A Howl Of Wisdom - Chương 15: Chapter 15: KEIN VIII
[ 18/06/1289, học viện Citadiel, Lyandry, Theresia ]
Sáng.
Kein ngồi bên cạnh Diantha trong hội trường cung. Kein nhìn xuống dưới bục giảng, nơi thầy Jaden đang tập trung giảng dạy về mê cung Orcus mà cả lớp sẽ thám hiểm vào ngày mai. Dẫu nhiệt huyết là vậy nhưng xem chừng thầy không được lòng học viên trong lớp lắm. Toàn bộ học viên, kể cả công nương thông tuệ ngay bên cạnh Kein, đang lim dim như vừa nuốt vài viên thuốc ngủ liều cao.
“Công nương…”, Kein nhẹ lay vai để đánh thức Diantha.
“Sao…thế…”, Diantha kéo lê từng chữ một.
“Công nương buồn ngủ đến vậy sao?”, Kein nhíu mày hỏi.
“Cậu không buồn ngủ mới là chuyện lạ đó…”, Diantha đáp trong cơn ngái ngủ.
Kein thở hắt một hơi não ruột. Cậu phóng tầm mắt xuống những dãy bàn hình cung bên dưới. Ngoài cái bàn của Elen thì ai nấy đều ngáp ngắn ngáp dài. Cậu tự hỏi sự nồng nhiệt hồi hai giờ trước đã biến đi đâu mất rồi.
“Họ không lo sợ cho mạng sống của mình hay sao vậy?”, Kein hỏi.
Kein nghe một tiếng bạt tai điếng người vang đến từ phía Diantha. Cậu vội ngoảnh mặt lại để nhìn công nương thông tuệ thì thấy một bên má của cô nàng đã ửng đỏ.
“Công nương làm gì vậy?”, Kein lo lắng hỏi.
“Tôi nghĩ mình cần một chút đau đớn để giữ cho bản thân tỉnh táo…”, Diantha đáp.
Kein che miệng rồi ngoảnh mặt đi để phụt ra tiếng cười thô bỉ. Công nương thông tuệ mà lại hành xử trẻ con như vậy thì thật là kỳ lạ, Kein nghĩ. Cậu chẳng sợ ai để ý những hành vi kì lạ của cả hai vì xem chừng Kein và Diantha đang bị xa lánh trong lớp cũng bởi thành tích kém cỏi. Kein không thấy buồn, thay vào đó là cảm giác thú vị vì cậu biết con người thường đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài. Kein, và cả Diantha, đang diễn vai yếu nhược vô cùng mẫu mực theo lời căn dặn của hội đồng sư phạm.
“Ở tầng sáu mươi có hỏa phượng hoàng…”, thầy Jaden nhấn mạnh, “…ai có thể cho thầy biết đặc tính của chúng không?”
Kein thấy cả lớp học bỗng dưng ngồi thẳng lưng dậy, ai nấy đều hướng ánh mắt về phía thầy Jaden. Kein đoán chừng những học viên này đã bắt đầu biết sợ khi nghe đến thứ ma vật khủng khiếp kia.
Elen nhanh nhảu giơ tay tranh phần. Thầy Jaden chỉ thước gỗ về phía cô ả như lời cho phép phát biểu.
“Hỏa phượng hoàng có đặc tính là tái sinh…”, Elen nói dõng dạt. Vừa dứt lời thì cô ả ngoảnh mặt lại nhìn Kein và cười khẩy một cái đầy thách thức.
“Cậu và cô gái đó có chuyện gì vậy?”, Diantha ghé tai Kein hỏi nhỏ.
“Tôi cũng chẳng biết…”, Kein đáp dửng dưng.
“Tình yêu cạnh tranh ư?”, Diantha cười khúc khích.
Trong lúc Diantha nghịch ngợm với mấy chuyện phím vô tri của cô nàng thì Kein vẫn giữ tập trung và quan sát thầy Jodan bên dưới. Có vẻ như câu trả lời của Elen là chưa đủ với mong đợi của thầy. Kein nhớ lại những bài học về ma vật mà Khả Liên dạy cho cậu trong mơ, bà ấy từng nói rằng phượng hoàng lửa là những sinh thể quỷ quyệt, và chớ có dại dột mà gây sự với chúng. Dù không được nhắc nhở thì Kein cũng chẳng rỗi hơi đánh nhau với một con ma vật mạnh mẽ như vậy để làm gì.
“Tính kỵ khí và khả năng vô hiệu ma thuật hệ nước bằng môi trường sa mạc…”, Diantha nói nhỏ như chỉ để Kein nghe thấy.
“Đúng là công nương thông tuệ…”, Kein mỉm cười.
“Cậu nghĩ tôi là bình hoa di động hay sao thế?”, Diantha phổng má ra vẻ giận dỗi.
“Ồ không…”, Kein mỉm cười, mắt cậu vẫn nhìn thẳng, “Tôi thấy vai diễn của công nương xuất thần đến mức tôi cứ nghĩ cô là một tiểu thư chân yếu tay mềm thật sự ấy chứ.”
“Cảm ơn vì lời khen…”, Diantha cười nhếch mép, “Nếu tôi là diễn viên tài ba thì cậu là gì vậy? Biên kịch hay đạo diễn thế?”
Kein chỉ mỉm cười không đáp.
Thầy Jaden hắng giọng rồi nhìn quanh.
“Còn ai có ý kiến khác không?”, thầy Jaden hỏi bằng giọng ồm ồm.
Chẳng có cánh tay nào giơ lên. Cả hội trường im phăng phắc. Ken nghe rõ mồn một tiếng cửa sổ va đập lạch tạch mỗi khi nàng gió ghé qua. Sau một khoảng lặng mà chẳng có gì tiến triển. Thầy Jaden đành phải tự mình nói ra câu trả lời, và nó y hệt điều mà Diantha đã nói khi nãy.
“Cậu biết vì sao họ không hứng thú với những thứ này không?”, Diantha hỏi.
“Vì sao?”, Kein hỏi ngược lại.
“Vì họ biết các giảng viên sẽ bảo vệ họ”, Diantha nói.
Kein kinh ngạc đến mức phải ngoảnh mặt lại nhìn Diantha. Thông tin mà công nương thông tuệ vừa nói hoàn toàn trái ngược với những gì cậu được hội đồng giảng viên cho biết.
“Nhưng…”, Kein cất tiếng.
“Nó khác với thông tin của cậu đúng không?”, Diantha khúc khích, “Đúng vậy… Năm nay sẽ khác…”
Kein lại hướng mắt xuống hội trường. Thầy Jaden đã đi đến tầng sáu mươi hai. Trên tấm bảng đen từ lúc nào đã có thêm hình ảnh một con rắn ba đầu được vẽ bằng phấn trắng.
“Công nương biết gì ư?”, Kein vừa hỏi vừa ghi chép.
“Phải…”, Diantha khoanh tay tựa người ra lưng ghế, “Mọi năm thì nó là một hoạt động ngoại khóa, nhưng năm nay là một bài kiểm tra…”
“Thật thú vị…”, Kein đáp dửng dưng, “Hãy nói thêm cho tôi…”
Kein đang tụng thần chú giao tiếp diệu kỳ mỗi khi bị kéo vào những cuộc trò truyện luyên tha luyên thuyên. Kein vẫn nghe Diantha nói nhưng cậu sẽ không tương tác nhiều với câu chuyện của cô nàng vì kiến thức thực địa là quan trọng hơn hết thảy.
“Lời đồn về dũng giả ánh sáng đang học tập ở Citadiel đã đến tai vài kẻ khó nhằn…”, Diantha nói, “…một vài áp lực đã xuất hiện và bà hiệu trưởng phải thay đổi luật chơi…”
“Ồ…”, Kein vẫn tập trung về phía thầy Jaden, “Học viện sẽ hiến tế học viên để tìm ra vị dũng giả kia ư?”
“Đúng vậy…”, Diantha đáp.
Kein thở dài. Cậu liếc mắt nhìn Diantha rồi rất nhanh sau lại tập trung vào bài giảng.
“Tin chuẩn không thế?”, Kein hỏi.
“Tin chuẩn…”, Diantha nói bằng giọng êm đềm như giễu cợt, “…Nhưng cậu đừng lo, nó sẽ không ảnh hưởng đến kế hoạch của chúng ta.”
“Hãy nói thêm cho tôi…”, Kein nói chiếu lệ.
“Lana cũng sẽ tham gia như học viên tình nguyện…”, Diantha nói.
“Lana ư?”, Kein dừng bút rồi ngoảnh mặt lại nhìn Diantha. Hai cái mày cậu cau lại vì khó hiểu. “Công nương nghe thông tin này ở đâu thế?”
“Cô Elise”, Diantha nói, “Lana và Dan sẽ tham gia với lớp chúng ta…”
Kein lại thở dài một hơi đầy mệt mỏi. Xem chừng Lana đã hỏi han khắp chốn về thông tin của chuyến dã ngoại kia. Kein thật sự hối hận vì đã vô tình tiết lộ chuyện này với một kẻ háo thắng như Lana. Cậu thầm khấn vái với tiền nhân rằng Lana đã không làm chuyện gì quá trớn.
“Dan là du học sinh từ Ascart đó ư?”, Kein cất lời.
“Cậu biết gì về cậu ta à?”, Diantha hỏi.
“Tôi thật sự tò mò vì sao học viện lại cho một quỷ tộc nhập học đấy”, Kein nói bằng giọng giễu cợt.
“Quỷ… tộc…?”, Diantha đáp bằng giọng run run.
Kein nhìn Diantha thì thấy cô nàng đang đổ mồ hôi lạnh, răng môi cũng va vào nhau nghe lộp cộp. Nhớ lại hồi mới nhập học, Kein đã thấy gã Dan đó cứ bám dí lấy Lana, nhưng vì cậu không thấy địch ý từ Dan nên cũng mặc kệ. Kein biết Lana thừa sức phanh thây Dan nếu hắn dám làm càng, và với lời nguyền của học viện thì Dan cũng chẳng khác con người là bao.
“Các…Các giảng viên…Có biết chuyện này không?”, Diantha lắp bắp hỏi.
Kein lắc đầu, “Tôi cũng không rõ.”
“Không thể tin nổi…”, Diantha thốt lên, “…Một quỷ tộc đang lảng vảng trong học viện và cậu xem như bó rau ngoài chợ ư?”
“Nếu Dan chỉ đến đây để học tập thì sao?”, Kein hỏi trong lúc chống cằm nhìn đăm chiêu ra khung cửa sổ, “Đâu thể chụp mũ cho một người chỉ vì chủng tộc của họ… Nếu người là tốt, quỷ là xấu thì xã hội loài người đã không cần đến nhà tù và máy chém…”
“Lana nói không sai…”, Diantha nói nhẹ tênh, “Cậu đúng là nói chuyện dong dài như mấy ông già lẩm cẩm…”
Kein chỉ cười không đáp.
***
Rải bước trên con đường lát đá đen của khuôn viên học viện, Kein thả mình với cơn gió đêm mát rượi.
Trời đêm u ám kỳ lạ, mấy ả mây đen từ đâu ào đến che lấp cả vũ trụ trên cao. Bà nguyệt nga cùng đàn con nheo nhóc cũng vì thế mà biến đi đâu mất. Mấy trụ đèn đường dọc lối đi mang đến chút ánh sáng yếu ớt từ cái búp đèn được chế tác từ quang ma thạch. Chúng chẳng sáng hơn mấy cái lồng đèn giấy ở Gino là mấy. Thứ ánh sáng lạnh lẽo này đúng là ghê rợn, Kein nghĩ, nó làm cậu nhớ về những cái đèn huỳnh quang khi còn ở Việt Nam, chúng đã đồng hành cùng cậu trong những đêm dài thức trắng vì chạy tiến độ dự án.
Dừng trước một khóm hồng nhung bừng nở dữ dội, Kein khoanh tay hít sâu mấy hơi để thưởng thức hương thơm ngào ngạt của mẹ thiên nhiên. Chẳng biết có phải vì sắp mưa hay không mà không khí đã bắt đầu ẩm ướt hơn, Kein có thể ngửi ra sự thay đổi của môi trường nhờ giác quan cực nhạy bén của người sói. Đằng xa có một chiếc ghế dài ngay dưới một trụ đèn, Kein định bụng sẽ bước đến đó để ngồi một chốc. Chợt cậu thấy có một bóng người ở tít đằng xa, chàng trai nọ cũng đang đi dạo như Kein và đang tiến gần đến cái ghế kia.
“Chào anh, Kein”, Dan cất tiếng chào hỏi.
“Chào cậu…”, Kein đáp.
Hai người ngồi ở hai đầu chiếc ghế. Trong khi Kein diện áo phông ngắn tay và quần đùi thì Dan vẫn còn mặc đồng phục đỏ trắng của học viện. Kein thấy rõ vùng cổ và hai bên thái dương của cậu nhóc này ướt nhem vì mồ hôi.
“Cậu vừa đi đâu về ư?”, Kein hỏi.
“Tôi vừa hẹn hò với một bạn nữ trong học viện”, Dan đáp.
“Không phải Lana đâu nhỉ?”, Kein nhẹ nghiêng đầu nhìn Dan.
Dan bật cười, “Tôi sẽ không chạm đến Lana đâu, anh đừng lo…”, Dan nói. Hắn phóng tầm mắt về phía khoảng không tối đen trước mặt, “Đối tượng là một nữ quý tộc Theresia…”
“Vậy cậu đã tìm ra được vị dũng giả đó chưa?”, Kein hỏi thẳng.
Dan lắc đầu, “Thú thật, ngoài anh, tôi chẳng thể nghĩ ra được ai khác… Nhưng Umbra điện hạ lại cho rằng mục tiêu là một cô gái…”, Dan nói xong thì thở dài một hơi rồi ngã người lên lưng ghế.
“Vậy à…”, Kein mỉm cười, “Thế cậu có định thủ tiêu cả tôi không?”
“Tôi chưa muốn chết”, Dan nói rồi cười nhạt một tiếng, “Mà... Đừng nói đến một tử tước nhỏ bé như tôi, quỷ vương có khi còn không chịu nổi một đòn Flare lúc đó…”
“Lúc đó?”, Kein nhướng mày hỏi.
“Buổi thi đầu vào của anh và Lana…”, Dan nói, “Tôi đã vô tình đi ngang và được chứng kiến… Và tôi đoán nó không phải là Flare.”
“Nó thật sự là Flare đấy”, Kein mỉm cười.
Dan ngồi thẳng dậy rồi xoay đầu nhìn Kein, “Anh thực sự là cái quái gì vậy?”, hắn hỏi bằng giọng khó hiểu và hai cái mày cũng cau lại.
“Một người sói thuần hậu đến từ thảo nguyên Gino xinh đẹp…”, Kein đáp dõng dạt.
Dan cười nhạt rồi đứng dậy. Hắn không nói thêm lời nào mà cứ thế lũi vào màn đêm cô tịch.