A Song of Blossoms and Thorns - Chương 18: Chapter 18: Mưa phùn
Sau cuộc trò chuyện đó, hay đúng hơn là sau khi tôi bị đặt trước một bản án đã được định sẵn, tôi được hai tên lính lặng lẽ dẫn ra khỏi căn phòng. Không một lời nói, không một ánh mắt cảm thông hay giận dữ. Chúng chỉ làm nhiệm vụ, như những cỗ máy đã được lập trình sẵn, không thắc mắc, không lưỡng lự.
Cánh cửa sau lưng khép lại với tiếng "cạch" khô khốc, như một tiếng đóng nắp quan tài cho những gì tôi từng tin tưởng. Trái tim tôi nặng trĩu, như thể từng bước chân rời khỏi nơi đó là một lần rút kim ra khỏi vết thương vẫn chưa lành, máu chưa kịp đông đã lại rỉ ra, nóng hổi và buốt nhói.
Hành lang phía trước trải dài hun hút, lạnh lẽo và im lặng đến đáng sợ. Ánh sáng từ các bóng đèn huỳnh quang gắn thẳng vào trần chỉ đủ để soi rõ từng mảng tường loang lổ, các vết nứt li ti như những tĩnh mạch xám xịt của một cơ thể đang hấp hối. Mỗi bước chân giẫm lên nền xi măng thô cứng lại vang lên tiếng vọng trống rỗng.
Có lẽ bên ngoài vẫn còn đang mưa rất lớn. Tôi nhận ra điều đó không phải qua thị giác, mà qua tiếng gió rít đập vào các ô cửa sổ bị dán kín, tiếng nước mưa gõ lộp bộp không ngơi nghỉ trên những tấm kim loại mục nát của tòa nhà. Cơn mưa lớn ấy như một bản nhạc nền u ám, đều đặn, nặng trĩu, vừa như ru ngủ, vừa như cảnh báo. Có điều gì đó rất sai, và cơn mưa dường như biết điều đó.
Chúng tôi cứ thế đi, băng qua nhiều cánh cửa sắt đóng kín, những ô cửa sổ bị chặn từ bên trong, những chiếc camera gắn trên trần âm thầm xoay theo từng chuyển động của tôi. Không khí dần đặc lại, như thể chính bức tường cũng đang cúi xuống, thì thầm những câu hỏi mà không ai dám trả lời.
Cuối hành lang, hai tên lính dừng lại trước một cánh cửa kim loại lớn, hình tròn, phủ lớp sơn đen mờ đã bong tróc như lớp da của một thứ gì từng bị thiêu cháy. Một trong hai tên rút thẻ từ, quẹt vào thiết bị cạnh cửa. Một tiếng "tít" khẽ vang lên, cánh cửa rít lên khi mở, để lộ cầu thang xoắn ốc bằng sắt đen hun hút dẫn xuống các tầng bên dưới, nơi ánh sáng không còn chạm tới.
Tôi nuốt khan. Cổ họng khô rát như chưa từng được uống nước, như thể cơn khát không chỉ nằm ở thể xác mà còn ở tâm trí, khát một điều gì đó đã mất. Một luồng gió lạnh từ dưới đáy hầm tràn lên, mang theo mùi ẩm mốc, tanh ngai ngái của kim loại rỉ. Chúng không nói gì, chỉ ra hiệu. Tôi bước xuống.
Bậc thang kêu cọt kẹt dưới chân, mỗi bước đi như chạm vào một sợi dây đàn căng. Không gian dần khép lại quanh tôi, chỉ còn tiếng thở của chính mình vọng lại từ vách đá, và tiếng mưa, mờ xa, vọng đến như từ một thế giới khác. Tôi không biết mình đã đi bao lâu. Chỉ biết rằng, mỗi bước đưa tôi xa dần khỏi mọi thứ từng là của tôi, khỏi giấc mơ, khỏi hy vọng, khỏi Cira.
Cuối cùng, chúng tôi đến một cánh cửa khác. Nó mở ra một lối đi nhỏ hơn, dẫn ra bên ngoài trụ sở, hoặc ít nhất là ra khỏi tầng hầm đó. Ánh sáng mờ nhạt len qua các khe nứt trên trần đá, mang theo tiếng mưa rơi, dù không rõ, nhưng đủ để cảm nhận cơn bão ngoài kia đang nổi lên dữ dội. Gió rít qua từng khe đá như tiếng gào thét của những linh hồn vong thân.
Tôi quay đầu nhìn lại. Phía sau là cầu thang xoắn ốc tối tăm, phía trước là con đường mà tôi buộc phải đi, không còn cho chính mình, mà vì lựa chọn tôi đã không thể từ chối.
Mưa vẫn không ngừng trút xuống, dày đặc và dữ dội như thể cả bầu trời đang nổi cơn thịnh nộ, hoặc như thể nó đang khóc thay cho một kẻ đã đánh mất tất cả. Tôi chẳng biết mình đang đi đâu, chỉ biết rằng tôi không thể cứ đứng đây mãi được. Nhưng càng đi, tôi càng thấy mọi hướng đều giống nhau, đều dẫn về hư vô. Từng hạt mưa rơi như nặng hơn thường ngày gấp nghìn lần. Chúng không chỉ làm ướt áo quần mà còn dần dần ngấm vào tận xương tủy, lạnh lẽo và nặng nề. Chúng cứ thế nhấn chìm tôi xuống, khiến cho thân thể tôi dần mệt lả đi. Các thớ cơ trên người tôi bắt đầu phản kháng, chúng co rút, run rẩy rồi dần dần rã rời. Tôi không còn cảm thấy đầu ngón tay mình nữa, không rõ đó là do lạnh, do mệt, hay chỉ đơn giản là tôi chẳng còn để tâm đến chúng nữa. Mọi thứ trở nên mờ đi, đặc quánh lại như một giấc mơ rã rời không có hồi kết. Rồi đến một lúc, tôi không còn nhấc nổi chân lên nữa. Tôi đứng chững lại giữa cơn mưa xối xả, nơi mặt đất đã hóa thành bùn nhão và mùi cỏ nát lẫn trong nước mưa bốc lên ngai ngái, tanh tưởi. Mọi chuyển động dừng lại. Không còn tiếng tim đập trong ngực, không còn âm thanh gì ngoài tiếng mưa gào rít. Tôi ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào bầu trời đen đặc không một kẽ sáng, như thể đang chờ một điều gì đó, một câu trả lời, một dấu hiệu, hay chỉ là một lý do để tiếp tục tồn tại.
Không có gì đến cả.
Và rồi tôi ngã. Không phải một cú ngã giãy giụa hay bất ngờ. Chỉ đơn giản là tôi buông mình xuống mà thôi. Tấm thân mệt mỏi đổ ngửa xuống nền đất lầy lội, tạo thành một vết lõm mờ nhạt trong lớp bùn đang dần loang ra. Nước mưa hắt lên khuôn mặt tôi, tràn qua mi mắt, chảy vào mũi, vào miệng, nhưng tôi chẳng buồn gạt đi. Cứ mặc kệ vậy. Tôi nằm bất động ở đó, giữa cơn mưa đang giận dữ với cả thế giới, hay chỉ là với chính tôi. Tay chân buông thõng, vô hồn. Cảm giác như tôi đã tan vào đất, vào nước, vào không khí. Không còn gì để giữ tôi lại. Không còn gì để tôi níu lấy. Đôi mắt tôi cứ thế đờ đẫn mở ra, nhìn thẳng lên bầu trời đen đặc đang rơi xuống như một tấm màn nặng trĩu. Không ánh sáng. Không mảy may hy vọng. Chỉ có mưa. Và tôi, một hình hài vô nghĩa đang dần hòa vào cơn giông kéo dài vô tận.
Tại sao tôi lại buồn đến thế này nhỉ? Tôi cứ hỏi đi hỏi lại câu ấy trong đầu, như thể đang cố tìm ra một lý do đủ thuyết phục để biện minh cho cảm xúc đang vỡ òa trong lồng ngực. Em ấy đâu phải sẽ rời xa tôi mãi mãi đâu. Chỉ là một vài năm thôi mà. Một vài năm trôi qua như cơn gió, thoáng cái rồi cũng hết. Không có lý do gì để phải buồn đến thế cả… đúng không?
Thế nhưng, trái tim tôi vẫn cứ nặng trĩu. Những câu hỏi không tên lần lượt hiện ra như những mũi kim, chầm chậm đâm vào từng vết nứt tôi đang cố giấu. Nhỡ đâu… nhỡ đâu nơi đó không như tôi tưởng tượng thì sao? Nhỡ đâu người ta không tốt với em như tôi kỳ vọng? Nhỡ đâu em ấy phải chịu lạnh, chịu đói, chịu cô đơn… giống như cái cách tôi từng khiến em phải chịu?
Tôi bật cười, một tràng cười dài và khan đặc, vang lên trong vô nghĩa. Nhưng tiếng cười ấy cũng chẳng thể nào vang xa nổi trong cơn mưa trút xuống như trút hết cả bầu trời. Nó bị nuốt chửng, bị nghiền nát bởi tiếng mưa đập vào mái tôn, vào mặt đường, vào lòng tôi.
Mưa như đang gột rửa tôi, mà cũng có thể là đang trừng phạt. Tôi đã làm được gì cho em ấy chứ? Trước giờ, ngoài việc mang em đến với cuộc đời này, tôi chẳng thể cho con bé một cuộc sống tử tế. Một ngày chỉ được ăn một, hai bữa, quần áo chỉ có vài bộ, chắp vá bằng kim chỉ cũ. Thứ đắt tiền nhất tôi từng tặng em là cái dù rẻ tiền, giờ đây đang nằm trong tay em, che chắn cho những giọt mưa cuối cùng trước khi chúng tôi rẽ về hai hướng.
Làm sao một đứa trẻ có thể vui vẻ khi lớn lên trong một thế giới chật hẹp, ẩm thấp và không có lấy một ngày no đủ? Làm sao em có thể tìm thấy niềm vui trong những ngày đông không áo ấm, trong những bữa tối chỉ có cơm chan nước mắm? Tôi không thể cho em điều gì hơn ngoài tình thương mà chính tôi cũng không biết có đủ lớn hay không.
Làm sao Cira có thể hạnh phúc khi ở cạnh tôi được.
Có lẽ như thế này là tốt hơn. Có lẽ ngay từ đầu, mọi thứ nên diễn ra như thế này. Cira xứng đáng với nhiều hơn thế, nhiều hơn những gì tôi có thể trao. Em cần một mái nhà ấm áp, cần những ngày mà khi thức dậy sẽ không phải lo bữa trưa có gì ăn, cần một tương lai không bị ràng buộc bởi cái bóng thất bại của tôi.
Tôi nhắm mắt lại, cố tưởng tượng ra khuôn mặt em trong bốn, năm năm nữa. Liệu em sẽ cao hơn không? Mắt có còn ánh lên sự dịu dàng ngày thơ bé? Tôi sẽ gặp lại em trong hình dạng nào đây, vẫn là cái người anh mà em ấy yêu quý nhất, hay một người xa lạ? Lúc đó, liệu tôi có hạnh phúc không? Hay tôi sẽ nhìn em từ xa, không dám tiến lại gần? Liệu em có nhớ những ngày cùng tôi sống dưới mái nhà nhỏ? Có luyến tiếc, có nuối tiếc? Hay em sẽ thấy rằng cuộc sống mới tốt đẹp hơn nhiều, đến mức những năm tháng bên tôi chỉ còn là một ký ức mờ nhạt?
Tôi không có câu trả lời. Chỉ có mưa, thứ duy nhất còn tồn tại một cách tuyệt đối, vẫn rơi đều, không màng gì đến sự tồn tại hay biến mất của bất kỳ kẻ nào dưới mặt đất mục nát này. Một nỗi buồn vẫn ngự trị. Thứ không sắc thái, không tiếng động, nhưng đủ lớn để nhấn chìm bất cứ hơi thở nào còn sót lại trong tôi.
Tôi nằm đó, đôi mắt vẫn mở, dán chặt vào bầu trời đen đặc. Từng hạt mưa cứ thế trút xuống, dội xuống mặt tôi như thể muốn xuyên thủng cả lớp da để chạm vào thứ gì còn sống sót bên trong. Cho đến khi một bóng đen ấy xuất hiện và chắn lấy bầu trời đó. Một người đàn ông cao lớn, dáng đứng vững chãi giữa mưa như thể hắn không thuộc về nơi này, hoặc như hắn vốn đã quá quen với việc tồn tại ở ranh giới của những điều đã mất. Hắn cúi đầu, nhìn xuống tôi. Chiếc dù màu đen trên tay hắn mở ra, che đi dòng nước mưa đang đập thẳng vào mặt tôi. Bỗng nhiên thế giới trở nên yên tĩnh hơn một chút, dù tiếng mưa vẫn rì rầm ở rìa thính giác. Hắn cao, dáng người không gầy nhưng lại có thứ gì đó rất gầy, như thể chính thời gian đã rút cạn hắn từ bên trong, để lại một lớp vỏ rắn rỏi nhưng rỗng vang. Bộ áo choàng sẫm màu hắn mặc dính chặt vào người vì mưa, nhưng vẫn phất phơ. Khi cố nhìn mặt hắn, tôi bỗng trông thấy chiếc mặt nạ hình đầu quạ quen thuộc. Mỏ dài, uốn cong, sẫm màu như máu khô, bóng lên dưới ánh chớp. Hốc mắt của mặt nạ sâu hoắm, nhưng tôi biết bên trong đó, ánh nhìn của hắn đang chọc xuyên qua tôi, như thể thấy được những điều tôi còn chưa dám thừa nhận với chính mình. Dưới chiếc mặt nạ, nơi ánh sáng chỉ lướt qua như một vệt bóng, tôi thoáng thấy một nụ cười nhẹ. Hắn nhìn tôi một lúc lâu, như thể đang đo lường độ vỡ vụn còn sót lại trong tôi. Rồi, bằng một giọng nói nhàn nhạt, mang theo chút khinh bạc dịu dàng, thứ chất giọng không biết nên ghét hay nên dựa vào, hắn cất tiếng:
“Nè, nè. Cậu ngủ ở đây không sợ cảm lạnh sao?”
“Nè nè. Cậu có nghe tôi nói không đó? Hay là ngủ rồi? Cậu là kiểu người ngủ mở mắt à?” Không nhận được câu trả lời, hắn lại hỏi tiếp.
Tôi chớp mắt.
Không phải vì lời hắn nói, những câu đùa cợt nhẹ tênh giữa biển mưa này chỉ làm lộ ra khoảng trống càng lúc càng rộng trong tôi, mà vì từ đâu đó, một cơn rùng mình len vào xương sống. Tôi không trả lời hắn. Cơn mưa đã thấm qua lớp áo, xuyên qua da thịt tôi từ lâu, nhưng giọng nói của hắn lại mang đến một cái lạnh khác, cái lạnh của việc bị phơi trần.
Hắn thở ra một hơi dài, như thể tiếc nuối. Dưới chiếc mặt nạ quạ, hắn lại cười, lần này sâu hơn, như thể đã tìm thấy thứ hắn đang chờ.
“Nè nè. Đừng lạnh lùng vậy chứ. Tôi thực sự đang muốn giúp cậu đó. Cậu không trả lời làm sao tôi giúp được.”
“Không ai có thể giúp được tôi cả. Vì chính tôi cũng không biết cái gì là đúng, cái gì là sai nữa rồi.”
Một khoảng lặng. Hắn nghiêng đầu, hoặc tôi tưởng vậy.
“Thế thì tôi có thể giúp cậu tìm ra.” Hắn nói, giọng nhẹ hẫng như gió lướt trên mặt nước. “Tôi có thể cho cậu biết điều gì mới thật sự là đúng. Nói đúng hơn là tôi sẽ cho cậu một phương án, một kết quả mà cậu hài lòng.”
“Chẳng có lý do gì để tôi tin lời anh cả.” Tôi nói, giọng khàn khàn, không to, nhưng đủ để vang lên rõ giữa cơn mưa đang trút xuống.
“Ái chà,” hắn khẽ bật lên như một tiếng thở dài đầy hứng thú. “Cũng đúng nhỉ, cũng đúng. Nhưng này, cậu cũng đâu còn cách nào khác ngoài tin tôi đâu.”
Hắn nghiêng người về phía trước, giọng thấp xuống, rì rầm:
“Nhìn cậu bây giờ đi. Khác gì một thằng phế nhân đâu chứ. Cậu thật sự định sống tiếp mấy năm tiếp theo với cái bộ dạng này à. Bộ cậu thật sự muốn mọi chuyện sẽ kết thúc như thế này sao. Đâu thể nào được, không thể nào. Cậu sẽ là người đầu tiên không để điều này xảy ra. Không phải vậy sao?”
Vẫn cái giọng trầm và nhẹ nhàng đó. Từng lời hắn nói đều như muốn bóc tách hết những suy nghĩ trong đầu tôi. Tôi cảm thấy lồng ngực mình thắt lại, chẳng rõ vì giận, vì sợ, hay vì một thứ gì đó đáng ngại hơn: sự đồng cảm. Ngay lúc đó, tôi đã hình thành nên một suy nghĩ kỳ lạ và bất giác thốt nó thành lời:
“Anh thật sự hiểu tôi nhỉ?”
Đúng vậy. Tôi không thể nào chấp nhận cái kết quả thế này được. Như thế này chẳng giống tôi gì cả.
“Vậy sao. Nếu được vậy thì tốt. Nói nãy giờ cũng nhiều rồi. Giờ tôi hỏi lại cậu một lần nữa, cậu có hài lòng với kết quả hiện tại không? Cậu có muốn mọi thứ cứ thế kết thúc như thế này không?” Hắn vừa nói vừa nghiêng mình xuống và chìa cánh tay được quấn kín bằng băng trắng ra.
“Không. Chắc chắn là không.” Nói rồi tôi nắm lấy cánh tay đó và từ từ đứng dậy.
Lòng tôi cứ thế lại dậy sóng thêm một lần nữa.