Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

A Song of Blossoms and Thorns - Chương 25: Chapter 25: Nửa còn lại

“Đó thực sự là Trái tim sao?”

“Đúng vậy, chính là nó.”

“Matthew à… Anh biết tôi cần nhiều hơn là một câu trả lời như vậy mà.”

“À phải phải. Nhưng mà cậu phải hứa là sẽ bình tĩnh nghe tôi nói hết nhé.”

“...Được thôi, tôi hứa.”

“Trước hết, tôi không phủ nhận hầu hết những điều Al nói với cậu là thật. Nhưng chỉ là anh ta đã cố tình không giải thích rõ ràng ở một số chỗ, và xen lẫn vài lời nói dối và trong sự thật khiến cậu hiểu sai mà thôi. Đúng là ‘một câu nói, dù gần với sự thật đến mức nào, nếu nó được nói ra với mục đích gây hiểu lầm, thì đó là lời nói dối’, cậu có nghĩ vậy không? Đây đúng là một cỗ máy được tạo ra nhằm mục đích điều tiết lượng nước trong thung lũng. Nhưng việc chế tạo ra nó không mất nhiều thời gian đến thế. Thứ được thay thế sau kỳ hạn 6 năm không phải là bản thân cỗ máy, mà chính là phần lõi của nó. Chính là cái khoang chứa trước mặt cậu.”

Nói rồi hắn chỉ tay về phía khối trụ thủy tinh ở giữa căn phòng, nơi những dòng chất lỏng lân tinh vẫn lặng lẽ tuôn chảy qua các dây dẫn.

“Bên trong khoang chứa này là một Sentient có năng lực phù hợp để trở thành ‘lõi’. Vai trò của họ… là cung cấp dòng Virel thiết yếu, duy trì hoạt động cho toàn bộ hệ thống Trái tim . Trong thời gian ở trong khoang chứa, Sentient đó sẽ được cỗ máy đảm bảo duy trì sự sống để có thể liên tục sản sinh ra Virel. Mọi ống dẫn, mọi cảm biến, mọi buồng lọc ở đây đều phụ thuộc vào dòng Virel được truyền từ lõi. Nói cỗ máy này hoạt động bằng sự sống của Sentient cũng không sai. Thế nên nói đúng hơn thì… chính cái lõi này mới là Trái tim thật sự. Toàn bộ hệ thống này là một cỗ máy rút lấy Virel của Sentient được nhốt bên trong, sau đó phân phối dòng Virel đó đến hàng trăm thiết bị phụ rải rác khắp thung lũng, đảm nhận các chức năng khác nhau.”

“Vậy sao khi đến kỳ hạn thì Sentient bên trong đó sẽ ra sao…?”

“Khi đến kỳ hạn thì Sentient đó đã gần như bị rút cạn sự sống rồi. Nên câu trả lời là: Họ chắc chắn sẽ chết.”

Nghe đến đó, tôi cảm giác mình dần hiểu được gì đó. Những mắt xích trong đầu tôi bắt đầu liên kết lại. Lật lại từng lời nói xen lẫn thật giả của tên cảnh trưởng khiến tôi dần suy ra được sự thật trước mắt. Tôi thấy hơi thở mình nặng dần, ngực căng tức khi câu hỏi bật ra khỏi miệng:

“Vậy, bọn chúng bắt Cira là để…”

“Phải, đúng như cậu nghĩ.” Hắn gật đầu, ánh mắt tối lại. “Họ cần một ‘lõi’ mới. Và con bé chính là ứng viên hoàn hảo để thay thế cho cái lõi hiện tại sắp hỏng này.”

Tôi cảm thấy đất dưới chân như sụp xuống.

“Vậy thì Cira đang trong tình thế nguy hiểm đến mức nào… Tại sao chúng ta còn đứng đây nói chuyện nhảm nhí? Tại sao không lập tức đi cứu con bé?!”

Tôi quay sang Matthew, không còn kiềm chế được cơn hoảng loạn dâng trào, nhưng hắn vẫn chỉ đứng đó, khoanh tay, nghiêng đầu nhìn tôi như thể tôi là một đứa trẻ bướng bỉnh.

“Nè nè, cậu quên tôi nói gì rồi sao? Bình tĩnh, bình tĩnh đi, động cái não cậu lên suy nghĩ chút đi. Cho dù chúng muốn đưa em cậu vào thay thế cái lõi này, thì chúng cũng phải mang con bé tới đây trước đã chứ. Nhưng mà giờ xung quanh đây có ai đâu, không phải vậy sao? Nên là giờ cậu bình tĩnh đi đã. Như tôi đã nói, tôi đã có tính toán cả rồi.”

“Là vậy sao… Thật sự xin lỗi anh… Nhưng mà khoan đã, nếu đây thực sự là nơi giữ Trái tim , làm sao có thể giống như chốn không người thế này được?”

Hắn khẽ nhếch môi, phẩy tay về phía tủ sắt cạnh tường, vừa bước tới vừa lẩm bẩm:

“À thì… Đúng ra là có canh giữ đấy.

Nhưng hiện bây giờ, trụ sở phía Nam gặp vài vấn đề lớn, nên hầu hết lực lượng bảo vệ đã bị điều động đi hết để giải quyết sự cố. Còn phần ‘còn lại’…”

Hắn đặt tay lên ổ khóa, vặn một cái “cạch” giòn tan, rồi mở cánh tủ sắt, ánh đèn trắng từ trong tủ khẽ hắt ra, phản chiếu trên gương mặt hắn đang nghiêng về phía tôi, nở một nụ cười gượng.

“…thì tạm thời, tôi đã ‘giấu’ bọn họ ở đây.”

Bên trong tủ không phải là vũ khí, cũng không phải quần áo, mà là… người. Vài tên lính canh trong bộ quân phục xám đồng nhất, bị nhét chặt vào nhau để đủ kín khoảng không chật hẹp, tay chân họ bị trói ngoặt ra sau lưng, miệng bị nhét giẻ, những dấu vết bầm tím và vết máu rỉ từ khóe miệng chứng tỏ họ đã bị đánh gục trước khi bị nhét vào đây. Hơi thở nặng nhọc, run rẩy, và tiếng rên rỉ lẫn lộn. Không gian chật đến mức mỗi hơi thở của chúng đều nghe rõ, phì phò như bầy lợn bị nhốt lồng. Mùi máu tanh trộn lẫn mùi mồ hôi và mùi sắt lạnh bốc ra, khiến tôi suýt nữa phải bịt mũi.

Matthew vẫn đứng đó, nhìn những thân người bị nhét như đống hàng hóa vô tri kia.

Tôi dán mắt vào gương mặt của từng tên, bắt gặp những ánh mắt hoảng loạn, giận dữ, thậm chí một tên còn có vẻ… sắp khóc. Thật nực cười, chính những kẻ từng vác súng dọa nạt dân thường, lúc này lại trông y như lũ cá bị mắc cạn, chỉ biết giãy đạp trong vô vọng.

Matthew khẽ nhếch môi, quay đầu nhìn tôi, giọng không rõ là nghiêm túc hay đang châm chọc:

“Chuyện là vậy đấy… Nên cậu có thể yên tâm rằng không ai có thể làm phiền chúng ta rồi.”

Rồi không đợi tôi kịp phản ứng, hắn đưa tay đẩy mạnh cánh cửa sắt, “rầm” một tiếng nặng nề vang lên, cắt ngang cái khoảnh khắc kỳ quặc ấy. Âm thanh đó vang vọng trong phòng một lúc lâu, như thể cũng đang đóng lại những ánh mắt vừa rồi. Rồi hắn phủi tay và cho vào túi quần như chưa có gì xảy ra.

Tôi khẽ rời mắt khỏi cánh tủ sắt vừa đóng, rồi quay trở lại cuộc trò chuyện đang dang dở:

“Vậy còn cái gọi là ‘vài vấn đề lớn ở trụ sở phía Nam’ mà anh nói… thực chất là chuyện gì?”

Tôi còn chưa kịp nghe câu trả lời thì một âm thanh khô khốc vang lên từ hành lang bên ngoài – tiếng bước chân, nặng nề và vội vã, vọng lại qua nền gạch lạnh. Âm thanh ấy lập tức nuốt trọn không gian im lặng nơi này, khiến tôi nín thở.

“Có người đến à.” Tôi khẽ nói, giọng trầm xuống theo bản năng, cố kìm sự hoảng loạn không để nó tràn ra ngoài giọng nói, đồng thời giữ âm lượng đủ thấp để không bị nghe thấy.

“Hiểu rồi.” Matthew đáp ngắn gọn, gương mặt chớp nhoáng lấy lại sự nghiêm túc lạnh lùng vốn có. Anh rón rén bước nhẹ, từng bước chắc nịch không tạo ra tiếng động, di chuyển sát mép tường như một chiếc bóng sống. Khi đến gần cửa, Matthew đứng ép lưng vào bên trái khung cửa, tay đã thủ thế, sẵn sàng lao ra bất cứ lúc nào.

Tiếng bước chân ngoài hành lang mỗi lúc một rõ rệt, tiếng giày nện trên nền xi măng ẩm vang vọng thành từng nhịp dồn dập trong tai tôi, trộn lẫn với tiếng tim đập thình thịch nơi lồng ngực. Rồi một bóng người xuất hiện ở ngưỡng cửa, chưa kịp định thần thì Matthew đã ập tới, nhanh như một con dã thú. Một tay anh kẹp chặt cổ người kia, tay còn lại giữ chặt vai, xoay người ép hắn vào tường, giữ im lặng tuyệt đối.

“Kh–khoan, khoan đã…!” Giọng người lạ mặt vỡ ra, vừa hoảng hốt vừa khàn đục, như thể cuống họng hắn đang bị bóp nghẹt bởi áp lực siết chặt của Matthew. “Bình… bình tĩnh, là tôi đây… Gideon đây, dừng lại đi,… tôi… khó thở quá… ặc… ặc…”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free