A Howl Of Wisdom - Chương 16: Chapter 16: DIANTHA III
[ 19/06/1289, học viện Citadiel, Lyandry, Theresia ]
Trưa.
Lim dim trên chiếc ghế nhung của mình bên trong con thuyền gỗ của học viện, Diantha chóng chằm nhìn qua khung cửa kính mở toang. Gió thổi lồng lộng khiến mấy lọn tóc cuốn lô màu bạch kim của nàng tung bay dữ dội. Sóng lượn như hình mái nhà ập vào thân thuyền khiến nó lắc lư nhè nhẹ.
Trên bến cảng, những học viên đến muộn đang bị các giáo viên mắng mỏ không thương tiếc. Vài chiếc thuyền khác đã rời đi trước để lại mấy khoảng trống dọc cây cầu đá bắt ra sông. Âm thanh huyên náo trên cảng hòa cùng tiếng sóng vỗ lên bãi đá xám dọc đê thật là phiền nhiễu.
Kein bước đến gần với hai cái cốc pha lê hình trụ tròn trên tay.
“Công nương dùng trà chứ?”, Kein hỏi. Tiếng ồn không thể làm cho thanh âm trong trẻo đó bị lấn át.
“Làm ơn…”, Diantha nói rồi nhẹ gật đầu.
Kein mỉm cười rời đi. Sự xuất hiện của Kein đã làm cho Diantha tỉnh táo hẳn. Nàng nhớ về Seth và dòng Sheena tươi đẹp. Nước sông Sheena xanh mướt như lam ngọc chẳng bao giờ bị vẩn đục. Nàng tự hỏi có cái gọi là thế giới bên kia hay không, và nếu đến được nơi đó thì liệu rằng nàng và Elvis có thể gặp lại nhau. Thật viễn vong làm sao, Diantha nghĩ rồi cười nhạt.
“Trà của công nương đây…”, Kein đặt cái cốc xuống chiếc bàn gấp ngay bên bậu cửa sổ.
“Cảm ơn…”, Diantha nói khẽ.
Nàng thấy một cái nghiêng đầu tò mò từ Kein. Cậu ta ngồi xuống chiếc ghế đối diện rồi bưng cái cốc lên miệng và hớp một ngụm lớn.
“Mấy học viên khác sẽ sinh nghi nếu thấy mấy cốc trà đá này đấy…”, Diantha nói.
“Chẳng ai thèm quan tâm đến những kẻ yếu nhược cả”, Kein thản nhiên đáp, “Tôi đã thử mời một vài người nhập hội với chúng ta…”
Diantha có chút bất ngờ nhưng rất nhanh đã cười khúc khích, nàng nói “Tôi đoán là cậu bị từ chối thẳng thừng.”
“Hơn cả thế”, Kein đáp rồi cười lớn, “Mấy học viên nói chúng ta chỉ đáng để làm bị thịt câu giờ cho họ chạy trốn khi gặp nguy hiểm…”, Kein đặt cái cốc lên chiếc bàn.
“Thật ngạo mạn làm sao…”, Diantha cười trừ.
Chiếc thuyền nhẹ lắc lư làm mấy giọt nước đọng trên thành cốc chảy xuống mặt gỗ và tụ lại thành một vũng nhỏ. Âm thanh huyên náo trên bến cảng đã biến mất, chỉ còn tiếng sóng vỗ rì rào vọng đến từ bãi đá xám đằng xa.
“Một năm trước”, Diantha cất lời, “Tôi đến đây hồi một năm trước… Cũng trong một buổi trưa lộng gió thế này… Vì tình hình quá căng thẳng, bố tôi đã thỉnh cầu sứ đoàn Theresia để đưa tôi về cùng…”
“Làm một công nương vất vả nhỉ?”, Kein nói trong khi chống cằm hướng mắt ra sông lớn.
“Elvis đã hi sinh trong lúc hộ tống tôi đến bến cảng…”, Diantha nói. Tay nàng bấu mạnh vào tà váy đỏ tươi của bộ đồng phục.
Làm sao Diantha có thể quên được hình ảnh hàng chục mũi tên sắc lẻm găm thẳng lên lưng Elvis. Nàng biết người nàng yêu đã cố nhịn để không hét toáng lên vì sợ nàng sẽ đau lòng. Ngay ở những giây phút cuối cùng, Elvis vẫn lo lắng cho nàng.
“Ừm…”, Kein đáp nhẹ như gió.
“Elvis yêu tôi… Chàng đã từ bỏ tất cả để ở bên tôi…”, Diantha nức nở.
“Ừm…”, Kein đáp.
Nước mắt tràng ra làm tầm nhìn của Diantha nhòe đi. Vài giọt lệ rơi xuống mu bàn tay nàng rồi lăn xuống chiếc váy, loang ra thành một mảng sẫm màu.
“Tôi vẫn chưa đền đáp được gì cho chàng cả…”, Diantha nấc lên trong lúc nói, “Tôi chỉ là một ả đàn bà yếu đuối… Tôi đã hại chết Elvis…”
Diantha đau đớn vô cùng mỗi khi nàng nhớ đến Elvis và tình yêu mà chàng đã dành cho nàng. Đã có lắm lúc, nàng chỉ ước ao bản thân là một cô gái thường dân ở Seth. Nàng sẽ dệt vải và chàng sẽ mang ra chợ bán, cứ thế mà sống hạnh phúc cùng nhau đến suốt kiếp.
“Elvis có biết cô yêu anh ấy không?”, Kein hỏi.
Diantha khịt mũi rồi lẹ tay dùng khăn mùi xoa lau mặt. Nàng tròn mắt nhìn Kein.
“Tất nhiên là biết chứ…”, Diantha nói.
“Tôi nghĩ Elvis đã rất hạnh phúc đấy…”, Kein nói rồi nhẹ liếc mắt nhìn Diantha, “Còn gì hạnh phúc cho bằng được biết người mình yêu cũng yêu mình?”
“Ô…”, Diantha bất giác lên tiếng.
Chợt Diantha cảm thấy lòng ngực mình ấm lên. Có vẻ chị Iris cũng đồng tình với Kein. Elvis quả thực đã cười nhiều hơn khi chàng ở cạnh nàng. Nhớ lại lần đầu gặp nhau ở Darkwoods, Elvis hiện lên như một người lãnh đạm và khó gần. Xem chừng Kein nói không sai, Elvis đã cảm thấy hạnh phúc.
Diantha ngoảnh mặt về phía con sông ngoài xa. Con nước đứng yên, gió không còn gào thét và sóng cũng đã dịu trở lại từ lúc nào. Sau lưng nàng, mấy học viên bàn tán sôi nổi mấy chuyện gì đó không nghe rõ.
“Đúng là một kẻ đáng ghét…”, Diantha như tự nói với bản thân.
“Công nương nói tôi ư?”, Kein hỏi.
“Đúng vậy…”, Diantha gật đầu, “Cậu cứ như mấy lão già ám mụi ăn nói lòng vòng khó hiểu…”
“Vậy à…”, Kein mỉm cười.
Diantha nghe một tiếng vỗ tay chát chúa vọng đến từ mũi thuyền. Nàng ngó ra xem thì thấy thầy Jaden. Trông thầy có vẻ đang giận dữ chuyện gì không rõ. Mồ hôi đổ ướt cả vầng trán hói, và ngực áo cũng lấm lem hết cả.
“Đã có mặt đông đủ rồi chứ?”, thầy Jaden hỏi lớn.
Thầy chỉ tay rồi nhẩm đếm trong miệng trong khi đảo liên tục đôi mắt đằng sau gọng kính. Một chốc sau, thầy cũng nhìn đến cái chỗ hẻo lánh của Diantha và Kein. Xem chừng số lượng đã đủ đầy và chuyến hành trình xuôi dòng Nilah để đến mê cung Orcus đã có thể bắt đầu.
Thuyền rời bến và lướt nhẹ trên mặt nước, êm ả như ru. Diantha nhìn về phía bờ sông, bức tường đỏ thẫm của học viện vẫn hiển hiện ngay trên đê. Nàng nhìn cậu bạn người sói trước mặt, cậu ta có vẻ rất thích thú với trải nghiệm này nên hai cái tai cứ cụp lại, đôi mắt thì cứ ngó trước nhìn sau.
“Chiếc thuyền này chạy bằng gì vậy?”, Kein hỏi, “Tôi không nghe thấy tiếng động cơ ở đâu cả…”
“Động cơ?”, Diantha tròn mắt hỏi.
“Ý tôi là người điều khiển… Người điều khiển ấy…”, Kein bỗng trở nên bối rối. Một điều gần như nàng chưa bao giờ nhìn thấy.
Diantha bật cười. Nàng cũng không biết vì sao mình cười dữ đến vậy, nước mắt trào ra ướt cả mi mắt thì nàng mới dừng.
“Thì ra cậu cũng có những lúc như vậy sao?”, Diantha vừa phẩy phẩy bàn tay vừa hỏi.
Kein bưng cốc trà đá đưa lên miệng bằng một tay, tay còn lại khoanh ngang bụng. Cậu ta nói nhỏ như đang ngượng ngùng, “Tôi cũng có nhiều cái không biết mà…”
“Chiếc thuyền này đang được dòng nước đẩy đi”, Diantha nói, “Ngay trên mui tàu có một pháp sư điều khiển dòng nước quanh mạn thuyền… Nói thế nào nhỉ?”, nàng ra vẻ nghĩ ngợi, “Phải phải… Dòng nước bên dưới cũng giống như một cái bụng rắn bị lật ngược vậy…”
“Ồ…”, Kein trầm trồ, “Người ta có thể làm được như vậy ư?”
“Nó đã bị lược bỏ khỏi giáo trình ma thuật nước vì thiếu điều kiện thực hành, nhưng trong những tài liệu cũ vẫn còn…”, Diantha giải thích.
“Quả là công nương thông tuệ…”, Kein khen ngợi.
“Khen ngợi ta hơn nữa đi…”, Diantha đáp.
Cả hai cười khúc khích thích thú.
Diantha lại bưng cốc trà đưa lên miệng. Bức tường đỏ của học viện đã biến mất từ lúc nào. Dòng sông yên ả kỳ lạ, mặt nước chỉ có vài gợn sóng lăn tăn theo cơn gió nhẹ lùa qua. Hai bên bờ sông, lũ bèo nước trổ hoa tím rịm. Ở Seth không có thứ cây thủy sinh này, nàng tự hỏi chúng có hương thơm thế nào.
Đến khi hai cốc trà không còn đá và vũng nước nhỏ trên bàn đã bị gió mái cuốn đi mất thì thuyền cũng cập bến. Diantha cùng Kein đặt chân lên chiếc cầu đá tại một cái cảng lớn. Nàng biết cái thị trấn Orcus này vì đây không phải là lần đầu tiên nàng ghé qua. Cơn gió sông thổi mạnh vào lưng như dìu bước nàng vào bên trong.
Trước mắt Diantha lúc bấy giờ là cả một con lộ thẳng tấp dẫn đến quảng trường lớn của thị trấn. Hai bên đường, người ta dựng sạp hàng kinh doanh đủ thứ vật phẩm ma pháp.
Thủ phủ ma thạch Orcus không khác mấy so với ký ức của nàng về nó, vẫn là cái quảng trường rộng thênh thang, vẫn những kẻ ăn bận lôi thôi với vẻ mặt bặm trợn làm nghề bán mạng nuôi thân, vẫn những thương nhân và xe hàng vào ra tấp nập. Diantha chẳng ưa gì cái chốn này, nó làm nàng thấy sinh mạng thật mỏng manh và rẻ rúng quá thể.
“Này Diantha…”, Kein gọi.
“Sao thế?”, Diantha đáp.
Hai người vừa đi vừa nói. Kein chỉ tay về phía cái sạp hàng bên đường, nơi đặt một khối đá thô lòi lỏm vài mảnh ngọc xanh đỏ.
“Mấy viên đá đó là gì vậy?”, Kein hỏi bằng giọng tò mò.
“Ma thạch khai thác từ mê cung Orcus đấy”, Diantha đáp, “Đèn đóm bên trong học viện đều từ chúng mà ra cả…”
“Thế thì thật kì lạ…”, Kein cúi nhẹ cằm ra vẻ nghĩ ngợi, “Ma thạch trong học viện đều có màu trắng ngà mà nhỉ?”
“Chúng là ma thạch ánh sáng, rẻ như cho ấy…”, Diantha nói, “Ma thạch sắc màu lúc nãy không phải để dành cho việc thắp sáng mà dùng để khuếch đại sức công phá cho ma pháp cùng hệ… Lên năm ba chúng ta sẽ được học…”
“Ồ…”, Kein trầm trồ, “Thì ra là vậy, tôi đã luôn tự hỏi vì sao đũa phép của một số học viên lại có ma thạch…”, Kein tủm tỉm cười. Trông cậu ta vui vẻ như một đứa trẻ được yêu chìu.
Diantha khúc khích. Nhìn Kein như vậy khiến nàng vừa thấy thú vị vừa thấy kỳ lạ. Kein trong mắt nàng là một tồn tại dị biệt. Cậu ta có vô số tri thức vượt chuẩn lý thuyết ma pháp của học viện nhưng lại rất ham học hỏi, kể cả những thứ nhàm chán và nặng về tụng kinh như lý thuyết niệm thuật thức hay tính tương hỗ giữa các nguyên tố. Điều này khiến nàng tò mò về con người thật của Kein, nàng muốn hiểu hơn về con sói xám này.
Đi hết con đường trải đá phiến dẫn từ cảng vào trong quảng trường, Diantha cuối cùng cũng đến địa điểm tập hợp. Chỉ còn thầy Jaden ở đây với lá cờ đỏ bay phất phơ trong gió. Xem chừng đám học viên của thầy đã xuất phát trước.
Diantha và Kein chạy xồng xộc đến gần chỗ người thầy với cái lưng gù gù và đôi mắt sưng húp đằng sau hai cái tròng kính dày cọm.
“Thầy vẫn chờ tụi em ư?”, Diantha lo lắng hỏi.
“Hai cô cậu làm gì mà lề mề quá vậy?”, thầy Jaden quở nhưng ngữ điệu chẳng có gì là trách mắng.
“Mọi người đâu rồi, thưa thầy”, Kein lễ phép hỏi.
Thầy Jaden nhẹ quay người rồi chỉ tay về phía cánh cổng đá đứng sừng sửng ở một góc của quảng trường. Đó chính là lối vào mê cung Orcus, cũng chính là thánh địa ma thạch đã mang đến ánh sáng cho cái kinh đô Lyandry này. Diantha nhìn Kein thì thấy cậu ta đang bày ra vẻ mặt vô cùng hứng khởi, hai vành tai cụp lại trong khi cái đuôi vẫy lia lịa.
“Không ngờ ở ngoài đời thật, nó lại hoành tráng đến vậy…”, Kein trầm trồ.
Cái mà Kein gọi là hoành tráng thực chất chỉ là một cái cổng hình vòm cao ba thước hơn được dựng từ đá vôi và đã bị phong hóa trong thời gian dài. Dây leo quấn quanh hai trụ cột chính trông như lũ trăn rắn xiết mồi, bên dưới lớp lá rậm rạp là rêu xanh mọc thành lớp dày đến mức cả một hệ sinh thái nấm đã phát triển bên trên chỗ rêu chết già. Diantha tự hỏi, là do cảm quan của nàng có vấn đề hay thực sự Kein đã thấy điều gì đó mà đôi mắt trần tục của nàng không thể nhìn ra được.
“Cậu thấy nó hoành tráng ư?”, Diantha tò mò hỏi.
“Với Erin thì thật sự là hoành tráng đấy”, Kein mỉm cười, “Cô ấy sẽ cười toe toét khi đọc thư của tôi cho mà xem…”
“Vậy à…”, Diantha đáp nhẹ tênh.
Giờ thì nàng đã hiểu. Cậu trai này sống và yêu như ngày cuối cùng còn tồn tại trên cuộc đời này vậy. Diantha ngưỡng mộ Kein không chỉ vì cậu ta là một người xuất chúng, mà còn bởi vì Kein dám sống vì những điều mà cậu ta trân trọng.