A Howl Of Wisdom - Chương 6: Chapter 6: KEIN IV
[ 19/03/1289, Lyandry, Theresia ]
Xế chiều.
Cổ xe của Polo lăn bánh trên con đường trải đá phiến bằng phẳng. Kein hoàn toàn không cảm nhận được một chút dằn xóc nào, và điều đó khiến trải nghiệm du lịch của cậu được trọn vẹn như một cuống phim sắc nét. Cái đuôi của Kein không thể ở yên một chỗ mà khua liên tục như đang nô đùa cùng nàng gió nghịch ngợm.
Phố xá giống hệt như thứ kiến trúc trên những con phố cổ ở Anh mà Kein từng thấy trên mạng xã hội. Nhà cửa dựng từ gạch nung được quy hoạch sát vách với cái mái nhọn bằng gỗ và có ít nhất một tầng lầu. Người ta căng dây giữa mấy cái chóp nhọn đối diện nhau để phơi quần áo, hàng loạt xào đồ nối tiếp nhau tạo nên một bầu trời ngập tràng sắc màu rực rỡ.
Thoang thoảng trong bộ váy của nàng gió thảo hiền là mùi bánh nướng, mùi than cháy và còn có cả mùi nước xả vải hương hoa thơm ngát nữa.
Kein để ý thấy trên những bức tường gạch, mấy ả thường xuân vắt mình dọc ngang phô diễn bộ cánh xanh rì. Một vài cô cát đằng tím tái thả mình xuống từ bờ tường, chiếc váy dạ hội hình loa kèn ủ rủ dưới cái nắng chói chang đổ xuống từ cổ xe ngựa hoàng kim của bà sói vàng trên đỉnh bầu trời.
“Anh Polo này”, Kein hỏi, “Sao người ta không dọn chỗ dây leo đó đi mà để cho chúng mọc um tùm như vậy nhỉ?”
Polo bật cười thành tiếng, “Mùa đông đến thì chúng sẽ tự lụi tàn ấy mà”, Polo nói bằng giọng nhẹ như gió thoảng, “Mùa hè ở đây nóng nên người ta cứ để như vậy cho dịu bớt cái oi…”
“Thì ra là vậy…”, Kein gật gù.
Dọc đường đi, người qua kẻ lại tấp nập, xe ngựa kéo đủ loại xuôi ngược trông vô cùng hối hả. Kein không thể rời mắt trước cảnh phố xá vừa lạ vừa quen trước mặt. So với cảnh chen chút trên con đường đầy khói bụi của xăng xe thì Kein thích ngồi xe ngựa trên con đường lộng gió như thế này hơn.
“Ồ…”, Kein reo lên, “Mấy người tai nhọn tóc vàng kia là gì vậy?”
Kein chỉ tay về phía một chàng trai mặc bộ trang phục ngắn màu xanh lục bên vệ đường. Tay chân anh ta trắng nõn, đôi mắt màu lục bảo đầy mê hoặc cùng mái tóc vàng ánh kim lộng lẫy. Thật sự là quá xinh đẹp cho một chàng trai, Kein nghĩ.
“Họ là các tiên”, Polo nói, “Nghe bảo thủy tổ của họ là các tinh linh gió.”
“Quoa…”, Kein không giấu được sự phấn khích. Chiếc đuôi của cậu vẫy dữ dội, đôi tai thì vểnh lên cao vì tò mò.
“Anh mới được đẻ ra ngày hôm qua hay sao thế?”, Lana càu nhàu bằng Tiếng Việt, “Nhìn qua cũng đủ đoán được họ là các elf. Anh chưa xem Chúa Nhẫn bao giờ hả?”
Kein lắc đầu.
Lana thở dài, cô hỏi “Chơi game thì sao?”
Kein lại lắc đầu.
“Anh đã sống thế nào trong từng ấy năm cuộc đời vậy?”, Lana gầm lên.
“Sáng làm việc, tối làm việc, mệt thì đi ngủ…”, Kein đáp một cách bình thản đầy ngây ngô.
Lana lắc đầu ngao ngán.
“Giờ thì tôi hiểu vì sao anh lại quý cuộc sống ở đây đến vậy rồi đấy”, Lana nói bằng giọng đầy thương hại.
Dứt lời, Lana lại ngã người xuống bó rơm rồi lim dim như đang rất mệt mỏi. Kein cũng thôi không nói chuyện với Lana nữa, cậu tiếp tục đưa mắt ngắm nhìn những điều kỳ lạ dọc hành trình.
Xe đến một ngã tư thì rẽ phải, đi thêm một đoạn chừng nửa dặm thì dừng hẳn. Kein thấy một hiệu rượu đề chữ Lycarok liền biết ngay đó là cửa hàng thuộc về anh trai Khal của mình. Mấy ả thường xuân bám dính lấy bức tường trước cửa hiệu trong khi thả mình dưới cái nắng chói chang. Kein lấy cái túi hành trang nhỏ xíu của mình rồi phóng xuống vệ đường.
“Đến nơi rồi”, Polo nói.
Lana dụi mắt ngồi dậy. Cô ả nhìn quanh rồi không hiểu nghĩ gì mà lôi xồng xộc cái vali gỗ chứa quần áo đến gần Kein rồi ngã đầu vào lưng cậu. Kein quay lại rồi vả một cái bộp vào mặt làm Lana hét toáng lên.
“Anh bị điên hay sao vậy?”, Lana gầm lên, “Tự nhiên đánh người ta thế?”
“Tôi tưởng cậu ngủ gục”, Kein đáp.
Lana thở dài rồi ngồi chòm hỏm xuống nền gạch nâu đỏ dưới vệ đường. Nắng dữ hằn bóng hai cái tai nhọn của cô ả xuống mặt lộ trông hệt hai cái tai mòe. Trong lúc hai người cãi vả thì anh Polo đã đánh xe vào bãi đỗ ngay trước cửa hiệu.
Có tiếng chuông leng leng nho nhỏ vọng đến, cánh cửa mở ra và anh Khal xuất hiện trong bộ áo phông ngắn tay trông thật phong trần.
“Ồ… Kein…”, Khal reo lên khi mắt hai người chạm nhau.
“Anh hai…”, Kein cũng reo lên.
Hai người tay bắt mặt mừng, không khí hân hoan vô cùng.
“Em vẫn khỏe chứ? Bố mẹ thế nào? Thảo nguyên vẫn an yên phải không?”, Khal hỏi dồn dập mấy câu liền.
“Mọi thứ vẫn ổn”, Kein đáp, “Bố mẹ vẫn vậy, Gino lúc nào cũng xanh cỏ, lũ gia súc vẫn tăng cân đều đều…”
“Vậy à…”, Khal cười giòn giã.
Polo thắng cương lũ ngựa vào cái cột nhà rồi rải cho chúng một đống rơm ngay bên cạnh chậu nước đầy. Xong xuôi, anh ta mới bước đến gần chỗ Kein.
“Khỏe chứ?”, Polo vỗ nhẹ lên vai Khal trong lúc hỏi.
“Khỏe”, Khal mỉm cười đáp, “Còn anh?”
“Trước sau như một”, Polo đáp.
Trông cái cách họ khoát vai làm Kein nhớ đến những người đồng nghiệp cũ, những kẻ đến với cậu bằng một bụng nhiệt huyết rồi lại rời đi vì cạn kiệt sức lực. Họ cũng từng có những nụ cười vui vẻ như vậy khi nhận hoa hồng dự án, nhưng nụ cười dần vơi đi, thay vào đó là những đôi mắt thâm quầng và cơn cáu bẳn vì căng thẳng tột độ.
“Chào anh, Khal”, Lana nói.
Thanh âm trong trẻo như tiếng chim ca của Lana kéo Kein về với thực tại. Cậu vội bước qua một bên để Lana đến gần Khal.
“Chào em, Lana”, Khal mỉm cười, “Trông em vẫn xinh đẹp như ngày nào nhỉ?”
“Cảm ơn anh”, Lana nở một nụ cười gượng gạo đáp lại.
Khal có vẻ bất ngờ trước thái độ của Lana.
Anh ấy cứ nhìn Lana chằm chằm như vừa nhận ra điều gì chỉ mình anh biết. Polo vỗ nhẹ lên vai Khal mấy cái làm anh ấy giật mình.
“Mọi người vào trong nào”, Khal nói lớn.
Khal quay bước rồi mở cửa bước vào bên trong. Kein xách theo cái vali của Lana nhưng bị cô ả ghị lại.
“Tôi tự làm được…”, Lana nói.
Kein có hơi bất ngờ nhưng cũng đành phải chìu theo ý cô ả khó đoán này.
Kein bước qua cánh cửa lớn để vào bên trong. Khác với tưởng tượng của cậu, bên trong rất mát mẻ và thông thoáng chứ không tù bí. Mùi hồng nhung dịu ngọt bay khắp không gian, dù là hiệu rượu nhưng chẳng có tý mùi nồng cay khó chịu nào. Bên trong có một cái quầy gỗ trầm hương nâu sẫm đặt dọc theo chiều của lối ra vào, đối diện nó là một gian nhà rộng với hơn chục chiếc bàn tròn cho bốn người ngồi. Tất cả đều được đẽo gọt công phu chứ không hề sơ sài theo kiểu quán nhậu lề đường. Kein thích nơi này ngay từ cái nhìn đầu tiên, nhất là những lẵng hoa treo dọc bờ tường. Mấy cô hồng nhung kia diện váy đỏ rực như mang đến hơi thở mềm mại cho không gian vốn một màu ảm đạm của gỗ và thủy tinh.
“Đẹp quá…”, Kein bất giác thốt lên.
“Các em ngồi tạm đây đi… Anh sẽ chuẩn bị một ít thức ăn…”, Khal nói trong khi đặt mấy cái ghế trước quầy.
“Anh Khal…”, Lana cất tiếng, “Em có thể dùng nhà tắm không?”
Khal mỉm cười, “Vậy để anh dẫn hai em lên phòng trước nhé.”
“Nhờ anh…”, Lana đáp khẽ.
Theo chân Khal, cả hai leo hết bốn cái cầu thang đá để lên tầng cao nhất. Đặt từng bước chân lên nền hoa cương mát lạnh, Kein không giấu được sự thích thú trên gương mặt. Đến nơi, Kein thấy một dãy hành lang dài dẫn đến khung cửa sổ thủy tinh ngập nắng sáng rỡ. Một ả thường xuân đã leo đến đây và hằn cái xúc tua đen kỳ dị của mụ lên sàn gỗ bóng loáng bên dưới.
“Anh đang ở trong cái phòng này”, anh Khal vừa nói vừa chỉ tay về phía căn phòng ngay cạnh cầu thang, “Hai em cứ tùy ý chọn mấy phòng còn lại…”
“Ừm…”, Kein mỉm cười đáp.
“Cảm ơn anh…”, Lana nói khẽ.
Khal xoa đầu Kein một cái rồi đặt tay lên vai cậu, nói “Hai đứa tắm rửa rồi xuống dưới dùng bữa, có nhớ không?”
Kein vui vẻ gật đầu, Lana cũng thế. Khal quay bước rồi vịn tay và cái lan can gỗ để đi xuống.
“Lana muốn phòng nào?”, Kein hỏi bằng tiếng Việt.
“Cái kia”, Lana chỉ tay về phía cái phòng ở xa nhất, “Tôi thích nắng.”
“Hôm nay trông cậu uể oải vậy?”, Kein lo lắng hỏi, “Cảm thấy không khỏe hay sao?”
“Tôi phải hỏi anh câu đó mới đúng”, Lana nhìn Kein bằng cặp mắt mệt mỏi, “Sao anh vẫn khỏe phây phây vậy? Đầu thì đau, người thì thối, bụng dạ thì quặng lên vì ăn thịt khô liên tục… Anh có bình thường không thế?”
“Thì ra cậu bị say xe à?”, Kein nghiêng đầu hỏi.
“Đúng vậy”, Lana đáp hửng hờ.
Kein xách cái vali của Lana đặt trước cửa phòng cho cô ả rồi mới lo cho cái túi của mình. Nhìn thấy Lana khuất dạng rồi thì Kein mới an tâm mà đẩy cửa bước vào.
Một mùi trầm hương xộc thẳng vào mũi Kein ngay lập tức. Cậu thấy trên cái tủ kính đựng ly tách trong góc phòng có một cái lư đã tắt khói. Có vẻ anh Khal đã đốt trầm hương từ trước để xua muỗi và mùi ẩm mốc. Căn phòng nói đơn giản thì không đơn giản, mà nói sang trọng thì cũng chẳng đến mức sang trọng. Trên trần treo một chiếc đèn chùm thủy tinh cầu kỳ. Ngay gần cửa ra vào có một chiếc sô pha và một cái bàn dài, bên trên có một bộ ấm chén bằng sứ y hệt bộ ấm mà Khan Timberlake đã dùng. Một tấm bình phong ngăn căn phòng ra làm hai, và bên trong là giường ngủ ngay gần bên cửa sổ.
Kein đặt cái túi quần áo lên nóc tủ, ngay cạnh cái lư trầm. Cậu lấy từ bên trong ra một bộ quần áo cùng một lọ sà phòng để tắm rửa. Lana nói không sai, người Kein đang bốc mùi chua khủng khiếp vì ba ngày trời không được tắm rửa tử tế. Cậu cởi cái áo phông ra rồi vứt xuống sàn, tiếp đến là chiếc quần kaki rồi cả cái quần lót bên trong. Kein đã nhìn cái thân thể đầy lông lá này suốt chục năm qua nhưng cậu vẫn không thể quen với nó được. Kein bước vào nhà vệ sinh rồi vặn vòi sen, nước ấm đổ xuống dịu hiền như cơn mưa rào, chẳng mấy chốc mà Kein đã ướt mem như miếng bọt biển. Cậu lấy một ít xà phòng rồi chà sát lên chóp đầu như thói quen. Bọt trắng được đánh xù lên ngay tấp lự, cậu chà nó lên hai cánh tay, từ khuỷu tay lên vai được phủ lông trắng xóa trong khi phần còn lại chỉ có da và một ít lông tơ. Thật kỳ lạ, Kein nghĩ, xem chừng đó là biểu hiện di truyền của Khả Liên lên cơ thể các nam nhân trong tộc của cậu.
Thời gian tắm táp thật sự dài dằn dẵn và nó khiến Kein dần mất kiên nhẫn. Nhớ lại hồi còn là một con người, Kein chỉ gội đầu và kỳ cọ những chỗ kín đáo chứ chẳng cần phải chải chuốt từng thớ lông như bây giờ. Cái công đoạn khiến Kein thấy khó chịu nhất là vệ sinh đuôi. Trông thì đẹp thật nhưng mỗi khi chạm vào lại khiến cậu ngứa ngáy kinh khủng, như thể ai đó đang vuốt ve phần xương cứng ngay bên trên nụ hoa thược dược trong cơ thể cũ của cậu vậy. Thật sự là rùng mình, Kein nghĩ.
Mãi một lúc lâu sau thì mọi thứ cũng đâu vào đấy. Xả người qua vòi sen lần cuối, Kein không mặc quần áo vào vội. Cậu đứng tồng ngồng giữa nhà vệ sinh để thực hiện giai đoạn cuối cùng của việc tắm rửa.
“Dehydration…”, Kein niệm phép.
Toàn bộ nước bám trên bộ lông của Kein bị triệt tiêu để lại một thân thể khô ráo hoàn toàn. Ngày Kein còn nhỏ, mẹ đã dạy nó cho cậu để Kein tự sấy khô sau khi tắm. Nó là một trong những món quà vô giá mà mẹ đã ban cho cậu, bên cạnh thân thể cùng cái tên Kein này, và Kein trân quý nó hơn tất thẩy ma pháp nào khác.
Xỏ bộ quần áo thun ngắn màu trắng ngà gọn gàng, Kein bước ra ngoài. Cậu thích bộ quần áo này, chính Erin đã tự tay đo ni và may nó cho cậu. Còn gì thích cho bằng mặc trang phục do người mình yêu làm ra nhỉ, Kein tủm tỉm cười.