Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

A Song of Blossoms and Thorns - Chương 23: Chapter 23: Người muốn tìm

Chúng tôi rời khỏi mỏm đất, lặng lẽ bước xuống theo con đường cũ phủ đầy rêu xanh trơn trượt. Mưa vẫn rơi, nhưng giờ chỉ lộp độp trên mặt dù. Dưới tán dù mỏng, tiếng mưa nghe xa xăm hơn, như thể cả thế giới bị ngăn cách bởi một lớp màng ẩm lạnh. Hai chiếc bóng song song trượt dài qua lối mòn lầy lội, lặng lẽ như chính thung lũng này.

Matthew đi trước, tay vẫn đút túi, bước chân không vội nhưng cũng chẳng hề lưỡng lự. Tôi theo sau, giữ khoảng cách nửa bước, ánh mắt liếc qua những căn nhà tạm bợ đang dần lùi lại phía sau. Cửa sổ đóng kín, rèm vải cũ sũng nước, không một ai nhìn ra. Dường như cả khu dân cư đã rút sâu vào trong vỏ ốc của nó, như mọi lần trời trở gió.

Tôi quay đầu nhìn lại. Khu tôi ở đã khuất hẳn sau những mái nhà phủ rêu mốc và những vách tường sẫm màu mưa gió. Dù biết rõ con đường này, nhưng lần này, bước chân tôi chậm hơn, nặng hơn, như thể mỗi viên đá lún dưới chân đều giữ tôi lại.

“Chúng ta đang đi đâu vậy?” Tôi cất tiếng, phần vì tò mò, phần vì muốn phá tan sự im lặng dày đặc giữa những hạt mưa.

“Dĩ nhiên là trụ sở quân cảnh vệ rồi.” Matthew đáp mà không ngoảnh lại. “Tôi đã xem sơ qua lịch canh phòng, trưa nay là thời điểm hoàn hảo nhất để đột nhập.”

Tôi khựng lại. Nhìn kỹ con đường dưới chân, đúng là nó dẫn thẳng tới nơi đó. Lần trước tôi đã đi ngang qua nơi này, nhưng lúc đó đầu óc rối tung đến mức chẳng nhận ra mình đang ở đâu. Nhưng lần này thì không.

“Vì sao anh lại giúp tôi? Anh đừng có nói là vì chuyến tham quan vừa rồi nhé, tôi thấy nó chả hợp lý gì cả.”

“Hửm, tôi chưa nói với cậu sao? À à, hình như là vậy thật. Hèn gì nhìn cậu lo ngại đến vậy.” Hắn dừng lại ngước mặt lên trời, gạt đi những giọt nước trên vạt áo rồi nói tiếp. “Tôi đang tìm một người.”

“Tìm người?” Tôi cau mày. “Ai vậy? Dù không quen biết nhiều nhưng nếu tôi biết thì tôi sẽ giúp.”

“Vấn đề là... tôi không biết.” Matthew đáp một cách thản nhiên.

“Hả? Ý anh là sao? Anh đang tìm một người nhưng lại không biết người đó là ai à?”

“Chà, khó mà giải thích cho cậu hiểu lắm, nhưng tôi thật sự nghiêm túc. Nói chung tôi đang tìm một người, dù không biết người đó là ai, nhưng tôi cảm thấy nếu gặp được người đó tôi sẽ nhận ra ngay.”

“Khó hiểu thật. Nhưng cho dù là vậy, tôi cũng đâu có cách nào giúp anh.”

“Nói sao nhỉ, tôi nghĩ là nếu đi theo anh em cậu, tôi có thể gặp được người đó.”

“Là… linh cảm sao?”

“Cũng đúng, nhưng cũng không hẳn. Mặt dây chuyền mà em cậu đeo ấy, tôi thấy rất quen. Tôi có cảm giác như nếu nhìn kỹ hơn có khi sẽ gợi cho tôi nhớ được gì đó.”

“Vậy sao. Tôi không nghĩ thứ đó đặc biệt đến vậy đâu. Mặt dây chuyền đó là do mẹ tôi để lại trước khi qua đời.”

“Thế cậu biết làm sao bà ấy có nó không?”

“Tôi cũng không biết nữa. Nhưng với hoàn cảnh nhà tôi lúc đó, chắc chắn không phải thứ đắt tiền gì rồi.”

“Vậy sao… Nhưng dù gì tôi cũng phải nhìn kỹ lại lần nữa xem sao.”

“Được thôi. Dù gì anh cũng giúp tôi rất nhiều mà.”

“Tôi đã giúp gì đâu.”

“Do anh không biết thôi… Anh đã cho tôi can đảm. Thật sự đây là lần đầu tiên tôi dám đứng lên giành lại cái gì đó.”

“Vậy à.”

“Thật sự anh có cách để cứu tất cả mọi người à?”

“Hả?” Hắn nhướng mày, cười khẩy. “Tôi nói thế bao giờ?”

“Chẳng phải anh nói có cách thể thoát ra khỏi tình huống này ư? Có cách để cứu được cả Cira và những người trong thung lũng, không phải vậy sao?”

“Cậu bị ngu à?” Hắn buông ra một câu, giọng nửa giễu, nửa chùng xuống. “Làm gì có cách như thế.”

Tôi sững lại như thể vừa tỉnh mộng.

“Tôi không có cách nào cứu được tất cả mọi người đâu, Lucien.” Hắn nhấc mắt nhìn tôi, lần này không còn nụ cười giễu cợt nữa. “Nhưng tôi có thể giúp cậu nhận ra cậu nên cứu ai.”

Hắn quay đi, bước tiếp, giọng vọng lại:

“Vậy là đủ rồi, đúng không?”

“Nhưng…” Tôi định nói gì đó nhưng rồi lại thôi. Có lẽ tôi đã nhận ra bàn tay của mình nhỏ bé đến mức nào. Tôi càng cố gắng nắm lấy tất cả, thì mọi thứ chỉ càng vuột khỏi tầm tay mà thôi.

“Đừng suy nghĩ nhiều quá. Cậu đừng cố nghĩ xem cái gì là đúng. Chỉ cần chọn sao cho bản thân sẽ ít hối hận nhất là đủ rồi.” Thấy tôi không trả lời, Matthew nói tiếp. “À mà chắc sau cái buổi đối chất nửa vời lần trước, cậu vẫn còn nhiều điều chưa rõ đúng không?”

“Cũng phải, còn nhiều thứ tôi vẫn khá mù mờ.”

“Vậy à. Tôi có thể chia sẻ cho cậu một số thông tin mà tôi biết. Nói từ đâu bây giờ nhỉ…” Hắn suy nghĩ một lúc, rồi nói tiếp. “À, cậu không biết lý do vì sao Al không giết cậu đúng không?”

“Đúng là tôi không hiểu, chẳng phải giết chết tôi sẽ dễ dàng hơn sao. Nếu là tôi, hẳn tôi cũng sẽ chọn phương án đó.”

“Không phải là hắn không muốn, mà là không được quyền làm thế. Tất cả quân cảnh vệ đều được lệnh không được gây tổn hại cho cậu.”

“Hả?”

“Cậu không nghe nhầm đâu. Chính Dom là người ra lệnh. Tôi cũng không hiểu hắn đang toan tính gì… Dom đúng là kiểu người bí hiểm, khó đoán, cậu thấy vậy không?” Anh liếc tôi, nở một nụ cười nhạt. “Ngược lại, tôi thấy Al dễ đồng cảm hơn nhiều.”

“Ý anh là Alaric Volk, tên cảnh trưởng đó sao? Hắn khác gì một tên giết người máu lạnh đâu chứ?”

“Không phải đâu. Qua những gì tôi chứng kiến, anh ta không phải người như cậu nghĩ. Ngày trước, khi còn trong quân ngũ, Alaric là một người nhiệt huyết, cứng đầu, sẵn sàng xả thân với cái niềm tin ngây thơ rằng mình có thể chiến đấu vì hòa bình, vì hạnh phúc của mọi người. Đó là cho tới khi vợ con của Al bị một Sentient giết hại một cách tàn bạo. Từ ngày đó, anh ta dần trở nên máu lạnh hơn, cho tới khi trở thành cái phiên bản mà cậu đã nhìn thấy đó.”

“Anh thân với hắn lắm sao?”

“Không không. Trời ạ, ai lại thân với cái tên dở hơi đó. Tôi chỉ là được phân vào cùng một đội với hắn trong một chiến dịch 2 tháng thôi. Nhiệm vụ của chiến dịch đó là bảo vệ một người… Là ai nhỉ? Quên mất rồi. Dù gì chuyện cũng lâu rồi. Sau đó tôi không gặp hắn nữa, chỉ thỉnh thoảng nghe tin về hắn, rồi nghe thấy người nhà hắn bị giết trong chiến tranh. Là vậy đó. Đến lúc qua thung lũng này mới tình cờ gặp lại hắn thôi.

Tưởng chừng cuộc trò chuyện của chúng tôi sẽ lại chìm trong im lặng thì Matthew lại nói tiếp, chậm rãi và đượm vẻ cân nhắc:

“À còn một chuyện tôi muốn hỏi, cậu có thể không trả lời, nếu muốn.”

“Anh cứ hỏi đi.”

“Cậu là một Sentient… và đã thức tỉnh năng lực rồi đúng không?”

“Hả? Sao anh lại hỏi vậy.”

Matthew không nhìn tôi, mắt vẫn hướng về con đường mờ sương trước mặt. “Tôi chỉ đoán vậy thôi. Như tôi đã nói, cậu có quyền im lặng. Nhưng mà nhé, tôi không tin cậu có thể làm được tất cả những chuyện đó chỉ nhờ vào mưu mẹo hay may mắn đâu. Cậu đã giết bốn người đó Lucien à. Không phải dân thường, mà là bốn tên lính đã được huấn luyện, có trang bị đầy đủ. Cứ cho là trong tình huống đó, cậu nghĩ ra một kế hoạch (ví dụ như giết một tên rồi giả dạng thành một trong số chúng chẳng hạn), thì việc hạ hết cả bốn vẫn là chuyện khó tưởng tượng được… nhỉ?”

“Rất khó đâu có nghĩa là không thể.”

“Phải rồi, phải rồi. Nhưng những phân tích nửa vời thế này không giống tôi chút nào. Thế nên tôi sẽ bỏ qua hết những suy đoán đó và nói thẳng: tôi tin chắc cậu đã thức tỉnh. Tin tới mức nếu cậu phủ nhận, tôi cũng không thay đổi suy nghĩ.”

“Vậy nếu giờ tôi chọn không trả lời, chắc anh lại càng tin hơn mà thôi.”

“Ừ, đúng thế.” Hắn cười nhạt.

“…Đúng như anh nói.”

Gió lùa qua hàng cây trụi lá, mang theo cái lạnh âm ẩm thấm vào da thịt. Tôi không quay sang nhìn hắn, chỉ nói nhỏ, như thể đang thú nhận.

“Vậy à… Đây là lần đầu cậu giết người nhỉ?”

“Đúng vậy. Thậm chí giết tận bốn người.”

Matthew im lặng một lúc, rồi hỏi, vẫn bằng cái giọng nhẹ hẫng nhưng lại đâm sâu:

“Cảm giác thế nào?”

“Ý anh là sao?”

“Cảm giác lần đầu giết người như thế nào? Cảm giác khi cậu giành lấy điều mình muốn bằng cách tước đi mọi thứ của người khác như thế nào?”

“...Kinh tởm chết đi được. Chưa bao giờ tôi ghét bản thân đến vậy. Tôi không hiểu sao tôi lại trở thành con người như vậy, hay trước giờ tôi vẫn tưởng bản thân là người tốt. Không phải là tôi không biết nó sai. Tôi biết chứ. Biết rõ là khác. Nhưng tôi không dừng lại. Tôi không hề thấy do dự khi ra tay. Lúc đó tôi chẳng suy nghĩ gì cả, rõ ràng tôi biết việc mình làm sai trái đến mức nào, nhưng không một giây phút nào tôi nghĩ bản thân cần phải dừng lại cả. Đúng là kinh chết đi được…”

“Đừng có hoảng, từ giờ cậu sẽ còn gặp những lựa chọn khó khăn hơn nhiều. Với lại nói thật, tôi có phần ngưỡng mộ cậu đấy.”

“Hả, tôi thì có gì để mà ngưỡng mộ chứ?” Tôi bật cười, không phải vì vui.

“Vì trong lòng cậu luôn có một thứ tự ưu tiên rõ ràng. Nên khi phải lựa chọn gì đó, cậu sẽ có thể nhận ra thứ gì quan trọng hơn, và sẽ luôn chọn được lấy điều mình ít cảm thấy hối hận nhất. Người ta thường do dự, cố giữ hết mọi thứ trong tay, để rồi chẳng giữ nổi gì cả. Vậy chẳng phải quyết đoán như vậy tốt hơn nhiều sao?”

“Anh nói cũng có lý, nhưng mà chẳng phải như thế máu lạnh lắm sao?”

“Đúng.” Hắn gật đầu, không phủ nhận. “Nhưng cậu có thực sự quan tâm người khác nghĩ gì không?”

Câu nói đó dấy lên trong đầu tôi nhiều suy nghĩ, khiến tôi không thể trả lời. Thấy thế Matthew vội đổi chủ đề:

“Mà kệ đi, mấy cái trải nghiệm này cũng không phải là thứ tôi quan tâm. Cái quan trọng là cậu đã thức tỉnh. Có nghĩa là kế hoạch của tôi sẽ dễ thực hiện hơn nhiều.”

“Anh còn chưa biết năng lực của tôi là gì mà, sao lại dám khẳng định vậy?

“Nhìn những gì cậu làm được thì tôi đoán nó không tệ chút nào. Dù gì nhìn mặt cậu cũng không có vẻ gì là sẽ cho tôi biết.”

“...Đúng là chẳng có gì giấu được anh.”

“Mà… bỏ qua việc đó là năng lực gì đi. Nếu cậu đã thức tỉnh, cậu cần phải học cách sử dụng nó một cách hiệu quả mới được.”

“Bằng cách nào?”

“Trước tiên cậu phải hiểu bản chất năng lực của cậu là gì và đến từ đâu đã.” Hắn ngừng lại một chút rồi bắt đầu nói. “Sentient ngay từ khi sinh ra, đã khác với người thường rồi. Trong não của mỗi Sentient có một vùng đặc biệt gọi là môn tủy, một trong những phần được hình thành sớm nhất trong não người. Vùng đó sản sinh ra những dòng năng lượng chạy khắp cơ thể, gọi là Virel. Chính những dòng Virel này, khi được biến đổi, sẽ trở thành sức mạnh đặc biệt, thành năng lực mà cậu đang sở hữu. Tuy nhiên, môn tủy thường sẽ không được đánh thức mà ngủ mãi trong suốt cuộc đời của các Sentient. Nên hầu hết họ đều chết đi mà không biết mình là Sentient. Dù thế, khi trải qua một đợt bùng nổ cảm xúc mạnh mẽ, vùng môn tủy sẽ được đánh thức và khiến Sentient đó thức tỉnh.”

“Phức tạp vậy sao?”

“Còn phức tạp hơn cậu tưởng nữa kìa. Con người đã tìm ra cách khai thác dòng Virel từ Sentient để phục vụ mục đích riêng. Họ sử dụng nó để tạo ra các phát minh với nhiều công dụng khác nhau, nhưng chủ yếu vẫn là các vũ khí chiến tranh. Cậu biết mấy khẩu súng phun lửa đám quân cảnh vệ dùng trong các đợt càn quét không?”

Tôi gật đầu, ký ức về những ngọn lửa trắng xóa nuốt trọn người dân vẫn còn in rõ.

“Chúng được tạo ra để đối phó với các Sentient. Thứ lửa đó không chỉ thiêu rụi thân thể con người, mà còn đốt cháy luôn cả dòng Virel chảy trong cơ thể Sentient. Khi dòng Virel bị chặn đứng, các Sentient cho dù đã thức tỉnh, cũng sẽ mất đi năng lực trong khoảnh khắc và bị nuốt chửng bởi ngọn lửa đó. Thứ lửa đó cũng sẽ không bị dập tắt khi tiếp xúc với nước, nên rất tiện dụng trong môi trường của thung lũng này. Khi tôi còn trong quân ngũ, loại vũ khí này chưa được sản xuất. Nếu có, công việc của tôi ngày đó có lẽ đã dễ dàng hơn rất nhiều rồi.”

“Quả thật là còn quá nhiều vấn đề tôi chẳng thể hiểu nổi. Mới ngày hôm trước tôi còn chả hiểu gì về nơi này, vậy mà giờ đây tôi lại chứng kiến được không biết bao nhiêu là sự thật khó nuốt.”

“Thật ra nhiêu đó vẫn chưa là gì đâu. Sau này cuộc đời cậu vẫn sẽ tiếp tục thay đổi, vẫn sẽ tiếp tục bị bẻ cong đến dị dạng. Còn nhiều thứ đang đợi cậu lắm, nên đừng có than thở nữa.”

Không còn ai trong chúng tôi lên tiếng nữa.

Tôi không thể trả lời. Chỉ cúi đầu bước đi trong tiếng mưa, lắng nghe tiếng giọt nước nhỏ đều trên tán dù và nhịp bước của cả hai người hòa lẫn với nhau. Hình như có gì đó trong tôi vừa lặng lẽ đổi thay.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free