Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

A Howl Of Wisdom - Chương 7: Chapter 7: KEIN V

[ 19/03/1289, Lyandry, Theresia ]

Tối.

Đứng trong quầy phục vụ ở sảnh lớn tại hiệu rượu, Kein cố dũi thẳng lưng để bộ com lê đen trên người trông vừa vặn hơn. Trước mặt cậu là khung cảnh ồn ào một cách im lặng đến kỳ lạ. Quá nửa chỗ bàn ghế đã có khách ngồi, họ ăn vận sang trọng hệt như gã thương nhân tên Khan kia. Gánh đàn ông nếu không mặc tút-xê-đô thì cũng là áo vest thanh lịch. Hội chị em thì khỏi phải bàn, ai nấy đều trưng diện váy áo lộng lẫy đủ màu sắc. Điều khiến Kein chú ý là những chiếc mũ của đám người này, tất thẩy đều là mũ vành tròn bằng vải nhung sang trọng, nhưng mũ của gánh đàn bà có phần cầu kỳ hơn với hoa giả và ngọc trai đính chung quanh.

Một cánh tay giơ lên cao cùng một ánh mắt sắc xảo lấp ló đằng sau chiếc quạt lông vũ hướng về phía quầy. Kein đặt một chai vang đỏ cùng một cái khăn trắng lên cái khây gỗ rồi bưng đến vị trí cánh tay kia. Đặt cái khây xuống bàn, Kein nhẹ cúi người trước nữ thực khách nọ. Thấy cô ta gật đầu, Kein mới dùng mảnh vải trắng để đở cái chai rồi chầm chậm rót rượu vào ly, đến lưng chừng thì cậu dừng tay. Kein cẩn thận lau đi giọt rượu đọng trên thành chai rồi cúi chào người phụ nữa nọ. Cậu bước đi chậm rãi trở lại quầy, Kein có thể nghe tiếng gót giày của cậu vang vọng khắp không gian.

Có lẽ Lana đã say giấc, Kein nghĩ. Nhớ lại khi chiều, sau khi dùng bữa cùng nhau, anh Polo đã đánh xe ngựa để quay về làng, còn Lana than mệt nên xin phép về phòng rồi biến mất tăm. Chỉ còn Kein và anh Khal ở lại sảnh chính. Trong thì giờ rảnh rỗi, anh Khal đã dạy Kein tác phong của một nhân viên đứng quầy.

Từ gian bếp phía sau vọng đến âm thanh xào nấu của anh trai cậu, có vẻ Kein sẽ giúp anh Khal cho đến khi hiệu rượu tuyển được người mới. Nhưng cái công việc phục vụ này đúng là kỳ quái, Kein nghĩ. Khách hàng cứ đến rồi dùng rượu trong im lặng mà chẳng nói với nhau lời nào, đến cả gọi rượu mà họ cũng chỉ giơ tay lên cao.

Chợt có tiếng chuông leng keng vang lên từ lối vào, Kein ngoảnh mặt lại nhìn thì thấy đó lão Khan Timberlake. Ông ta cũng đội mũ nhung và ăn bận com lê đen thanh lịch. Lão chống cái ba ton đến gần quầy ba nơi Kein đang đứng. Cậu ngó nghiêng tới lui nhưng chẳng thấy ai tháp tùng lão cả.

“Ôi Kein…”, lão thốt lên.

Kein dựng hết cả đuôi. Cậu vội chồm người lên bụm miệng lão lại.

“Suỵt…”, Kein đặt ngón trỏ trước miệng, “Luật ở đây là không được nói chuyện…”, Kein nói bằng giọng the thé.

Cậu đã thấy rất nhiều ánh mắt tò mò hướng về phía mình. Kein ra hiệu cho Khan đi vào trong quầy, lão cũng ngoan ngoãn đi theo. Cậu ghì lão xuống sàn để khuất tầm nhìn. Cả hai ngồi chòm hỏm đối diện nhau như phường bất lương đang bàn bạc kế hoạch ám mụi.

“Ngài đến đây làm gì vậy?”, Kein hỏi.

“Tôi đến để gặp một người bạn cũ…”, Khan đáp bằng giọng the thé.

“Hết nơi hay sao mà lại hẹn ở cái chỗ cấm nói chuyện vậy?”, Kein gầm lên nhưng giọng nhỏ như lời thì thầm.

Mấy tiếng lộc cộc vang đến từ bên trên. Một ông khách mỉm cười với cái ly rỗng trên tay. Kein liền đứng dậy và châm rượu. Xong xuôi, cậu định ngồi xuống nói chuyện tiếp thì lão Khan đã biến mất. Cậu đưa mắt nhìn quanh thì thấy ông ta đang đứng ngay cánh cửa phòng bếp và hé mắt qua khe hở nhỏ để ngó vào bên trong.

Khan đang bày ra vẻ mặt nhung nhớ da diết đến kỳ lạ như thể lão đang nhìn một người thân lâu ngày không gặp. Kein tự hỏi quan hệ giữa lão và anh trai của cậu là gì.

Âm thanh xào nấu dứt hẳn. Cánh cửa bếp mở ra. Anh Khal xuất hiện với cái tạp dề trên người. Anh ấy sửng người khi thấy Khan, đôi mắt mở to đầy kinh ngạc và hai cái tai nhọn cụp về phía sau. Chiếc đuôi của anh ấy cũng vẫy lia lịa. Khal cúi đầu xuống gần để Khan vuốt ve, trong họ còn giống hai bố con hơn cả anh Khal và bố Kilam của cậu.

Khal bước về phía trước quầy. Anh ấy vỗ mạnh hai bàn tay vào nhau tạo ra một âm thanh chát chúa. Những vị khách hướng sự chú ý đến chỗ Khal. Anh ấy đặt hai tay trước ngực rồi cúi nhẹ người. Kein thấy những vị khách có chút kinh ngạc nhưng chẳng ai nói với ai câu nào mà cứ như thế rời đi.

Cánh cửa khép lại, Khal chốt khóa xong xuôi thì Kein mới có thể thả lỏng.

“Ôi Khal…”, Khan reo lên.

Anh Khal tháo cái tạp dề ném lên quầy rồi lao đến ôm chầm lấy Khan vào lòng.

“Đã lâu không gặp, ngài vẫn khỏe chứ?”, Khal hỏi lia lịa một cách ồn ào và dữ dội. Cái đuôi của anh ấy vẫy cuồng nhiệt đến mức Kein có thể nghe thấy tiếng phành phạch trong không gian.

“Trông cậu lớn quá…”, Khan nói, “Xem chừng cũng chục năm rồi nhỉ?”

Hai người họ khoác vai nhau đến quầy rồi thản nhiên kéo ghế ngồi đối diện Kein.

“Anh hai và lão già này có biết nhau ư?”, Kein hỏi trong khi châm rượu cho già Khan.

“Đại công tước Khan là thầy của anh đấy”, Khal khoe, “Em ăn nói kiểu gì vậy?”

Kein giật mình. Cậu toát mồ hôi nhìn anh trai mình.

“Chẳng có lẽ…”, Kein lắp bắp, “Cái đoàn thương nhân mà anh nói trong thư là…”

“Đúng vậy…”, Khal gật đầu như xác nhận, “Là thương hội Timberlake…”

Kein thật sự đau đầu với mẩu thông tin vừa rồi. Cậu kéo cái ghế rồi ngồi phịch xuống. Kein châm cho bản thân một cốc brandy rồi tuông thẳng vào miệng. Xem chừng chính mụ Khả Liên đã dàn xếp chứ không ai khác. Kein tức đến nghiến răng trèo trẹo. Cậu định bụng sẽ sống mái với bà ta một trận sau vụ này.

Ngụm brandy cuối cùng trôi xuống dạ dày thì Kein cũng bình tĩnh trở lại.

“Đúng là nghiệt ngã…”, Kein thở dài.

“Thế giới đúng là nhỏ bé”, Khan cười phá lên đầy hả hê.

Khal tròn mắt nhìn Kein rồi lại nhìn Khan. Trông vẻ mặt không giấu được sự bối rối.

“Hai người biết nhau ư?”, Khal hỏi.

“Kein đã cứu mạng tôi trên đường cậu bé đến đây”, Khan nói, “Và tôi cũng đã bị từ chối khi ngỏ ý muốn nhận cậu ấy làm học việc…”

“Kein…”, Khal gầm lên.

Kein giật mình. Cậu dùng tay che mặt và ngoảnh đầu sang một hướng khác. Xem chừng Khal giận thật. Anh trai cậu xưa nay vốn là một người trọng nghĩa tình, và một pha cự tuyệt thành ý như vậy là không thể chấp nhận được.

“Sao em lại từ chối ngài Khan hả?”, Khal hỏi.

Kein chầm chậm quay người lại để đối diện với cặp nanh dữ dằn của anh trai. Kein lạnh sóng lưng như thể đang nhìn vào một cái máy chém, và cậu chính là kẻ đang mang tội lỗi tày đình.

“Ngài ấy muốn em làm vệ sĩ riêng cho Diantha đến khi cô ta tốt nghiệp”, Kein vừa nói vừa di di hai ngón trỏ vào nhau, “Em không muốn phí hoài hai năm trời chỉ để chôn chân trong học viện đâu…”

Chợt Khal có vẻ bình tĩnh trở lại. Anh ấy khoanh tay, vừa xoa xoa cằm vừa nhìn Khan với vẻ đăm chiêu nghĩ ngợi. Kein biết Khal hiểu mình, và cậu tự tin rằng Khal sẽ tôn trọng tình yêu quê hương mà Kein vẫn luôn tôn thờ.

Khal mỉm cười, “Anh sẽ biên thư cho cha”, Khal nói, “Em sẽ nhập học cùng Lana…”

“Trời ơi…”, Kein ôm đầu thét lên, “Thật độc ác làm sao…”

“Đi học chứ có phải đi tù khổ sai đâu mà em làm quá lên thế?”, Khal nói.

“Nhưng mà em chỉ muốn về nhà với Erin…”, Kein rơm rớm nước mắt.

Khal thở dài, “Học ma thuật để phòng thân cũng tốt mà”, Khal nói, “Giao lưu kết bạn một chút cũng chẳng thiệt gì đúng không?”

“Nhưng mà…”, Kein cố níu lấy chút hi vọng sau cùng.

“Không có nhưng nhị gì hết…”, Khal nói luôn, “…bố sẽ ủng hộ quyết định này mà thôi.”

Thật vô nghĩa, Kein nghĩ, phí phạm mấy năm trời ở cái chốn xô bồ này chẳng khác nào tự trám xi măng lên chân mình.

“Cậu Kein”, Khan cất giọng thiết tha, “Tôi không ngại nói cho cậu biết tình hình, nhưng mong cậu giữ bí mật…”

Kein có chút bất ngờ trước thái độ của Khan. Đôi mắt già nua của lão dán chặt lên ly rượu còn nguyên vẹn trước mặt. Cậu không nỡ lòng nào mà gạt phăng sự thành tâm này nên cũng đành ngồi thẳng dậy để đối mặt với lão.

“Diantha là một người sở hữu ma thuật ánh sáng”, Khan nói. Cái cằm móm xọm của lão mấp mấy theo lời kể, “Có nhiều lời đồn đại rằng hoàng gia Seth đã sinh ra một anh hùng có sức mạnh chống lại quỷ vương…”

“Tiểu thư Diantha ư?”, Kein hỏi.

Khan gật đầu, “Với một chút ma thuật nước, con bé vẫn có thể đóng vai một tiểu thư quý tộc vô hại. Đã có nhiều kẻ lân la đến Lyandry với tham vọng bắt cóc Diantha và dùng con bé như một lá bài tẩy để chống lại những cuộc xâm lược từ lục địa quỷ.”

“Chờ… Chờ đã…”, Kein ngắt lời, “Quỷ vương mang quân đi xâm lược ư?”

“Đúng vậy”, Khan nói, “Mới gần đây thôi, quỷ vương vừa chiếm đóng cả một quốc đảo ngoài khơi lục địa Aixaocan…”

“Không thể tin nổi…”, Kein vô thức thốt lên.

Khal bưng ly rượu lên rồi nhấp một ngụm. Trông anh ấy có vẻ nghĩ ngợi điều gì không rõ.

“Sao ngài không đưa tiểu thư về Seth?”, Khal chợt lên tiếng.

“Không được đâu, Khal”, Khan nói, “Nếu con bé trở về trong lúc này, thế lực của phe hoàng gia sẽ tăng chóng mặt và phe cấp tiến sẽ kích động cách mạng màu đấy. Tôi đã cho cậu thấy không ít, nhớ chứ?”

Khal thở dài một hơi não ruột. Đôi mắt bỗng trở nên u buồn thấy rõ.

“Mạng sống của tiểu thư Diantha sẽ ảnh hưởng đến cục diện quân sự và chính trị thế giới, đúng không?”, Kein hỏi bằng giọng run run.

“Và còn là tồn vong của nhân loại”, Khan nói.

Kein cảm giác như có một cục đá chắn ngang cổ họng. Trọng trách này quá lớn với một người như cậu. Nhưng nghĩ đến cảnh cái làng Xiolanee và người yêu Erin của cậu chìm đắm trong khói lửa chiến tranh lại khiến Kein chùn chân. Xem chừng Kein không nhúng tay vào vụ này là không được, và cậu đành phải giao hết niềm tin cho Lana rồi khấn vái cho công cuộc đi vào lịch sử của cô ta được suông sẻ.

“Tôi… Tôi sợ… ”, Kein nói. Cậu nắm chặc cái ly trước mặt, “Tôi sợ mình không kham nổi…”

Khan bật cười, “Tôi chỉ cần cậu bảo vệ Diantha khi ở ngoài khuôn viên trường thôi. Bên trong Citadiel, Diantha sẽ được an toàn tuyệt đối.”

“Như kiểu mấy hoạt động ngoại khóa hay đi mua sắm ấy…”, Khal phụ họa theo.

Kein thở dài một hơi rồi bưng cốc brandy đưa lên miệng, nhấp một ngụm nhỏ. Vị chua ngọt nồng ấm của rượu táo thượng hạng làm cho con tim đang treo lửng lơ của cậu nhẹ nhỏm trở lại. Nếu công việc chỉ đơn giản như vậy thì Kein vẫn có thể kham được.

“Nhưng nếu tôi nhập học thì chỉ là năm nhất, khó lòng…”, Kein nói.

“Ồ”, Khan cắt lời, “Chuyện đó cậu không cần phải lo”, ông ta mỉm cười đầy khoái chí, “Tôi có thừa cách, chỉ cần cậu đồng ý là mọi chuyện sẽ đâu vào đấy ngay…”

Thật đáng sợ, Kein nghĩ, sức mạnh của những kẻ quyền lực là như vậy sao.

“Thôi được rồi…”, Kein nói bằng giọng cam chịu, “Tôi sẽ làm vệ sĩ cho tiểu thư…”

Khan nhìn Khal, niềm hân hoan khôn tả xuất hiện trên gương mặt của cả hai người họ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free