A Howl Of Wisdom - Chương 19: Chapter 19: LANA VI
[ 19:00 19/06/1289, Mê cung Orcus, Lyandry, Theresia ]
[ Ngày 1 - Chuyến dã ngoại mê cung ] [ Tầng 15 ]
Cùng với Dan lê từng bước mỏi mệt trên con đường tối đen chẳng thấy đích đến, Lana vừa nóng vừa bực. Ngọn đèn thô sơ cháy bằng quang ma thạch trên tay Dan cố rọi chút ánh sáng leo lét như ngọn nến yếu ớt chẳng biết sẽ tàn lụi lúc nào. Không gian chung quanh rộng lớn toàn cát với đá không khác gì một cái sa mạc khắc nghiệt.
“Sa mạc nào lại nóng như vậy… Ban đêm thì phải lạnh với lộng gió mới phải chứ…”, Lana gầm lên trong cơn điên máu.
Dọc con lộ trải sa thạch, Lana thấy vô số trụ đá vỡ nát ngã nghiêng phủ đầy bụi bẩn. Lana thở dài một hơi đầy chán chường. Hắn có thể ngửi rõ mùi cát khô hanh trong không khí.
“Những học viên khác hoàn toàn biến mất rồi nhỉ?”, Dan hỏi.
“Có thể họ đang đánh nhau với con slime ngũ sắc ở tầng hai mươi”, Lana nói, “Đâu phải ngẫu nhiên mà họ không bị lưu ban…”
“Nhưng vì sao những học viên đó lại đi nhanh đến vậy?”, Dan nghiêng đầu nhìn Lana.
“Có một loại ma thuật tập thể gọi là Area Search”, Lana nói, “Nó có thể phát hiện bẫy sập… Mấy tầng đầu tiên thế này dù có là bẫy sập thì cũng chỉ rơi qua vài tầng…”
“Lana có thể thi triển nó không?”, Dan hỏi bằng giọng phấn khích.
Lana lắc đầu, “Tôi chỉ dùng được Search và duy trì nó trong bán kính một dặm…”, Lana thở dài một hơi não ruột, “Và ngoài sinh thể ra thì nó chẳng phát hiện được gì khác…”
“Lana tài thật…”, Dan mỉm cười, “Tôi còn chẳng thể bắn ra được một cái ma pháp tử tế…”
Lana cảm thấy lâng lâng như vừa rít một hơi thuốc dài sau những lời vừa rồi của Dan. Hắn biết thừa trong năm nhất chẳng ai có thể sánh vai với hắn về mặt sức mạnh cả. Dù Dan chỉ thừa nhận sự thật nhưng với Lana, nó như cơn mưa rào đổ qua cái chảo lửa trong lồng ngực hắn ngay lúc này.
Chợt một tiếng lạch tạch vang lên từ dưới chân Dan. Một cái hố đen xuất hiện thả Dan và cả Lana rơi xuống. Lana thoáng hoảng hốt nên vô thức hét lên một tiếng, nhưng hắn rất nhanh đã lấy lại vẻ mặt háo thắng và độc ác. Biểu cảm vặn vẹo cùng khóe miệng ngoác đến tận mang tai như thể một con sói đói vừa ngoạm trúng cổ mục tiêu của nó sau quãng đường dài săn đuổi. Ánh sáng đã le lói ở lối ra bên dưới. Lana nheo mắt nhìn thì thấy mặt hồ lấp lánh ánh sáng màu lục lam vô cùng dễ chịu. Hắn định bụng khi rơi xuống sẽ nốc một bụng đầy nước để thỏa cơn khát lúc bấy giờ như đang thiêu đốt cổ họng hắn.
Vượt ra khỏi cái hố, Lana hít một hơi thật sâu. Chỉ vài giây sau, hắn đã rơi đùng xuống nước rồi lọt thỏm xuống tận đáy sâu. Gạt cơn đau ở mũi vì sặc nước qua một bên, Lana cố vùng vẫy giữa làn nước lạnh như băng để trồi lên trên. Khua chân và quơ nhẹ tay để giữ thăng bằng, Lana cuối cùng cũng có thể nhìn quanh. Hắn đang ở giữa một cái hồ xanh trong rộng lớn, Dan ở ngay gần bên và nhìn hắn đăm đăm. Phóng tầm mắt về phía mặt đất đằng xa, hắn thấy vài bóng váy đỏ quen thuộc. Ngã đầu về phía trước và bắt đầu bơi đi, Lana nhìn Dan cũng đang bơi bên cạnh. Cái khiên và thanh kiếm của Dan được vắt trên lưng.
“Có vẻ đây là tầng mười chín”, Lana nói.
“Sao Lana biết vậy?”, Dan hỏi.
“Trong tài liệu của bà chủ nhiệm có nói về cái hồ này…”, Lana nói, “Trước mỗi tầng quái thú mạnh mẽ sẽ có một trạm dừng an toàn, tầng mười chín này cũng vậy…”
“Tôi chẳng nhớ gì cả…”, Dan bật cười thành tiếng.
Nước hồ lạnh đến mức Lana bắt đầu thấy tay chân mình dần mất cảm giác. Nhớ lại hồi còn nhỏ, ông bố chết giẫm của hắn đã thẳng tay vứt hắn xuống hồ bơi vì cho rằng con trai của một vận động viên bơi lội thì tự nhiên sẽ biết bơi. Mãi đến khi hắn đã ngất liệm đi vì kiệt sức và hoảng loạn thì lão già điên khùng đó mới vớt hắn lên. Lana biết bản thân có thiên phú về bơi lội nhưng hắn chẳng bao giờ thể hiện, vết xe đổ của mẹ khiến hắn sợ hãi.
“Chờ… Chờ tôi với…”, Dan gọi bằng giọng yếu ớt.
Lana ngoảnh mặt lại nhìn thì thấy hắn đã bỏ Dan một khoảng rất xa. Xem chừng trang bị nặng nề khiến gã này mau mất sức. Lana dừng lại rồi khua tay mấy cái để váng nước dạt ra. Hắn ngụp nhẹ xuống để uống một ít nước cho cổ họng dịu lại. Nước mát lạnh và có mùi bùn như nước giếng khoang. Lana nhìn lên cao, nơi lẽ ra phải là trần nhà đá xám thì lại là bầu trời xanh trong cao vút. Thật kỳ lạ, Lana nghĩ.
Ngụm nước mát trôi tuột xuống bụng Lana thì Dan cũng đến gần. Trông gã lúc này không khác gì một con golden retrievers bị bỏ ngoài mưa. Tóc tai thì bết đi vì ướt nước, răng môi cũng khua vào nhau lộp cộp vì lạnh.
“Lan…Lana… Bơi giỏi vậy…”, Dan nói đứt quãng. Hơi thở của gã cũng trở nên gấp gáp.
“Đúng là yếu đuối…”, Lana châm chọc, “Ráng một chút nữa là đến bờ rồi…”, Lana chỉ tay về phía bãi cỏ cách đó độ vài trăm mét.
“Ừ…Ừm…”, Dan đáp.
Lana thở dài.
“Nếu cậu không bơi nổi thì ngửa người ra sau đi…”, Lana nói.
“Để…Để làm gì vậy?”, Dan hỏi với đôi mắt mở to chi chít là gân máu.
Lana không đáp. Hắn bơi đến ngay gần bên Dan. Chợt mắt Dan đảo như rang lạc rồi ngoảnh mặt đi như đang né tránh Lana vậy. Lana luồng tay qua nách Dan rồi ngã người và bắt đầu đạp nước để kéo cái bị thịt vô dụng theo cùng. Hắn không hiểu cái kiểu ngượng ngùng này là gì và cũng chẳng có hơi sức nào để hiểu. Lana chỉ muốn vào bờ thật nhanh để nắm bắt tình hình. Bàn tay Lana đang đặt ngay ngực Dan nên có thể cảm nhận nhịp đập dữ dội của gã này. Xem chừng Dan đã lạnh đến mức cơ thể gã bắt đầu phản ứng lại. Nếu không vào bờ nhanh, Lana e rằng gã Dan này sẽ chết vì hạ thân nhiệt.
Suốt chặng đường, Dan cứng đờ như khúc củi. Điều đó giúp đỡ Lana rất nhiều vì cứ thẳng một đường mà bơi. Hắn lại nhớ về một lần mang giáo trình cho mẹ, hắn đi ngang hồ bơi tư nhân của gia đình thì phát hiện một cô gái đang chìm nghỉm dưới đáy nước. Trong lúc vớt cô ta lên, hắn đã bị cô gái nọ cào và đấm vào mặt trong cơn hoảng loạn. Lana vô thức thở dài. Hắn không trách cô gái nọ, hắn tự trách bản thân. Lana tự hỏi một kẻ luôn sáng ngời như Kein có bao giờ chịu thiệt thòi như hắn đã từng hay không.
Khi chỉ còn độ vài chục thước nữa là đến bờ, Lana thấy vài nam học viên lao xuống nước rồi bơi về phía hắn.
“Để bọn anh lo cho thằng bé…”, một nam sinh nói.
“Nhờ các anh…”, Lana đáp.
Hắn rời khỏi Dan rồi đẩy gã về phía mấy nam sinh kia. Dan ngay lập tức được điệu vào bờ. Lana bơi song song với nam sinh vừa rồi.
“Anh là Eldric, lớp trưởng của lớp cô Janny”, Eldric giới thiệu, “Em là Lana của lớp cô Elise đúng không?”
“Đúng vậy”, Lana gật đầu.
“Sao em lại ở giữa hồ vậy?”, Eldric hỏi.
“Bọn em giẫm phải bẫy rơi”, Lana nói.
“Ừm…”, Eldric gật đầu.
Gã lớp trưởng này xem chừng là môt tiên tai nhọn chứ không phải một con người như vẻ bề ngoài. Lana biết mùi của các elf và mái tóc vàng kim của gã Eldric này nồng nặc thứ mùi quyến rũ của hoa nhài Jasmine.
“Sao em nhìn anh dữ vậy?”, Eldric hỏi với đôi mắt lưu ly to tròn sắc xảo.
“À…”, Lana mỉm cười, “Em chỉ là muốn nói lời cảm ơn các anh vì đã xả thân xuống nước để giúp đỡ bọn em…”
“Chỉ vì sợ bẩn mà bỏ mặc người khác trong lúc hoạn nạn thì chẳng đáng mặt đàn anh”, Eldric đáp một cách hào sảng.
“Ừm…”, Lana đáp khẽ.
Chỉ trong cái chớp mắt, Lana đã vào đến bờ. Hắn bước từng bước run rẩy vì lạnh lên bãi cỏ. Ngay khi đã đứng vững, hắn quay người về phía mặt hồ sáng chói. Lana bắt đầu niệm phép, thuật thức chạy ngang đầu hắn từng chữ một vô cùng chậm chạp. Lana không thể đổ lỗi cho người khác vì cái sự lề mề này cũng từ cơn lạnh cóng đang dày vò hắn mà ra.
“… Dehydration…”, Lana kết thúc thuật thức.
Nước trên da, mái tóc, bộ váy và cả trong bao kiếm vắt bên hông cùng nhúm lông ướt trong đôi tai sói của Lana lập tức bị triệt tiêu. Cả thân thể Lana đã trở nên khô ráo. Ánh nắng dữ rọi lên người Lana làm hắn ấm lên.
Lana hít sâu mấy hơi rồi xoay người về phía đám học viên. Lana đếm qua một lượt thì thấy có đến ba mươi tám người. Hắn đoán đã có hai người được cử đi trinh sát. Xem chừng những kẻ này biết suy nghĩ chứ không phải các NPC vô tri như hắn tưởng.
Lana sải bước về phía đống lửa lớn ở gần đó.
Dan, Eldric và cả những nam sinh khi nãy đều đã lột trần và ngồi quanh đống lửa để sưởi ấm. Quần áo của họ được lên một cái sào quần áo ở ngay gần bên. Có vẻ Lana và Dan không phải là những kẻ duy nhất rơi xuống nước.
“Á…”, một nam sinh hét lên rồi co rúm người lại khi thấy Lana đến gần.
“Em là con gái còn không ngại, mấy anh ngại cái gì?”, Lana hỏi nửa đùa nửa thật.
Eldric đang loay hoay với đống lửa. Gã nghe cuộc trò truyện thì đứng thẳng dậy đối diện với Lana với duy nhất cái quần lót trên người.
“Ồ…”, Eldric nhìn Lana với cặp mắt tò mò, “Sao em khô ráo vậy?”
“Em đã dùng một loại ma thuật dân gian để tự sấy khô mình”, Lana đáp, “Mấy anh đợi một chốc…”
Lana nói xong thì bước thẳng đến cái xào đồ ướt nhem. Nước nhỏ thành dòng từ mấy cái ống quần sẫm màu. Hắn đặt tay lên cái ống quần ướt đẫm mà hắn biết là thuộc về Dan. Chỉ có loại vương tôn quý tộc mới thêu gia huy lên trang phục và cái họa tiết hoa hồng nở rộ này thật là khoa trương quá thể.
Lana lại lẩm bẩm thuật thức của phép “Dehydration” kia. Chẳng phải tốt bụng gì cho cam, hắn chỉ không muốn mang nợ đám học viên này vì pha xả thân khi nãy. Xem chừng chút ma pháp vụng vặt mà mẹ của Lana đã dạy cho hắn sẽ giúp đỡ ít nhiều trong việc kết bạn với Eldric và các nam sinh này. Ma thuật kết thúc để lại cả một sào đồ phất phơ theo cơn gió nhẹ thổi qua.
“Quần áo của mọi người khô rồi này…”, Lana chống hông vênh mặt trong lúc nói, sĩ vô cùng.
“Ồ…”, “Thật ư…?”, vài âm thanh hồ hởi phát ra chung quanh.
Đám nam sinh đang co ro bên đống lửa liền đứng dậy rồi chạy đến để lấy lại trang phục của mình. Lana cũng với tay lấy áo quần cho Dan. Gã này đón lấy bộ quần áo từ tay Lana nhưng mặt mũi cứ ngó nghiêng sang hướng khác làm hắn khó hiểu. Đoán vội Dan đã bị sốt hay trúng gió, Lana ngồi xuống gần bên rồi đặt tay lên trán Dan để kiểm tra. Dan ngồi yên để mặc Lana muốn làm gì thì làm. Quả thực, trán của Dan đang âm ấm như sắp phát sốt, hai má cũng đã hơi ửng đỏ.
“Sốt rồi ư?”, Lana hỏi, “Có khó chịu gì không?”
Dan nhẹ lắc đầu, mặt vẫn ngoảnh đi như thể gã không muốn đối mặt với Lana. Mặc kệ gã khó đoán này, Lana đứng dậy rồi sải bước về phía Eldric. Gã lớp trưởng đã mặc quần áo vào và dáng vẻ đã uy nghi trở lại.
“Cảm ơn em nhé…”, Eldric nói với một nụ cười mỉm vui vẻ.
“Chuyện em nên làm”, Lana đáp bằng giọng nhẹ như gió thoảng.
Eldric ném cho Lana một quả táo đỏ mộng. Hắn đón lấy rồi đưa lên mũi ngửi. Nó tỏa ra mùi thơm dịu thật hấp dẫn. Lana thấy Eldric có cả một giỏ mây đựng đủ thứ quả mộng, và có cả thứ nho tím chua ngoa mà Lana thích. Lana không thể rời mắt khỏi chỗ nho căng bóng quá đỗi gọi mời.
“Em muốn ăn nho ư?”, Eldric hỏi.
Lana ngồi xuống bãi cỏ, cách Eldric độ vài bước chân.
“Không…”, Lana đáp thẳng thừng rồi ngoạm một miếng táo lớn.
Trái táo này giòn tan và ngon ngọt kỳ lạ. Nó còn ngon hơn loại táo thượng hạng của nhà Lycarok nữa. Cái gia tộc của Kein đúng là kỳ lạ, Lana nghĩ, họ vận hành cả một nông trường trên ngọn núi phía sau làng rồi nấu ra lượng lớn rượu từ số táo và nho thu được. Nhưng Lana chẳng bao giờ thấy chai rượu nào trong làng cả, hắn từng hỏi mụ Khả Liên về vụ này nhưng đáp lại hắn chỉ là mấy hồi trống lảng vô nghĩa.
“Lana…Lana…”
Tiếng Dan gọi làm Lana thoát khỏi dòng suy nghĩ.
“Hả…?”, Lana đáp, “Sao vậy…?”
Dan đang ngồi ngay bên cạnh Lana và cầm chùm nho tím trên tay.
“Không có gì”, Dan đáp, “Tôi thấy Lana ngồi bần thần nên tưởng cậu không khỏe…”
Dan ngắt một trái nho đưa cho Lana. Gã vội vội vàng vàng đưa một trái lên miệng, ngoảnh mặt sang hướng khác rồi nhai chầm chậm. Lana nhìn trái nho căng mộng còn nguyên phấn trắng trong tay mà không giấu được nụ cười vui vẻ. Hắn nuốt vội miếng táo trong họng rồi cắn nửa trái nho để thưởng thức vị chua ngọt tuyệt hảo.
“Hai đứa thân thiết với nhau nhỉ?”, Eldric nói như ghẹo.
“Phải…”, Lana đáp, “Bọn em là bạn bè đồng cam cộng khổ đấy…”
Lana quàng tay qua vai Dan để tỏ ra thân thiết. Lana không thể nói rằng bản thân không ưa gã Dan này được, điều đó chỉ mang đến cô lập và dè chừng. Có một đồng minh ở giữa bầy người hoàn toàn xa lạ thế này là yếu tố sống còn, hắn nghĩ.
“Anh đến đây bao lâu rồi?”, Lana hỏi.
“Độ nửa giờ”, Eldric đáp, “Bọn anh đang đợi hai trinh sát trở về.”
Eldric đang bày ra vẻ mặt trầm ngâm ảm đạm. Xem chừng có điều gì khó nói. Lana phóng tầm mắt về phía đám con gái đang nghịch nước bên bờ hồ. Hắn thấy vài ánh mắt dè bỉu đang hướng về phía mình. Lana tự hỏi mấy cô ả đó có thù hằn gì với hắn mà lại liếc dọc liếc ngang như vậy.
Ngoạm tiếp một miếng táo rồi nhai giòn giã, Lana lại hướng mắt đến cánh cổng dẫn đến tầng tiếp theo ở ngay vách đá đối diện hắn. Lana tự hỏi nhóm của Kein đã đi đến đâu rồi. Nhớ lại khi thuyền hắn rời bến, Lana đã thoáng thấy Kein và Diantha đang ngồi cùng nhau ở cuối thuyền của họ, và Diantha thì khóc như mưa. Lana tự hỏi đã xảy ra chuyện gì giữa hai con người lắm mồm kia.
Chợt một bóng người chạy thục mạng ra từ cánh cổng. Lana nheo mắt nhìn kỹ, đó không phải một người mà là một người cõng một người khác. Khoảnh khắc họ vượt qua được ngưỡng cửa của cánh cổng đá, Lana thấy rõ mồn một cặp vây đỏ như son và cũng mềm như lụa quật đến. Nếu không có kết giới ma thuật của cánh cổng, hai nam học viên nọ có thể đã chết vì chấn thương. Nhưng một âm thanh đau đớn xé lòng vọng đến khiến con tim vốn đã nhẹ nhõm của Lana lại nhảy lên cổ họng thêm một lần nữa.
Eldric lập tức lao đi. Lana dắt tay Dan chạy theo. Mấy học viên khác cũng đứng dậy và di chuyển về phía cánh cổng.
Đến nơi, Lana thấy hai nam học viên nọ đang trong tình trạng mà hai chữ “thê thảm” là không đủ để mô tả. Những vết tích bị cắt sâu và dứt khoát kia không thể là do slime lăng kính tạo ra. Hơn nữa, hai cái vây vừa rồi là gì vậy, trong chúng không giống mô tả về con slime màu mè kia lắm. Lana nhìn vào đôi chân đã dập nát của nam học viên được cõng lúc nãy. Máu tuông trào ra thành dòng và đã loang ra bãi cỏ một mảng lớn từ lúc nào.
“Hồi phục… Ma pháp hồi phục… Có ai biết dùng không?”, Eldric gào lên trong bất lực.
Bàn tay run rẩy của Eldric chứng tỏ anh ta quan tâm đến học viên đầu bạc kia thật. Nếu cứu gã, Lana chắc rằng hắn sẽ được Eldric tin tưởng. Mãi một lúc lâu mà chẳng có ai lên tiếng và nạn nhân cũng đã bất tỉnh, Lana mới bước lên phía trước.
“Hãy để em xem qua…”, Lana nói.
“Em có làm được không thế?”, Eldric hỏi.
Lana thở dài chẳng buồn chứng minh với Eldric làm gì. Lana lật người nam học viên kia lại rồi vừa nắn cái bắp chân đang bị gấp khúc của gã lại vừa niệm thần chú của ma pháp hồi phục tối thượng. Cơn đau dữ dội làm gã thé lên dù đang bất tỉnh. Máu me nhớp nháp trên tay làm Lana rùng mình. Nhớ lại lúc học cái ma pháp này, Lana lại càng lạnh sống lưng. Mụ Khả Liên độc ác đã đập gãy hai chân của hắn để làm mẫu vật sống. Dù chỉ là trong mơ nhưng cảm giác đau đớn vẫn còn hiển hiện trong trí nhớ mỗi khi hắn niệm thứ thuật thức khoa trương này.
“…Divine Cure”, Lana hô lớn tên ma pháp.
Muôn ngàn đốm sáng xanh lam từ đâu xuất hiện rồi ôm lấy cái chân dập nát của gã đầu bạc kia. Máu chảy ngược dòng trở về cơ thể và da thịt cũng đã liền lại. Lana biết bản thân không có sở trường chữa lành mạnh mẽ như Kein nên hắn chỉ tập trung vào duy nhất một phép hồi phục phổ quát, cũng chính là Divine Cure, thứ sẽ chữa lành mọi thương tật vật lý và hắn đã hoàn toàn làm chủ được nó. Ma thuật tối thượng thì cái giá phải trả cũng không rẻ. Lana cảm thấy ma lực trong người tuông chảy ào ào như ai đó đang dùng hàng chục kim tiêm cỡ lớn để rút máu của hắn vậy. Xem chừng Lana sẽ phải ăn rất nhiều thịt sau vụ này để bù lại chỗ ma lực đã bị cuỗm đi.
Ánh sáng biến mất, Lana ngã người ra phía sau vì kiệt sức. Đầu óc hắn choáng váng và mọi thứ trong tầm mắt dần trở nên mơ hồ. “Lana…”, “Lana… Cậu sao vậy… Lana…”, có tiếng gọi của Eldric và Dan văng vẳng bên tai hắn. Ấm quá, Lana nghĩ, dường như có ai đó vừa ôm hắn vào lòng.
Lana chìm đắm trong hơi ấm hiếm hoi rồi ngất liệm đi.