein đang diễn tuồng theo lời dặn của thầy Jaden và nàng cũng phối hợp để diễn theo. Kein ngồi xuống ngay gần bên, cách nàng chỉ một dan tay. Diantha thấy vài đôi mắt khinh thường hướng về phía cả hai.
“Công nương sao lại ngồi một mình thế?”, Kein nhìn nàng và hỏi bằng giọng trầm ấm.
“Chẳng ai buồn kết bạn với một học viên hệ nước yếu ớt như tôi cả”, Diantha bình thản đáp.
“Ma thuật nước à…”, Kein khúc khích, “Người dạy nó cho công nương hẳn phải là một người có con tim mát lành như dòng suối nhỉ?”
Diantha tròn mắt nhìn Kein. Cậu ấy vừa mô tả chính xác con tim lương thiện của người nàng yêu.
“Làm… Làm sao cậu biết?”, Diantha lắp bắp hỏi, “Cha tôi đã nói gì đó ư?”
Kein lắc đầu, “Ma thuật nước chỉ phát động bởi những con tim lương thiện”, Kein lật sách trong lúc nói, “Và người dạy được nó cho người khác thì phải có một con tim mỹ đức như sông…”
“Ô…”, Diantha bất giác lên tiếng.
Kein nói chuyện như thể anh ta là một bậc giác ngộ đã chạm đến đỉnh cao của triết học ma pháp vậy. Diantha hướng mắt về phía chiếc bảng đen nơi thầy Jaden đang vẽ vòng tròn ma thuật bằng phấn trắng, đôi mắt nàng dần mơ hồ đến lạ. Nàng nghĩ có một loại lời nguyền nào đó đã khiến nàng buồn ngủ mỗi khi tiết học bắt đầu. Diantha che tay trước miệng rồi ngáp một hơi dài đến mức nước mắt đã ứa ra ướt hết cả mi.
Liếc mắt nhìn Kein bên cạnh, nàng thấy cậu ta đang chăm chú nghe giảng, thi thoảng lại dùng chì để đánh dấu trong sách. Nàng tự hỏi một kẻ vốn đã thông tuệ ma thuật như Kein thấy điều gì thú vị ở những bài học nhàm chán như thế này.
Chợt cái đuôi của Kein khẽ lay, nó làm bùng lên trong nàng sự tò mò mà nàng chưa bao giờ dám hỏi gã Khal bỗ bã kia.
“Này Kein”, Diantha nói khẽ.
Kein dừng bút nhìn nàng, chiếc đuôi bóng mượt cũng bị buông thỏng và thả dài như cái chổi lông.
“Tiểu thư gọi tôi ư?”, Kein đáp nhỏ.
“Ở đây thì cứ gọi tôi là Dian hoặc Diantha”, nàng nói.
“Tôi biết rồi…”, Kein khẽ nói.
Diantha mỉm cười, nàng hỏi “Cái đuôi của cậu, nó có cảm giác không?”
Kein đang đánh dấu trên trang sách thì dừng đột ngột. Cậu nhìn nàng bằng đôi mắt đầy kinh ngạc.
“Có chứ…”, Kein đáp, “…Sao tiểu thư hỏi vậy?”
“Ô…”, Diantha mỉm cười, “Tôi thấy nó quá đẹp, giống một món đồ trang trí hơn là một bộ phận cơ thể…”
Kein nhẹ nhướng mài nhìn Diantha trân trân rồi lại ngoảnh mặt về phía giảng đường.
“Tôi xin nhận lời khen của cô, Diantha”, Kein vừa nói vừa ghi ghi chép chép, “Nhưng mong cô đừng chạm vào nó nhé, tộc sói của chúng tôi chỉ cho phép bạn đời được chải đuôi cho nhau thôi…”
Cơn buồn ngủ của Diantha lập tức bị thổi bay sau những lời vừa rồi. Nàng nhích từng chút một về phía Kein, mãi đến khi chỉ còn cách cậu ấy độ ba gang tay thì nàng mới dừng lại.
“Này Kein, kể tôi nghe về tộc nhân của cậu đi…”, nàng hỏi như van nài.
“Chúng ta đang trong giờ học đấy… Cô không sợ bị đúp hay sao?”, Kein hỏi với một nụ cười khẩy.
“Đúp là gì?”, Diantha nghiêng đầu hỏi.
“Bị đánh trượt như Lana ấy”, Kein đáp, đôi mắt biển sâu vẫn châm chú với tấm bảng đen.
Chợt từ dưới giảng đường vọng đến tiếng vỗ tay chát chúa của thầy Jaden.
“Ai có thể cho thầy biết câu trả lời không?”
Diantha giật mình thoăn thoắt. Nàng hoàn toàn không biết thầy chủ nhiệm vừa hỏi gì. Cả một sự im lặng đầy căng thẳng bao trùm lấy khán đài. Xem chừng đó chẳng phải là một câu hỏi dễ dàng.
“Này Kein…”, Diantha chọt nhẹ lên vai Kein, “Thầy Jaden hỏi gì vậy?”
“Có bao nhiêu bảng dạng lửa trong phả hệ của ma thuật nhánh hỏa”, Kein nói.
Diantha thở phào. Nàng biết câu trả lời. Diantha lo sợ cũng bởi vì thầy Jaden thi thoảng lại đặc mấy câu hỏi rất nặng triết học và trừu tượng. Diantha thoáng rùng mình khi nhớ lại cái lần nàng bị bẻ mặt vì không thể đáp trả một cách trọn vẹn.
Có một cánh tay giơ lên ở dãy bàn ngay trước mặt Diantha và cách nàng chỉ vài bậc thang.
“Mời trò Elen”, thầy Jaden gọi.
Elen đứng dậy. Điệu bộ tự tin và dạn dĩ của cô nàng thật đáng ngưỡng một. Diantha có nghe nhiều lời đồn về việc học bổng bán phần của Elen được cô nàng giành lấy bằng thực lực. Xem chừng cái hất tóc khi đứng lên và nụ cười tự mãn lúc ấy xuất phát từ tài năng thật sự.
“Có ba sắc độ cả thẩy”, Elen đáp.
Diantha che miệng cười khịch một tiếng. Nàng cố không để âm thanh lọt ra nhưng cái lưng phản chủ đã làm nàng vô thức mà giật người nhẹ. Chợt nàng nghe một hơi thở dài của Kein.
“Sao vậy?”, Diantha hỏi.
“Thật là ngại quá… Tôi không hiểu sắc độ là gì…”, Kein vừa che mặt vừa thầm thì.
“Sắc độ là màu của ngọn lửa ấy”, Diantha giải thích, “Câu trả lời đúng là…”
Chợt Kein chĩa ngón trỏ ra trước mặt. Một ngọn lửa nhỏ xuất hiện và lơ lửng ngay trên đầu ngón tay cậu ta. Ngọn lửa thoạt đầu có màu xanh lam, nó dần ngã sang xanh lục, vàng, đỏ, tím rồi lại nhạt dần về xanh lam.
“Như thế này hả?”, Kein nghiêng đầu và tròn mắt trong lúc hỏi.
Ngữ điệu trong lời nói của Kein ngây thơ và dửng dưng đến mức Diantha tưởng chửng bản thân nàng mới là người có vấn đề. Nàng thở dài rồi lắc đầu đầy ngao ngán.
“Tôi nghĩ đám học giả phép thuật sẽ phải biên soạn lại toàn bộ chỗ giấy lộn kia nếu họ biết đến cậu đấy, Kein”, Diantha nói nhỏ.
“Vậy à…”, Kein mỉm cười.
Nàng đưa mắt nhìn xuống phía dưới giảng đường. Xem chừng câu trả lời của Elen đã được thông qua và thầy Jaden lại tiếp tục bài giảng nhàm chán của mình. Diantha nằm dài lên chiếc bàn học, nàng chóng tay lên má rồi nghiêng đầu nhìn chàng người sói bên cạnh. Trông Kein như một phiên bản đảo ngược của Khal vậy. Thái độ điềm tĩnh và khiêm tốn này đúng là hiếm thấy ở một cậu trai mười sáu tuổi. Nàng bỗng nhớ đến cô ả tên Lana kia.
“Này Kein…”, Diantha gọi.
“Hửm…?”, Kein đáp khẽ.
“Cái cô Lana gì đó… Đâu rồi…?”, Diantha hỏi.
“Có vẻ bây giờ con bé đang ở trong một lớp năm nhất”, Kein nói, “Chẳng biết chuyện gì đã xảy ra nhưng Lana đã thay đổi quyết định và chày cối muốn học từ đầu…”
“Người tài năng như vậy mà lại bị chính sức mạnh của mình nuốt chửng”, Diantha nói như than, “Thật đáng tiếc…”
Kein dừng bút rồi nhìn Diantha với con mắt không giấu được sự kinh ngạc.
“Diantha cũng nhận ra ư?”, Kein hỏi.
“Đúng vậy…”, Diantha gật đầu, “Tôi thấy ma thuật của Lana rất dữ dội và hỗn loạn… Và cả thù hận nữa…”
“Ô…”, Kein đáp khẽ như một lời thốt ra trong vô thức vì ngạc nhiên.
Kein lại ngoảnh mặt đi. Có lẽ nàng đã đoán đúng. Lana đã bị sức mạnh của ả nuốt chửng. Nàng chỉ hi vọng những giảng viên tận tụy sẽ giúp đỡ được phần nào.