A Song of Blossoms and Thorns - Chương 26: Chapter 26: Một kế hoạch
Matthew khựng lại, ánh mắt vẫn lạnh lẽo nhưng bàn tay dần nới lỏng, để Gideon rơi phịch xuống sàn. Anh ta chống tay thở dốc, cổ áo nhàu nhĩ, vết hằn đỏ vẫn còn in rõ trên da.
“Khụ… Khốn kiếp, Matthew… Cậu lúc nào cũng phải mạnh tay thế à? Suýt nữa thì tôi đi gặp ông bà rồi đấy…” Gideon thở hổn hển, giọng vẫn khàn đặc, ánh mắt đảo quanh căn phòng để chắc chắn không còn ai khác.
“Thì ra là cậu à, sao lại đến sớm vậy, Gid. Tầm giờ này lẽ ra cậu vẫn đang bận bịu ở trụ sở phía Nam chứ?”
“Anh vừa nói trụ sở phía Nam ư? Thật ra người này à ai?” Tôi hỏi cắt ngang khi nghe được điều mình còn chưa hiểu.
“À, đây là Gideon, bạn tôi. Anh ta có thể trả lời cho câu hỏi lúc nãy cậu định hỏi tôi đấy.”
Gideon đứng dậy, vỗ nhẹ lên cổ áo để chỉnh lại nếp gấp, rồi liếc nhìn tôi, đôi mắt xanh xám ánh lên một tia nghiêm túc. Anh ta thở một hơi dài, nuốt khan, gương mặt vẫn tái đi vì cơn thiếu khí vừa rồi, nhưng ánh mắt nhanh chóng trở lại vững vàng, toát ra khí chất của một người đã quen đối diện sinh tử.
“Tôi là Gideon Kells, đội trưởng phân khu tác chiến của quân giải phóng miền Tây.” Giọng anh ta đều và rõ, mắt hướng thẳng về phía tôi. “Cậu là Lucien Silvain, phải không? Matthew có nhắc qua đôi chút.”
“Đúng, là tôi.” Tôi đáp, giọng khẽ khàng hơn một chút.
Gideon đứng dậy, phủi bụi trên quần áo, liếc qua Matthew rồi nhìn thẳng vào tôi, ánh mắt nghiêm nhưng không lạnh lẽo.
“Lucien, tôi sẽ nói thẳng, vì tôi không muốn giấu cậu bất cứ điều gì.” Anh khoanh tay trước ngực, dựa vào tường, giọng trầm xuống. “Tôi nghĩ cậu đã nghe không ít điều khủng khiếp từ chúng tôi, về những cuộc tấn công, về những cái chết… nhưng tôi cam đoan với cậu, đó không phải là toàn bộ sự thật. Quân giải phóng chúng tôi không tồn tại để phá hủy hay chém giết vô nghĩa. Chúng tôi không phải những kẻ điên cuồng mang sự giết chóc đi khắp nơi. Mục tiêu của chúng tôi, từ đầu đến cuối, là giải thoát người dân thoát khỏi cái chính quyền thối nát này. Chính vì vậy chúng tôi mới đến đây, vì muốn cứu lấy những con người còn đang mắc kẹt trong thung lũng này, khỏi những lời dối trá đã trói buộc họ cả đời.”
Anh thở một hơi, ánh mắt thoáng nhìn Matthew, rồi tiếp tục:
“Khi tới nơi này, chúng tôi gặp được Matthew. Anh ta biết rất nhiều điều về những bí mật nơi đây, hơn bất kỳ ai còn sống. Anh ta biết rõ cấu trúc của từng dãy hành lang, những phòng chứa bí mật, những nơi quân cảnh vệ giấu đi sự thật, và cả những kế hoạch của chính phủ. Thế nên, chúng tôi quyết định hợp tác.”
Tôi thấy Matthew nhếch môi cười khẽ khi nghe Gideon nói.
“Và từ sự hợp tác đó, chúng tôi đã lập ra kế hoạch này.” Gideon đưa tay ra, nắm chặt lại rồi buông ra, như để trấn tĩnh chính mình. “Cuộc tấn công vào trụ sở phía Nam, cậu còn nhớ chứ? Tất cả chỉ là một mồi nhử. Chúng tôi đánh lạc hướng, thu hút phần lớn lực lượng lính canh của quân cảnh vệ, khiến họ phải dồn quân đi kiểm soát, tạo ra một khoảng trống trong trụ sở này. Khoảng trống đó là để Matthew có thể đột nhập vào đây dễ dàng hơn, cứu em gái cậu, Cira Silvain. Chúng tôi biết nơi họ giam giữ con bé, và chúng tôi không định bỏ mặc con bé. Sau khi cứu được Cira, chúng tôi sẽ tiến hành sơ tán tất cả những người dân còn mắc kẹt trong thung lũng này. Chỉ khi mọi người được an toàn, chúng tôi mới phá hủy hoàn toàn các trụ sở của quân cảnh vệ, nhổ bật gốc sự thối nát đã kìm hãm nơi này quá lâu.”
Gideon bước tới, đặt tay lên vai tôi, lực tay vừa đủ để tôi cảm nhận được sự chân thành trong lời nói của anh:
“Lucien, chúng tôi không cần cậu phải tin tưởng chúng tôi ngay lập tức. Nhưng cậu phải hiểu, chúng tôi đang làm điều này để cậu có thể cứu lấy em gái mình, đưa tất cả mọi người ra khỏi đây, để các cậu có cơ hội được thở dưới bầu trời tự do, dù khó khăn thế nào đi nữa.”
Những lời nói đó như đánh thức những khát khao vốn đang ngủ yên trong tôi.
Khát khao được nhìn xuyên qua tầng mây đen trên đầu, được nhìn thế giới khi không bị màn mưa che mắt. Khát khao được bước đi dưới ánh mặt trời, để ánh nắng sưởi lấy khuôn mặt thay vì những giọt mưa lạnh lẽo. Và hơn hết tôi cũng muốn Cira là một phần của khung cảnh đó, tôi cũng muốn em ấy nhìn thấy được thế giới đó. Khát khao ấy, tưởng đã bị chôn vùi dưới đáy tuyệt vọng, nay lại trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
“Tôi hiểu rồi.” Tôi nói, giọng không còn run rẩy. “Nói cho tôi biết kế hoạch. Tôi sẽ làm tất cả những gì có thể.”
“Có thế chứ nhóc.” Matthew chen vào.
Gideon nhìn tôi, gật đầu, rồi lục trong áo khoác lấy ra một tấm bản đồ giấy đã bị nước mưa thấm ướt ở viền. Anh trải nó xuống sàn, dùng con dao găm chặn các góc để gió không thổi bay.
“Đây là bản đồ của toàn bộ trụ sở này, bao gồm cả các lối hầm ngầm và đường thoát hiểm nội bộ của quân cảnh vệ.” Gideon nói, giọng trầm nhưng rõ ràng, mắt lia qua Matthew rồi quay lại nhìn tôi. “Chúng tôi đã xác định được vị trí giam giữ Cira.”
Ngón tay anh chạm nhẹ vào một điểm đỏ được khoanh tròn gần khu vực trung tâm của bản đồ.
“Đây là khu nhà giam số ba, nằm ở tầng hầm dưới trụ sở phía Bắc. Nơi đó hiện chỉ còn một nhóm lính canh nhỏ, vì phần lớn lực lượng đã bị điều xuống phía Nam để ứng phó cuộc tấn công giả của chúng tôi.”
Matthew chống tay vào gối, cúi xuống nhìn kỹ hơn, khóe miệng nhếch lên một cách khó đoán.
“Tại vị trí này, lối vào chính sẽ bị khóa, nhưng còn một lối thoát hiểm thông ra dãy hầm bảo trì phía sau, có thể luồn vào mà không bị phát hiện.”
“Cụ thể chúng ta sẽ làm gì?” Tôi hỏi.
“Chúng tôi sẽ dẫn cậu vào theo đường hầm bảo trì. Matthew sẽ phụ trách đánh lạc hướng đội tuần tra xung quanh. Tôi sẽ ở bên ngoài sẵn sàng phối hợp nếu có biến. Nhiệm vụ của cậu chỉ có một: tìm Cira và đưa em ấy rời khỏi đó an toàn nhất có thể.”
Ngón tay anh lướt qua những đường hành lang ngoằn ngoèo, dừng lại ở những ký hiệu đỏ đã đánh dấu từ trước. Anh hít một hơi rồi nói, giọng trầm và rõ:
“Lối này sẽ dẫn thẳng xuống khu giam giữ. Chúng ta đi qua tầng hầm kỹ thuật, rồi rẽ sang dãy kho chứa vật tư y tế cũ, bọn lính canh ít tuần tra vì khu đó ẩm mốc, nhiều đường ống nước rò rỉ. Nếu đi đúng nhịp, chúng ta sẽ tới nơi trước khi bọn chúng đổi ca.”
Ngón tay anh ta cứ thế di chuyển nhẹ nhàng trên tấm bản đồ được trải rộng. Ánh đèn pin chập chờn chiếu lên những đường nét chằng chịt trên mặt giấy, từng dấu mực, từng ký hiệu, hiện ra rõ mồn một trong không gian đặc quánh mùi dầu và khói súng còn sót lại. Tôi nhìn ngón tay anh lướt đi, để lại trên mắt mình những con đường, những khúc rẽ gấp, những cầu thang nhỏ hẹp. Không chỉ một lộ trình, Gideon vẽ ra nhiều phương án, như thể anh đã thuộc lòng từng chi tiết dù là nhỏ nhất.
“Thế là đủ rồi, chuẩn bị thôi.” Matthew chen ngang.
“Đồng ý.”
Nói rồi, Gideon gấp bản đồ lại, nhét vào túi áo khoác. Anh khoác thêm chiếc áo cho tôi, kéo mũ trùm che gần hết gương mặt. Matthew lấy ra chiếc mặt nạ quạ quen thuộc và đeo lên.
“Anh vẫn còn giữ nó ư.” Tôi hỏi khi nhìn thấy nó.
“Ngầu mà… Bỏ thì uổng lắm.” Hắn trả lời lại, vẫn với cái giọng bỡn cợt cũ.
“À… khoan đã.” Hắn nói, tay thò vào túi áo khoác bên trong.
Tôi nhìn hắn, hơi ngạc nhiên khi thấy anh rút ra một khẩu súng ngắn, loại súng ngắm nhỏ gọn, báng súng đã cũ nhưng vẫn được lau sạch, kim loại ánh lên dưới ánh đèn vàng mờ.
“Còn đúng hai viên thôi đó, bắn cẩn thận vào. Đừng cố ngắm ở tầm xa, hãy rút ngắn khoảng cách trước khi bóp cò, để chắc chắn rằng phát súng sẽ trúng mục tiêu.”
Không ai nói thêm lời nào. Gideon gập bản đồ, giắt vào túi, Matthew vỗ nhẹ vai tôi một cái, rồi ba người bước ra khỏi căn phòng nhỏ, tiếng cửa sắt khép lại vang lên chốc lát rồi tắt lịm.