A Howl Of Wisdom - Chương 13: Chapter 13: KEIN VII
[ 15/06/1289, học viện Citadiel, Lyandry, Theresia ]
Tối.
Thả mình trên chiếc ghế mây giữa hoa viên nhân tạo của ký túc, Kein vừa nhâm nhi một cốc trà đá vừa hướng đôi mắt sâu thẳm về phía bà nguyệt nga đằng góc trời.
Nàng gió chui vào chiếc áo phông ngắn tay của Kein rồi cứ thế mà vùng vẫy với mấy thớ lông ướt đẫm vì mồ hôi. Hè ở Lyandry đúng là nóng nực quá thể, so với nàng xuân diệu hiền thì mụ hạ quả thực là một nữ phản diện cháy bỏng theo nhiều nghĩa. Dưới ánh sáng vàng mờ ảo của dây đèn búp chanh treo dọc bờ tường, mấy luống hồng nhung hiện lên như những bà hoàng cay nghiệt diện váy đỏ chói lọi, còn khóm cúc họa mi nhỏ xinh ở phía đối diện thì chẳng khác nào mấy cô lọ lem đến là hiền lành. Kein cũng trồng hướng dương nữa, cả một hàng dài đứng thẳng tấp đọc lan can đá ngay trước mặt.
Kein bưng cốc trà lên thì nhận ra đá viên bên trong đã tan biến từ lúc nào, vài giọt nước hờ hửng động trên thành pha lê trong suốt là những kẻ cuối cùng biết rằng viên đá lạnh lùng kia từng tồn tại. Cậu ngồi thẳng dậy rồi nhìn quanh một lượt, ngoài gã người sói ngồi giữa buổi vũ hội của những nàng hoa lộng lẫy thì chẳng còn ai khác.
Kein nhẹ đặt ngón trỏ lên thành cái cốc.
“Liquid Crystallization”
Ma thuật được phát động ngay lập tức, vài viên băng thành hình rồi rơi tỏm xuống chỗ trà đã vơi quá nửa. Mấy cục nước đá không méo mó mà vuông vức đến kỳ quái, chúng chẳng khác gì một tập hợp của các khối lập phương hoàn hảo, bọt khí bên trong cũng đã bị triệt tiêu hoàn toàn để lại một kết cấu trong suốt hệt như pha lê. Mãi khi nước trà dâng lên cao và đá bắt đầu vượt mặt trà thì Kein mới dừng lại. Cậu với tay lấy ấm trà loãng trên bàn và châm từ từ vào cái cốc. Rít một hơi dài đến khi đầu óc trở nên buốc giá vì lạnh thì Kein thôi.
Ngã đầu ra cái gối mây mát lạnh, Kein lại ngắm nhìn bầu trời trên cao. Cả một dòng sông sao vắt ngang trời, bà nguyệt nga mủm mỉm nương mình ngay ở thượng nguồn và tỏa ra thứ ánh sáng xanh lam mát mắt. Hương hồng nhung thoang thoảng làm Kein thư giãn. Nghĩ lại thì cũng đã ba tháng từ lúc Kein đến Citadiel và cuộc sống an nhiên đến mức nhàm chán. Cậu dường như chẳng học thêm được gì ngoài mớ lý thuyết hàn lâm của các giảng viên, nhất là thầy Jaden.
Có tiếng lộc cộc vọng đến. Kein nhắm mắt thầm cầu nguyện với các tiền nhân rằng đó không phải thầy Jaden hay bà hiệu trưởng nhiễu sự.
“Chào buổi tối, Kein…”
Giọng nói của Diantha làm Kein thoáng hốt hoảng. Cậu ngồi bật dậy nhìn cô gái trong bộ váy ngắn sau lưng mình.
“Có…Có chuyện gì vậy, Diantha?”, Kein hỏi với giọng lắp bắp.
“Tôi không thể tập trung làm bài tập được…”, Diantha đáp. Cô nàng vuốt đuôi váy rồi ngồi xuống cạnh một chậu cúc họa mi ngay gần bên. Mấy lọn tóc xoăn cuốn lô của Diantha phất phơ theo nhịp mỗi khi có một nàng gió tò mò ghé qua.
“Bài tập?”, Kein nghiêng đầu hỏi.
Diantha cúi nhẹ đầu xuống khóm hoa để chiếc mũi cao xinh xắn chạm lên những bộ cánh trắng ngà. Sau một khoảng lặng, Diantha nói “Liquid Crystallization… Nó thuộc một nhánh của ma thuật nước nhưng tôi nghĩ mãi cũng không thể làm được…”
Kein lật một cái cốc sạch trên khây trà lên. Cậu châm trà loãng vào đến lưng chừng rồi đong gần đầy đá viên thì ngưng. Kein cẩn thận rót tiếp một chút nước nữa để Diantha có thể dùng ngay.
“Hôm nay nóng nhỉ?”, Kein đứng dậy rồi bước về phía Diantha rồi chuyền cái cốc cho cô nàng.
“Cảm ơn…”, Diantha nói.
Công nương thông tuệ cầm cái cốc đứng dậy rồi bước đến chiếc bàn và ngồi xuống cái ghế mây đối diện Kein.
“Ở đây thích thật”, Diantha nói trong khi lắc lư nhè nhẹ trên ghế.
“Nếu công nương muốn, tôi sẽ làm cho công nương một cái tương tự”, Kein nói rồi ngồi vào bàn.
Diantha hớp một ngụm trà lớn rồi thả ánh nhìn xa xăm xuống khuôn viên học viện tối đen bên dưới. Chỉ có vài ngọn đèn đường leo lét mang đến chút ánh sáng như ngọn đèn bão trong đêm đen tuyệt vọng.
“Đây là băng được tạo ra trong lúc cậu làm bài tập phải không?”, Diantha hỏi.
“Đúng vậy”, Kein gật đầu.
Diantha nâng cái cốc lên rồi soi nó dưới ánh sáng của mấy búp đèn chanh vàng ấm. Chợt cô nàng cười nhẹ. “Làm ra được thứ băng hoàn hảo như thế này thì đúng là chỉ có Kein”, Diantha nói.
“Vậy à…”, Kein mỉm cười.
Diantha lại bưng cốc trà lên miệng, lần này là một ngụm nhỏ và đôi mắt vàng diễm lệ đó hướng về phía khóm cúc họa mi ngay gần bên.
“Kein có vẻ thích cúc họa mi nhỉ?”, Diantha hỏi.
Kein thoáng giật mình vì bị nói trúng tim đen. Cậu đã cố ý trồng chúng ngang hàng với những thứ hoa khác trong khuôn viên, lẽ ra khi người khác nhìn vào sẽ nghĩ cậu thích hồng nhung hay hướng dương mới phải.
“Sao công nương lại nghĩ vậy?”, Kein hỏi.
“Nếu không yêu thích thứ hoa này thì sẽ chẳng bao giờ đặt chúng cùng mâm với hồng nhung”, Diantha chỉ tay về phía bụi cẩm tú cầu bừng nở trong góc sân, “Nếu không thích thì sẽ bị vứt xó như những cánh hoa kia…”
“Chà…”, Kein mỉm cười, “Công nương có mắt nhìn thật sắc xảo…”, cậu ghẹo bằng giọng nịnh hót.
“Khen ngợi ta hơn nữa đi, hỡi gã trai non trẻ kia…”, Diantha cũng diễn theo.
Cả hai cười giòn giã.
Nàng gió lại lùa qua, bộ váy thơm ngát hương hồng nhung thật là quyến rũ quá đỗi.
“Cúc họa mi là loài hoa mà người tôi yêu rất thích”, Kein nói, “Erin del Vanguard… Nàng cũng mộc mạc và chân phương hệt như thứ hoa này vậy…”
“Đúng là một cô gái tốt số”, Diantha bình phẩm.
“Thật ra người tốt số là tôi”, Kein nói.
Diantha đang giơ cái cốc lên miệng thì khựng lại. Cô nàng dùng đôi mắt to tròn nhìn gã người sói đang cười ngờ nghệch như ngây dại.
“Vẫn còn một kẻ thông tuệ hơn cả cậu ư?”, Diantha hỏi.
Kein bật cười thành tiếng. Cậu không đáp vội mà bưng cái cốc của mình lên và hớp một ngụm đầy. Nước đọng trên thành cốc chảy ào ào xuống bụng làm cái áo phông mỏng tan của Kein bị loang cả mảng lớn.
“Erin là một cô gái bình thường, vừa nói năng vụng về vừa đi đứng hậu đậu”, Kein vui vẻ nói, “Nhưng cũng vì vậy mà tôi yêu cô ấy, tôi chỉ muốn sống một đời bình phàm… Không xô bồ, chẳng toan tính thiệt hơn…”
“Với từng ấy sức mạnh ư?”, Diantha hỏi bằng giọng nhỏ nhẹ như giễu cợt.
“Theo công nương thì sức mạnh là gì?”, Kein hỏi.
“Tôi không nghĩ ma lực hay sự đa dạng thuật thức sẽ là câu trả lời”, Diantha nói, “Câu hỏi của một gã cá biệt thì câu trả lời cũng phải vi diệu theo nhỉ?”, Diantha ra vẻ trầm ngâm nghĩ ngợi.
Kein mỉm cười không đáp. Cậu ngồi thẳng dậy rồi châm trà cho cả hai trong lúc chờ đợi đáp án từ công nương thông tuệ. Kein ngồi vào chỗ, tay chóng cằm và đưa mắt về phía ký túc ở đối diện. Phòng nào cũng sáng đèn, duy chỉ có cái phòng của Diantha ở góc cao nhất là tối đen. Qua những ô cửa kính, Kein có thể thấy vài sinh viên năm hai như cậu đang học bài cho ngày mai. Xem chừng ma pháp băng kết là quá khó với những cô cậu học viên này.
“Là sự tiết chế phải không?”, Diantha cất tiếng hỏi.
Kein mỉm cười.
“Xem chừng cách hiểu của chúng ta về sức mạnh có phần khác biệt”, Kein đáp, “Với tôi, sức mạnh là vô vi, không cưỡng cầu… Vì sở cầu bất đắt khổ, càng cưỡng cầu thì càng khổ…”
“Chờ… Chờ đã… ”, Diantha giơ tay ra ngăn Kein lại, “Cậu vừa nói gì vậy? Tôi thật sự không hiểu…”
Kein bật cười giòn giã.
“Thì ra công nương cũng có thứ không hiểu nổi ư?”, Kein nói với một nụ cười khúc khích tinh nghịch, “Nói cho dễ hiểu là nương mình theo dòng chảy của cuộc sống, đừng ép buộc ai hay điều gì phải thuận theo ý kiến chủ quan của mình… Nói như vậy không phải là cứ để người khác quay mình như chong chóng, khi cần thiết thì hãy cang thiệp để tránh xung đột không mong muốn… Đó mới chính là sức mạnh…”
“Cậu đang tụng một loại kinh kệ gì hay sao vậy?”, Diantha chế giễu.
“Lana cũng hay nói tôi như vậy”, Kein thở dài một hơi.
Kein bưng cốc nước lên miệng rồi hớp một ngụm lớn, vừa nuốt xuống bụng từng ngụm mát lạnh vừa nghĩ ngợi bâng quơ.
Lana có vẻ đang rất an phận tại học viện, Kein có nghe thầy Jaden kể lại rằng Lana đã đệ đơn lên hội đồng sư phạm với nguyện vọng lập ra một cái hội gì đó để nghiên cứu thánh thuật. Nghĩ đến đây, Kein lại thở dài một hơi não nề. Cậu biết thừa thánh thuật không thể nào tương thích với một kẻ có dã tâm lớn như Lana. Ngay cả vị công nương thông tuệ ngay trước mặt cậu lúc này cũng chẳng thể kiểm soát nó hoàn toàn, dù cho cô nàng sở hữu trong mình tài năng thiên phú.
“Công nương có thể cho tôi biết một chuyện được không?”, Kein mở lời.
“Có chuyện gì làm thiếu gia bận lòng hay sao?”, Diantha hỏi rồi bưng cốc nước lên miệng.
“Ma thuật ánh sáng của công nương, nó chính xác là gì vậy?”, Kein hỏi.
Kein thoáng thấy một cái nhíu mày vụt ngang trán Diantha. Xem chừng câu hỏi của cậu quá nhạy cảm và đụng chạm đến những bí mật mà lẽ ra cậu không nên biết. Diantha tỏ ra bồn chồn kỳ lạ, cô nàng cứ xoa xoa cái ly trong tay và hai môi cũng bặm lại đến tím tái.
“Tôi cũng không biết, Kein…”, Diantha nói, “Nó giống một bản ngã hơn là một phả hệ phép thuật…”
“Thì ra là vậy…”, Kein nói, “Không ngoài dự đoán nhỉ?”
“Cậu biết gì ư?”, Diantha hỏi gấp gáp.
“Mỗi lần thực hành ma pháp trong lớp, tôi đều nghe thấy một âm thanh kỳ lạ trộn lẫn trong lời nguyền của học viện”, Kein kể, “Nó không quằng quại mà như thúc thích và tủi hổ…”
Diantha đặt một tay trước ngực và cúi nhẹ đầu như đang chiêm nghiệm điều gì. Kein không dám nói nhiều hơn, cậu sợ mình sẽ làm Diantha cảm thấy lo lắng.
“Thật ra…”, Diantha nói, “Tôi nghĩ đó là linh hồn người chị gái song sinh bạc mệnh của mình…”
“Vậy à…”, Kein nói khẽ, “Cô có muốn gặp chị mình không?”
“Sao có thể chứ?”, Diantha cười chua chát, “Chị ấy chết từ khi còn trong bụng mẹ… Chính tôi đã nuốt chửng chị ấy…”
“Nếu tôi có cách thì cô có muốn không?”, Kein vẫn hỏi.
“Gọi hồn?”, Diantha nghiêng đầu hỏi.
Kein lắc đầu. Đoán chừng Diantha đã chấp nhận đề nghị của mình, Kein bước về phía luống hồng nhung đỏ rực. Cậu cẩn thận chọn ra những bông hoa vừa e ấp nở và cánh hoa vẫn chưa bị dập nát. Kein bưng một chùm năm bông hoa xinh đẹp về bên bàn trà. Cậu xếp chúng thành một hình nhân với bông hoa lớn nhất làm đầu và bốn bông khác nhỏ hơn làm tay chân.
“Ma thuật ánh sáng là ngọn hải đăng dẫn lối”, Kein nói bằng giọng trầm.
“Ồ…”, Diantha trầm trồ, “Lana nói không sai, cậu mở miệng ra câu nào cũng triết lý…”
Kein mỉm cười không đáp. Cậu biết bản thân nói chuyện dong dài nhưng xem chừng nó là một thói quen khó mà bỏ được. Kein đưa hình nhân cho Diantha cầm. Cô nàng cũng đón lấy rồi đặt nó trên đùi.
“Evocation”, Kein niệm chú, “Iris Ella Timberlake…”
“Làm sao cậu biết…?”, Diantha hỏi bằng giọng thản thốt.
Công nương thông tuệ chưa kịp dứt lời thì đã bị hiện tượng trước mắt làm cho cứng họng. Bàn tay Kein đang được bọc trong vô số đốm sáng lập lòe như lũ đom đóm, chúng bay đến trước ngực Diantha rồi dựng thành một cây cầu hoàng kim nối từ con tim của cô nàng đến đầu hình nhân. Kein thấy Diantha không khép được miệng trong khi dán chặt mắt lên những đốm sáng. Một chốc sau, những đốm sáng tỏa ra và cây cầu cũng biến mất.
“Tôi…Tôi đã không còn cảm nhận được chị tôi nữa…”, Diantha thốt lên.
Hình nhân bằng hoa bắt đầu cử động. Nó co giật dữ dội một lúc. Kein thấy rõ các khớp tay khớp chân và cả thân người đang dần dần thành hình. Gương mặt nhỏ xinh của một tiểu tiên hiện lên trên búp hoa lớn nhất, hai cái búp vốn là đôi chân thì nhanh chóng héo tàn và trở thành một cặp giò thật sự. Những cánh hoa không biến mất mà trở thành bộ váy dạ hội rực rỡ ôm sát vòng eo con kiến tuyệt mỹ. Một loáng sau, tiểu tiên Iris ra đời.
“Diantha…”, Iris reo lên bằng giọng the thé chua như chanh non.
“Chị… Iris…”, Diantha ra vẻ dè chừng.
“Ừm… Là chị đây…”, Iris cười tươi đáp.
Diantha nhìn Kein bằng con mắt lo lắng. Cô nàng đảo mắt liên tục giữa Iris trên cổ tay và Kein trước mặt.
“Chuyện…Chuyện này là sao?”, Diantha hỏi.
“Là chị đã thỉnh cầu Kein đó…”, Iris nói, “Chị không muốn thấy em đau đớn vì chị nữa…”
“Sao có thể…”, Diantha bật khóc, “Em…Em đã luôn muốn nói chuyện với chị…”
Diantha nhẹ ôm Iris vào lòng rồi nấc lên từng cơn.
Kein chỉ ngồi yên quan sát. Diantha đang khóc róng như một đứa trẻ con đã chịu nhiều uất ức. Xem chừng đứa trẻ bên trong Diantha đã bị kiềm nén rất nhiều bởi trách nhiệm, một công nương như cô nàng không được phép khóc dù là vì bất cứ lý do gì đi nữa.
“Dian đừng khóc…”, Iris vỗ đôi cánh chuồn chuồn trong suốt bay lên rồi lau đi mấy giọt nước mắt trên má em mình. Iris đặt chân lên mặt bàn rồi đứng chống hông, vênh mặt trông rất cong cớn, “Em mà khóc là Elvis sẽ giận đó…”
“Elvis?”, Kein nghiêng đầu hỏi.
“Người yêu của con bé hồi còn ở Seth đấy”, Iris nói. Cô ả quay về phía Diantha, chỉ thẳng tay vào mặt cô nàng rồi mắng “Em chẳng bao giờ thành thật cả… Em cứ kiềm nén mãi như vậy nên chị mới khó chịu đấy… Hừ…”, Iris khoanh tay thở khì khì ra vẻ giận dữ.
“Lúc thỉnh cầu tôi, cô đằm thắm lắm mà nhỉ? Sao bây giờ trông như mấy bà già lắm mồm vậy?”, Kein hỏi rồi ngã người ra ghế với cốc trà đã với quá nửa trong tay.
“Hứ…”, Iris hất cằm rồi ngoảnh mặt không thèm nhìn Kein.
Iris lại cất cánh bay đến bên Diantha rồi ngồi lên vai cô nàng.
“Xin lỗi, Diantha…”, Iris bỗng xụ mặt xuống, “Ma thuật của em yếu ớt là vì chị đã tự phong ấn bản thân lại… Chị sợ em gặp nguy hiểm…”
Diantha chỉ lắc đầu và tựa má lên bông hoa trên đầu Iris như lời ủi an.
“Chị đừng nói vậy…”, Diantha nói nhỏ, “Em biết chị thương em mà… Dù chỉ là cảm giác mờ nhạt nhưng em biết chị luôn ở trong tim em…”
Nhìn tình chị em thắm thiết như vậy khiến Kein có chút mủi lòng. Nhớ lại hồi ở cô nhi viện, Kein cũng có những tình cảm anh chị em sâu sắc như vậy. Mỗi lần phá làng phá xóm mà bị bắt quả tang là mọi người lại bao che lẫn nhau. Dù đã không còn liên lạc do công việc quá tải nhưng những ký ức đẹp đẽ đó luôn thôi thúc Kein cố gắng hơn chút nữa.
“Diantha…”, Kein gọi.
“Hửm…?”, cả hai chị em cùng quay mặt về phía Kein.
“Cô có muốn tìm cho chị mình một cơ thể thật sự không?”, Kein hỏi.
“Nhưng lấy đâu ra homunculus?”, Diantha hỏi.
Kein cười nhếch mép một cái. Cậu chòm người đến gần Diantha, cô nàng thấy thế cũng vểnh tai lên nghe.
“Thông tin mật đấy nhé…”, Kein nói, “Trong hoạt động chinh phục mê cung sắp đến, chúng ta có cơ hội tìm được homunculus ở một tầng ẩn…”
“Tầng ẩn?”, Diantha chau mày hỏi.
Kein gật đầu, “Thầy Jaden nói bên dưới đáy hồ của tầng một trăm có cánh cửa dẫn đến trùm ẩn, một vua xác ướp…”
“Ồ…”, Diantha trầm trồ, “Nếu vậy thì dễ quá… Một đòn ánh sáng thanh tẩy là đủ để đánh gục nó rồi…”
“Chúng ta sẽ chinh phục mê cung nhanh nhất có thể rồi mang cái homunculus đó về cùng…”, Kein nói bằng giọng the thé, “Được chứ…”
“Ừm…”, Diantha cười rạng rỡ, “Thật đáng mong đợi…”
Chợt cánh hoa trên đầu Iris rụng xuống. Diantha nhìn nó với con mắt hốt hoảng.
“Chị Iris…”, Diantha gào lên với vẻ mặt lo lắng.
Iris trên vai Diantha đã ngất liệm từ lúc nào. Diantha nâng niu Iris bằng hai bàn tay run rẩy. Những đốm sáng đang bay là đà trong không trung liền tập hợp lại thành một chiếc cầu nối giữa thân xác héo tàn của Iris và con tim Diantha.
Chợt Diantha nhìn Kein, hai bàn tay ốp lên ngực trái.
“Chị ấy đã trở về rồi…”, Diantha nói nhỏ.
“Nếu không có homunculus thì chỉ gọi hồn được một chốc thôi”, Kein vắt chéo chân trong lúc nói.
Diantha thở dài rồi ngã mình ra lưng chiếc ghế mây. Kein cũng bưng cốc trà lên uống một ngụm.
Sau một khoảng lặng, Diantha ngoảnh mặt nhìn Kein.
“Ai đã dạy cậu thứ ma thuật kỳ lạ đó vậy?”, Diantha hỏi.
“Bí mật…”, Kein đáp.