Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

A Howl Of Wisdom - Chương 4: Chapter 4: LANA I

[ 18:00 16/03/1289, thảo nguyên Gino, Theresia ]

Lana chưa bao giờ yêu quý Kein và cả cái thảo nguyên Gino này. Dù chỉ còn cách một dặm đường nữa là cô sẽ đến con sông lớn để ra khỏi cái làng tân thủ Xiolanee, nhưng lòng dạ của cô chẳng mảy may xáo động.

Nghỉ ngơi cùng Kein và đoàn thương nhân dưới bóng một cái cây to, Lana ngồi co ro sau một tảng đá lớn vì gió mỗi lúc một lạnh. Lana ghét cái thân thể phụ nữ yếu ớt mà Khả Liên trao cho mình, nó mỏng manh và bạc nhược quá thể. Liệu đây có phải là sự trừng phạt mà ả dành cho Lý Kim Lân vì đã sống quá khốn nạn hay chăng, Lana không hiểu và cũng chẳng muốn hiểu.

Đằng trời xa, mặt trời đã nấp hẳn vào rặng núi đá tối đen. Chút tàn tro ít ỏi còn xót lại vẽ lên đám mây ngay bên trên nó thứ màu đỏ chói lọi. Hoàng hôn vô hồn và kỳ quặc như thể Khả Liên đã sao chép một cái tranh phun sơn siêu thực rồi dán nó lên bầu trời vậy.

Kein đưa một xiên thịt nướng cho Lana. Cô đón lấy rồi gật đầu một cái như lời cảm ơn. Thịt lợn muối của Kein làm đúng là rất đẹp, từng lát mỏng đỏ ao như hồng ngọc, dưới ánh sáng vàng của ngọn lửa dữ, trông mấy miếng thịt còn đẹp hơn nữa. Cắn một miếng rồi nhai chầm chậm để mỡ tươm ra, Lana như chìm đắm trong một đống tơ vò của cảm xúc. Cô thích mê thứ thịt này nhưng cô chẳng thể ưa nổi gã chủ nhân của nó.

“Ngon không?”, Kein hỏi.

“Có xị rượu thì bắt hơn”, Lana đáp.

Hai người họ ngồi một góc nên cứ thoải mái mà nói chuyện bằng tiếng Việt. Anh Polo đằng ngồi cùng cách thương nhân ở đống lửa đằng xa. Xem chừng mấy thương nhân dễ bắt sóng với nhau nên tiếng nói cười cứ rôm rả như mấy bà hàng chợ vớ phải mẩu chuyện phím ly kỳ.

“Xin lỗi, Kein”, Lana nói khẽ. Cô co chân rồi đặt cằm lên hai cái gối trong khi dùng một cái que chọt chọt vào chỗ tro tàn.

“Hửm…?”, Kein tròn mắt nghiêng đầu nhìn Lana. Đôi mắt xanh lam sâu thẳm như đại dương của hắn đúng là diễm lệ.

“Tôi đã bốc đồng quá…”, Lana nói.

Chợt Kein bật cười thành tiếng. Hắn dùng bàn tay rắn chắc để vỗ nhẹ lên vai Lana như lời an ủi.

“Cậu từ hồi còn là thực tập sinh đã bốc đồng như vậy rồi, chẳng có gì lạ cả”, Kein nói bằng giọng hào sản, “Lần đầu tiên tôi thấy có người dám chửi vào mặt quản lý dự án đấy. Thành thật mà nói, tôi ngưỡng mộ cậu, Lana…”

Kein lại bắt đầu tụng bài kinh dài lê thê của mấy gã trung niên lắm lời. Lana phát ốm mỗi lần nói chuyện với hắn cũng vì vậy. Cô không hiểu cái Gino nhàm chán này có gì thú vị mà Kein cứ luôn mồm ca ngợi rồi còn đòi sống chết với nó nữa.

“… cậu thấy thế nào?”

“Hả…Cái gì cơ?”, Lana giật mình hỏi lắp bắp. Cô đã quá chìm đắm vào suy tư đến mức chẳng nghe được gì cả.

“Cậu đúng là lơ đểnh nhỉ…”, Kein cười nhe răng tinh nghịch, “Thôi, không có gì đâu… Chỉ là chuyện phím của mấy ông chú lẩm cẩm ấy mà.”

Kein đưa cho Lana một xiên khác. Cô cũng ngoan ngoãn đón lấy.

Kein luôn tử tế với người khác như vậy, hắn cứ như Đường Tăng tái thế ấy, và điều đó khiến Lana buồn nôn mỗi lần cô nghĩ đến. Ai lại đến dị giới để chăn bò kia chứ, Lana nghĩ, nhưng xem chừng gã này đang rất vui vẻ với cuộc sống hiện tại dù hắn nắm trong tay thứ “bug” khủng khiếp đủ khiến trời long đất lỡ. Giá như Lana cũng có thể bỏ qua niệm chú như Kein thì tốt biết mấy.

Trời dần tối hơn và nắng cũng đã tắt hẳn bỏ lại cả một vùng tối đen trên cao. Vầng trăng tròn vành vạnh lắp ló ở cái chỗ từng là mặt trời, nó chỉ hé một chút thân mình qua rặng núi như thể đang sợ ai đó phát hiện.

“Đến kinh đô rồi thì anh định làm gì?”, Lana hỏi.

“Tôi sẽ học việc ở chỗ anh Khal”, Kein nói, “Rồi cùng đoàn thương nhân ra biển lớn để đến lục địa Aixaocan…”

“Anh mà cũng cần phải học ư?”, Lana kinh ngạc hỏi.

“Sao lại không nhỉ?”, Kein nghiêng đầu hỏi, “Cậu nghĩ tôi là loại quái vật toàn trí toàn năng gì vậy?”

“Ờ…Ừm…”, Lana miễn cưỡng đáp.

Lana gậm tiếp một miếng thịt. Gió lùa qua đôi tay nhọn trên đỉnh đầu làm cô ngứa ngáy, Lana đành phải trùm cái mũ của chiếc áo choàng lên cho đỡ lạnh. Cô quay đầu nhìn gã sói trắng bên cạnh, hắn vẫn điềm nhiên như không dù đôi tai nhọn thi thoảng lại vẫy nhẹ như mấy con chó nhà khi bị lũ ruồi nhặn quấy rầy.

Chợt Polo cùng Khan cùng nhau bước đến gần chỗ của Lana. Con tim cô bắt đầu run lên vì căng thẳng. Lana không dám nhìn mặt Khan và các thương nhân. Thiêu sống một ai đó là hành vi quá sức tàn bạo, Lana nghĩ, họ đến đây để trách mắng cô cũng không chừng.

Polo cùng Khan ngồi xuống hai hòn đá cuội đối diện Lana và Kein, họ chưa nói lời nào. Khan không đến tay không. Lana thấy một khây trà sứ được chế tác vô cùng tinh tế hệt như loại sứ Thanh Hoa mà cô từng thấy trong báo đài. Khan châm thứ nước có màu cánh gián tuyệt sắc ra hai cái tách có tạo hình hệt như một bông hoa bìm bìm. Lão cẩn thận trao chúng cho Kein và cả Lana nữa.

“Cảm ơn…”, Lana nói.

Khan mỉm cười.

Trông lão giống hệt gã quản lý dự án hay bắt nạt Kein hồi còn ở thế giới cũ. Cũng cái đầu trọc lóc và cặp chân mày trụi lũi trên cái khuôn trăng tròn vành vạnh như thế này. Lana đoán chừng gã này cũng độ tứ tuần như Kein nên phong thái có nét điềm đạm và từ tốn đến mức khiến cô cảm thấy nhàm chán.

“Cảm ơn cậu, Kein”, Khan cất giọng ồm ồm.

“Chuyện tôi nên làm”, Kein đáp bình thản, “Ngài đừng để bụng…”

Kein đang bày ra vẻ mặt dè chừng hiếm thấy. Hắn đang nghĩ gì vậy, rõ ràng đây là lời cảm ơn chân thành, gã Khan còn mang trà đến mời thì cớ gì mà phải nghiêm trọng đến thế. Lana bưng cái tách đưa lên miệng, nó thơm hệt như trà hoa bưởi mà mẹ của Kim Lân hay pha cho cậu ấy mỗi khi trái gió trở trời. Vị trà đắng chát nhưng dư vị ngọt ngào kỳ lạ chứ không chua như cốc trà đá vỉa hè ở gần công ty cũ.

“Tôi có nghe anh Polo kể”, Khan mỉm cười nói, “Cậu Kein đến kinh đô để học việc phải không?”

“Ngài quan tâm đến việc đó ư?”, Kein hỏi ngược lại.

“Phải”, Khan nhẹ gật đầu, gương mặt gã vẫn trông rất vui vẻ, “Thú thật tôi đến Lyandry đến để mở rộng thị trường, và cũng để thăm đứa con gái đang học ở học viện ma pháp Citadiel…”

Kein nhẹ xoay đầu nhìn Lana, “Ngôi trường cậu định nhập học phải không?”, Kein hỏi nhỏ.

“Đúng… Đúng vậy…”, Lana đáp lắp bắp.

Lana như muốn độn thổ vì sự nhục nhã đang dâng trào trong lòng ngực. Cô đã vô ý thiêu sống cha của một đàn chị, đã vậy người cha nọ lại là một ông trùm kim cương. Xem chừng tương lai của cô không phải là “tôi lập harem đánh quỷ vương” mà là “cuộc sống học đường bị bắt nạt đến chết đi sống lại của nam chính chuyển sinh”. Nghĩ đến đây, Lana vô thức cắn răng và rít một hơi chát chúa.

“Cậu Kein có thể nhập học được không?”, Khan đề nghị.

“Tôi từ chối”, Kein đáp thẳng thừng.

“Chờ đã…”, Khan cười đắt ý. Gã bưng cái tách lên rồi nhấp một ngụm, “Tôi nghĩ sau khi nghe điều kiện của tôi thì cậu sẽ đổi ý đấy…”

Lana thấy một cái nhíu mày thoáng vụt ngang gương mặt của Kein.

“Ngài có vẻ tự tin nhỉ?”, Kein cười mỉm, “Nếu là tiền tài và quyền lực thì tôi xin phép từ chối”, dứt lời Kein nốc cạn chèn trà rồi đặt xuống bãi cỏ.

Khan bật cười, gã châm trà vào cái tách của Kein rồi bưng nó lên đưa cho hắn. Kein đón lấy nhưng chỉ nhẹ đặt tách trà lên mặt đá bằng phẳng ngay gần bên.

“Tôi sẽ thanh toán chi phí nhập học cho không chỉ cậu mà cả cô Lana đây”, Khan nói, “Sau khi ái nữ của tôi tốt nghiệp, học tiếp hay không là quyết định của cậu. Nhưng dù có học tiếp hay không thì tôi cũng sẽ nhận cậu làm người học việc trong thương hội Timberlake của tôi…”

“Món hời như vậy thì công việc chắc không dễ dàng gì đâu nhỉ?”, Kein hỏi.

“Chỉ là tôi muốn cậu làm vệ sĩ riêng cho Diantha mà thôi”, Khan nói, mặt lão vẫn không biến sắc.

“Chà…”, Kein bưng tách trà lên nhấp một ngụm, “Ngài có biết mình đang giao con gái yêu cho một con sói hoang không vậy?”

“Một con sói hoang nhã nhặn và tốt tính như cậu Kein đây thì tôi có gì mà không dám nhỉ?”, Khan cười.

Cuộc trò chuyện của hai gã trung niên này làm Lana đau đầu. Cô nhìn Polo để tìm sự đồng cảm nhưng anh ta xem chừng đang rất hứng thú với cuộc trò chuyện này. Cái kiểu nói năng nửa vời này thật là đáng ghét, Lana nghĩ, sao người ta cứ vòng vo dài dòng như vậy để làm gì nhỉ.

“Tôi nghĩ ngài nên đưa lời đề nghị này cho Lana”, Kein chìa tay về phía cô, “Lana là một thiên tài ma pháp được học viện cấp học bổng toàn phần đấy. Một kẻ như tôi vừa là đàn ông vừa yếu ớt bạc nhược, e sẽ khó lòng mà đáp lại kỳ vọng của ngài…”

Khan nhìn Lana một cái rồi nhẹ bĩu môi. Gã lại mỉm cười với Kein.

Lana nhớ có lần trong mơ, Khả Liên đã nói với cô rằng nếu xét về sức mạnh thuần túy thì Lana mạnh hơn Kein rất nhiều. Thế nên việc Khan tỏ thái độ không vừa ý với cô khiến Lana cảm thấy khó chịu.

“Cô Lana đúng là rất dữ dội nhưng tôi không dám ném con gái mình vào một cái lò lửa”, Khan nói giọng nhẹ tênh.

Lana chột dạ. Rõ ràng là Khan vẫn để bụng chuyện cô lỡ tay thiêu sống gã khi sáng. “Tôi xin lỗi…”, Lana nói trong vô thức.

“Mong cô Lana đừng bận tâm”, Khan nói, “Chỉ là một lời nói đùa trong lúc trà dư tửu hậu thôi…”

Chợt Lana cảm nhận một bàn tay ấm áp đặt trên vai cô. Đó là bàn tay của Kein.

“Dù sao thì tôi cũng sẽ từ chối, thưa ngài”, Kein nói, “Tôi là một con sói hoang, và chẳng con sói nào thích làm chó nhà cả…”

Polo gật gù như đang rất hả hê. Lana tự nhủ sẽ không trở nên ám mụi như những gã này khi cô đến tuổi của họ.

“Thật đáng tiếc”, Khan nói bằng giọng ngậm ngùi.

Gió thổi dịu êm như ru. Lana cởi cái mũ trùm trên đầu xuống. Sương êm mát lạnh tràng vào hai cái tai nhọn làm cô rùng mình. Đống lửa không còn cháy dữ dội mà đang âm ỉ như lò rèn của bố cô. Kein ném một khúc củi khô vào, mụi than như những con đom đóm bay lên, chúng cuộn xoắn vào nhau tựa hồ một điệu tăng gô bỏng cháy.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free