A Howl Of Wisdom - Chương 3: Chapter 3: KEIN II
[ 16/03/1289, thảo nguyên Gino, Theresia ]
Trưa.
Ngồi trên thùng xe của chiếc xe chở hàng do hai ngựa kéo của anh Polo tốt bụng, Kein cùng Lana đang trên đường đến kinh đô Lyandry. Cổ xe này không có mui nên gió mái cứ vậy mà tạt thẳng lên mặt Kein. Họ đã rời làng được mấy tiếng đồng hồ và nắng cũng dần chói chang hơn.
Lana, hay chính xác hơn là Lý Kim Lân đang ôm chặc cái dù vải trong tay để khỏi nắng.
“Anh không thấy nóng sao?”, Lana hỏi.
“Đàn ông thì chẳng sợ nắng gió”, Kein đáp.
Cả hai đang nói chuyện với nhau bằng Tiếng Việt để tránh việc Polo hiểu được. Lời đồn không chỉ xuất phát từ mồm đàn bà.
“Tôi biết anh đang cà khịa tôi nhưng tôi không thể chứng minh được”, Lana nói bằng giọng trầm ồm như đàn ông.
Lana chính là gã thực tập sinh cợt nhả đã hại chết Kein bằng câu lệnh swich-case mà hắn cố viết bằng python. Mãi sau này, Kein mới được Lana kể lại, khi phát hiện cậu đột tử thì hắn cũng hoảng hồn mà ngã đập đầu vào góc bàn rồi chết vì vỡ sọ. Một cái chết vô nghĩa cũng như cái câu lệnh đáng nguyền rủa kia vậy.
“Giờ thì điều ước thành hiện thực rồi nhé”, Kein cười khẩy, “Ước mơ làm fem…”
“Im đi…”, Lana gào lên, “Tôi đã rất vất vả với hai cái cánh hoa giữa chân đấy, anh có biết không hả?”
Kein bật cười khoái trá.
“Tại sao…?”, Lana rưng rưng, “Tại sao tôi lại trở thành con gái… Mụ Khả Liên chết tiệt, tôi sẽ đấm vào mặt ả nếu gặp lại…”
“Ồ…”, Kein tròn mắt, “Cậu gặp Khả Liên khi nào vậy?”
“Thi thoảng ả đàn bà cợt nhả đó lại xuất hiện trong giấc mơ để dạy tôi ma thuật”, Lana đáp.
“Thật ư?”, Kein nói, “Bà ấy cũng đã dạy tôi rất nhiều đấy… Thế mà tôi cứ tưởng cậu tự nghĩ ra cách dùng chứ?”
“Anh nghĩ tôi có thể tự mình phát triển ra cả một đoạn thần chú dài như cái báo cáo công việc tuần hay sao?”, Lana cau mày nói.
“Thì cậu vẫn tự nhận mình là thiên tài còn gì?”, Kein cười khúc khích.
Khả Liên, một cái tên mang đến cho Kein một hơi thở đầy nhạc điệu của quê hương. Trong cái ngôn ngữ Rockrune này làm gì có thanh dấu như Tiếng Việt xinh đẹp, người ta cứ vậy mà gạt phăng đi dấu câu và rồi từ “Khả Liên” thi vị trở thành “Kha Lien” trơ trọi. Cậu nhớ về những giấc mơ khi còn là một đứa trẻ chỉ vừa chập chững những bước đi đầu tiên, Khả Liên đã đến và kể cho cậu nghe về sự lệch pha thời gian giữa hai thế giới, và rằng Lana nhỏ hơn cậu một tuổi cũng bởi vì hắn chết muộn hơn cậu đến nửa ngày. Kein nhắm chừng Khả Liên đã đến đây trước họ vài năm vì cái làng Xiolanee của cậu đã qua vài trăm đời tiền nhân rồi.
“Nhưng không ngờ bà Liên kia lại là một ả fu-di hạng nặng đấy”, Lana nói, “Chính mụ đã xác nhận rằng mụ yêu một con sói tuyết rồi sinh con với nó…”
“Trời đất ơi…”, Kein thốt lên, “Cậu quan tâm đến mấy vụ đó để làm gì vậy?”
“Anh không thấy kỳ lạ sao?”, Lana chóng cằm lên cái chân đang trong thế xếp bằng, “Tại sao lại tồn tại người sói mà không có người thỏ hay người thằn lằn?”
“Sao cậu biết họ không tồn tại?”, Kein hỏi, “Ở đâu đó trên cái lục địa Forantis này, tôi thề với cậu…”
Lana tròn mắt nhìn Kein như không giấu được sự kinh ngạc, hắn ngồi thẳng dậy và nói “Anh hiểu biết thật đấy…”
“Tôi đã được bà nội kể lại”, Kein tự hào nói, “Bà ấy luôn ru tôi bằng những câu chuyện mà bà biết từ lúc còn là một cô gái trẻ…”
“Anh quý nơi này đến vậy sao?”, Lana hỏi với chút khinh khi trong ngữ điệu.
“Tôi yêu nó chứ”, Kein đáp, “Có một nơi để về, có một người để yêu và có một quê hương để làm nguồn cội thì có gì mà không yêu?”
“Người trung niên nào cũng nói chuyện dong dài như vậy sao?”, Lana giễu cợt.
Kein không để bụng. Cậu nhẹ ốp bàn tay vào ngực để cảm nhận nhịp tim đậm hòa cùng tiếng xe lăn bánh và lời ca của nàng gió thảo hiền.
“Gino cho tôi gia đình, bè bạn và cả một mảnh tình vụng dại”, Kein nói, “Những thứ mà một kẻ vốn sống trong cô đơn như Nguyễn Hồng Kiên đã không thể có được… Tôi chỉ mong khoảng tiền bồi thường bảo hiểm kia sẽ đủ để giúp tôi trả ơn cho cái cô nhi viện Hoa Lan đã nuôi đứa trẻ mang tên Nguyễn Hồng Kiên đó lớn lên…”
Lana tạch lưỡi hướng mắt ra xa không nhìn Kein nữa.
“Nói chuyện với anh chán chết được”, Lana cằn nhằn, “Ai đến dị giới chỉ để chăn bò kia chứ? Phải lên cấp, săn gái, tiêu diệt quỷ vương mới phải…”
“Cũng vì vậy mà cậu đòi nhập học ở học viện ma pháp phải không?”, Kein hỏi.
“Đúng vậy”, Lana có vẻ vui lên như được gãi đúng chỗ ngứa, “Khả Liên nói ở lục địa quỷ vẫn còn quỷ vương đấy… Siêu mạnh luôn…”
“Cậu định đến đó hay sao?”, Kein hỏi.
“Hehe…”, Lana xắn tay áo rồi co lên như để khoe cơ bắp, một động tác trong vô thức thường thấy của mấy gã trai mới lớn, “Tôi sẽ lập harem rồi đến đó để đi vào lịch sử…”
Kein thở dài, thôi không còn rảnh hơi nói chuyện với đứa oách phù phiếm này nữa. Cậu phóng tầm mắt ra thảo nguyên rộng lớn, cỏ cây xanh mướt, xa xa có vài khóm cúc họa mi đong đưa nhè nhẹ trong gió. Vài con ngựa hoang có nước da màu nâu sẫm rượt đuổi nhau ầm ầm dưới con suối nhỏ, nước văng tung tóe ướt cả một mảng đá lớn. Cái gọi là tự do tự tại là như vậy sao, Kein nghĩ. Nhớ lại hồi còn nông nổi, Kein từng có ước mơ trở thành phi hành gia để được bay lên cung trăng và gặp chị hằng. Nhưng rồi cậu chùng bước, một công việc kỹ sư hệ thống xem chừng ổn định và dễ có chỗ đứng trong thị trường việc làm hơn cả, và ước mơ của Kein cũng chết dần chết mòn cùng với những dòng lệnh vô cảm. Đến lúc nhìn lại thì chục năm đã qua và cậu cũng thôi không còn dám đối mặt với thằng nhóc có đôi mắt lắp lánh như ánh sao đêm đó nữa.
“Kein…”
Tiếng Lana gọi làm Kein giật mình.
“Có chuyện gì vậy?”, Kein hỏi.
“Có thổ phỉ…”, Lana nói bằng giọng thận trọng, “Chúng ở ngay phía trước chúng ta, độ nửa dặm…”
“Anh Polo”, Kein gọi bằng tiếng Rockrune, “Anh dừng xe được không, em buồn tiểu…”
Polo bật cười thành tiếng. Ngay sau đó là tiếng ngựa hí vang và cổ xe cũng dừng lại.
“Cậu nghĩ cách đi nhé, tôi sẽ trở lại ngay”, Kein nói.
Dứt lời, Kein bước về phía cái bụi lau cao ngang bụng ở bên vệ đường. Anh Polo cũng giải quyết ở gần đó. Tiếng huýt sáo của anh ta hòa âm cùng với tiếng chim hót trên ngọn cây xa xa nghe thật vui tai. Kein vừa trút bầu tâm sự vừa suy nghĩ xem sẽ làm gì với phường vô lại kia. Cậu dự định sẽ đàm phán với đám thổ phỉ trước, nếu họ vẫn chống cự thì cậu đành phải để Lana đập cho một trận rồi áp giải đến chính quyền chứ biết làm sao bây giờ.
Sau một cơn rùng mình, Kein chỉnh trang lại quần áo rồi cất bước trở về cổ xe. Lana đã gấp cái dù lại từ lúc nào, hắn đang niệm thứ thần chú gì đó trong miệng. Bên trên lòng bàn tay Lana xuất hiện một vòng tròn ma thuật nhỏ màu xanh lam như lửa đèn cồn. Họa tiết chủ đạo là một vòng tròn hoàn hảo ôm trọn vầng trăng khuyết bên trong và một ngôi sao nhỏ nằm ở giữa cung đối diện.
“Nhẹ tay thôi”, Kein nói bằng tiếng Việt, “Giết người là đi tù đấy…”
“Yên tâm”, Lana cười ha hả không giấu được sự độc ác, “Tôi sẽ cho chúng tàn phế để trả nghiệp…”
“Người xưa có câu, đánh kẻ chạy đi không ai đánh người chạy lại”, Kein nói, “Nếu họ đầu hàng thì thôi, cho người ta một con đường sống…”
“Người già nào cũng lắm lời như vậy sao?”, Lana cau mày ra vẻ khó chịu, “Chúng là cướp đấy, tại sao lại thương xót cho cái lũ thổ tả đó hả?”
Kein thở dài một hơi.
“Hai em nói gì vậy?”, Polo tò mò hỏi.
“Ngay phía trước chúng ta có thổ phỉ”, Kein đáp, “Lana muốn giết toàn bộ…”
“Thổ phỉ à?”, Polo vừa xoa xoa cái cằm dài lốm đốm bạc vừa nói, trông anh ấy như đang nghĩ ngợi điều gì, “Như vậy thì thật là kỳ lạ”
“Sao vậy?”, Kein hỏi.
Polo chỉ tay ra xa, nơi lấp ló bìa rừng xanh rì bên kia đồng cỏ rộng lớn, rồi vòng về phía ngôi làng Xiolanee.
“Cả cái Gino này thuộc quyền tự trị của người sói chúng ta”, Polo nói, “Ngay cả lâm tặc cũng chỉ dám lén lúc cưa gỗ vì nếu manh động chúng sẽ mất mạng vì chúng ta được phép giết thẳng những kẻ xâm nhập trái phép.”
“Anh nghe chưa Kein”, Lana gầm lên bằng tiếng Việt một cách đầy tự mãn, “Tôi sẽ phanh thây chúng vì tôi là anh hùng chính nghĩa…”
“Xem ra phép thuật dữ dội quá nhỉ”, Polo nhìn Kein rồi cười một cái đầy vẻ thông cảm.
“Vậy, theo anh thì chúng không phải thổ phỉ bình thường ư?”, Kein hỏi.
“Có vẻ chúng ta sẽ quan sát tình hình trước”, Polo nói, “Nếu chúng thật sự là phường thổ phỉ gian ác thì cứ để Lana giết chúng cũng chưa muộn.”
“Ừm…”, Kein gật đầu như ngầm xác nhận.
Leo lên xe ngồi đối diện Lana, lòng Kein rối như tơ vò. Giết người thì dễ nhưng để cảm hóa một kẻ ác trở về làm một người tử tế thì rất khó, huống hồ chi là ở cái thế giới mà người ta chẳng quan tâm gì khác ngoài sinh tồn. Kein không muốn giết người. Cậu nhìn Lana đang say sưa niệm chú trước mặt. Kein tự hỏi làm sao người ta có thể bùng nổ sát ý với một kẻ mà họ còn chẳng biết quá khứ của kẻ đó đã trải qua những gì.
Tiếng xe lăn bánh cứ lạch cà lạch cạch làm Kein bất an. Cậu hết ngó nghiêng tới lui rồi lại đánh hơi theo cơn gió thổi đến. Giá như Kein cũng có phép “Search” như Lana thì cậu đâu phải hoang mang như vậy. Chợt một mùi máu tươi bay đến, có vẻ Polo cũng đã ngửi được, anh ta nhẹ ngoảnh mặt lại nhìn Kein như muốn xác nhận nghi ngờ của mình. Kein liền gật đầu đáp lại. Xem chừng cổ xe của anh Polo không phải là nạn nhân duy nhất.
Càng đến gần, mùi máu càng nồng và nó làm Kein khó chịu. Kein cảm tưởng như có ai đó đang dí miếng thịt ba chỉ còn sống nhăn vào mũi cậu vậy. Đằng xa có một cổ xe ngựa nguy nga sơn son thếp vàng với những họa tiết uốn lượn mềm mại. Nó bị lật ngang và hai con ngựa cũng đã chết vì cắt cổ, nhắm chừng mùi máu là từ chúng mà ra.
“Loại súc sinh nào lại ra tay với lũ ngựa kéo xe vậy?”, Kein nói bằng giọng giận dữ.
Kein đang rất giận. Cậu nắm chặc tay đến mức cơn điếng nhẹ dần xuất hiện vì móng tay đã găm vào da thịt. Kein quý lũ ngựa, chúng trung thành và tự do, và trên lưng ngựa là những ngày dài rong chơi cùng người ông hào sản của cậu. Cậu không đành lòng nhìn chúng chết một cách tàn nhẫn như vậy.
Lana chỉ tay về phía cái cây to đằng xa, nơi có mấy bóng người đàn ông đang vây quanh hai cô gái. Mấy cô gái nọ ăn bận váy áo xúng xính với rất nhiều chi tiết tua rua. Bộ váy dài đến mức che phủ toàn bộ đôi chân bên trong.
“Đến rồi… Đến rồi, flag nữ chính…”, Lana gào lên bằng tiếng Việt.
Hắn nhảy xuống rồi lao một mạch đến cái cây. Kein thầm tạ ơn trời vì Lana đang mặc quần kaki, thuở thời mặc váy thì hắn đã ngã dập mặt trước cả khi kịp cứu người.
“Lana, chờ đã…”, Polo gọi bằng giọng hoảng hốt.
Kein cùng Polo đuổi theo sát nút. Kein chỉ thấy Lana lao đến rồi bắn cầu lửa loạn xạ về phía đám người kia.
“Trời ơi…”, Kein thốt lên.
Trước mắt Kein là cảnh tượng khủng khiếp hơn cả hỏa ngục trong câu chuyện của bà nội. Một chục gã đàn ông bị đốt cháy như những ngọn đuốc rực lửa, họ vừa chạy vòng quanh vừa la hét vô cùng thống khổ. Lana hoàn toàn chẳng quan tâm đến tội ác của hắn, chỉ thản nhiên cởi trói cho hai cô gái rồi kéo họ chạy một mạch trở ra. Họ chạy vụt ngang Kein và tiếng cười khả ố của Lana vẫn vang dội trong không khí.
Không thể tin nổi, Kein nghĩ. Cậu phải cứu những kẻ này trước khi ngọn lửa xanh lam kia nuốt chửng họ.
“Fountains…”, Kein niệm chú.
Hàng loạt bóng nước ôm lấy thân thể cháy bỏng của những người đàn ông khốn khổ. Ngọn lửa tắt thì bóng nước cũng tan ra, để lại những thân thể cháy đen và đầy mụn nước. Xem chừng tất cả vẫn còn sống và đang nằm thoi thóp dưới mặt đất.
“Burnt Heal…”, Kein lại thực thư một ma pháp khác.
Cậu cảm nhận rõ ma lực bị rút y hệt như cảm giác khi đi nhẹ lúc nãy. Đóm sáng xanh lam ôm lấy thân thể như cục than đen của mười gã đàn ông và những mảng mụn nước khủng khiếp đã xẹp xuống rồi bong ra như da rắn. Kein thở dài một hơi. Cậu nhíu mày rồi bước đến người đàn ông ở gần.
“Anh không sao chứ?”, Kein hỏi.
Gã gật đầu lia lịa để đáp lời. Nhìn cái đầu lán o, mi mắt và chân mày cũng trụi lũi của gã khiến Kein không nhịn được mà bật cười thành tiếng. Trông hắn y hệt gã quản lý khốn kiếp của Kein hồi kiếp trước, chính cái gã đã bắt cậu tiếp nhận đám thực tập sinh cợt nhả chỉ để rước chút tiếng thơm vào mình.
“Hả… Gì vậy…?”, hắn hỏi bằng giọng bối rối.
“Không… Không có gì…”, Kein xua tay nói.
“Các anh là ai?”, Polo hỏi bằng giọng trầm đầy nghiêm trọng, “Các anh có biết đã xâm nhập vào khu tự trị Gino không?”
“Đây…Đây là Gino ư?”, một gã khác hỏi lớn bằng giọng kinh ngạc.
“Đại ca thấy tôi nói có sai không?”, một gã khác nói, “Rõ ràng là chúng ta đã bị hai ả đàn bà kia lừa rồi…”
Gã đàn ông trước mặt Kein bày ra vẻ mặt cay đắng kỳ lạ. Gã tạch lưỡi một cái rồi nhìn Polo.
“Tôi là Khan Timberlake, một thương nhân kinh doanh đá quý”, Khan tự giới thiệu.
“Polo”, “Kein”, hai người lần lượt nói tên mình.
“Ừm”, Khan gật đầu, “Chúng tôi đến từ Seth và đang trên đường đến kinh đô Lyandry để mở rộng thị trường.”
“Sao anh lại trói hai cô gái kia vậy?”, Kein hỏi.
“Chúng tôi đã cho họ đi nhờ xe”, Khan nói, “Nhưng không ngờ hai ả lại giết ngựa rồi bỏ chạy mà không rõ lý do”
“Anh có biết trên lãnh địa Gino, những kẻ xâm nhập sẽ bị hành quyết không cần xét xử không?”, Polo hỏi.
“Ý anh là họ đang diễn vai nạn nhân ư?”, Kein hỏi.
“Chẳng phải vai diễn đó đã rất thành công hay sao?”, Polo hỏi.
“Lana”, Kein bất giác gọi.
Cậu đứng dậy ngó về phía cổ xe ngựa. Lana đã nằm bẹp dưới đất từ lúc nào. Hai cô gái kia cũng đã biến mất như thể họ tan biến vào không khí vậy. Kein thở dài một hơi đầy mệt mỏi. Cậu đứng dậy rồi chạy xồng xộc về phía cái xác bị cắt cổ của Lana.
“Resurrect…”, Kein niệm chú.
Máu chảy ngược dòng về cơ thể và Lana dần ấm lên, lòng ngực hắn đã phập phồng trở lại. Ngay khi lấy lại nhận thức, Lana rít một hơi chát chúa rồi hét lớn một tiếng đầy thản thốt.
“Khả Liên…!”, Lana gọi tên bà tổ trong lúc dùng tay sờ lên cổ, nơi từng là một vết cắt sâu đến lộ cái khí quản.
“Tự nhiên gọi tên bà tổ vậy?”, Kein hỏi bằng tiếng Việt.
“Bà ấy đã kéo linh hồn tôi lại”, Lana đáp bằng giọng khiếp hãi, “Khả Liên đã chửi nhau với thần chết để câu giờ cho tôi… Ngay khi thần chết bấu vào cổ tay tôi thì chợt thứ gì đó mang tôi về với thực tại…”
Kein thở dài.
“Trong vòng năm phút từ khi cậu chết, tôi vẫn có thể hồi sinh cho cậu được”, Kein giải thích, “Khả Liên không nói trước với cậu chuyện đó sao?”
Lana lắc đầu.
“Nữ chính của cậu đâu rồi”, Kein khoanh tay cười khẩy một cái.
“Tất cả những gì tôi nhớ là cảm giác đau đớn ở cổ và tôi chẳng biết gì nữa…”, Lana nói.
Polo cùng Khan và những gã đàn ông khác đã đến nơi. Mặt Lana trắng bệt như trét bột mì. Hắn chìa bàn tay run rẩy về phía Khan và thuộc hạ.
“Ma… Ma… Có ma…”, Lana lấp bấp.
“Họ là thương nhân chứ ma quỷ gì?”, Kein nói.
“Thương nhân ư?”, Lana hỏi.
“Đúng vậy”, Kein đáp, “Họ bị nữ chính của cậu lừa đến đây để bị những gã bốc đồng như cậu giết chết đấy.”
“Họ đã lừa chúng ta ư?”, Lana bày ra vẻ mặt thản thốt trong lúc nói.
Kein không muốn nói chuyện với gã này nữa. Cậu để mặc Lana ngồi bệt dưới nền đất của con đường mòn.