Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Animorphs (Tập 21): Mối Đe Dọa - Chương 14:

Tôi không thể đứng nhìn thứ đó.

Tôi gào lên.

Phải Marco kẹt cứng trong cái cơ thể bọ chét khủng khiếp đó không vậy? Còn Cassie nữa… chuyện gì đã xảy ra với Cassie?

Đột nhiên, Cassie hiện ra ở mép bàn. Ồ, nhỏ đã hoàn hình xong xuôi trong khi tôi vẫn còn đang dang dở.

Cassie trố mắt nhìn Marco, rồi lập tức đưa tay đặt lên hông cậu ta, mặc cho gai nhọn đâm vào da thịt mình.

Con bọ chét khổng lồ - Marco… cố nhảy tưng lên, nhưng bộ phận vốn để búng bọ chét lên không lại yếu ớt so với cái thân hình quá khổ kia. Vô vọng.

“Cố lên, Marco,” Cassie khích lệ. “Bồ làm được mà. Bồ hoàn hình cái một thôi. Nào, tập trung nghĩ về bồ đi, Marco. Mường tượng ra hình ảnh về bồ và tập trung vào các đặc điểm cơ thể của chính bồ ấy.”

Rachel, David, Ax, từng đứa một trở lại bình thường, nét mặt vẫn còn hằn nỗi thảng thốt.

Cả bọn dòm trao tráo vào con bọ chét quái dị, rồi nhìn qua Cassie như thể cầu cứu.

Cuối cùng bộ giáp con bọ chét-Marco mềm dần, từ từ biến thành da thịt người. Cái miệng đã định hình dần, cái nón bảo hiểm đầy lông hoà lẫn vào tóc.

Marco dần dần ló dạng.

Cuối cùng, cu cậu Marco chính cống đã ngồi chồm hổm trên mép bàn, đưa mắt nhìn Cassie đầy vẻ biết ơn và rồi, thật bất ngờ Marco choàng tay qua vai Cassie và oà khóc nức nở.

“Cám ơn…” Cậu ta thút thít. “Cảm ơn Cassie, bồ đã cứu mình…”

Những đứa còn lại nhìn chằm chằm vào Cassie với nét mặt bạn chỉ có thể diễn tả là kính nể.

Rachel thì thầm vào tai tôi.

“Hú hồn hú vía!”

“Ừ,” tôi gục gặc cái đầu.

"Đó là một phép lạ," David nói.

Marco trượt xuống khỏi cái bàn, đưa mu bàn tay quệt nước mắt. Ax ném cho tôi một nụ cười Andalite khó-diễn-tả, kiểu cười mà họ chỉ diễn tả bằng mắt.

"Ổn rồi," Marco nói, lôi tụi tôi khỏi trạng thái lạc thần. "Có ai thèm để ý tụi mình đang ở đâu chưa?"

Tôi ép mình trở về thực tại. "Ừ. Mình đã để ý khi tụi mình bay qua lúc trước. Vì vậy mà mình đã không định tới đây. Cho tới khi bọn mình không còn lựa chọn nào khác. Ax! cảnh giác nha. Chuẩn bị đuôi chiến! Rachel? Rất có thể tụi mình cần sức mạnh!”

“Cái… cái mốc xì gì đây?” David thắc mắc, đảo mắt khắp phòng. “Trời! Căn phòng lớn khủng khiếp!”

Ax bình tĩnh nói,

Tụi tôi đang đứng ở một góc trong căn phòng hình tròn. Phòng đại tiệc này rộng gấp ba lần căn-tin trường. Nhiều dãy bàn dài phủ khăn trắng. Những chùm đèn pha lê treo la liệt phía trên. Một tấm thảm đỏ hoa văn sặc sỡ trải khắp sàn nhà, ngoại trừ vòng tròn nơi bọn tôi đang đứng. Đặc biệt, ở mỗi góc phòng đều có một cây cột trang trí bằng cẩm thạch, đường kính khoảng hai mét rưỡi.

Thế nhưng, tại góc bọn tôi đang đứng - nơi đáng ra phải là cây cột - lại có một cái bồn thép không gỉ.

“Chết!” Rachel hoảng hồn la khi đang biến thành gấu xám. “Chắc chắn tụi mình đã bị thấy rồi. An ninh nhung nhúc khắp nơi mà.”

“Ừa, chẳng thể trốn được ở đây đâu,” tôi đồng ý. “Trừ phi…”

Ax gật đầu.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free