A Howl Of Wisdom - Chương 5: Chapter 5: KEIN III
[ 19/03/1289, Lyandry, Theresia ]
Trưa.
Nắng rọi lên đôi tai nhọn của Kein làm nó ấm lên. Con đường mòn đã trở nên bằng phẳng và cũng bớt dằn xóc hơn hẳn so với con đường trên thảo nguyên vốn chẳng có mấy người qua lại. Ngã lưng lên bó rơm trên xe, Kein ngắm nhìn nàng xuân diễm lệ trên đồi xa. Cái gọi là sơn đào ở đây rực rỡ chẳng khác gì mai đào mấy ngày tết đến xuân về. Kein nhớ cái bánh tét của các mạnh thường quân hay mang đến cô nhi viện Hoa Lan vào ngày hai mươi chín Tết. Chúng được gói rất cẩn thận và cậu cảm nhận rõ ràng tình yêu thương ấm áp trong từng hạt nếp căng mẩy. Khi đã có một công việc ổn định, Kein chỉ giữ một chút tiền vừa đủ để trang trải cuộc sống, toàn bộ số còn lại được gửi về Hoa Lan. Kein chỉ mong những đứa trẻ bất hạnh như cậu sẽ có đủ cơm ăn áo mặc, dù chút đóng góp đó chẳng đáng là bao.
Cơn gió mát lành mang theo hương thơm ngọt dịu của những nàng hoa áo váy xúng xính khoe sắc thắm hai bên đường. Kein tìm mãi mà chẳng thấy cô cúc họa mi nào mà chỉ toàn mấy ả hồng dại kiêu kỳ trong bộ váy màu kem sữa. Vài bà già thược dược mặt mày tím tái ủ dột chen chút trong đám cỏ dại như muốn cứu vớt chút tuổi trẻ đã qua rồi.
Kein thôi chẳng buồn ngắm hoa nữa, cậu hướng mắt lên bầu trời. Vài chị mây trắng nõn nắm tay nhau trong khi thả mình theo cơn gió rồi cứ như vậy mà chậm rãi trôi đến phương trời xa. Nhớ lại ba ngày đường vừa rồi, Kein lại mỉm cười toe toét, nói dài thì dài nhưng ngắn thì cũng ngắn thật. Đúng là một trải nghiệm thú vị, Kein nghĩ. Cậu tự hỏi ngoài kia còn những điều gì đang chờ đợi cậu nữa.
“Tởm quá…”, Lana càu nhàu, “Anh làm gì mà cười như phê đá vậy?”
Cô ả đang nằm co ro dưới cái dù vải. Xem chừng Lana không thích nắng và sự nữ tính đã dần xâm thực bản ngã của Lý Kim Lân bên trong cái dáng người mảnh khảnh kia.
“Tôi thấy biết ơn”, Kein đáp, “Lần đầu tiên trong trong cả hai cuộc đời tôi thấy một cái thác hùng vĩ như vậy đấy…”
“Anh chưa đi du lịch bao giờ ư?”, Lana quay ngoắc đầu nhìn Kein hỏi.
Kein lắc đầu, “Công ty có tổ chức team building nhưng vì dự án dồn dập quá nên phòng nghiên cứu và phát triển của chúng ta toàn phải ở nhà. Cũng tại phòng kinh doanh ăn nên làm ra quá mà”, Kein cười giòn giã.
Lana cười chua chát ra vẻ đồng cảm.
Một cổ xe ngựa vừa vượt qua họ. Nó đi ngược chiều, và tiếng mấy thanh gỗ của nó va vào nhau cũng khó chịu hệt như làn bụi bị mấy cái bánh xe thô bỉ cuốn tung lên vậy. Nàng gió hiền hòa liền xuất hiện giải vây. Chỉ trong tích tắc, hương hoa thơm ngát trên người nàng đã khỏa lắp đi mùi bụi bẩn khó chịu.
“Anh có yêu ai khi còn ở Việt Nam không, Kein?”, Lana bỗng dưng hỏi với giọng trầm đầy chiêm nghiệm.
“Tôi yêu các bảo mẫu trong cô nhi viện”, Kein đáp.
Lana ngoi đầu dậy rồi gầm lên “Không phải…”, cô ả lại đặt mình xuống cuộng rơm, “Ý tôi là tình yêu lãng mạn ấy.”
“Thế thì không có rồi”, Kein đáp.
“Gà…”, Lana nói bằng giọng giễu cợt.
Kein bật cười. Nhớ lại thì Kein đúng là một ông chú trung niên nhạt nhẽo thật. Tính tình thì lãnh đạm, râu tóc cũng bồm xồm, trông vừa khó ưa vừa ám mụi chẳng lấy gì làm hấp dẫn. Kein không thiết tha yêu đương khi còn ở thế giới cũ, lẽ sống của cậu là trả ơn cho cô nhi viện và cậu đã hoàn thành một cách trọn vẹn. Chẳng biết do bàn tay ấm áp của nàng xuân hay do một điều gì khác mà lòng ngực cậu bỗng trở nên ấm áp đến lạ.
“Tôi từng là một thằng khốn nạn…”, Lana nói bằng giọng cay đắng, “Tôi nghĩ cơ thể này là sự trừng phạt của Khả Liên dành cho tôi…”
“Tôi tưởng đó là ước mơ thành hiện thực chứ?”, Kein ngóc đầu dậy nhìn Lana, “Cái ước mơ làm fem…”
“Im đi…”, Lana gầm lên, “Anh dẹp cái trò đùa tàn ác đó được không…”
Trông Lana có vẻ giận thật nên Kein không trêu nữa.
“Cậu đã làm gì để tự chửi bản thân như vậy?”, Kein dịu giọng lại.
“Tôi đã ăn nằm với những cô gái mà tôi không yêu, thời sinh viên của tôi thật sự là một mớ bồng bông của rượu chè và gái gú”, Lana kể bằng giọng trầm buồn hiếm thấy, “Một vài trong số họ đã lỡ cấn chửa và tôi phải tự tay dâng những cục máu còn chưa thành hình của mình cho thần chết…”
“Ô…”, Kein vô thức đáp.
Một cảm giác trống rỗng ập đến trong tâm trí Kein. Cậu không biết nên đối đáp thế nào sau những lời kể nặng nề như mây đen vần vũ vừa rồi của Lana.
“Khi cậu xin thực tập là năm cuối đại học phải không?”, Kein hỏi. Cậu cũng không hiểu vì sao mình hỏi một câu lạc quẻ như vậy.
“Ừm…”, Lana gật đầu, “Hai mươi hai tuổi bọ… Đúng chỉ là một thằng oách chân ướt chân ráo…”
Chợt một âm thanh huyên náo chen ngang tiếng xe lăn bánh hối hả. Kein ngồi thẳng dậy ngó nghiêng để phóng tầm mắt vượt qua dáng hình cổ xe ngựa hầm hố của Khan ngay phía trước. Một tòa tháp cao nguy nga đứng sừng sừng đằng trời xa, vay quanh nó là tường thành đá vôi trắng ngà.
“Anh Polo, kia là kinh đô Lyandry phải không nhỉ?”, Kein hỏi bằng tiếng Rockrune.
“Đúng vậy”, Polo mỉm cười đáp, tay anh ấy vẫn giữ chặc dây cương, “Qua cổng thành, đi thêm một đoạn nữa là đến hiệu rượu của Khal rồi…”
“Thật ư?”, Kein phấn khích đến mức cái đuôi của cậu dựng lên cao trong vô thức.
“Phải”, Polo gật đầu.
Kein cứ giữ cái thế như vậy mà nhìn đăm đăm về phía trước.
Nắng dữ đổ xuống làm mọi thứ trở nên sáng rỡ, cả một bức tranh với độ tương phản cực cao ập vào đôi mắt long lanh của Kein. Cây cầu đá bắt qua con sông vay quanh tường thành dần hiện ra, ngay sau đó là mặt nước xanh ngọc óng ánh màu lục lam gợn sóng lăn tăn như vảy cá. Kein say mê trước cảnh nhộn nhịp trước mắt, cả một hàng người ngựa xe cộ xếp thẳng tấp như cây tre. Xem chừng họ phải chờ đợi một lúc mới có thể vào bên trong được.
“Anh Polo”, Kein gọi, “Sao lại có một làn đường trống không vậy?”, Kein chỉ tay về phía cái thanh chắn sơn đỏ ngang đường.
“Ồ…”, Polo nói, “Đó là làn ưu tiên cho quý tộc, phòng khi có việc đột xuất thì họ có thể dễ dàng ra vào mà không cần phải chờ đợi…”
Cổ xe của Khan vào hàng, Polo cũng thế. Kein nghiêng đầu nhìn cái làn đường trơ trọi nọ. Trong thoáng chốc, cậu đã quên mất bản thân đang sống ở một xã hội phong kiến, nơi mà tầng lớp xã hội là một thứ được đề cao hơn tất thẩy.
Bỗng Kein thấy một tùy tùng của Khan ra khỏi xe và chạy xồng xộc trên làn ưu tiên. Chốc sau, anh ta trở lại cùng một binh sĩ gát cổng mặc giáp bạc vảy cá khắp cơ thể. Chống cái thương gỗ về phía cổ xe của Khan, người binh sĩ vừa đi vừa thở khì khì xem chừng rất mệt vì cây cầu dài đến nửa dặm chứ không ít hơn. Khan đưa một cuộng giấy được buộc bằng sợi lụa đỏ thắm cho người binh sĩ nọ để anh ta đọc qua một lượt. Kein thấy rõ mồn một bàn tay run rẩy và gương mặt tái mét của người gác cổng. Anh ta vội vội vàng vàng đến gần cái thanh chắn rồi dùng cái chìa khóa to bản để mở sợi xích to đùng, thứ kìm tỏa thanh chắn không bị xê dịch.
Người binh sĩ loay hoay với cái ổ khóa và sợi xích một hồi thì thanh chắn cũng được giở lên. Anh ta bước về phía cổ xe của Khan và ra hiệu cho họ đi theo mình. Hai con ngựa hí vang, bánh xe lăn đi rồi thế là Khan được vào thành một cách thuận lợi. Nhưng cái thanh chắn không được đóng lại ngay, người binh sĩ lúc nãy tiếp cận Polo. Mặt mày anh ta ướt đẫm vì mồ hôi trông thật đáng thương.
“Chào anh, Polo, đã lâu không gặp”, người binh sĩ cất tiếng.
“Chào anh, Samuel”, Polo mỉm cười, “Khỏe chứ?”
“Nói chuyện sau đi”, Samuel nói bằng giọng khẩn trương, “Anh được phép vào làn ưu tiên theo lệnh của đại công tức Khan Timberlake”
Polo không đáp lời ngay mà đánh xe để vào làn ưu tiên trước con mắt kinh ngạc của không chỉ Kein mà cả những người đang chờ đợi cùng với cậu. Cổ xe thô sơ của Polo vào được làn ưu tiên thì cái thanh chắn lạnh lùng cũng đóng lại, xích sắc quấn quanh nó vài vòng rồi cái ổ khóa cũng an vị ở nơi mà nó vốn thuộc về. Samuel leo lên thùng xe ngồi ngay cạnh Kein. Lana đang nằm dật nằm dựa cũng ngồi thẳng dậy ra vẻ yểu điệu thục nữ. Xe bắt đầu lăn bánh trên cây cầu gió lộng.
“Đã bao lâu rồi Polo nhỉ, từ lần cuối cùng anh đến đây?”, Samuel hỏi với hơi thở khó nhọc.
“Cũng hai tháng rồi”, Polo đáp.
“Mấy đứa trẻ này là ai đây?”, Samuel hỏi.
“Anh đoán xem”, Polo vẫn hướng đôi mắt về phía trước trong lúc nói.
“Cậu nhóc này xem chừng là con thứ của Kilam phải không?”, Samuel hỏi trong khi nhìn thẳng vào mắt Kein.
“Em là Kein Von Lycarok”, Kein nói dõng dạt.
“Ồ”, Samuel thoáng ngạc nhiên rồi bật cười. Bộ râu đỏ tía chi chít sợi bạc của anh ta mấp máy theo giọng cười hào sản, “Thì ra là đứa trẻ trong lời đồn sao…”
“Anh Samuel biết về làng Xiolanee ư?”, Kein hỏi.
“Đúng vậy”, Samuel gật đầu, “Gino vốn là đất tổ của người sói chúng ta kia mà…”
Kein không khỏi kinh ngạc trước những lời vừa rồi. Samuel rõ ràng là một con người với mặt người và đôi tai cũng ở bên thái dương. Trông anh ta chẳng có gì là giống một người sói như Kein cả.
“Anh cũng là người sói ư?”, Kein hỏi.
“Bà nội tôi là một người sói”, Samuel đáp, “Dù không biểu hiện ra ngoài nhưng tôi có dòng máu sói kiêu hãnh trong người đấy nhé.”, Samuel cười khà khà đầy tự mãn.
Chợt Samuel dừng lại rồi hướng ánh mắt về phía Lana đang co ro sau bó rơm.
“Đây hẳn là Lana del Uzali nhỉ?”, Samuel hỏi.
Nghe gọi tên, Lana ngẩng đầu đối diện với Samuel, tay vẫn cầm chặc cây dù vải.
“Anh biết về tôi ư?”, Lana hỏi với con mắt nhìn đăm chiêu vô hồn.
“Sao lại không?”, Samuel cười ha hả, “Em rất nổi tiếng trong cộng đồng người sói của chúng ta ở kinh đô đấy”
Lana tự chỉ tay vào mặt mình rồi nghiêng đầu nhìn Samuel như đợi lời giải thích.
“Mọi người rất tự hào khi có một đồng tộc được tuyển thẳng vào Citadiel nên cứ bàn với nhau mãi”, Samuel nói, “Cố gắng nhé…”
“Vâng…”, Lana nhẹ gật đầu rồi lại lơ đểnh đưa mắt nhìn đâu đó không rõ.
Samuel ngã lưng ra thành xe. Kein nghe rõ trong tiếng lạo xạo của giáp bạc va vào nhau có tiếng xương khớp kêu lộp cộp. Kein phóng tầm mắt về phía dòng người chờ đợi ở làn đường bên kia dãy phân cách bằng đá vôi. Ai nấy đều nói cười rất vui vẻ chứ chẳng có gì là mệt mỏi. Nàng gió thảo hiền ghé qua đôi tai làm Kein thấy khoang khoái. Dưới nắng vàng rực rỡ, mặt sông xanh hiện lên như một buổi biểu diễn ánh sáng của những cô sóng nhỏ lon ton nối tiếp nhau.
“Polo…”, Samuel gọi, “Sao anh quen biết với đại công tước Timberlake vậy?”
Chợt Lana giật mình. Cô ả quay người ra đằng sau xe rồi xoay đầu về phía dòng người hối hả bên kia đường.
“Anh không nên biết thì hơn”, Polo nói, “Anh chỉ cần biết lão chịu ơn Kein.”
“Ừm…”, Samuel gật đầu.