A Howl Of Wisdom - Chương 20: Chapter 20: KEIN IX
[ 22:00 19/06/1289, Mê cung Orcus, Lyandry, Theresia ]
[ Ngày 1 - Chuyến dã ngoại mê cung ] [ Tầng 99 ]
Cầm trong tay cốc trà gừng nóng còn đang bốc khói nghi ngút, Kein phóng tầm mắt về phía cái hồ băng lạnh giá trước mặt.
“Tầng một trăm là con quái gì thế?”, Diantha hỏi.
Cô nàng đang khoác chiếc áo lông cừu dày cộm trong khi thêm củi khô vào đống lửa cháy phừng phừng.
“Một con bạch hổ”, Kein đáp, “Da của nó đủ rộng để công nương may cả tá cái áo choàng đấy…”, Kein cười.
Diantha thở dài một hơi não ruột. Kein biết vì sao Diantha lại u sầu. Ngoài con phượng hoàng ở tầng sáu mươi và con rắn ba đầu khốn kiếp suýt thì lấy mạng vị công nương thông tuệ đây, thì toàn bộ quái ở các tầng khác đều đã bị thay đổi. Theo những gì Kein nhớ, bài giảng của thầy Jaden nói rõ rằng tầng một trăm là một con hồ ly chín đuôi có thể thống trị toàn bộ nguyên tố ma thuật tự nhiên. Kein đã thoáng bất ngờ vì ngoài cậu và Khả Liên thì chỉ duy nhất con cáo đó là có thể toàn năng như vậy. Cứ ngỡ sẽ được sống mái với đối thủ xứng tầm một phen, không ngờ ma vật bên trong mê cung đã bị thay đổi. Xem chừng Khả Liên là kẻ đứng sau những dị thường này chứ chẳng ai khác.
“Thắng nổi không?”, Diantha hỏi.
Kein bật cười thành tiếng. Cậu liếc mắt nhìn cái túi ngập tràng ma thạch nguyên tố đủ màu ngay bên cạnh Diantha.
“Công nương hỏi sai rồi…”, Kein nói, “Phải hỏi là ‘con hổ đó sẽ cho ra loại ma thạch nào?’ mới phải.”
“Nhìn cậu tàn sát đám ma vật chỉ trong một đòn nhiều quá khiến tôi dần chai sạn với cảm giác bất ngờ…”, Diantha cười nhạt.
“Rồi mê cung sẽ hồi sinh cho chúng…”, Kein nói.
“Ừm…”, Diantha gật đầu.
Kein nhấp một ngụm trà gừng ấm nóng. Cái lạnh giá ở giữa vùng trời băng đất tuyết này đúng là khắc nghiệt. Hơi thở của con người ta cũng vì rét buốt mà hiển hiện như làn khói trắng xóa thật kỳ lạ.
Kein nhìn Diantha. Công nương thông tuệ từ khi trải qua cuộc thập tử nhất sinh với hơi độc của con rắn ba đầu kia bỗng trở nên ảm đạm lạ thường. Nhớ lại cái lúc Kein niệm liên tục Divine Cure lên người Diantha nhưng cô nàng vẫn không khá lên khiến Kein sợ đến phát ốm. Divine Cure của Kein có thể chữa mọi loại bệnh tật, chỉ cần đối tượng sử dụng chưa chết não. Diantha lúc đó chỉ hôn mê sâu chứ chưa chết hẳn, khoảnh khắc ấy là lần đầu tiên ma thuật không phát huy công hiệu như dự đoán và điều đó khiến Kein như sụp đổ. Phần vì tự trách bản thân tự mãn, phần khác là vì tất trách và vô dụng khi không bảo vệ được Diantha.
Kein thở dài một hơi. Làn hơi trắng bay là đà trong không khí một chốc rồi bị ngọn lửa dữ nuốt chửng.
“Cậu có tâm tư gì sao?”, Diantha hỏi.
“Tôi chỉ đang tự phản tư thôi, thưa công nương…”, Kein nói.
Diantha cười khúc khích. Điệu cười đúng với dáng vẻ thường ngày đó khiến con tim đang treo lơ lửng của Kein nhẹ nhõm trở lại.
“Phản tư à…”, Diantha hớp một ngụm trà rồi thở nhẹ ra, “Cậu dùng phản tư để đạt được trình độ ma pháp như hiện tại ư?”
Kein lắc đầu.
“Tôi không tu tâm để mạnh hơn”, Kein nói, “Sức mạnh của tôi bây giờ là hệ quả của một tâm khảm thanh sạch… Càng thèm khát sức mạnh, người ta sẽ càng rời xa nó…”
“Cậu đang chửi xéo Lana hay sao thế?”, Diantha nói.
“Lana là một tồn tại đặc biệt”, Kein nói trong lúc nhìn chằm chằm vào miếng gừng trôi nổi trong cái cốc đã vơi quá nửa, “Lana đang chìm đắm trong đại dương mặc cảm và sức mạnh là cái phao duy nhất giữ cho con bé tồn tại…”
Diantha tròn mắt nhìn Kein. Cậu cũng đã thấy được ánh mắt đầy kinh ngạc đó.
“Cậu hiểu Lana nhỉ?”, Diantha hỏi.
“Tôi đã quan sát Lana từ khi còn nhỏ xíu đấy, thưa công nương”, Kein đáp rồi thản nhiên bưng cốc trà lên miệng.
Kein lại ném một khúc củi khô vào trong đống lửa. Tàn lửa đỏ rực theo làn hơi nóng bay lên cao. Chúng cuộn xoắn vào nhau như một chiếc vòi rồng bỏng cháy.
Kein uống cạn cốc trà rồi đặt xuống bãi cỏ đã úa tàn đi vì rét. Cậu đứng dậy nhìn về phía cánh cổng đằng vách đá. Kein chẳng thấy gì ngoài sự trống rỗng. Có vẻ thứ duy nhất tiếp cho cậu động lực lúc này chính là cái homunculus dành cho người chị bạc mệnh của Diantha, thứ đang nằm an vị ở tầng một trăm linh một.
“Thảo phạt con hổ đó rồi trở về mặt đất thôi…”, Kein nói, “Cũng nửa đêm rồi…”
“Đúng vậy…”, Diantha thở dài, “Tôi đang rất thèm được tắm… Làm sao một công nương có thể không tắm sau cả ngày dài chiến đấu kia chứ?”
“Tôi cũng vậy…”, Kein đáp bằng giọng nhẹ tênh.
Cả hai nhìn nhau rồi bật cười thành tiếng.
Vứt bộ ấm chén được tạo từ ma pháp sáng tạo vật chất vào đống lửa dữ, Kein và Diantha cùng nhau tiến đến cánh cổng dẫn đến lãnh địa của kẻ thống trị mê cung.
Vượt qua cánh cổng đá rồi men theo chiếc cầu thang tối om, Kein có thể nghe rõ từng hơi thở và tiếng bước chân lộc cộc vang vọng. Kein để một đóm lửa nhỏ được sinh ra bởi ma thuật Flare đi trước soi đường. Ánh sáng lập lòe như ngọn đèn bão dũng cảm giữa cơn giông dữ dội, ánh sáng màu xanh lam êm diệu rọi rõ từng bậc thang đá xám trơn lán như thể có ai dùng giấy nhám chà sát lên chúng rồi tô dầu bóng lên vậy.
“Cậu định giết nó thật ư?”, Diantha hỏi, trong ngữ điệu có phần lo lắng.
“Nếu nó cho chúng ta đi qua thì tôi chẳng phí sức đánh nhau làm gì”, Kein đáp dửng dưng, “Dù sao thì chúng ta cũng có đủ phần ma thạch để nộp lại cho thầy Jaden rồi…”
Diantha thở hắc một hơi rồi không nói thêm gì nữa.
Có ánh sáng le lói ở cuối con đường. Kein vẫn hoàn toàn bình thản. Với một tồn tại như Kein, con hổ kia chỉ là một con mòe trắng to xác không hơn cũng chẳng kém.
Lối ra đã hiển hiện trước mắt. Kein đặt bước chân xuống bậc thang cuối cùng. Ánh sáng xanh lam chói lòa rọi lên đôi giày lông chồn của cậu.
Bước qua cánh cổng đá hình vòm, Kein cũng đến gian phòng của chúa ngục. Công nương thông tuệ vẫn ở ngay sau lưng cậu.
Bên dưới lòng núi hình vòm rộng lớn như một điện thờ lộng lẫy, bá chủ mê cung Orcus trong hình dạng một con bạch hổ khổng lồ nằm chễm chệ trên bệ đá vôi hình chữ nhật tuyệt mĩ. Ánh sáng rọi qua viên pha lê trên đỉnh gian phòng như một cái giếng trời chói lọi tỏa ra thứ ánh sáng xanh mát mắt xuống chung quanh.
Con hổ đã thấy Kein và Diantha. Nó ngoi đầu dậy rồi nhìn Kein bằng đôi mắt dò xét. Nhìn nhau hồi lâu trong im lặng, không biết con hổ nghĩ gì mà đứng thẳng dậy rồi bước từng bậc thang pha lê lấp lánh đến gần Kein.
“Đã lâu rồi mới có vài kẻ đến được đây…”, con hổ nói.
“Đã lâu?”, Kein nhíu mày hỏi, “Đã lâu là bao lâu?”
“Con sói yếu ớt kia…”, con hổ chế giễu, “Bổn tọa sẽ moi gan của ngươi ra để xem nó to cỡ nào…”
Kein thở dài một hơi.
Ngọn lửa xanh lam lúc nãy lại xuất hiện và lơ lửng ngay trước ngón trỏ của Kein.
“Penetrating Flare…”, Kein ra lệnh.
Ngay lập tức, ngọn lửa lao vụt đi như đạn bắn. Nó cắt ngang bộ ria mép và thiêu rụi toàn bộ chỗ lông trắng tua rau trên mõm con hổ.
“Chỉ là xảo thuật…”, con hổ cười khẩy.
Kein thấy mấy sợi ria đang mọc trở lại với tốc độ có thể quan sát bằng mắt. Con hổ đang tự bọc bản thân trong một lớp kết giới trong suốt. Kein đoán đó là một dạng ma pháp chống chịu nhiệt hay đại loại vậy. Nhưng cậu chẳng nao núng. Điều đó chỉ chứng tỏ con hổ này có trí khôn và biết sợ.
Kein thu ngọn lửa về.
“Bổn tọa không muốn giết ngươi vì còn có việc muốn hỏi”, Kein nói bằng giọng trầm đầy trịnh thượng, “Nhưng có vẻ ngươi đang chẳng thiết tha gì với cuộc sống này nhỉ?”
Con hổ nhe nanh rồi gầm lên thứ âm thanh khàn đục ghê rợn. Nó co người về sau như để chuẩn bị cho một cú vồ khủng khiếp. Nhưng Kein đã đọc ra chuyển động đó, cậu liền điều khiển hai đóm lửa đến để che mắt con hổ. Quả thực chúa ngục đã chùn chân và không thể nhảy đến. Kein cười nhẹ, có vẻ con hổ này chỉ hành động theo cảm tính.
“Vô dụng…”, con hổ chế giễu, “Ngươi chẳng thể vượt qua được kết giới của ta đâu, con sói ngu dốt kia…”
“Sao phải xuyên qua nó để làm gì nhỉ?”, Kein mỉm cười.
Hai ngọn lửa vừa tách đôi ra, rồi tách đôi ra, rồi lại tách đôi ra. Chỉ trong cái chớp mắt, lửa đã bao vây con hổ và đốt cháy toàn bộ không khí quanh cơ thể nó. Con hổ thoạt đầu chỉ nằm yên như thể nó đang chờ đợi trò vui của Kein. Nhưng rất nhanh sau đó nó đã trở nên quằng quại và chạy loạn khắp chung quanh.
“Này Kein…”, Diantha gọi, “Con hổ bị gì vậy…?”
“Ồ…”, Kein mỉm cười lạnh tanh, “Nó ngạt thở đấy…”
Nhìn thấy con hổ đã nằm bẹp xuống nền đá lạnh, Kein thu ngọn lửa về nhưng vẫn để nó lơ lửng ngay bên cạnh.
“Chúng ta không đến đây để đánh nhau”, Kein nói trong lúc di chuyển lại gần con hổ.
Con hổ hớp lấy từng ngụm không khí một trông vô cùng khổ sở. Thi thoảng Kein lại nghe mấy tiếng ho khan vì thở gấp. Xem chừng con hổ này đã biết nghe lời nên mới ngoan ngoãn mà nằm yên như vậy.
“Hãy xưng tên trước chúng tọa…”, Kein vênh mặt nói như ra lệnh.
“Sa…Salan…”, con hổ nói bằng giọng ồm ồm.
“Salan?”, Diantha chau mày ra vẻ nghĩ ngợi.
Kein ngoảnh mặt lại nhìn nét mặt đăm chiêu của Diantha nhưng không hỏi gì thêm. Cậu lại hướng mắt về phía con bạch hổ trước mặt. Salan biết suy nghĩ và đối đáp, điều đó chứng tỏ nó không phải một ma vật vô tri được sinh ra bởi mê cung. Cặp nanh vàng sẫm đó thật ghê rợn làm sao, Kein nghĩ, chẳng biết con hổ này đã tàn sát bao nhiêu sinh linh trong cuộc đời của nó rồi, và trong số đó hẳn có không ít là con người.
“Á…!”, Diantha chợt hét lên một tiếng đầy kinh hãi.
“Gì vậy?”, Kein vội ngoảnh mặt lại nhìn.
Cậu thấy mặt mày Diantha đã tái mét đi. Răng môi của công nương thông tuệ đánh vào nhau dữ dội như muốn rơi xuống đất. Diantha chỉ bàn tay run rẩy về phía Salan.
“Ngươi…Chính là con thú đó…”, Diantha nói bằng giọng lắp bắp ngập tràn sợ hãi.
“Đúng vậy…”, Salan đứng thẳng dậy đối mặt với Kein, “Bổn tọa chính là thú cưỡi của Umbra Ytuth-Syrit điện hạ…”
“Được rồi… Thú cưỡi của Umbra Ytuth-Syrit điện hạ, chúng tọa vượt qua tầng này được chứ?”, Kein hỏi.
Cậu cố ý dùng giọng cợt nhả để nhạo lại danh xưng của Salan. Xem chừng mấy lời châm chọc vừa rồi của Kein đã chọc tiết con bạch hổ nọ. Nó đang cau mặt lại và lườm Kein như muốn phanh thây cậu ngay tức khắc.
Kein lắc đầu ngao ngán trước thái độ của Salan.
“Để bổn tọa nhắc ngươi một chuyện…”, Kein dựng ngón trỏ trước mặt như một lời đe dọa, “Ngươi là sinh vật ngoại lai không được sinh ra từ Orcus. Nếu ngươi chết ở đây, đồng nghĩa với một cái chết vĩnh hằng…”
“Bổn tọa mặc kệ…”, Salan đang bày ra vẻ mặt uất ức sau tiếng gầm đầy thống khổ vừa rồi, “Bổn tọa sẽ diệt trừ dũng giả ánh sáng và trở về với quỷ vương điện hạ trong vinh quang…”
“Một con mòe tội nghiệp bị chủ vứt bỏ à”, Kein nói bằng giọng buồn bã, “Thật đáng thương làm sao…”
Salan tròn mắt nhìn Kein. Không hiểu nó nghĩ gì mà úp mặt vào tường rồi nằm rạp xuống nền đá lạnh lẽo.
Kein cất bước. Diantha lẽo đẽo theo sau.
“Này Kein…”, Diantha gọi, “Cậu định bỏ mặc nó như vậy ư?”
“Thế công nương thông tuệ muốn tôi làm gì nào?”, Kein hỏi nửa đùa nửa thật.
“Nhưng…”, Diantha cất tiếng đứt đoạn.
“Nhưng sẽ rất nguy hiểm với các học viên khác?”, Kein mỉm cười nhìn Diantha, “Ý công nương là như vậy phải không?”
“Ừm…”, Diantha gật đầu.
“Tôi nghĩ ngoài Lana thì sẽ chẳng có ai xuống đến tận đây”, Kein nói, “Chỉ cần một phép Atomic Explosion của con bé là đủ để diệt trừ bất kỳ sinh thể nào… Phép diệt hồn tối thượng đấy…”
“Mạnh đến vậy ư?”, Diantha hỏi.
“Mạnh…”, Kein gật đầu, “Lana từng nói sẽ dùng nó để nhét vào cúc hoa của quỷ vương…”, Kein khúc khích.
Kein thấy Diantha giật mình nhẹ một cái rồi đặt hai bàn tay ra sau lưng như đang che giấu điều gì.
“Thật táo bạo…”, Diantha cười hề hề đầy miễn cưỡng.