Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

A Song of Blossoms and Thorns - Chương 20: Chapter 20: Lặng tiếng mưa

Khi tôi còn đang mơ màng trong giấc ngủ, ai đó tiến lại gần giường và lay tôi dậy một cách mạnh mẽ.

“Lucien à, dậy đi. Trời sáng rồi kìa.” Matthew gọi tôi dậy từ rất sớm.

Tôi choàng tỉnh, với tay lấy đồng hồ thì thấy mới chỉ 5 giờ sáng. Có vẻ hôm nay, tôi sẽ không còn được thức dậy theo cách bình thường được nữa.

“Ở đây thì làm gì có chuyện trời sáng.” Tôi lẩm bẩm, vội bước xuống giường.

“Cậu đã định sẵn hôm nay sẽ đi đâu chưa?”

“Cũng tạm ổn rồi. 6 giờ chúng ta khởi hành. Giờ thì tôi cần ăn sáng cái đã.”

Tôi moi lại phần bánh mì còn sót lại từ hôm qua, chẳng buồn hâm nóng, cứ thế ăn cho xong. Dù đơn sơ, bữa ăn ấy vẫn không đến nỗi tệ, có lẽ vì hôm qua tôi chẳng có gì lót dạ. Sau khi ăn xong và chuẩn bị đồ đạc đâu vào đó, chúng tôi nhanh chóng lên đường.

Tôi dẫn Matthew băng qua con đường cũ đến hồ Carnthus. Có lẽ cơn bão đêm qua đã dịu đi, nên mưa cũng chỉ còn lác đác, rơi nhẹ như bụi sương. Mặt đất dưới chân trơn trượt, từng bước đều nghe tiếng bùn lún nhóp nhép, lạnh và dính như thể đang kéo người ta chìm xuống. Bước chân chúng tôi chìm trong lớp bùn đặc quánh, lẫn mùi mốc và hôi của lá mục lâu ngày. Trên từng thân cây bên đường cũng phủ đầy rêu ướt sũng, cành cong xuống như không chịu nổi sức nặng của thời gian.

Ven đường là những căn nhà gỗ mục, bám đầy rong rêu. Mái tôn hoen gỉ, tường ẩm loang lổ như da người bệnh. Khói từ bếp củi len lỏi qua lớp mưa mỏng, bay lên không trung rồi tan biến không dấu vết. Những đứa trẻ đứng nép sau cửa, ánh mắt lặng thinh dõi theo chúng tôi.

“Phía trước là đến rồi.” Tôi vừa nói vừa chỉ tay về phía trước khi hồ nước dần hiện rõ trước tầm mắt chúng tôi. Chẳng mấy chốc, chúng tôi đã đi đến được bờ hồ.

“Ái chà.” Matthew hớn hở. “Lần đầu tiên tôi thấy cái hồ lớn như thế này đó. Đúng là đẹp thật.”

“Tiếc là nó chẳng bao giờ lặng sóng.”

“Có những thứ yên ắng quá sẽ không đẹp đâu.”

“Vậy sao… Cũng không sai.”

“Cậu thường tới đây lắm sao.”

“Sao anh biết?”

“Cảm thấy vậy thôi. Nếu là tôi, tôi cũng không muốn suốt ngày ở trong căn nhà ngột ngạt đó. Ở một đêm là đã chán chết rồi. Cậu ở đó được mười mấy năm cũng hay thật.”

“Sao anh không nghĩ tôi sống ở đó hạnh phúc hơn bên ngoài này?”

“Cậu nghĩ vậy sao? Tôi thì không cảm thấy cậu là kiểu người chịu ở một chỗ. Cậu giống kiểu người khát khao tự do hơn.”

Tôi đã không trả lời. Vì một phần trong tôi không cảm thấy cần phản bác lại câu nói đó. Tự do sao, đã bao lâu rồi tôi không nghĩ về nó nhỉ.

“Đến khoảng 9 giờ sẽ có họp chợ ở khu phía Tây, tôi sẽ dẫn anh đến đó sau. Còn bây giờ chúng ta nghỉ ở đây chút đi.”

“Cũng được thôi, tôi cũng muốn dừng lại ngắm cảnh đôi chút.”

Nói rồi, hai người chúng tôi tìm một chỗ ngồi xuống. Nền đất vẫn ướt sũng vì cơn mưa đêm qua, nhưng tôi đã quá quen với thứ lạnh lẽo này nên cứ thế ngồi bệt xuống. Matthew lục trong túi áo khoác, lôi ra một ổ bánh nhỏ, lớp vỏ hơi rạn, mùi quế thoảng lên giữa mùi đất ẩm. Hắn bẻ đôi, đưa cho tôi một nửa:

“Cậu ăn không? Hôm qua tôi lấy ở chỗ Al. Bánh nho quế, loại tôi thích nhất đó.”

“Cảm ơn.” Tôi định từ chối nhưng rồi cũng cầm lấy miếng bánh và cho vào miệng. Có vẻ như bữa ăn sáng nay chẳng thấm là bao với cái bụng rỗng của tôi.

“Tôi cứ tưởng anh là kiểu người không cần ăn ngủ gì cơ đấy.” Tôi bắt chuyện, miệng vẫn còn đang nhai dở miếng bánh.

“Cậu nói cũng không sai chút nào. Nhưng ai mà chả thích những món ngon đúng không?” Hắn trả lời với giọng hơi ngọng vì cũng đang cố nuốt miếng bánh.

Tôi nhìn hắn, rồi đột ngột hỏi:

“Cho tôi hỏi một câu được không?”

“Cứ tự nhiên.”

“Thực ra, anh là ai? Dù bảo là hợp tác, nhưng tôi chẳng biết gì về anh cả. Và thành thật mà nói, điều đó khiến tôi không thể tin tưởng anh được.”

Matthew ngừng một nhịp, ánh mắt hơi nheo lại rồi đáp:

“À cậu nghĩ vậy cũng phải thôi. Nhưng tốt nhất cậu không nên cố tin tưởng người khác đâu Lucien à. Hãy cứ nghi ngờ đi, như thế sẽ tốt hơn.” Hắn dừng lại một lúc rồi nói tiếp. “Còn về câu hỏi của cậu, tôi khó có thể trả lời hết trong một lần được. Nhưng có một số điểm cậu có thể yên tâm.

Thứ nhất, tôi không cùng phe với quân cảnh vệ. Thứ hai, đây là lần đầu tiên tôi đặt chân đến nơi này, mà chắc điều này cậu nhìn thôi cũng biết rồi. Mục tiêu ban đầu của tôi chỉ để đến đây du lịch, tham quan này nọ thôi, tôi vốn không định dính líu đến ba cái âm mưu gì đấy của bọn chúng.”

Tôi im lặng, ánh mắt vẫn không rời hắn. Hắn bật cười, giơ tay lên ra vẻ đầu hàng:

“Nè nè, cậu không tin hả? Sao lại nhìn tôi kiểu đó? À… chắc cậu thắc mắc vì sao tôi lại ở trong căn phòng với Al, đúng không? Không phải như cậu nghĩ đâu. Hồi mới tới đây, tôi không biết ở đâu, nên mới xin ở tạm trong trụ sở quân cảnh vệ thôi.”

Tôi chau mày:

“Nghe chẳng có lý gì cả, sao chúng lại cho anh ở lại đó được chứ. Nơi đây đâu phải nơi mà ai muốn đến thì đến.”

“À, hóa ra đó là lý do khiến cậu nghi ngờ tôi à?” Hắn cười khẽ, rồi nói như thể vừa nhớ ra điều gì thú vị. “Thật ra tôi từng có thời gian phục vụ trong quân đội. Và... tôi cũng quen khá thân với tên Dom, cậu biết đấy, tổng thống hiện tại. Chắc vì vậy mà bọn họ mới niềm nở đón tiếp tôi. Nghĩ lại, quan hệ với cậu ta cũng có cái lợi thật, chắc chuyến hành trình của tôi còn phải lợi dụng cậu ta dài dài.”

“Ý anh là tổng thống Dominic Thompson. Anh thật sự quen hắn sao?”

“Quen chứ sao không, ngày đó tôi thân với hắn lắm cơ, nhưng mà sau này không còn liên lạc nữa. Giờ hắn cũng ba mươi mấy tuổi rồi.”

“Ba mươi mấy tuổi, tức là lúc lên cầm quân ông ấy chỉ mới mười mấy tuổi thôi sao?”

“À đúng, trông hắn cũng tầm đó tuổi, nhưng mà quả đầu bạc trắng của hắn làm hắn già đi chục tuổi cơ, ha ha.”

“Anh nói mình đến từ thế giới bên ngoài đúng không? Vậy ngoài đó trông như thế nào?”

“À, cậu muốn nghe chuyện bên ngoài thung lũng à? Được thôi.” Matthew cắm cây dù xuống nền đất ướt, ngả người ra sau. Hai tay hắn chống xuống lớp bùn mềm, ánh mắt hướng lên bầu trời đặc quánh màu chì như thể đang cố xuyên qua nó để tìm một mảnh trời khác.

“Bên ngoài không có mưa nhiều như nơi này đâu,” hắn bắt đầu, giọng chậm rãi, “thậm chí có thể nói là rất hiếm khi mưa. Bầu trời cao, trong và rộng lắm, xanh đến mức cậu sẽ tưởng mình đang nhìn vào một đại dương lộn ngược. À mà chắc cậu cũng chưa thấy đại dương bao giờ, nên diễn tả thế nào nhỉ. Nó cũng là một hồ nước như cái hồ này nè, nhưng mà lớn hơn rất rất nhiều. Vì trời ít khi mưa nên luôn có vô số chim bay lượn, én, hải âu, đủ loại mà cậu chưa từng thấy bao giờ. Chúng bay thành đàn, lượn vòng giữa nền trời xanh, tạo nên những vệt đen sống động như vết mực đang nhảy múa.”

Tôi im lặng nghe, tay vô thức xoay xoay mẩu bánh nguội lạnh còn sót lại trong lòng bàn tay.

“Còn ánh nắng,” Matthew nói tiếp, “nó không phải cái thứ ánh sáng u ám như ở đây đâu. Ở ngoài đó, khi mặt trời lên, cả mặt đất như sáng bừng lên, cây cối ánh vàng, nước sông long lanh. Có những cánh đồng trải dài đến tận chân trời, người ta trồng nho, trồng lúa, trồng hoa… Cậu có biết mùi hoa lavender giữa trưa hè không? Thơm đến mức chỉ cần đứng giữa cánh đồng ấy thôi là thấy đời mình đủ rồi.”

“Chân trời, nó là cái gì?”

“Chà, đúng là bên trong này quá chật hẹp để có thể nhìn thấy nó. Nói thế nào nhỉ, nó là điểm giao nhau giữa bầu trời và mặt đất ấy.”

“Làm sao hai thứ đó giao nhau được cơ chứ.”

“Không phải kiểu như cậu đang nghĩ đâu. Đúng là chúng sẽ không giao vào nhau được, nhưng khi nhìn về phía xa của nó, ta sẽ cảm thấy như chúng giao vào nhau vậy.”

“Anh nói chuyện khó hiểu quá.”

“Đúng là nếu không nhìn thấy tận mắt thì thật khó để giải thích. Bỏ cái đó qua một bên đi. Ngoài kia còn có nhiều thứ hay ho lắm, như là…” Hắn cứ thế thao thao bất tuyệt về thế giới bên ngoài.

Hắn tiếp tục kể về những miền đất xa xôi, nơi người ta tổ chức lễ hội dưới đêm đầy sao, nơi có tàu chạy xuyên qua thảo nguyên, có phố xá tấp nập ánh đèn, có những ngọn núi quanh năm tuyết phủ, có biển, có rừng, có gió...

Tôi lặng lẽ nghe. Trong khoảnh khắc đó, tôi để mình trôi theo lời hắn, tạm quên đi tiếng mưa rơi lộp độp bên tai, tạm quên đi màu đất xám dưới chân. Tôi cứ thế mơ một giấc mơ mà tôi từng nhiều lần cố mường tượng qua những trang sách cũ kỹ, qua những câu chuyện nửa thực nửa hư.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free