A Howl Of Wisdom - Chương 17: Chapter 17: LANA V
[ 19/06/1289, Mê cung Orcus, Lyandry, Theresia ]
[ Ngày 1 - Chuyến dã ngoại mê cung ]
Trưa.
Trời nắng như đổ lửa lên đầu Lana. Cái nóng và cái khô của mấy cơn gió dữ tạt vào mặt làm hắn chỉ muốn thét lên vì giận dữ.
Giữa quảng trường lớn tại cái thị trấn mê cung chết giẫm này, Lana cùng Dan đang đứng chờ đợi những con thuyền đến sau. Hắn nguyền rủa những kẻ đến cảng muộn vì đã khiến trải nghiệm chinh phục mê cung của hắn bị trì trệ.
Nhìn cánh cổng hoành tráng ngay gần bên, Lana không kiềm được sự hưng phấn bên trong lồng ngực. Hắn chẳng quan tâm những học viên năm hai đang tụm ba tụm bảy nói nói cười cười khắp quảng trường, hắn cũng không thèm nhìn vào vẻ mặt già nua của bà chủ nhiệm Janny của cái lớp này. Tất cả những gì hắn muốn bây giờ là vượt qua cánh cổng đá đầy dây leo kia và tàn sát đám ma vật để thu thập vật phẩm. Bảo vật anh hùng chắc chắn đang nằm yên ở tầng sâu nhất. Gã Norn vô dụng trong câu chuyện của bà già Elise chỉ là phông nền cho nhân vật chính, cũng là Lana hắn đây, và hắn sẽ chinh phục cái mê cung này để chiếm lấy thần khí vốn thuộc về mình.
Có âm thanh huyên náo vọng đến từ bến cảng. Lana ngó nghiêng để nhìn qua dòng người ngược xuôi để xem đó là gì. Vài bóng đồng phục đỏ rực dưới nắng làm hắn phấn khích. Một chiếc thuyền của học viện vừa cập bến. Xem chừng chỉ một chốc nữa thôi thì hắn sẽ được tự do tung hoành.
“Lana có vẻ sốt ruột nhỉ?”, Dan cất tiếng hỏi.
Lana trừng mắt nhìn Dan làm hắn co rúm người lại, vẻ mặt không giấu được sự nhúng nhường.
“Bên trong cánh cổng đó là vinh hoa không thể đong đếm đang chờ tôi đấy”, Lana nói rồi cười nhẹ một cái vô cùng đắc ý.
Dan tròn mắt nghiêng đầu nhìn Lana như không tin những lời vừa rồi. Thấy vậy, Lana cũng thôi không thèm chấp nhặt với gã này để làm gì. Nhớ lại buổi thực hành ma thuật đáng nguyền rủa kia, khi Lana ngỏ lời muốn tham gia chuyến dã ngoại này thì gã Dan lại nằn nặc đòi sống đòi chết tham gia cùng. Không hiểu bà Elise nghĩ gì mà lại ra điều kiện rằng Lana sẽ được phép thám hiểm Orcus nếu có Dan đi cùng. Thật không thể hiểu nổi mấy người già đang nghĩ gì, cả Kein và những giáo viên đều hành xử theo cách ám mụi và khó hiểu hệt nhau. Điều đó khiến Lana tức điên vì cảm giác bị cho ra rìa mỗi ngày một lớn.
Đám học viên nọ cuối cùng cũng đến được quảng trường. Nhìn cái kiểu tay bắt mặt mừng này thì đích thị là học cùng lớp với đám năm hai kia rồi. Lana khẽ cười thầm trong bụng.
“Được…”, bà Janny hô vang rồi vỗ tay một cái thật lớn, “Nếu tập hợp đủ rồi thì chúng ta sẽ khởi hành…”
Bà Janna nhìn về phía Lana và Dan rồi ngoắc tay như một loại ám hiệu. Thấy vậy, Lana cũng dắt tay Dan lại gần. Bàn tay của Dan run rẩy một cách kỳ lạ như thể hắn đang phấn khích vì lý do gì đó không rõ. Gió thổi ngược chiều làm đoạn đường chỉ dài trăm mét trở nên xa xôi diệu vợi.
Đến khi Lana cùng Dan đứng ngay bên cạnh, Janny mới vỗ tay một tiếng nữa và nói tiếp, “Trước khi xuất phát, cô sẽ giới thiệu hai người bạn này và phổ biển một vài lưu ý nhỏ…”
Bà Janny nói bằng giọng dịu dàng và trầm ổn khác hẳn thứ ngôn từ mà Lana phải ví von với me non sốt chanh tươi được thốt ra từ họng bà chủ nhiệm Elise của hắn. Đám học viên trầm trồ hướng sự chú ý về phía Lana. Hào quang nhân vật chính của hắn chắc chắn đã khiến cái đám quần chúng này không thể rời mắt.
“Đây là Lana del Uzali và Dan Cromwelle”, bà Janny cất tiếng trong khi đặt tay sau lưng Lana, “Hai người bạn này đến từ lớp của cô Elise… Họ sẽ tham gia cùng chúng ta trong chuyến dã ngoại này…”
Lana khẽ nâng váy và khụy gối để chào hỏi. Dan cũng đặt tay trước ngực và nhẹ cúi người. Lana cảm nhận rõ sự tò mò và thích thú của những học viên trước mặt đang hướng về phía mình. Họ chắc chắn sẽ trở thành những người hâm mộ cuồng nhiệt của hắn sau chuyến dã ngoại này.
Bà Janny lại vỗ tay để đám học viên giữ trật tự, “Chuyến dã ngoại năm nay không đơn giản chỉ là đi một vòng rồi về…”, bà Janny nói bằng giọng trầm đầy nghiêm nghị, “Nó là một bài kiểm tra giữa kỳ đúng nghĩa…”
Vài tiếng xì xầm xuất hiện rồi lan rộng ra thành một cuộc huyên náo ồn ào. Trong tạp âm, Lana nghe loáng thoáng “Hả?”, “Gì vậy?”, “Tôi chưa nghe bao giờ…”
“Các em có ba ngày để mang về đây ít nhất ba loại ma thạch có thuộc tính khác nhau…”, Janny nói lớn, giọng bà ta lấn át cả tiếng gió gào và âm thanh xôn xao như cái chợ của đám học viên, “Đồng nghĩa với việc các em sẽ phải chiến đấu với ma vật và moi ma thạch từ cơ thể chúng để làm bằng chứng…”
“Thưa cô…”, một nữ học viên giơ tay lên cao, “Nếu… Nếu vậy thì chúng em sẽ không được cô bảo vệ phải không ạ?”
“Chính xác…Đó cũng là điều cô sắp nói…”, Janny gật đầu, “Các em sẽ phải tự sinh tự diệt cho đến khi hoàn thành bài kiểm tra…”
Lana thấy gương mặt của nữ học viên nọ và phần đông các học viên khác đã tái nhợt đi. Họ ôm lấy nhau run cầm cập. Mấy gã con trai thì không biết nghĩ gì mà bước lùi về phía sau như đang muốn chạy trốn.
“Nếu không còn ý kiến gì thì các em có thể làm bài…”, bà Janny mỉm cười lạnh tanh.
Cả đám học viên đứng hình một lúc lâu và chỉ nhìn Janny trân trân như trời trồng.
Chợt một tiếng hét không biết từ đâu phát ra đánh thức tất cả. Họ chạy thục mạng về phía cánh cổng đá rồi khuất dạng vào tầng mê cung đầu tiên.
Bà Janny quay người đứng đối diện với Lana.
“Hai em có thể hoàn thành bài kiểm tra này nếu có thể”, bà Janny nói nhẹ như gió thoảng, “Nếu các em làm tốt, cô sẽ giúp các em bảo lưu kết quả cho năm học tiếp theo…”
“Cảm ơn cô”, Lana mỉm cười đáp.
Dan cũng nhẹ gật đầu.
“Ừm…”, bà Janny cũng nhẹ gật đầu rồi cất bước về phía cái quán trọ gần đó.
Đợi bà Janny vào trong tòa nhà rồi thì Lana mới cất những bước chân đầu tiên. Dan sánh bước ngay bên cạnh.
Một cảm giác hụt hẫng kỳ lạ bỗng dưng dâng trào trong lồng ngực Lana. Sự trống rỗng này là gì vậy, Lana không hiểu, nó làm hắn nhớ về những điếu thuốc vô bổ trên giường khách sạn sau cuộc hoang lạc với mấy ả đàn bà mà hắn ve vãn ở quán ba gần trường đại học. Thật kỳ lạ, Lana nghĩ.
“Một ngày là đủ để tôi hủy diệt cái mê cung này”, Lana nói bằng giọng háo thắng.
Hắn cũng không hiểu vì sao bản thân lại thốt ra một câu phách lối như vậy. Nhưng xem chừng chính cái sự ngạo mạn đó đã lấp đầy vào khoảng trống trong lồng ngực hắn ngay lúc này.
“Lana giỏi thật…”, Dan khen ngợi.
Lana mỉm cười. Lời khen sáo rỗng của Dan thi thoảng lại khiến Lana thấy dễ chịu.
Bước qua cánh cổng đá, Lana đã vào được tầng đầu tiên của mê cung. Cái tầng số không này trông hệt như những gì mà Lana đã đọc trong sách hướng dẫn của bà già Elise. Hắn có cảm tưởng như mình đang đứng trong lòng một ngọn núi đá rỗng ruột, giếng trời trên cao đổ ánh sáng xuống cái đài phung nước ngay chính giữa tầng. Dọc các vách đá hình vòng cung, người ta dựng sạp hàng buôn bán đủ thứ vũ khí và thuốc men. Lối vào tầng tiếp theo nằm ở góc tường, bên kia đài phun nước, đối diện lối ra vào.
Lana không thấy bất kỳ học viên nào ở đây cả. Hắn đoán chừng những kẻ dốt nát kia đã lao đi mà chẳng hề chuẩn bị gì và sự cẩu thả đó sẽ mang đến tai họa chết người. Lana nhìn quanh. Hắn đã thấy sạp hàng bán vũ khí. Sải bước đến gần, Lana nghe trong gió có mùi thối rữa như có ai, hoặc thứ gì đó, đang phân hủy tại nơi đây.
Dừng trước sạp hàng, Lana ngó qua một lượt.
“Chào tiểu thư và thiếu gia…”, chủ sạp hàng cất giọng trầm khàn.
Lana chỉ liếc mắt để nhìn gã đàn ông bên trong cái sạp gỗ. Ông ta lùn tịt nhưng cơ bắp lại cuồng cuộng như con bò mộng. Xen giữa bộ râu đỏ xồm xoàm kia là vài sợi bạc như chứng nhân của tuổi tác. Gã đội một cái mũ thép xám trắng kín cả tai, bên trên có vài vết trầy xước và đinh tán cũng đã hoen gỉ hết cả.
“Tôi cần hai thanh kiếm ngắn cho tôi và vị thiếu gia đây”, Lana nói với một nụ cười mỉm.
Ông chủ sạp nhìn Lana từ trên xuống dưới một lượt và lặp lại y hệt với Dan. Gã bước vào bên trong rồi loay hoay với cái rương gỗ hồi lâu. Lana có thể nghe tiếng kim loại lạo xạo trong lúc gã ngụp lặn giữa đống vũ khí. Lát sau, chủ quầy trở ra với hai thanh kiếm ngắn khác nhau cùng một cái khiên tròn. Tất cả đều sáng bóng như mới.
“Scimitar cho tiểu thư…”, gã nói rồi dâng thanh kiếm cong như vầng trăng khuyết cho Lana.
Lana đón lấy rồi vung thử thì thấy rất nhẹ. Cứ như cầm một cái que gỗ hồi còn bé chứ chẳng phải một khúc kim loại nặng trịch như hắn tưởng tượng.
“Claymore và khiên tròn cho thiếu gia đây…”, gã chủ sạp dứt lời thì cũng dâng lần lượt hai trang bị cho Dan.
Dan cũng đón lấy một cách đầy trịnh trọng. Hắn thậm chí còn cúi nhẹ người như đang thực hiện một nghi lễ thiêng liêng.
“Bao nhiêu tiền cả thảy”, Lana hỏi.
Chủ sạp không đáp vội mà lại lật đật trở vào bên trong. Lana ngó nghiêng theo thì thấy gã đang làm gì đó với một cuống sổ thuộc da đỏ chói và bám đầy bụi. Trở ra với hai cái bao da cùng cái bút chì và quyển sổ nọ, gã cẩn thận trao vỏ kiếm cong cho Lana và vỏ kiếm thẳng cho Dan. Chủ sạp tiếp tục lật mở từng trang giấy đã ngã màu vàng góc rạ, chúng được kẻ ô thẳng tấp như trang tính excel, bên trong có ghi chép những cái tên đã mờ nhòe đi nhiều.
Lật đến trang mới nhất, chủ sạp cất tiếng “Các vị là học viên của Citadiel thì không cần phải chi trả cho những vật phẩm được mua ở đây… Học viện sẽ thanh toán cho chúng tôi sau… Đó là truyền thống từ lúc học viện mới thành lập, từ đời ông cố tổ của tôi đã như vậy rồi…”
Gã ghi tên của thanh scimitar vào một ô rồi ghi tên của thanh claymore và cái khiên vào một ô khác. Xong xuôi, gã chuyền quyển sổ cho cả hai.
“Các vị chỉ cần ghi tên và ký vào cái ô này giúp tôi là được…”, gã nói trong lúc chỉ tay vào cái ô trống ngay bên cạnh.
Lana nhìn lên cái bảng ghi ngay bên trên mình thì thấy vết chì đã lem luốt rất nhiều. Điều đó đã chứng mình suy đoán của Lana là đúng. Đám học viên kia thật sự đã đi vào địa ngục bằng đôi tay trần. Lana cảm thấy khoan khoái kỳ lạ. Tim hắn cũng bắt đầu đập nhanh lên một chút.
Hai cái tên và hai chữ ký được thêm vào. Ông chủ sạp vui vẻ đón lấy quyển sổ.
“Cảm ơn đã ủng hộ…”, gã nói lớn bằng giọng hồ hởi.
Lana mỉm cười rồi cúi nhẹ đầu như lời chào lịch thiệp.