Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Animorphs (Tập 21): Mối Đe Dọa - Chương 15:

“Trong hình chiếu ba chiều á?” David hét um.

“Nhìn những cột chống ở góc phòng kìa. Đáng ra phải có một cột ở ngay chỗ tụi mình đứng mới đúng chứ. Sao chẳng thấy đâu cả, thay vào đó lại là vũng Yeerk mini này. Và cái kia nữa…”

Tôi chỉ một thiết bị trông như khẩu tia Nghiệt cụt nòng được gắn chết vào cái bàn nơi Marco và tôi vừa hoàn hình.

Thú vị thật,> Ax nhận xét.

Tôi nhìn quanh, cố gắng hình dung ra nó. Rõ ràng tụi tôi đang đứng bên trong một khối cột cẩm thạch đường kính khoảng ba mét. Đằng sau tụi tôi có một cái bục kê cao, mặt trước gắn phù hiệu lớn màu xanh, biểu tượng vô cùng quen thuộc của Tổng Thống. Bạn biết đó - cái bục với dấu triện màu xanh to đùng của tổng thống gắn ở mặt trước.

Tôi liếc nhìn Rachel đang lớn lên, choán hết cả không gian hạn hẹp. “Rachel. Hoàn hình lại đi. Anh đổi ý rồi.”

giọng nhỏ Rachel tràn trề hy vọng.

Tôi nhìn lên trần nhà. Giữa những chùm đèn trang trí là những cửa sổ mái gắn kiếng màu đón ánh sáng trời. Tôi quay nhìn trở lại cái lỗ thông gió mình vừa chui ra hồi nãy. Ồ, cái lỗ kia chỉ cách “cây cột” có vài phân. Chắc chắn hình chiếu ba chiều trên đó phải yếu hơn, và cũng ít quan trọng hơn.

“Điều gì xảy ra nếu có ai đó dựa vào cây cột này nhỉ?” David thắc mắc. “Chắc chắn chúng còn sử dụng thêm cả trường lực nữa, chứ không phải chỉ có hình chiếu ba chiều.”

Ax gật đầu công nhận. Chính xác là bọn Yeerk nã tia Nghiệt xuống từ một con tàu được ngụy trang cẩn thận đang neo trên quỹ đạo. Hỏa lực sẽ xuyên qua mái nhà và tiêu hủy cây cột thật. Sau đó chúng sẽ dùng máy phát hình chiếu ba chiều để tạo ra cây cột giả, trám vào chỗ cây cột thật vừa bị bốc hơi. Hình chiếu ba chiều sẽ được trường lực hỗ trợ làm cho mạnh thêm. Tất nhiên trường lực sẽ tỏa ra xung quanh khiến chúng ta có thể bước ra khỏi hình chiếu này bất cứ lúc nào, nhưng lại không thể bước trở vào được.>

“Sao mái nhà không sụp xuống há?” Marco thắc mắc.

“Có lẽ vì mấy cây cột đó chỉ để trang hoàng cho vui mắt thôi,” David nói. “Chúng đâu có tác dụng chống đỡ mái trần.”

“Vậy, cốt lõi vấn đề là gì?” Tôi nói lớn. “Trường từ thế này thì bọn Bị mượn xác vào bên trong cột bằng cách nào?”

Ax chỉ vào một ô vòm chằng chịt dây điện.

Ax khó nhọc vươn người tới một bảng điều khiển nhỏ ở phía trên vũng Yeerk. Nhìn chằm chặp vào nó một lát, ảnh đưa tay nhấn thử một nút. Không có gì xảy ra.

Tôi bước ra ngoài, xuyên thẳng qua cái khối mà bên ngoài trông tưởng là cột đá cẩm thạch. Sau đó tôi quay mặt lại, áp tay vào khối cẩm thạch ảo, sờ soạng tìm ô vòm. Thình lình, bàn tay tôi bị mút hẳn vào trong khối cẩm thạch.

“Ồ, mở rồi,” tôi nói rồi bước ngược trở vào coi sao. “Dễ sợ thật! Trường từ có lẽ đã tắt rồi, nhưng hình chiếu ba chiều vẫn còn nguyên. Mình cá là tụi mình có thể đi xuyên qua khối cẩm thạch này.”

Tôi lại bước ra ngoài một lần nữa. Vũng Yeerk mini và đám bạn đều biến mất đằng sau tôi. Tôi đang đứng bên cạnh cây cột cẩm thạch lớn màu hồng.

Tất cả mọi người bước vào căn phòng này sẽ chẳng ai mảy may nghi ngờ sự khác biệt của cây cột này.

“Tôi đã nói với anh là tôi muốn gì rồi mà,” thình lình một giọng nói vang lên.

Tôi thụp xuống. Không nghe thấy ai hỏi han gì cả. Tôi chui xuống dưới gầm chiếc bàn gần nhất. Cả một rừng khăn trải bàn trắng muốt che phủ quanh tôi, kín mít.

Có ba cặp chân đang tiến đến gần tôi - hai người đàn ông và một phụ nữ. Tôi tự trách mình đã bất cẩn hết sức. Đây là phòng khiêu vũ yến tiệc mà, chuyện người ra vô là lẽ đương nhiên.

Thật kỳ khôi! Tự dưng tôi cảm thấy lạc lõng như bị ruồng bỏ, dù biết chắc đám bạn đang đứng cách mình có vài tấc, ngay bên trong lòng cây cột cẩm thạch ảo.

“Tôi muốn cái bàn chính phải được kê lui lại một chút, gần bục diễn thuyết hơn,” vẫn cái giọng đàn ông vừa rồi nói.

“Nhưng, thế thì làm sao mà POTUS và các HOS khác đi từ bàn mình tới bục diễn thuyết được?” Giọng phụ nữ chất vấn.

Trước đây tôi đã nghe nhắc đến từ “POTUS”[9] rồi. Nó có nghĩa là Tổng Thống Mỹ. Nhưng còn HOS[10] là cái gì ta? Thống đốc bang chăng? Hay là các nguyên thủ quốc gia?

“Tổng thống và các nguyên thủ quốc gia sẽ từ chỗ ngồi của họ, đi dọc theo bàn, ngang qua các phóng viên, vòng qua cây cột, tới bục phát biểu.”

“Tony, như vậy không hợp lý,” một giọng đàn ông khác phản đối.

Đột nhiên, ba cái ghế được kéo xoạch lại bao quanh tôi! Một đôi chân trần và hai cặp chân trong quần sọc xám - tiến thẳng tới chỗ tôi!

Họ cùng nhau ngồi xuống.

“Úi!” Suýt nữa tôi bật thành tiếng khi chiếc giày của ai đó chỉa sát ngay hông mình.

“Không bàn cãi nữa. Tôi đã suy tính nhiều tuần nay rồi,” người đàn ông tên Tony khăng khăng giữ ý kiến.

“Thế tại sao sáng nay anh lại nói với bọn tôi khác?” người phụ nữ bắt bẻ.

“Chắc hồi sáng cô hiểu lầm ý tôi,” Tony lạnh lùng đáp.

“Hết hiểu nổi.”

“Này, cô Sheila, tôi là Trưởng-ban-Lễ-tân-của-Nhà-Trắng. Tôi chịu trách nhiệm tổ chức diễn đàn này. Ai ngồi đâu là phần việc của tôi. Bổn phận của cô là thực hiện nó cho suôn sẻ.”

Bất giác, tôi có cảm tưởng như mình hiểu rõ Tony ở khía cạnh mà những người khác không hiểu được. Tôi thận trọng trườn ra xa cho khỏi đụng vào mấy bàn chân, rồi kiếm cách quan sát kỹ đế giày của Tony.

“Tony, ông không cần phải…” người đàn ông kia định nói gì đó.

“Thôi. Cứ làm thế đi,” Tony thô bạo ngắt lời.

“Đành vậy. Nhưng từ đây tới lúc khai tiệc sẽ không còn thời gian để đổi ý nữa đâu đấy.” Sheila có vẻ nhượng bộ. “Mấy ông thừa biết là bên An Ninh luôn đòi biết trước mọi chi tiết mà.”

“Tôi sẽ không đổi ý nữa đâu. POTUS và những nhân vật khác phải đi vòng qua cây cột kia để bước lên diễn đàn. Thế thôi.”

Họ đứng lên và ngay lúc đó, tôi thấy rõ điều mình còn ngờ ngợ: gót giày của Tony có một vết rạch.

Xém chút nữa là tôi bật cười ha hả. Tôi chờ cho đến khi không còn nguy cơ bị bắt gặp nữa mới lò dò bò trở lại cây cột ảo.

Ax nói.

“Có lý,” tôi nói. “Bọn Yeerk cần phải gia cố thật chắc vùng từ trường ở dưới thấp để phòng trường hợp người ta đụng trúng. Hèn chi mình như bị ảo giác khi bay ngang qua đó trong lốt chuồn chuồn.”

Tôi ngước nhìn lên, thấy một vòng tròn màu xanh trong vắt đang mời gọi.

“Tốt. Đi khỏi đây thôi,” tôi hô.

Nhưng Ax có vẻ ngập ngừng. Đôi mắt cuống của ảnh ngoặt về phía bồn thép không rỉ. … bỏ lỡ?>

Tôi hiểu ảnh định đề nghị chuyện gì. Nếu thanh toán bọn sên Yeerk ở đây thì dễ ợt. Nhưng như thế thì bọn Yeerk vẫn có dư thời gian để mang tụi sên khác vào, lại còn “bứt dây động rừng” nữa chứ - bọn chúng sẽ biết tụi tôi đã nắm thóp kế hoạch của chúng…

“Bay thôi,” tôi lắc đầu dứt khoát.

Có những quyết định là khôn ngoan, có cái là ngờ nghệch, có cái lại là cả hai. Quyết định vừa rồi của tôi là một trong những điều ấy.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free