A Song of Blossoms and Thorns - Chương 19: Chapter 19: Ngọn lửa hy vọng
“Anh sẽ giúp tôi cứu Cira sao?” Tôi cất giọng hỏi, trong lòng vẫn chưa nguôi được cảm giác hoài nghi. Những điều vừa nghe, vừa thấy, như một làn sương mờ ảo, không đủ để thắp lên ngọn lửa hy vọng, nhưng cũng chẳng thể dập tắt được niềm mong mỏi mong manh đang len lỏi trong tôi.
Người đàn ông ấy khẽ nghiêng đầu, ánh mắt dường như vừa châm biếm, vừa thản nhiên như đang trả lời một câu hỏi vụn vặt:
“Ừm… có thể nói như vậy. Nói chung tôi sẽ giúp cậu đi đến lựa chọn tốt nhất mà cậu có thể làm được.”
Không phải lời cam kết. Không phải một lời thề hay thậm chí là một sự khẳng định dứt khoát. Chỉ là một sự thừa nhận lửng lơ, khiến lòng tôi càng thêm nặng trĩu. Tôi siết nhẹ tay, ngập ngừng rồi hỏi tiếp, cố giữ cho giọng không run:
“Vậy… giờ chúng ta phải làm gì?” Tôi ngập ngừng một lúc rồi nói tiếp.
“Chuyện này không gấp được đâu. Tôi đã suy tính đâu đó ổn hết rồi. Nên về vấn đề này cậu có thể yên tâm. Nhưng mà tôi không làm việc miễn phí đâu.”
“Thế anh muốn gì từ tôi?”
“Ờm... thật ra tôi mới tới nơi này chưa lâu. Còn nhiều nơi quanh đây tôi vẫn chưa đi qua. Cậu làm hướng dẫn viên cho tôi nhé?”
Tôi không chắc mình nghe có đúng không. Tôi chớp mắt, ngỡ như hắn đang cố tình trêu chọc tôi trong lúc tôi rơi vào vực sâu bất lực.
“Hướng dẫn viên? Ý anh là sao? Cụ thể tôi phải làm gì?”
Hắn gật gù, ánh mắt có phần thích thú trước phản ứng của tôi:
“Dẫn tôi đi lòng vòng, tham quan những chỗ thú vị trong thung lũng này. Tôi thấy nơi này cũng có cái gì đó rất... sống động. Cũng lâu rồi tôi chưa cảm nhận được một chốn như thế.”
Tôi lặng người, lòng không khỏi dâng lên một nỗi bất bình.
“Chuyện đó quan trọng đến mức phải làm ngay sao? Không thể chờ sau khi cứu em tôi xong rồi hãy…”
“Nè nè, cậu không nhớ tôi nói gì sao?” Hắn ngắt lời tôi, giọng đột ngột trầm xuống. “Không phải việc gì cũng có thể hấp tấp được. Như tôi đã nói, tôi đã có kế hoạch. Cậu nên ý thức được là cậu đang phụ thuộc vào tôi. Đừng có lúc nào cũng muốn cái này, muốn cái khác. Không phải lúc nào cũng có người quan tâm cậu muốn gì đâu, nên là học cách lắng nghe đi.”
Tôi đã không thể cãi lại. Hắn nói đúng. Lúc này, tôi chẳng còn gì trong tay, ngoài lòng tin vào một kẻ mà tôi chẳng hiểu là ai, đến từ đâu, mang trong mình mục đích gì. Nhưng tôi không còn lựa chọn nào khác.
“…Tôi hiểu rồi.”
Phải. Tôi phải hiểu. Vì sự sống của Cira, vì tia hy vọng mong manh tôi đang bám víu. Chỉ cần còn con đường nào, tôi sẽ bước tiếp, dù phải nhắm mắt đi trong bóng tối.
“Thế từ giờ chúng ta sẽ còn hợp tác cùng nhau trong một thời gian, nên cậu có thể cho tôi biết tên được không?”
“Tôi là Lucien, Lucien Silvain. Còn anh tên gì?”
“Cứ gọi là Matthew được rồi.”
Bất ngờ, hắn đưa mắt nhìn tôi, khẽ nhăn mũi:
“Mà nè, trước tiên cậu nên về nhà tắm rửa cái đã. Người cậu bốc mùi và bẩn thỉu đến mức ngay cả bóng tối cũng phải lùi lại đó biết không?”
Tôi chột dạ nhìn xuống. Đôi tay, bộ quần áo, cả thân người tôi… tất cả đều bị bùn đất bám đầy, như thể tôi vừa bò lên từ đáy mồ. Giờ tôi mới bắt đầu để ý đến cái cảm giác ngứa ngáy khắp người mà lẽ ra tôi phải cảm nhận được từ lâu. Tôi quay đi, chẳng nói thêm gì. Giờ đây tôi chẳng còn biết con đường mình đi là đúng hay sai nữa rồi. Nhưng có lẽ vẫn hơn là không biết phải đi đâu. Câu trả lời như thế với tôi là quá đủ để bước tiếp rồi, chẳng mong gì hơn nữa.
Một lúc sau, tôi lếch thếch trở về nhà, toàn thân ướt sũng, bùn đất bám từ gấu quần đến tận tay áo. Nước mưa nhỏ tong tỏng xuống nền gạch cũ, để lại từng dấu chân lem luốc kéo dài qua cửa. Căn nhà vẫn y nguyên như lúc tôi rời đi – trống trải, lạnh lẽo và im lìm đến lạ. Không ai ra đón tôi. Không có tiếng nói quen thuộc, không có ánh mắt sáng lên khi cánh cửa mở ra. Mới chỉ sáng nay thôi, tôi còn ngồi bên bàn ăn, cùng Cira chia nhau lát bánh mì khô cứng, đùa nghịch vài câu vô thưởng vô phạt... Vậy mà giờ đây, tôi trở về một mình. Chỉ còn tôi và những khoảng trống đang lạnh dần đi.
“Ái chà, nhà cậu nhỏ thật đấy.”
Giọng nói cợt nhả vang lên sau lưng khiến tôi khựng lại, như thể ai đó vừa đổ một gáo nước lạnh lên gáy. Phải rồi, tôi không về một mình.
“Chắc anh cũng biết lịch sự là gì đúng không?” tôi đáp, không ngoái đầu nhìn lại.
“À à, xin lỗi nhé. Ha ha.”
Câu nói của hắn nhẹ như gió, nhưng lại mang theo một chút trêu ngươi khó chịu.
“Tôi vào tắm cái đã. Anh cứ ngồi ở đó mà đợi đi.”
Tôi chỉ vào chiếc bàn nơi bữa sáng cuối cùng của tôi và Cira vẫn còn để lại vài dấu vết mờ nhạt – chiếc muỗng chưa rửa, khăn ăn xếp vội, vết sữa nhỏ trên mặt bàn.
“Nhà cậu có cà phê không?”
“Làm gì có. Thứ đó đắt lắm.”
Tôi buông một câu lửng lơ rồi đóng sầm cửa phòng tắm, cắt ngang mọi tiếp xúc. Tiếng nước xối ào ào át đi tiếng thở dài mà tôi không kiềm được. Tôi không muốn hắn thấy tôi mệt mỏi, cũng không muốn để ai nhìn thấy tôi trong lúc yếu đuối nhất. Nước nóng len lỏi qua từng ngón tay, từng vết bùn, nhưng chẳng thể gột rửa cảm giác trống rỗng đang lớn dần trong ngực. Tôi bất giác đưa tay sờ lên cổ, nơi viên đạn đã kết liễu tôi lần đầu, rồi lại đưa tay xuống ngực, nơi cảm giác vết đạn vẫn còn âm ỉ sau lần chết thứ hai. Nhưng tất cả những điều đó chỉ có một mình tôi còn nhớ. Như thể mọi thứ chỉ là một giấc mơ… Đúng hơn là một cơn ác mộng.
Tôi cứ ngỡ với cái vẻ lấc cấc, ưa đùa giỡn ấy, hắn sẽ không thể ngồi yên một chỗ quá năm phút. Nhưng khi bước ra, tôi thấy hắn vẫn ngồi đó, lưng thẳng, tay cầm quyển sách. Chiếc mặt nạ quái đản hắn luôn đeo đã được tháo bỏ và đặt ngay ngắn trên bàn, để lộ một khuôn mặt bị băng trắng quấn kín đến mức không thể nhận ra hình dạng thật sự bên dưới. Thấy tôi, hắn ngẩng lên, mắt sáng rỡ như thể vừa tìm thấy điều gì đó thú vị lắm.
“Nè nè, cậu cũng đọc Lời nói đùa à? Tôi là fan cứng của nó đấy.”
“Tôi mới đọc gần đây thôi, nhưng đúng là hay thật. Anh cũng hay đọc sách sao?” Tôi hơi bất ngờ, nhưng cũng mỉm cười gật đầu.
“Ừ ừ, có chứ sao. Coi bộ chúng ta hợp nhau rồi đấy.” Hắn cười, nhẹ mà đầy hào hứng. Tôi bỗng thấy lòng dịu lại đôi chút.
“Thế đâu là tiểu thuyết mà cậu thích nhất?” Rồi hắn nói tiếp.
“Hừm… Có lẽ là Hy vọng và nỗi đau. Tôi đã đọc thêm nhiều mẫu truyện khác, nhưng không cái nào có được sức hút lớn như nó.” Tôi bất giác bị cuốn theo cuộc trò chuyện với hắn.
“À à. Lựa chọn không tồi nha. Tôi cũng thích nó lắm. Coi bộ chẳng những chúng ta có chung sở thích, mà còn có gu đọc sách giống nhau nữa. Ha ha.”
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ. Mưa vẫn chưa dứt hẳn, những hạt nhỏ lất phất bay nghiêng qua ánh tàn của buổi chiều. Bị cuốn theo hắn, tôi cứ thế kể ra những điều tôi chưa từng nói với ai:
“Thật ra ban đầu tôi không đọc sách vì thích. Hồi đó, tôi chỉ thấy tò mò. Tò mò về thế giới bên ngoài, nơi tôi không thể đặt chân đến. Những gì nghe từ radio chỉ là những tin đồn, lấp lửng và méo mó. Nên tôi tìm đến sách, như kẻ khát tìm nước. Tôi đọc hết quyển này đến quyển khác chỉ để thỏa mãn cơn tò mò ấy. Không biết từ lúc nào, sách vở đã chất đầy mọi góc nhà. Ban đầu là sách địa lý, nhật ký du hành, tiểu luận xã hội... Rồi dần dần, tôi quên mất mục đích ban đầu mình đọc sách là gì. Tôi bắt đầu đọc cả những thứ vô thưởng vô phạt, rồi tìm đến tiểu thuyết, những câu chuyện tưởng như chẳng liên quan gì đến thực tại. Nhưng kỳ lạ là, chính chúng mới cho tôi cảm giác mình đang sống thật sự. Kệ sách của tôi, theo thời gian, cũng đổi thay, thế giới bên ngoài lùi dần vào quá khứ, nhường chỗ cho những thế giới tưởng tượng…”
“Ồ… thú vị đấy.”
Tôi cứ thế nói hết những gì mình nghĩ ra. Tôi chưa từng nói chuyện này với ai bao giờ, kể cả Cira. Thế tại sao giờ tôi lại nói với hắn nhỉ. Chẳng hiểu sao cách hắn nói chuyện cho tôi cái cảm giác được là chính mình, thứ tôi chưa từng cảm nhận được.
“Tâm sự cũng nhiều rồi, ta nói chuyện chính đi.”
“Cũng được, nói chuyện chính đi. Giờ cũng đã tối rồi, chắc cậu cũng mệt lắm nên ngày mai chúng ta sẽ bắt đầu. Cậu định ngày mai đi tham quan ở đâu?”
Câu nói của hắn khiến tôi nhận ra hắn thực sự nghiêm túc với việc đi tham quan thung lũng. Dù rất nôn nóng nhưng tôi biết rõ giờ mọi việc đều phải trông chờ vào hắn.
“Tôi vẫn chưa nghĩ đến. Nhưng cũng dễ thôi, nơi này cũng không có nhiều chỗ để đi.”
“Ồ vậy cũng được. Chắc cậu cũng mệt rồi, về phòng ngủ trước đi, ngày mai chúng ta sẽ đi.”
“Còn anh thì sao?”
“À, không cần lo đâu, tôi sẽ không lấy cắp món nào trong nhà cậu đâu… Vì cũng không có gì đáng giá.” Hắn dừng lại một chút như nghĩ mình đã nói sai gì đó. “À, ý tôi là cũng có vài thứ đáng giá như một số cuốn sách tôi vẫn chưa đọc này, nhưng mà tôi không trộm đâu.”
“Đó không phải chuyện tôi lo. Tôi muốn hỏi anh sẽ ngủ ở đâu?”
“À, tôi không cần ngủ. Tôi ngồi đây đọc sách được rồi. Cậu cho tôi mượn vài cuốn nhé.”
“À được, tùy anh.” Dù có chút bất ngờ nhưng tôi vẫn trả lời qua loa rồi vào phòng ngủ.
Vừa đặt lưng xuống giường, tôi đã cảm thấy cơ thể mình như thể bị hút cạn toàn bộ sinh lực. Mỗi thớ cơ đều mỏi nhừ, tay chân rã rời như không còn là của mình nữa. Tôi chẳng còn đủ sức để cựa quậy, thậm chí đến cả việc kéo chiếc chăn mỏng đắp lên người cũng trở thành một nỗ lực đáng kể. Hóa ra tôi đã mệt đến thế, mệt cả thể xác lẫn tâm trí, như thể những gì xảy ra suốt ngày hôm nay đã cuốn tôi vào một cơn xoáy mà tôi vẫn chưa thể thoát ra.
Tôi nhắm mắt lại, nhưng đầu óc vẫn còn quay cuồng. Những hình ảnh chồng chéo, đứt đoạn, lởn vởn như những bóng ma chưa chịu buông tha tôi. Hôm nay tôi đã bị cuốn vào một trận chiến khủng khiếp, tôi đã giết James, đã giết thêm 3 người nữa mà thậm chí tôi không biết tên, tôi đã đánh mất Cira vào tay quân cảnh vệ, tôi nhận ra mình là một Sentient và có thể Cira cũng vậy, tôi nhận ra nhiều điều xung quanh tôi hóa ra đều là giả dối. Ngày hôm nay, một ngày dài tưởng như bất tận, đã trôi qua như một cơn ác mộng dằng dặc. Mọi chuyện đến quá nhanh, quá dữ dội, để lại sau lưng nó một mớ hỗn độn, những câu hỏi không có lời đáp và những cảm xúc bị bóp nghẹt trong lồng ngực.
Liệu tôi có đang làm đúng không? Tôi chấp nhận nghe theo lời tên Matthew chỉ vì tôi không còn cách nào khác. Tôi tin vào hắn vì chẳng còn biết tin vào điều gì nữa. Tôi không còn biết mình nên nghĩ gì nữa. Mọi hướng đi đều mờ mịt. Tương lai, quyết định, trách nhiệm, tất cả đang bủa vây, đè nặng như đá tảng lên tâm trí tôi. Nhưng tôi cũng hiểu, trong khoảnh khắc này, không phải là lúc để suy nghĩ. Tôi không đủ sức. Tất cả những gì tôi có thể làm, là ngủ. Ngủ một giấc thật sâu, thật dài, như thể sự nghỉ ngơi ấy có thể tạm thời cất đi nỗi mỏi mệt đang ăn mòn tôi từng chút một. Chỉ mong sáng mai thức dậy, tôi sẽ có lại chút sức lực để tiếp tục, dù chỉ là để tiếp tục cố gắng.
Tôi nhắm mắt lại, cầu nguyện, và rồi thiếp đi.