A Howl Of Wisdom - Chương 18: Chapter 18: DIANTHA IV
[ 18:00 19/06/1289, Mê cung Orcus, Lyandry, Theresia ]
[ Ngày 1 - Chuyến dã ngoại mê cung ] [ Tầng 61 ]
Cầm trên tay cái túi vải chứa viên ma thạch lửa vẫn còn ấm nóng, Diantha như không tin vào những gì vừa diễn ra. Nhớ lại cảnh vô số mũi tên băng găm lên cơ thể con phụng hoàng lửa rồi giết chết nó ngay lập tức mà không kịp tái sinh, Diantha lại cảm thấy ớn lạnh. Kein vốn hiền lành nhưng khi ra tay lại tàn bạo đúng với bản chất sói xám của cậu ấy. Diantha tự hỏi chàng trai đang soi đường trước mặt nàng đã nghĩ gì trong lúc hành quyết con chim lửa kia.
Con đường ở tầng mê cung thứ sáu mươi mốt này thật ẩm ướt. Hai bên lối đi và cả trên vách tường lỏm chỏm đá cuội to như trứng ngỗng, xen lẫn trong đó là quang ma thạch tỏa ra ánh sáng vàng chói lòa. Diantha vừa đi vừa phải tránh né mấy sợi dây leo thỏng xuống từ trần nhà trên cao. Thi thoảng nàng lại giẫm phải mấy vũng nước to tướng dưới nền đá xám ảm đạm.
“Tầng này không có ma vật nên cứ an tâm…”, Kein vừa đi vừa nói, âm thanh vang dội giữa những vách đá như vọng về từ một cõi xa xăm.
“Này Kein…”, Diantha gọi.
“Sao thế?”, Kein ngoảnh đầu lại nhìn.
“Con phượng hoàng lúc nãy…Vì sao nó không tái sinh được vậy?”, Diantha hỏi.
Kein mỉm cười, “Vì linh hồn của nó đã không còn nữa”, Kein đáp.
“Là do những mũi tên băng đó ư?”, Diantha hỏi gấp gáp.
“Đúng vậy”, Kein gật đầu rồi quay mặt về phía trước, “Chúng là pha lê chứ không phải băng… Những mũi tên đó đã trực tiếp hủy diệt linh hồn bên trong con phượng hoàng lửa… Nếu không còn linh hồn thì phép tái sinh sẽ không thể kích hoạt…”
“Một ma pháp kinh khủng…”, Diantha bình phẩm.
“Đúng vậy…”, Kein cười khúc khích, “Ánh sáng có thể là ngọn hải đăng dẫn lối nhưng cũng có thể là tia nhiệt hủy diệt sự sống…”
“Ừm…”, Diantha gật gù.
Có một tia sáng trắng kỳ lạ phát ra từ cuối con đường. Một cơn gió mát từ đâu bay đến làm làn da ẩm ướt của Diantha trở nên khô ráo.
“Kia là lối ra ư…?”, Diantha rướn người lên gần.
“Chắc là vậy…”, Kein nói, “Nhưng từ từ thôi, thưa công nương… Tôi không muốn rơi vào bẫy sụp một lần nào nữa đâu…”
“Xin lỗi…”, Diantha nói nhỏ ra vẻ tội lỗi.
Nhớ lại sự bốc đồng của mình khi vừa vào tầng một, Diantha lại thấy thật xấu hổ và chỉ muốn chui đầu xuống đất đến cuối đời. Cũng vì quá vội vả muốn đến tầng ẩn để lấy cái cơ thể nhân tạo cho chị, Diantha đã giẫm phải cái bẫy sụp và kéo cả Kein rơi tuột xuống tầng sáu mươi, cũng chính là nơi phượng hoàng lửa làm tổ. Diantha thở dài một hơi vì sự báo hại của chính mình. Thật nhục nhã cho danh xưng “công nương thông tuệ” mà Kein dành cho nàng.
Bước ra khỏi cửa hang, Diantha không giấu được vẻ phấn khích đang hiển hiện trên gương mặt của nàng. Nắng vàng ấm áp rọi lên da mặt làm nàng thấy khoan khoái, gió thổi lồng lộng sấy khô mái tóc bết vì nước bên trong cái hang động ẩm thấp kia. Diantha và Kein đang đứng trên một vách đá hướng mặt về phía vùng lòng chảo rộng lớn bên dưới. Giữa lòng chảo là một tàn tích đổ nát, được bao quanh bởi toàn cây cao bóng cả.
“Công nương thấy cái nụ hoa khổng lồ đằng kia chứ?”, Kein hỏi.
Cậu ta đang chỉ tay về phía trung tâm của vùng lòng chảo. Ngay giữa cái đầm lầy um tùm sen súng là một thứ gì đó giống như búp hoa đầy gai nhọn lởm chởm. Dù ở khoảng cách rất xa, Diantha vẫn có thể thấy nó rõ mồn một, xem chừng thứ tạo vật kỳ dị kia không phải là một đóa hoa bình thường.
“Đó là gì vậy?”, Diantha hỏi.
“Chốc nữa công nương sẽ được biết…”, Kein đáp rồi nở một nụ cười đầy ẩn ý.
Theo chân Kein, Diantha cất từng bước lên cái bậc thang đá bám đầy rêu phong dẫn xuống cánh cổng đá, cũng chính là lối vào tàn tích. Nhớ lại buổi học hôm qua, thầy Jaden gần như không nói gì về cái tầng sáu mươi mốt này. Diantha chẳng biết gì về nó vì mọi ghi chép trong các tài liệu học thuật cũng chỉ đề cập đến hang động đá và mớ dây leo chứ chẳng có cái tàn tích nào cả.
“Đêm qua…”, Kein chợt cất tiếng, “…Tôi đã gặp bà tổ trong mơ…”
“Đức Kha Lien vĩ đại ư?”, Diantha hỏi.
“Đúng vậy…”, Kein mỉm cười, “Đúng là công nương thông tuệ…”
Diantha bật cười, “Bà ấy có cho con lô nào không để tôi tất tay môt phen…”
“Chà…”, Kein khúc khích, “Bà ấy muốn tôi đưa công nương đến đây để gặp một người…”
“Gặp ai thế?”, Diantha tò mò hỏi.
Kein chỉ im lặng và cất bước trên bãi cỏ xanh rì. Diantha thấy thế thì cũng không hỏi thêm nữa. Hai bên đường, mấy cái cây to ngã mình về phía đầm lầy, dây leo đánh đu trên tán cây trong như những con rắn to xác trông thật ghê rợn. Cột trụ đá vôi vỡ nát nằm lăn lóc khắp nơi, rêu phong bám trong những khe nứt tô lên chúng thứ màu xanh lục nhợt nhạt và hoen ố.
Đi đến cuối con đường, Diantha nhận ra nàng đang đứng giữa một cái tế đàn. Mười cái cột trụ đá vôi khổng lồ cao chót vót được dựng chung quanh như hình cái quạt, trên thân chúng có khắc biểu tượng của mười nguyên tố đại diện cho ma thuật tự nhiên. Từ chân các trụ cột, những cái rãnh sâu hoắm tiến thẳng đến trung tâm tế đàn, nơi có một cái bệ đá. Diantha tiến đến gần thì thấy một biểu tượng tròn kỳ lạ được khắc trên mặt đá hoa cương phẳng lỳ.
“Đây…Đây là gì vậy…?”, Diantha chỉ tay về phía cái biểu tượng.
“Trống đồng đấy”, Kein đáp, “Đẹp không?”
“Không chỉ đẹp mà còn bí ẩn nữa…”, Diantha đáp.
Diantha dùng tay sờ lên họa tiết hình mặt trời ở chính giữa. Nàng thích những chi tiết ánh sáng sắc lẻm tỏa ra từ đó, và cả những cánh chim vuông vức kỳ lạ bay vòng quanh. Trông cái bệ đá vừa siêu thực, vừa trang nghiêm.
Diantha lại hướng mắt về phía cái nụ hoa khổng lồ ngay gần bên tế đàn. Trông nó thật sự là kỳ dị quá thể. Thi thoảng nàng lại thấy mấy cánh hoa nhấp nhô như đang thở, và điều đó khiến nàng lo lắng.
“Này Kein…”, Diantha gọi, “Chúng ta đến đây để làm gì vậy?”
“Công nương có muốn biết Elvis đang ở đâu không?”, Kein hỏi bằng giọng lạnh lùng vô hồn kỳ lạ.
Tim nàng vừa hẫng một nhịp sau câu hỏi vừa rồi. Kein không bao giờ nói dối nàng, nhưng ý tứ của câu nói đó rõ ràng là Kein biết Elvis vẫn còn sống. Ngay khoảnh khắc này, Diantha chỉ mong khả năng suy luận của nàng hãy im lặng một chút vì nó đã chọc vào vết thương chỉ vừa mới ngừng rỉ máu.
“Tìm xác hay sao?”, Diantha hỏi với giọng chế giễu.
Nàng vẫn cố bấu vào niềm tin rằng Elvis đã chết.
Kein không đáp. Cậu ta bước đến tế đàn. Hai tay đặt lên mặt bệ đá. Diantha thấy lửa bùng lên, nước chảy ra, đất trỗi dậy, gió vi vu xuất hiện trên bốn cái rãnh nối đến bốn cột trụ bên phải. Nàng tiếp tục thấy hoa cỏ nở rộ, kim loại trào ra, tia điện bùng nổ và xúc tua hư không quơ quào từ bốn cái rãnh nối đến các trụ cột bên trái. Cuối cùng là ánh sáng chói lòa và bóng đen u tịch tuông ra từ hai cái rãnh trước mặt. Biểu tượng nguyên tố trên mười cột trụ bừng sáng. Diantha có thể cảm nhận thứ hào quang thần thánh bao trùm lấy tế đàn.
“Chuyện… Chuyện gì vậy… ”, Diantha hỏi bằng giọng lo lắng.
“Evocation…”, Kein hô lớn, “Khả Liên…”
“Cậu gọi hồn bà tổ hay gì vậy?”, Diantha hét lên.
Kein gật đầu như lời xác nhận.
“Không thể tin nổi…”, Diantha bình phẩm.
Mười chùm sáng tụ lại trên đỉnh tế đàn rồi chiếu thẳng lên nụ hoa khổng lồ kia. Chỉ trong cái chớp mắt, bông hoa đã nở rộ. Nó là một đóa sen trắng ngần, cánh hoa khổng lồ ngã rạp xuống đầm lầy để lộ đài sen vàng rực bên trong. Một cô gái đang ngồi tĩnh tọa ngay giữa bông hoa. Trông mái tóc đen nhánh và làn da trắng hồng kia, Diantha đoán chừng người con gái này chỉ chạc tuổi nàng.
Mấy chùm sáng tắt liệm đi thì cô gái nọ cũng mở đôi mắt đen lắp lánh như bầu trời đêm ra để nhìn quanh.
“Ôi Kein… Lâu ghê mới gặp…”, cô gái nọ kéo bộ áo dài rũ rượi trong lúc chạy lon ton trên đôi chân trần đến gần Kein.
“Cái gì mà lâu…”, Kein khoanh tay tỏ ra chán ghét, “Mới đêm qua mụ còn khủng bố tôi trong mơ…”
Thái độ lạnh nhạt của Kein làm Diantha bất ngờ. Nàng chưa bao giờ thấy Kein cay nghiệt như vậy với bất kỳ ai. Nàng đoán Kein và cô gái này thân thiết đến mức có thể chế giễu nhau mà chẳng sợ người kia để bụng.
“Ồ… Cô gái này hẳn là Diantha… ”, cô ta chạy đến gần.
“Cô…Cô biết về tôi ư?”, Diantha lắp bắp.
Cô gái nọ khoanh tay rồi phổng má liết nhìn Kein như đang giận dỗi chuyện gì.
Kein thở dài một hơi, cậu nói bằng giọng mệt mỏi “Chính là Kha Lien trong truyền thuyết đấy…”
“Đúng vậy”, Kha Lien chống hông vênh mặt và phổng mũi ra vẻ tự mãn, “Chính bà già này đã dạy cho Kein phép gọi hồn chị gái Iris của cô đó nha…”
Kein thở dài trong khi lắc đầu đầy vẻ ngao ngán.
“…Thì ra là vậy…”, Diantha nói trong vô thức.
“Bà có thể ra dáng một đức Kha Lien mà người đời ca tụng được không vậy?”, Kein nói bằng giọng choa ngoa hiếm thấy.
“Con người của ta vốn là như vậy…”, Kha Lien nói.
Kein nói không sai. Trông Kha Lien khác hẳn với hình tượng thánh mẫu vĩ đại của tộc người sói Gino mà Diantha từng thấy trong những ghi chép cổ. Trên mặt giấy, Kha Lien là một người thông tuệ và lãnh đạm khác hẳn với vẻ nghịch ngợm và hóm hỉnh lúc bấy giờ.
“Ngài muốn gặp tôi ư…?”, Diantha đánh bạo hỏi.
“Đúng vậy…”, Kha Lien gật đầu. Gương mặt tròn trịa của Kha Lien trông thật phúng phính và dễ thương. “Elvis… Người tình của cô vẫn chưa chết…”
“Không thể…”, Diantha đáp ngay.
“Im lặng đi, Diantha”, Kein cắt lời, “Hãy tin Kha Lien…”
Giọng trầm đầy nghiêm trọng của Kein làm Diantha khựng lại. Xem chừng đằng sau câu chuyện này là một biến động lớn hơn, đến mức một thần thánh như bà Kha Lien phải đích thân can thiệp. Nàng nhìn Kein rồi lại nhìn Kha Lien và nhẹ gật đầu.
“Elvis đang ở đâu đó trên lục địa quỷ”, Kha Lien nói dõng dạc, “Ngày hôm đó, chính mắt ta đã thấy quỷ vương Umbra mang Elvis đi… Nhưng khi họ vào bên trong lục địa quỷ thì ta không còn thấy gì nữa…”
“Ngày mà tôi trốn chạy đó ư?”, Diantha hỏi gấp.
“Đúng vậy…”, Kha Lien gật đầu.
“Thần thánh gì mà vô dụng vậy?”, Kein chế giễu.
“Cậu đã tận mắt thấy Umbra bao giờ chưa, Kein?”, Kha Lien hỏi, “Hắn không chỉ là một quỷ vương đâu… Ta cảnh báo cậu…”
“Hễ không gây sự với tôi thì tôi chẳng buồn quan tâm đến hắn làm gì”, Kein đáp nhẹ tênh.
Kha Lien thở dài một hơi rồi lắc đầu mấy cái. Xem chừng bà ấy đã đặt rất nhiều kỳ vọng lên vai Kein, và thái độ dửng dưng của cậu ta làm bà ấy không hài lòng.
“Diantha… Diantha…”, có tiếng vọng từ bầu trời.
Diantha như không tin vào tai mình vì nó là giọng nói của Kein. Nàng nhìn Kein ngay trước mặt mình rồi lại nhìn lên bầu trời.
“Diantha…Tỉnh dậy đi… Daintha… Đừng ngủ nữa…”, giọng nói của Kein lại vọng xuống.
Diantha nhìn quanh. Kein và Kha Lien đã biến mất.
“Diantha…”, tiếng hét của Kein trở nên dữ dội.
Bỗng dưng đầu của nàng đau như búa bổ. Một lực hút từ đằng sau kéo Diantha bay vào vùng không gian tối đen. Chẳng còn vùng lòng chảo lộng gió hay cái tế đàn ma mị nào nữa. Ý thức của Diantha bắt đầu mờ dần và nàng rơi vào hôn mê.
Chẳng biết bao nhiêu thời gian đã trôi qua, ý thức của nàng đã trở lại. Diantha nhíu mày vì đầu nàng đau quá. Chân cẳng thì tê bì, cánh tay cũng chẳng có tý sức lực nào. Cổ nàng khô khốc như cát trên sa mạc, môi cũng nứt nẻ hết cả.
Cố mở đôi mi nặng trịch lên để nhìn quanh, nàng thấy ánh lửa bập bùng hằn bóng của Kein lên vách tường đá xám. Có vẻ họ đang ở trong một cái hốc núi hoặc đâu đó tương tự.
“Ke…in…”, Diantha cất giọng khàn đục.
Nàng thấy Kein giật mình. Có vẻ cậu ấy đang ngủ trong tư thế ngồi.
“Diantha…”, Kein vồ đến với một bát nước.
Kein đỡ Diantha dậy rồi đưa bát nước lên miệng nàng. Diantha uống ừng ực mấy hơi liền như người chết khát. Cơn rát họng dịu đi, Diantha nhìn về phía cái túi vải vẫn còn ướt nước ngay cạnh đống lửa. Lúc này nàng mới có thể nhớ lại mọi chuyện. Diantha đã bị con rắn ba đầu ở tầng sáu mươi hai khạt khí độc vào mặt trong lúc bất cẩn. Nhìn cái túi đã có thêm mấy viên thạch nữa, nàng đoán chừng Kein đã tiêu diệt con rắn đáng nguyền rủa kia rồi.
“Tôi…”, Kein nấc nghẹn, “Tôi đã dùng ma pháp trị liệu liên tục…Nhưng công nương mãi không tỉnh dậy…”
Kein cúi gầm mặt xuống. Nàng thấy vài giọt nước mắt đã trào ra. Diantha với tay đặt lên chóp đầu rồi vuốt ve hai cái vành tai đang cụp lại của Kein như lời an ủi.
“Kein… Ai đã dạy ma pháp gọi hồn cho cậu vậy?”, Diantha hỏi.
Kein ngước mặt lên nhìn Diantha. Cậu vội lau đi chỗ nước mắt rồi khịt mũi mấy tiếng.
“Là bà tổ Kha Lien của tộc người sói chúng tôi…”, Kein đáp.