A Howl Of Wisdom - Chương 14: Chapter 14: LANA IV
[ 16/06/1289, học viện Citadiel, Lyandry, Theresia ]
Sáng.
Chống cằm ngáp ngắn ngáp dài bên cái bàn gỗ tại hội trường cung, Lana chỉ muốn thời gian trôi nhanh một chút vì tiết học quá chán.
Bà cô Elise cứ thao thao bất tuyệt về đống lý thuyết tụng kinh thuật thức như mấy bà hàng chợ chẳng bao giờ ngớt mồm. Trông bà ta chẳng khác gì mụ Khả Liên lắm lời hay xuất hiện trong những giấc mơ của hắn. Nhớ lại thì đã ba tháng trôi qua và Khả Liên vẫn chưa ghé thăm Lana lần nào. Điều đó khiến hắn lo lắng. Cuộc sống ở học viện nhàm chán đến kỳ lạ, chẳng hề giống như những gì hắn biết qua sách vở. Ngần ấy thời gian, Lana chỉ đến lớp học rồi về ký túc, sáng hôm sau lại đến lớp học. Cứ như vậy mà nửa học kỳ đã vụt qua, nhanh như cái chớp mắt.
“Mọi ma thuật đều phát xuất từ thần chú…”, bà Elise vừa nói vừa gõ cái thước gỗ lên tấm bảng đen.
Mụ đã sống quá nửa đời người và cái lưng gù kia xem chừng là minh chứng rõ ràng nhất cho cái tuổi gần đất xa trời của mụ. Trong mắt Lana, bà già đầu bạc đứng dưới bục giảng kia chỉ là một người làm công ăn lương khốn khổ. Nhìn bộ com lê sờn màu kia mà xem, đứa trẻ lên ba nhìn vào cũng biết nó đã cũ kỹ đến mức sợi vải bắt đầu trở nên phi bóng. Bà già Elise lại bắt đầu tụng bài giảng bằng cái giọng ngang phè phè chẳng khác gì những bài đạo lý rỗng tuếch của Kein. Lana thở dài rồi nằm ra bàn.
“Lana sao thế?”, Dan nhích người gần bên và hỏi nhỏ.
Lana liếc nhìn Dan bằng con mắt ghét bỏ. Nhớ lại hồi mới nhập học, chính gã này đã đề nghị với bà Elise sẽ hướng dẫn hắn tận tình như một học viên mẫu mực. Kết quả là gã này cứ bám dính lấy hắn như một tên biến thái cứ rình mò con gái nhà người ta.
“Buồn ngủ…”, Lana đáp khẽ.
Lana thấy trong đôi mắt biển sâu của Dan vừa lóe lên một tia hứng thú kỳ lạ. Gã này dù có hơi bệnh hoạn nhưng xem chừng cũng có thể gọi là đẹp mã. Cái kiểu tóc vàng chải chuốt kia đúng là đặc trưng của loại con cưng xuất thân danh gia vọng tộc.
“Tôi tưởng Lana không theo kịp bài học…”, Dan mỉm cười vui vẻ, “Cô chủ nhiệm giảng nhanh nhỉ?”
“Ờ…”, Lana đáp lạnh lùng.
Bà già Elise đi đứng thì chậm chạp mà miệng lưỡi thì phóng nhanh bạc mạng như hun thần xa lộ. Vừa mới xong mục chú ngôn đại cương thì mụ đã nhảy đến thuật thức cơ sở rồi. Nghĩ lại thì hôm nay mới là ngày đầu tiên Lana được học ma pháp một cách đàng hoàng tử tế, nửa học kỳ vừa rồi phải nói là kinh khủng khi ngày nào cũng phải học hết điều luật này đến quy định khác. Thi thoảng mụ Elise lẩm cẩm lại tụng kinh tư tưởng Citadiel với triết học ma thuật, Lana thật sự không thể nhớ nổi mớ bồng bông kia.
“Trò Lana… Trò Dan… ”, bà chủ nhiệm Elise hô lớn.
Lana giật bắn mình ngồi phắc dậy. Tim hắn đập thình thịch vì lo lắng. Lana ngơ ngác nhìn về phía bục giảng. Hàng loạt ánh mắt đang hướng về hắn. Bà Elise chỉ thẳng cái thước về phía Lana. Ánh nhìn của mụ như viên đạn găm thẳng vào mắt người ta.
“Trò Lana…”, bà Elise gọi.
Lana đứng dậy, hai bàn tay đan vào nhau.
“Một người có thể tương thích với tối đa bao nhiêu loại nguyên tố?”, bà Elise hỏi.
Đó là một mảnh kiến thức vụng vặt mà bà già này vừa giảng qua. Xem chừng mụ đang kiểm tra độ tập trung của hắn. Nhưng tiếc thay…
“Về lý thuyết là duy nhất một…”, Lana vênh mặt đáp.
“Đúng vậy…”, Elise gật gù, “Trò có thể ngồi xuống…”
Lana đang cảm thấy cơ thể hắn nóng rang. Cơn lạnh buốc dọc sống lưng này không phải sợ hãi mà là hả hê. Hào quang nhân vật chính là như vậy sao, hắn nghĩ rồi cười khúc khích.
“Về lý thuyết…?”, “Tức là có ngoại lệ ư…?”
Lana nghe tiếng xầm xì bàn tán dần bùng lên ngay sau câu trả lời vừa rồi. Lana biết một tồn tại kỳ quặc có thể dung hoàn toàn bộ nguyên tố trong người, và hắn thậm chí còn có thể bỏ qua cả niệm chú. Nghĩ đến người đó khiến Lana có cảm giác như đang ngậm một họng tiêu. Rõ ràng Lana mới là nhân vật chính, chính Khả Liên cũng đã khẳng định điều đó. Hắn vô thức xiết chặt nắm đấm trên đùi.
Một tiếng thước gõ chát chúa kéo Lana về thực tại.
“Vẫn có những sinh thể đặc biệt có thể dung hòa nhiều nguyên tố cùng lúc…”, bà Elise nói bằng giọng giảng bài lê thê đặt trưng của mấy bà già hơi sức đã không còn bao nhiêu, “Chân dũng giả Norn là một người có thể dùng cả ánh sáng, lửa và đất…”, bà Elise ho khan một cái, “…Thật đáng tiếc… Ngài ấy đã thất bại trong trận chiến cuối cùng với quỷ vương Umbra… Cả ngàn năm trôi qua từ cái chết của Norn, thế giới vẫn chưa có ghi nhận trường hợp nào tương tự…”
Lana ngáp ngắn ngáp dài sau những lời giảng nhàm chán như máy đọc của bà Elise. Có vẻ người già nào cũng nói chuyện dong dài như vậy thật, hắn nghĩ.
Dan ghé tai Lana nói nhỏ “Tôi nghe đồn một đàn chị năm hai có hai nguyên tố trong người…”
“Chuyện xa xôi như vậy có liên hệ gì với chúng ta hay sao?”, Lana hỏi.
Dan mỉm cười đầy ẩn ý, “Không… Chỉ là tôi có chút tò mò thôi…”, gã đáp bằng giọng nhẹ như gió thoảng.
Thời gian thấm thoát thoi đưa, mặt trời đã lên đến đỉnh đầu từ lúc nào. Tiếng chuông đinh đong vọng đến từ tòa hành chính như lời phán tội sau cùng trước khi Lana được giải thoát khỏi địa ngục tụng niệm của bà già Elise. Đứng dậy một cách uể oải, Lana xách cái cặp da chứa sách vở bút thước ra khỏi hội trường cung. Hắn lê từng bước chân nặng nề dọc hành lang trải gạch men màu ngà ảm đạm, đến bậc thềm đá thì rẽ ra ngoài sân. Lana cứ cúi gằm mặt xuống mà đi, chẳng buồn quan tâm đến dòng người chung quanh.
Chợt Lana tông trúng một nam sinh. Lana không cần nhìn cũng biết đó là Kein vì mùi hương quen thuộc của đồng loại.
“Cậu làm gì mà ủ dột như mất sổ gạo thế?”, Kein hỏi bằng Tiếng Việt.
“Người già nào cũng nói chuyện dong dài như anh hay sao vậy?”, Lana hỏi.
Hắn vẫn giữ nguyên tư thế đâm đầu vào ngực Kein trong lúc nói chuyện. Xem chừng có một chỗ để tựa vào cũng không đến nổi tệ.
Kein bật cười. Gã này lúc nào cũng vô lo vô nghĩ như vậy.
“Đã xảy ra chuyện gì thế?”, Kein hỏi trong lúc xoay người bước đi.
Lana cũng đứng thẳng dậy và sánh bước với gã đàn ông mà hắn ghét cay ghét đắng. Con lộ trải đá đen thẳng tấp dẫn thẳng đến khu ký túc ở tít đằng xa, Lana nhắm chừng nó dài phải đến cả dặm đường. Người ta trồng phi lao dọc lối đi và cắt tỉa chúng thành những khối vuông vức đến kỳ quặc.
“Tôi đã bị bà già Elise nhét cả đống lý thuyết khô như cái sa mạc vào đầu đấy…”, Lana bắt đầu than thở, “… Làm sao người ta có thể nhớ được mấy trang sách toàn chữ rồi nói ra thao thao bất tuyệt như vậy nhỉ?”
“Cũng như việc code thôi…”, Kein nói, “…Bản năng nghề nghiệp khiến con người ta trở nên phi thường…”
Lana thở dài.
Nắng mỗi lúc một dữ hơn như có ai đó đang đổ cả chảo lửa lên khuôn viên học viện. Mặt trời đã chạm đỉnh và bóng của cả hai đã biến mất khỏi mặt lộ bỏng cháy. Gió trưa nay dữ dội làm cho đôi tai sói của Lana không thể dựng thẳng lên được mà phải cụp lại. Thính giác vượt trội của người sói thi thoảng thật phiền nhiễu, Lana nghĩ.
“Năm nhất có tham gia chuyến thám hiểm mê cung sắp tới không?”, Kein hỏi.
“Mê cung gì cơ?”, Lana hỏi một cách khó hiểu.
“Không có thì thôi…”, Kein nói rồi mỉm cười.
Lana hoàn toàn không biết gì về cái mê cung mà Kein vừa nhắc đến. Hắn định bụng sẽ hỏi thăm bà Elise trong tiết thực hành chiều nay. Một sự tham lam trào dâng trong lòng ngực Lana. Kho báu mê cung, hay thậm chí là vũ khí của người được chọn sẽ xuất hiện. Chẳng phải ngẫu nhiên mà Kein lại cho hắn biết về cái mê cung kia. Chắc chắn đó là một sự kiện đặc biệt dành cho nhân vật chính, cũng chính là Kim Lân hắn đây. Nghĩ vậy, Lana cười khúc khích vô cùng ám mụi.
Giờ nghỉ trưa trôi tuột đi như cơn gió luồng qua kẽ tay người ta.
Lana ngồi thẩn thờ trên bãi cỏ ở chính cái nơi mà hắn đã nhận một màn thua nhục nhã trong buổi thi tuyển hồi ba tháng trước. Mấy cây hồng lộc đâm chồi non như muôn ngàn ngọn lửa cháy bập bùng ở bờ tường đằng xa. Đã gần hai giờ và bốn mươi học viên trong lớp của hắn cũng đã có mặt. Tụi con gái ngồi thành cụm nói chuyện trên trời dưới bể, thi thoảng lại cười ầm lên như vỡ chợ. Lũ con trai cũng tụm năm tụm bảy hết chỉ trỏ cô nọ đến ngó nghiêng cô kia. Lana ghê tởm đám con trai trong lớp. Chúng làm hắn nhớ đến quá khứ sa đọa mà Lý Kim Lân đã chôn vùi ở nơi tận cùng của ký ức.
“Lana…”
Có tiếng gọi phát ra từ phía sau. Lana ngoảnh mặt lại nhìn. Gã Dan đang bước đến gần cùng một cái đũa phép trên tay. Thật quê mùa, Lana nghĩ.
Một nhân vật chính như hắn chẳng cần đến thứ phụ kiện lố bịch kia để thi triển ma thuật. Dan ngồi xuống ngay gần bên. Lana nhẹ nhích người ra để giữ khoảng cách.
“Lana không dùng đũa phép ư?”, Dan hỏi sau khi nhìn trước ngó sau hai bàn tay trống trơ của Lana.
“Tôi có ma thuật tự nhiên bên trong người”, Lana nói. Sau một khoảng lặng, hắn quay đầu lại nhìn Dan, “Các giảng viên cũng đâu có dùng đũa?”
“Ừm…”, Dan gật đầu, “Tôi nghe nói các giảng viên đều là những bậc thầy ma pháp và họ có thể bắn phép chính xác mà không cần đũa hỗ trợ…”
“Gọi là gì nhỉ?”, Lana lại ngoảnh mặt ra xa, “Phải phải… Nếu phép là mũi tên thì đũa là cái cung… Một đại bậc thầy đã nói với tôi như vậy…”
“Ồ…”, Dan trầm trồ, “Người đó hẳn phải rất thông tuệ ma thuật nhỉ?”
“Chỉ là một gã lắm mồm thôi”, Lana nói rồi cười nhẹ một cái.
Một tiếng pháo tay đinh tai nhứt óc làm Lana giật bắn mình. Vội nhìn quay ra sau để xem người ấy là ai, Lana thấy bà cô chủ nhiệm đã đứng thù lù ở đó từ lúc nào. Ả đàn bà già nua mặt mày nhăn nhúm với bờ môi thâm như miếng lòng bò đang nhìn Lana trừng trừng bằng con mắt đầy gân máu. Lana như muốn trụy tim ngay khi nhìn vào cái diện mạo khủng khiếp ngang tầm quỷ vương của bà ta.
“Mấy em nói xấu gì tôi đấy…”, Elise cất giọng ồm ồm.
Lana lắc đầu lia lịa, Dan cũng thế.
“Vậy à…”, Elise nói nhỏ, “Hạn chế nói những điều vượt quá quyền hạn của mình…”
“Em biết rồi…”, Lana đáp bằng giọng yểu xìu.
Trong lúc ba người nói chuyện thì các học viên đã tập hợp rồi đứng thành một đám đông hỗn loạn ngay trước mặt Elise.
“Hãy chọn bạn…”, Elise hô lớn, “Hôm nay chúng ta sẽ thực hành theo nhóm ba người…”, bà chủ nhiệm nhìn Lana, “Riêng em sẽ thực hành với tôi, Lana del Uzali…”
“Ơ…”, Lana vô thức lên tiếng, “Sao… Sao vậy, thưa cô?”
“Khác với người đó, ma thuật của em toàn là thứ dùng để giết người”, bà Elise nói như than, “Cô không muốn ai trong số những đứa trẻ này phải chịu chung số phận với đại công tước Timberlake…”
Lana cắn răng để kiềm nén cơn phẫn nộ đang bùng cháy trong lòng ngực. Hắn tự hỏi đám quý tộc chết tiệt đã lan truyền tin đồn đến đâu. Nếu không có Kein thì Khan Timberlake đã cháy thành tro và cái tiếng nhơ này cũng xuống mồ với lão rồi. Tất cả là tại Kein, Lana nghĩ. Cảm giác uất nghẹn ở cổ họng khiến Lana không thở được.
“Đừng có so sánh em với người đó…”, Lana gằn giọng giận dữ.
“Ôi trời…”, Elise cười mỉm, “Em đang khiến những bạn học sợ hãi đấy…”
Lana ngoảnh mặt ra sau để nhìn thì thấy mọi người đang nhìn hắn bằng con mắt kinh sợ. Đám con gái thì nép vào nhau trong khi tụi con trai dan tay ra che chắn. Dan cũng đã lùi ra xa từ khi nào, chỉ còn mình Lana đứng trơ trọi giữa vòng vây của sợ hãi và khinh miệt.
Lana đặt một tay trước ngực rồi hít một hơi thật sâu. Xem chừng hắn đã đi quá trớn và sự việc bắt đầu khua theo những hướng bất lợi.
“Xin lỗi cô…”, Lana đặt một tay trước ngực rồi cúi nhẹ đầu, đôi tai nhọn cũng cụp xuống ra vẻ thủ phục, “…Em đã hành xử không đúng mực…”, hắn cũng quay người về phía đám đông đằng sau, “Tôi cũng xin lỗi vì đã làm mọi người sợ…”
Mấy tiếng xì xầm xuất hiện rồi rất nhanh đã lan tỏa như sóng ngầm. Các học viên lại vui cười chia nhóm, họ dường như đã quên đi vụ ồn ào vừa rồi.
“Một đứa trẻ ngoan…”, Elise khen ngợi.
Lana nghe rõ ràng trong thanh âm khàn đục kia là sự giễu cợt và châm biếm. Vì Lana là nhân vật chính nên hắn sẽ chấp nhận chúng như những thử thách nhỏ trong học viện. Bà già chết giẫm dám khiến hắn bẻ mặt trước cả tập thể, Lana nghĩ, hắn định bụng sẽ trả đũa mụ trong lúc thực hành ma pháp.
Nắng hết đục rồi lại rạng. Từ lúc nào, bóng của tòa nhà đối diện đã che lấp toàn bộ sân tập. Gió thổi lồng lộng mang theo âm thanh huyên náo của mấy lớp học gần đó.
Mười ba nhóm học viên đã tập hợp ngay phía trước mặt Elise, ngay giữa sân tập, họ bạ đâu ngồi đó trong cực kỳ vô tổ chức. Lana đang đứng ngay bên cạnh mụ. Elise lại vỗ tay bôm bốp để thu hút sự chú ý. Sự bát nháo ngay lập tức bị dập tắt, hàng loạt ánh nhìn hướng về phía bà chủ nhiệm.
“Chiều nay chúng ta sẽ thực hành phép tấn công và phòng ngự đã học trong buổi sáng… Flare và Anti-Flare”, Elise dừng lại một nhịp để nhìn quanh, “Có ai chưa nắm được thuật thức không?”
“Không ạ…”, cả đám đông đáp đồng thanh.
Cái ma thuật dành cho tân thủ dùng, Lana nghĩ. Nhớ lại ngày còn nhỏ, Kein đã dùng nó để tạo cả một con đường ánh sáng để bọn trẻ trong làng rước đèn trung thu. Vì thấy thú vị nên Lana đã thỉnh cầu Khả Liên dạy hắn thứ ma thuật đó cho bằng bạn bằng bè. Nhưng đáng buồn thay, Lana làm mãi cũng chỉ có thể bắn ra duy nhất một cầu lửa và nó cũng biến mất ngay khi trúng đích chứ không thể duy trì như ánh nến lập lòe của Kein. Mãi đến tận bây giờ, Lana vẫn không sao hiểu được Kein đã làm thế nào.
“Lana…”, cô Elise gọi, “Em hãy bắn một cầu lửa bằng Flare về phía cô… Yên tâm, cô đã vô hiệu hóa lời nguyền trong sân rồi…”
“Rõ…”, Lana đáp lạnh tanh.
Trong đầu Lana đang có một sự đấu tranh tâm lý giữa hai ý nghĩ. Hắn vừa đi ra xa vừa tự hỏi, liệu hắn nên dùng Atomic Explosion để hủy diệt bà già ngạo mạn này hay chỉ đơn giản là thực hiện một ma pháp Flare mẫu mực. Lana thở hắc một hơi rồi dừng bước. Hắn ngoảnh mặt nhìn lại thì nhận ra bản thân đã đứng cách Elise một quãng xa chừng mười thước hơn. Xem chừng “dĩ hòa vi quý” vẫn hơn, Kein đã luôn căn dặn hắn như vậy và lần này hắn sẽ nghe theo.
Lana bắt đầu tụng niệm cái sớ thuật thức trong đầu. Hắn chỉ ngón trỏ về phía bà Elise. Trong thời gian hắn di chuyển thì bà ta đã kịp dựng Anti-Flare rồi đặt ngay trước mặt như một cái khiên chắn. Nó có hình dạng như một mảnh thủy tinh hình lục giác chỉ vừa đủ để chắn thân trên vốn chẳng lấy gì làm thẳng thớm của mụ. Nếu Lana bắn trượt, Elise chắc chắn sẽ chết vì bỏng. Hắn định bụng sẽ nhắm cẩn thận một chút.
Một vệt sáng màu xanh lam xuất hiện, nó lấy đầu ngón tay Lana làm tâm rồi cứ thế mà vẻ một vòng tròn sáng. Ba vệt sáng khác xuất hiện bên trong vòng tròn, trong khi một vệt vẽ tiếp một vòng tròn đồng tâm với vòng tròn có sẵn thì hai vệt còn lại cùng nhau vẽ ra một vầng trăng khuyết vừa khích với vòng tròn nhỏ hơn.
“…Flare”, Lana kết thúc chuỗi thuật thức dài tưởng chừng như không có hồi kết.
Cầu lửa xanh lam lao vụt đi như mũi tên bỏng cháy trong đêm đen. Lana thấy rõ cái nhướng mày không giấu được sự kinh ngạc của Elise. Hắn biết thừa bà già này sẽ không nghĩ hắn cũng có thể bắn ra một thứ ma pháp chuẩn xác và tinh gọn như vậy. Dù không toàn bích như Kein nhưng Lana cũng là học trò của thần thánh chứ chẳng phải loại ất ơ đầu đường xó chợ. Cầu lửa chạm vào đúng ngay tâm tấm khiên. Cùng nhau, chúng bùng nổ rồi vỡ nát thành vô số chùm sáng và để cho cơn gió cuốn đi.
Lana đặt một tay trước ngực rồi nhẹ cúi người, đôi tai vểnh lên đầy kêu ngạo.
Vài tiếng vỗ tay vang lên và cả tràng pháo tay dồn dập ập đến. Lana không bất ngờ, vì hắn là nhân vật chính nên một màn tung hô như thế này là tất yếu. Lana biết rằng nếu hắn sống theo mấy bài kinh kệ chán ngắt của Kein thì hắn sẽ có một cuộc sống dễ dàng. Nhưng bản ngã nổi loạn bên trong Lana không cho phép hắn sống quá bình phàm. Ai đến dị giới chỉ để chăn bò kia chứ, hắn nghĩ.
Tràng pháo tay dứt hẳn thì Elise lại vỗ tay để ổn định đám học viên bên dưới.
“Rồi…”, Elise hô lớn, “Các em vừa chứng kiến một ví dụ đạt điểm tuyệt đối…”, vừa điệu cái lưng gù trong lúc bước đến gần Lana, mụ vừa nhìn đám học viên đang ngồi dưới bãi cỏ, “Giờ thì tản ra và tự thực hành với nhau…”, Elise lại vỗ tay một tiếng, “Giải tán!”, mụ hô lớn.
Học viên tản ra rồi đứng khắp nơi trên sân tập. Cơn gió lộng thổi ngang làm mái tóc của Lana tung bay. Khoanh tay rồi hít một hơi đầy phổi, Lana nhẹ xoay đầu nhìn Elise bên cạnh. Bà ta đang đảo mắt như rang lạc qua lại giữa hai nhóm nữ sinh trước mặt.
“Tại sao lại là một nhóm ba người?”, Lana hỏi, “Bài thực hành này vốn chỉ hai người là đủ…”
“Chẳng phải cô đã nói rồi sao?”, Elise đáp nhẹ tênh. Bà ta liếc nhìn Lana, nói “Chừng nào em chưa thắng được sự ngạo mạn bên trong tim mình, thì em cũng chỉ là một ngọn lửa hủy diệt… Dù là ngọn nến bé nhỏ hay là cơn cháy rừng dữ dội…”
“Là do em tưởng tượng hay thật sự cô đã bị Kein đầu độc tâm lý vậy?”, Lana hỏi bằng giọng mỉa mai.
Elise chỉ mỉm cười không đáp. Bà ta nhẹ cất bước trở vào cái bàn giảng viên của mình trong góc sân. Lana lặng lẽ theo sau.