A Howl Of Wisdom - Chương 8: Chapter 8: LANA II
[ 21/03/1289, Lyandry, Theresia ]
Sáng sớm.
Ngồi thẩn thờ chải tóc bên khung cửa sổ sáng rỡ, Lana đang chuẩn bị cho ngày đầu tiên của mình ở học viện ma thuật Citadiel.
Dây thường xuân đong đưa bên ngoài ô cửa kính mỗi khi có cơn gió thổi qua. Lana tự soi bản thân trong cái gương tròn. Thật xinh đẹp làm sao, Lana nghĩ, nước da trắng trẽo mịn màn, làn tóc đen dài suông mượt và đôi tai nhọn sắc xảo. Càng xinh đẹp, Lana càng thấy chán ghét.
Đưa mắt nhìn phố sá bên ngoài khung cửa, Lana lại nhớ về cái ngày mà hắn biết về Citadiel qua lời kể của ông Kilam. Cũng nhờ ông ấy mà hắn được tuyển thẳng vào học viện mà chẳng cần phải qua thi cử gắt gao. Xem chừng bố của Kein chẳng phải một người tầm thường như vẻ ngoài thuần hậu của ông ấy. Thở dài một hơi, Lana thôi không nghĩ về mấy chuyện đã qua nữa. Điều hắn quan tâm bây giờ là chuẩn bị tâm thế cho một học sinh chuyển trường bá đạo sẽ khuynh đảo học viện ma pháp. Vì hắn là nhân vật chính, Lana nghĩ, hắn sẽ tiêu diệt những thế lực xấu xa của học viện rồi gái đẹp sẽ mê hắn như điếu đổ.
Lana vô thức xiết chặc bàn tay.
Cơn gió mạnh lùa vào mang theo sương sớm ập thẳng lên da mặt làm Lana thoát khỏi cơn ảo tưởng. Hắn đứng dậy rồi bước về phía tủ quần áo để soi chiếu toàn thân lần cuối. Bộ váy đồng phục này y hệt như những bộ váy thường thấy trong mấy bộ phim hắn từng xem. Tổng thể là màu đỏ thẫm như hoa hồng. Chân váy dài đến gối, tạo hình nếp gấp như quạt giấy. Phần eo ôm sát khiến Lana không thở nổi, thêm phần ngực áo cao đến sát cổ cùng với ống tay dài đến mắt cá. Nó kín đến mức Lana tưởng chừng hắn là đòn bánh tét còn sợi dây rút sau lưng là mấy cọng lạc thô bỉ.
Xoay một vòng trước gương, Lana ngó nghiêng một lần nữa để đảm bảo bản thân không còn vết xước nào. Cảm thấy ưng ý, Lana xách theo cặp sách để bước ra ngoài.
Xuống đến sảnh chính của hiệu rượu thì Lana thấy Kein đã chờ đợi hắn từ lúc nào. Gã Kein này cũng mặc đồng phục, nó phẳng và đẹp đến mức Lana phải đem lòng đố kị. Áo đồng phục nỉ cứng bên ngoài và sơ mi trắng dài tay bên trong làm cho bộ lông xám trắng của Kein càng trở nên nổi bật. Nhớ lại bữa tối hôm qua, Lana đã vô cùng kinh ngạc khi chính miệng Kein thông báo sẽ nhập học cùng hắn. Nhưng khi Lana hỏi nguyên nhân thì cả Kein cùng Khal đều tuyệt nhiên im lặng, điều đó như một hủ mắm treo lửng lờ ngay trên đầu giường và Lana không sao hiểu được động cơ đằng sau quyết định kỳ quặc kia.
“Cậu ngủ quên hay sao vậy?”, Kein cất lời, “Ngày đi học đầu tiên mà đến muộn thì sẽ để lại ấn tượng không tốt đâu đấy…”
“Người trung niên nào cũng hay làu bàu như vậy sao?”, Lana nhíu mày hỏi, “Ai không biết còn tưởng anh là bố tôi đấy…”
“Cậu có muốn ăn sáng không?”, Kein hỏi, “Dù sao cũng trễ…”
“Không cần… Không cần…”, Lana cắt lời, “Béo lên thì không mặc vừa đồng phục nữa…”
Mặc kệ Kein, Lana đẩy cửa bước ra ngoài. Gã này cứ lèm bèm khiến Lana phát ốm. Lana không ưa nổi cái kiểu nói chuyện dong dài của những người trung niên như Kein. Nó khiến hắn nhớ lại những lời mắng nhiết của bố hắn khi còn ở Việt Nam, một ông già lắm lời suốt ngày chửi bới hắn chỉ vì điểm số không được như kỳ vọng. Từ nhỏ đến lớn, hắn chưa bao giờ nhận được lời khen đàng hoàng cho dù thành tích có cao đến mấy đi nữa.
Nắng vàng rực rỡ rọi lên làn da ướt sương mang đến cho Lana một cảm giác khoan khoái đến lại. Hít một bụng không khí mát lành, Lana thở đều ra thật chậm để cảm nhận nhịp tim của mình. Hắn đang sống và sẽ sống dai nhất có thể.
Một cổ xe ngựa nguy nga đỗ ngay trước cửa hiệu. Trông nó hệt như cổ xe được sơn son thếp vàng của Khan Timberlake nhưng kích thước nhỏ hơn và chỉ có một ngựa kéo. Người phu xe đã thấy Lana, anh ta nhẹ gật đầu như lời chào. Lana thấy thế thì cũng gật đầu đáp lại.
“Đó là xe ngài Khan chuẩn bị cho chúng ta đấy”, Kein nói bằng Tiếng Việt, “Đại công tước sẽ đích thân giới thiệu chúng ta với hiệu trưởng.”
“Khan Timberlake ư?”, Lana kinh ngạc hỏi.
“Đúng vậy”, Kein mỉm cười đáp, “Ngài ấy có vẻ thích cậu và muốn nhờ vả cậu chăm lo cho con gái của ông ấy. Khi đến nơi, cậu sẽ hiểu…”
Kein thản nhiên bước lên chiếc xe ngựa nguy nga dành cho Lana mà chẳng hề chùn chân. Lana cũng kệ không chấp nhặt mấy chuyện cỏn con này làm gì. Chợt cảm giác hưng phấn dâng trào trong lòng ngực hắn. Xem chừng thế giới vẫn sẽ vận hành quanh nhân vật chính là hắn chứ chẳng phải gã khốn Kein kia. Lana bất giác cười ha hả đầy đắt ý. Hắn bước về phía cổ xe trong lúc cười giòn giã như vừa trúng độc đắc.
Leo lên cổ xe rồi ngồi đối diện Kein. Lana vênh mặt nhìn gã trai trước mặt. Có lẽ nào Khả Liên đã xoay chuyển gì đó để Khan đổi ý và nhận hắn làm vệ sĩ riêng cho con gái lão. Hẳn là như vậy rồi, Lana nghĩ, và tên Kein này được nhập cùng cũng chỉ để làm người hầu cho hắn. Nếu quả thật như thế thì không còn nghi ngờ gì nữa, hành trình của Kim Lân tại dị giới thật sự đã bắt đầu.
Xe lăn bánh, Lana nghía mắt nhìn ra phố sá tấp nập bên ngoài khung cửa sổ.
Cơn gió mát lành mang theo mùi bánh nướng thơm lừng làm Lana cứ nuốt nước bọt liên tục vì cơn đói cồn cào trong bụng.
“Ăn không?”, Kein chìa một miếng bánh mì kẹp toàn giăm bông về phía Lana, “Tôi biết cậu thể nào cũng nhịn nên mang phần cho cả hai đấy.”
Đón lấy miếng bánh, Lana nhăn mặt khi nhìn thấy kết cấu bên trong.
“Anh làm cho cả hai thì cho thêm rau vào”, Lana làu bàu, “Người trung niên nào lại không chịu ăn rau thế?”
Kein cười khà khà thô bỉ vô cùng, “Tôi ghét rau từ hồi còn là đứa nhóc Hồng Kiên phá làng phá xóm kia…”
Lana nhếch một bên má, chau mày ra vẻ khó hiểu. Hắn ngoạm một miếng rồi nhai chầm chậm để cảm nhận hương vị của thảo nguyên Gino trong từng thớ thịt mặn nồng.
Cổ xe đi đến hết con đường thì có tiếng chuông vọng đến. Lana đoán chừng đã tám giờ sáng, âm thanh nhịp sống vốn huyên náo đã dịu đi nhiều. Chợt Lana thấy một bức tường đỏ cao chót vót, rồi ngay sau đó là tiếng ngựa hí vang và cổ xe cũng dừng hẳn.
“Đã đến học viện Citadiel, thưa hai vị”, người phu xe nói qua cái ô trên vách tường.
Kein đẩy cửa bước xuống trước, Lana ra theo sau. Trước mắt hắn là cả một đế chế, hắn thật sự không biết ví von tổ hợp kiến trúc bên kia cánh cổng sắt đen nguy nga đó là gì cho đúng nữa. Nó rộng đến mức Lana có thể thấy những toàn nhà với đặt trưng kiến trúc mái ngói đen, tường sơn đỏ khắp mọi nơi trong tầm mắt. Ở đằng góc trời xa là một tòa lâu đài khổng lồ, trên đỉnh nó treo hàng loạt cờ của các quốc gia khác nhau.
“Không thể tin nổi…”, Lana vô thức thốt lên.
“Sao thế?”, Kein hỏi rồi cất bước về phía cánh cổng.
Lana thấy thế thì cũng chạy lon ton theo sau.
Có hai quân sĩ đang canh gác ở trước cái cổng này. Họ không mặt giáp bạc như Samuel mà mặc lễ phục bằng vải nỉ đỏ và quần suông đen. Họ đội những cái mũ chóp cao với một viên hồng ngọc rực rỡ được đính ngay phía trước. Khi thấy Kein và Lana tiếp cận, họ lập tức giơ thanh kiếm bên hông lên cao và đặt chúng theo phương ngang như một lời cảnh báo.
“Đây là học viện Citadiel”, một người gác cổng lên tiếng, “Vui lòng xuất trình thẻ học viên để được vào trong.”
Kein rút ra một cuộng giấy được quấn lụa đỏ đưa cho người gác cổng. Lana thấy rõ sự chăm chú trong đôi mắt mỗi khi anh ta lia ngang một dòng chữ.
“Này Kein…”, Lana ghì nhẹ vạt áo Kein, “Đó là gì vậy…?”
“Thư giới thiệu của đại công tước đó…”, Kein đáp, “Chúng ta mới chuyển đến thì làm gì có thẻ học viên, phải dùng cách này mới qua cổng được…”
“Ồ…”, Lana trầm trồ.
Cánh cổng lớn nặng trịch được mở ra. Tiếng bản lề gỉ sét đúng là đinh tay nhứt óc quá thể. Kein không nhận lại thư giới thiệu ngay mà cứ thế theo chân người gác cổng để vào trong, Lana thấy vậy cũng sải bước theo sau mà không thắc mắc gì hơn. Sao phải bận tâm mấy chuyện hành chính làm gì cho mệt óc, hắn nghĩ.
Gạch nung được lát khắp nơi bên trong học viện. Người ta trải chúng khéo đến mức Lana gần như không thấy bất kỳ viên gạch vỡ hay cọng cỏ dại nào. Dọc lối đi, hàng dài phi lao được tạo hình như những bức tường xanh mướt. Xa xa lại có mấy cây hồng lộc được chuốt nhọn như hình cái mũ nhọn khổng lồ, tược non đăm ra chi chít khiến nó rực rỡ như đắm mình trong ngọn lửa dữ.
Đi qua hết tòa nhà này đến tòa nhà khác, họ cũng đã thấy cái lâu đài nguy nga kia. Lana gần như không thở nổi vì nóng và mệt. Đã gần một giờ di chuyển mà họ chẳng thấy một bóng học viên nào cả, thi thoảng mới thấy vài giảng viên ăn bận chỉnh tề đi qua đi lại dọc mấy dãy hành lang vắng tanh.
“Sao… Sao không thấy học viên nào vậy…”, Lana vừa hỏi vừa chóng tay ra sau lưng với hơi thở đứt đoạn.
“Vì có đại công tước ghé thăm nên học viện được nghỉ buổi sáng”, người gác cổng nói.
“Trời ơi…”, Lana gầm lên, “Biết thế tôi đã ăn sáng cho tử tế…”
“Tôi đã nói rồi mà cậu có chịu nghe đâu”, Kein quở.
“Im đi…”, Lana quát, “Vì anh cứ nói luôn mồm nên tôi mới tưởng chúng ta sắp trễ… Tất cả là do anh…”
Kein bật cười, “Vậy à… Xin lỗi nhé…”
Vượt qua khoảng sân mà Lana phải ví với “đồng chó ngáp”, họ cũng đến sảnh chờ của tòa nhà hành chính của trung tâm học viện. Chỉ vừa bước qua cánh cửa lớn của sảnh mà thế giới quan và nhận thức thẫm mỹ của Lana dường như đã bị đảo lộn. Hắn tròn mắt nhìn quanh mà không thể khép miệng vì kinh ngạc. Cảm tưởng như những trang báo về cung điện hoàng gia Anh đã bước ra đời thực và hiển hiện ngay trước con mắt phàm tục của hắn. Trần nhà cao đến chót vót treo đèn chùm vàng lọng lẫy, khắp các bức tường sơn đỏ được thếp vàng lấp lánh. Dọc bờ tường, người ta treo đủ thứ tác phẩm hội họa vô cùng bắt mắt.
Họ đi dọc dãy hành lang sáng rỡ để đến căn phòng ở cuối con đường. Lana cứ mãi mê chìm đắm vào những tác phẩm nghệ thuật trong lúc di chuyển mà chẳng biết hắn đã đến nơi từ lúc nào.
“Đây là phòng làm việc của hiệu trưởng Catherine de Hamilton”, người binh sĩ nói.
Dứt lời, anh ta đứng nghiêm, nhẹ cúi người trước Kein một cái rồi quay bước rời đi.