Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Bán Tiên - Chương 155:

Lời ngợi khen như thế quả thật thẳng thắn đến mức trực tiếp.

U sầu đã lâu, Thiết Diệu Thanh không nhịn được bật cười, nàng lại chẳng hề để tâm Thám Hoa lang miệng lưỡi hoa mỹ, muốn chiêm ngưỡng tài hoa văn chương phong lưu khác thường đến mức độ nào, nhưng vừa mở miệng đã quá tục tĩu. Cảm giác này nào giống tiêu chuẩn của một Thám Hoa lang, vẫn cứ là tên tục nhân nàng từng biết.

Quả đúng là người không thể nhìn tướng mạo, nước biển không thể đo lường. Nàng thực không tài nào nhận ra vị này chính là vị Thám Hoa lang vang danh thiên hạ kia. Lúc đó, khi nghe được Hội Nguyên cả bốn kỳ thi đều đạt điểm tuyệt đối với tên gọi ‘A Sĩ Hành’, nàng khó mà tin được, cho đến khi có được các bằng chứng xác nhận từ nhiều phía.

Ánh mắt nàng dừng lại trên hai người khác, “Hai vị này là?”

Dữu Khánh: “Người của ta, gọi bọn hắn Lão Thất và lão Cửu là được.”

Nam Trúc và Mục Ngạo Thiết lập tức vẻ mặt không chút biểu cảm, cảm giác bị mất hết thể diện trước mặt đại mỹ nhân.

Mục Ngạo Thiết khoanh tay trước ngực, khôi phục dáng vẻ lãnh ngạo nhìn người, một mực giữ thái độ không bị sắc đẹp lay động.

Thiết Diệu Thanh không quen thuộc với hai người, chỉ hơi gật đầu chào hỏi, sau đó đưa tay mời Dữu Khánh an tọa. Nàng đang định hỏi đối phương tại sao lại đột nhiên đến nơi đây, nào ngờ Dữu Khánh nhìn chằm chằm đóa hoa trắng nhỏ cài trên tóc mai của nàng, hỏi: “Trong nhà có tang sự?”

Trên mặt Thiết Diệu Thanh hiện lên nét cay đắng thoang thoảng, nói khẽ: “Sắp nửa năm rồi.”

“Ách…” Dữu Khánh khẽ giật mình, nhẩm tính. Chia tay tại Cổ Trủng Hoang Địa, đường đi vào kinh thành xấp xỉ ba tháng, ở kinh thành lại mất một tháng ôn thi, những khoảng thời gian vụn vặt khác cộng lại, vậy thì từ khi chia tay đến nay chẳng phải đã sắp nửa năm rồi sao? Hắn không khỏi thắc mắc: “Chẳng lẽ là… Chẳng lẽ là…”

“Là tiện phu.” Thiết Diệu Thanh gật đầu, trực tiếp trả lời vấn đề hắn không tiện hỏi. Thời gian trôi qua lâu như vậy, coi như đã nguôi ngoai.

“A!” Dữu Khánh giật mình không ít, vội hỏi: “Chẳng lẽ là Hỏa Tất Xuất không thể đúng lúc đưa đến bên này, hay là có kẻ đã nhanh chân hoàn thành nhiệm vụ trước rồi?”

Trước kia, vì Hỏa Tất Xuất chẳng ăn thứ gì, hắn lo lắng Hỏa Tất Xuất có thể sống đến được lúc về tới U Giác Phụ hay không. Về sau tiếp xúc nhiều với Hỏa Tất Xuất, hắn phát hiện sức chịu đựng của Hỏa Tất Xuất rất tốt, hẳn là sẽ không dễ dàng chết như thế.

“Nhiệm vụ thì chúng ta đã hoàn thành trước, Hỏa Tất Xuất là ta đưa đến trước, chỉ là phu quân đã không thể chờ ta trở về mà đã ra đi rồi.” Thiết Diệu Thanh đau buồn lắc đầu.

“Cái này…” Dữu Khánh thật sự không biết nên nói gì, hồi lâu mới ngẹn ngào thở dài một tiếng: “Thế nào lại như vậy chứ?”

“Có lẽ đây là số mệnh đi!” Tôn Bình thở dài, nói ra toàn bộ sự việc.

Bọn họ nghĩ mọi cách mang Hỏa Tất Xuất về, ai ngờ lại xảy ra chuyện bất ngờ không ai lường trước được. Nhan Hứa, chủ nhân của Diệu Thanh Đường, vậy mà đã tự sát rồi!

Chỉ vì lúc tỉnh lúc mê, trong lúc vô ý Nhan Hứa biết rõ việc Thiết Diệu Thanh vì giữ mạng cho mình mà đã mượn rất nhiều nợ để mua dược liệu trân quý. Nhan Hứa biết rõ mình khó có cơ hội cứu vãn được nữa, để tránh kéo thê tử mình vào vực sâu vô tận, nên đã để lại di thư rồi ra đi.

Vấn đề là Nhan Hứa chỉ biết một mà không biết hai. Mọi người đều gạt hắn, không cho hắn biết rằng, vì cứu hắn, thê tử đã không tiếc nhận nhiệm vụ của U Nhai, chạy đi mạo hiểm. Cũng là vì sợ thân thể hắn quá suy yếu không chịu nổi sự lo lắng.

Kết quả, Hỏa Tất Xuất đã mang về được, nhưng lại muộn mất hơn mười ngày. Vừa vội vã chạy về tới nơi, Thiết Diệu Thanh gần như suy sụp hoàn toàn.

Mà phiền phức sau đó chính là việc trả các khoản nợ đã vay mượn. Để xoay sở tiền cứu trượng phu, kỳ thực Thiết Diệu Thanh đã bán Diệu Thanh Đường rồi, chỉ là trong khế ước có cho thời gian giãn hạn nhất định. Sau khi Nhan Hứa chết không bao lâu, chủ nợ liền đến đòi nhận cửa hàng.

Trượng phu đã mất, nghĩ đến gian cửa hàng này là trượng phu lúc còn sống đưa cho mình. Bởi vì tưởng niệm phu quân, cũng chính vì phu quân không còn nữa, Thiết Diệu Thanh nảy sinh ý muốn giữ lại Diệu Thanh Đường, muốn mua lại nó.

Bởi vì đã hoàn thành nhiệm vụ của U Nhai, nàng có thể yêu cầu U Nhai một điều kiện, rất có thể sẽ là một khoản tiền để mua lại Diệu Thanh Đường, thậm chí còn có thể dư dả không ít tiền.

Nhưng mà tân chủ nhân Diệu Thanh Đường không buông tha. Ngươi muốn mua lại cũng được, nhưng lại đưa ra một điều kiện xấu xa, nói trắng ra là đã nhìn trúng sắc đẹp của Thiết Diệu Thanh, muốn nếm thử tư vị.

Thiết Diệu Thanh không đồng ý, lại bị ép vào đường cùng, đành phải yêu cầu U Nhai một điều kiện khác, chính là giúp nàng chuộc lại Diệu Thanh Đường.

U Nhai đồng ý. Loại chuyện này U Nhai đứng ra giải quyết rất đơn giản. Kẻ mua không thể không nể mặt U Nhai, chỉ cần trả đủ yêu cầu của kẻ mua là xong. Vì vậy Diệu Thanh Đường trở về tay Thiết Diệu Thanh.

Dữu Khánh nghe xong thở dài thổn thức không thôi, thật sự không nghĩ tới lúc đó tốn hao bao công sức bắt lấy Hỏa Tất Xuất, kết cục lại hóa ra như vậy. Người thật sự muốn bảo vệ thì lại không giữ được, trái lại lại bảo vệ được cửa hàng.

Hắn không khỏi liếc mắt nhìn Thiết Diệu Thanh đang bị khơi gợi nỗi đau lòng, trong lòng thầm nói, chẳng phải đại mỹ nhân này đã trở thành quả phụ rồi ư?

Trong lòng lại lần nữa thổn thức.

Hắn nghĩ như vậy thật sự không hề có ý đồ gì khác, hắn thừa nhận Thiết Diệu Thanh xinh đẹp, cũng thích, nhưng sự yêu thích của hắn không giống với tình yêu nam nữ, đơn thuần chỉ là nhìn thấy thích vì cảm thấy nàng ta xinh đẹp.

Nếu như Thiết Diệu Thanh cứ mãi che mặt, khiến người khác không nhìn ra tuổi thì có lẽ còn khiến hắn có chút mơ màng hơn. Nhưng giờ nàng đã bỏ khăn che mặt, rõ ràng nhìn ra tuổi đã ngoài ba mươi, rất có thể lớn hơn mình mười tuổi trở lên, hắn thực sự không thể nào thích nổi nữa.

Nói trắng ra, chính là không thích tuổi lớn hơn mình.

��� tuổi này của hắn, tình đầu còn chưa có, còn chưa biết tình ái nam nữ là gì. Lẽ đương nhiên sẽ cho rằng một nửa tình yêu tương lai của mình nhất định phải là lương duyên có tuổi xấp xỉ với mình. Hắn đang đúng vào lứa tuổi với những ước mơ thuần khiết, tươi đẹp. Bảo hắn yêu thích một nữ nhân lớn hơn mình hơn mười tuổi, lại từng đã có chồng, hắn không thể nào làm được.

Huống chi lại là một quả phụ, hắn tuổi trẻ như vậy, tâm lý tuyệt đối không thể tiếp nhận.

Nói thẳng ra, chính là thể xác và tinh thần của hắn hiện tại thật sự vẫn còn rất trẻ.

Nam Trúc và Mục Ngạo Thiết thì có phần bất ngờ quan sát Thiết Diệu Thanh, không nghĩ tới nữ nhân này còn rất đáng thương, cũng không nghĩ tới Dữu Khánh có thể có bằng hữu xinh đẹp như thế.

“Nén bi thương!” Cuối cùng, Dữu Khánh cũng đành thốt ra vài chữ như thế. Hắn lại nhìn kỹ hơn cách trang điểm của đối phương, dung mạo tự nhiên, không trang điểm, không son phấn, cũng chẳng đeo bất kỳ món đồ trang sức nào.

Hắn đã hiểu ra. Đây không phải vì trong nhà vừa có người mất, mọi chuyện đã qua gần nửa năm. Đây là quả phụ đang thủ tiết vì vong phu, nhằm bày tỏ sẽ không có ý tái giá.

Thiết Diệu Thanh cười gượng: “Không sao, đã qua rồi. Chỉ là đột nhiên trông thấy ngươi, nghĩ đến lời ngươi đoán mệnh lúc đó. Bây giờ nghĩ đến, không khỏi thấy buồn cười. Thám Hoa lang nhất định là học rộng tài cao, biết được mánh khóe gì đó, ta chắc hẳn đã bị ngươi lừa gạt. Nhưng mà ta rất kỳ quái, ngươi làm sao biết được phu quân ta gặp phải phiền phức? Làm sao trong đống tro rơm lại có chữ ta viết trong lòng bàn tay? Ngươi lại làm thế nào mà bắt được Hỏa Tất Xuất?”

Lúc đó đối phương nói là đã bói toán qua, nói có thể giúp nàng cứu phu quân. Sau khi trải qua một vài sự việc, nàng đã cho là thật. Cho đến khi trở về Diệu Thanh Đường, phát hiện phu quân đã chết, giấc mộng đẹp tan vỡ, nàng mới nhận ra mình đã bị lừa gạt.

Nam Trúc và Mục Ngạo Thiết không biết tình huống cụ thể, nhưng nghe được Dữu Khánh từng dùng thủ đoạn lừa gạt nữ nhân này. Dựa vào sự hiểu biết của hai người về Dữu Khánh, ngược lại lại không lấy làm bất ngờ.

Dữu Khánh có chút lúng túng: “Tài mọn, tài mọn thôi, không đáng nhắc tới.”

Thấy hắn không muốn nhiều lời, Thiết Diệu Thanh cũng không ép buộc, vẫn hiếu kỳ: “Ngươi có thể tới, thật đúng là khách quý đến thăm. Tại sao ngươi lại đột nhiên nghĩ đến việc đến đây?”

Đã nhắc đến rồi thì Dữu Khánh cũng liền không khách sáo nữa: “Có một chuyện muốn nhờ lão bản nương giúp đỡ.”

Thiết Diệu Thanh và Tôn Bình nhìn nhau, đều có chút bất ngờ, hỏi: “Chuyện gì?”

Dữu Khánh chỉ vào hai người phía sau: “Có thể cho ba người chúng ta thân phận là người của Diệu Thanh Đường hay không, giúp chúng ta làm cho ba chúng ta một tấm U Cư bài?”

Thiết Diệu Thanh ngạc nhiên: “Các ngươi cần thân phận này làm gì?”

Dữu Khánh: “Giống như các ngươi ở Cổ Trủng Hoang Địa, có thể tự do ra vào Yêu giới, có thể tránh bị Yêu tu gây phiền phức.”

Thiết Diệu Thanh lại hỏi: “Các ngươi đến Yêu giới làm gì?”

Vấn đề này, Dữu Khánh liền không tiện trả lời, chỉ đành bảo đảm: “Ta biết rõ một khi dùng tới thân phận của Diệu Thanh Đường, chẳng khác nào Diệu Thanh Đường sẽ đứng ra bảo đảm cho chúng ta. Một khi gặp phải chuyện gì, U Nhai sẽ truy cứu trách nhiệm Diệu Thanh Đường. Nhưng mà lão bản nương cứ yên tâm, chúng ta nhất định sẽ không gây phiền phức cho ngài.”

Thiết Diệu Thanh trầm ngâm chốc lát, cuối cùng khẽ lắc đầu.

Dữu Khánh thầm nôn nóng, vội hỏi: “Lão bản nương làm sao mới có thể yên tâm giúp chuyện này? Có yêu cầu gì cứ việc nói rõ.”

Tôn Bình chen lời: “Thám Hoa lang, không phải tiểu thư không muốn giúp các ngươi, mà là muốn giúp cũng lực bất tòng tâm. Diệu Thanh Đường chúng ta e là không thể giữ được nữa rồi, một khi Diệu Thanh Đường không còn tồn tại, thân phận của Diệu Thanh Đường thì còn tác dụng gì nữa?”

Dữu Khánh ngờ vực: “U Nhai không phải đã giúp các ngươi giành lại Diệu Thanh Đường rồi ư? Chẳng lẽ còn có người dám ở U Giác Phụ cưỡng đoạt hay sao?”

Tôn Bình phiền muộn thở dài: “Xem ra các ngươi rất không hiểu rõ tình hình ở U Giác Phụ. Cửa hàng ở U Giác Phụ tổng cộng ba nghìn cửa hàng, số lượng này là cố định, không hơn không kém. Từ khi U Giác Phụ thành lập đến nay, vẫn luôn như vậy.

Nhưng điều này cũng không có nghĩa là mỗi cửa hàng có thể yên ổn vô tư. U Nhai bảo hộ miễn phí cũng không thể vĩnh viễn tiếp tục hưởng thụ mà không phải trả giá. Nếu như đúng là như vậy thì U Giác Phụ đã sớm đổi chủ.

U Giác Phụ không phải là nơi chuyên làm nơi trú ẩn. Ba nghìn cửa hàng, ở U Nhai có bảng xếp hạng lượng giao dịch. Lượng giao dịch này gần như không cửa hàng nào dám giả mạo, một khi bị U Nhai tra ra được, chính là đường chết, không ai có thể cứu được!

Mỗi ba năm, U Giác Phụ sẽ kiểm kê và xếp hạng một lần. Ba mươi cửa hàng có lượng giao dịch xếp hạng cuối cùng sẽ trực tiếp bị đá ra khỏi U Giác Phụ, sẽ có một nhóm người khác phù hợp điều kiện đến thay thế vào chỗ trống của ba mươi cửa hàng này.

Vốn dĩ, cửa hàng vẫn luôn được Đông gia (chủ tiệm) kinh doanh, các nguồn cung cấp và nguồn khách đều do Đông gia duy trì. Tiểu thư không quản những việc này. Từ khi Đông gia bị thương bệnh, Diệu Thanh Đường như sụp đổ nửa bầu trời. Không có Đông gia quản lý, các nguồn hàng và nguồn khách vốn đã cố định lập tức xảy ra vấn đề.

Mọi người đều dồn sức lực vào việc chữa bệnh cho Đông gia, đã bỏ bê việc buôn bán khá lâu. Lại thêm dược liệu kéo dài mạng sống cho Đông gia thì vô cùng đắt đỏ, hao tốn quá lớn. Chúng ta cũng không có đủ tiền duy trì nguồn vốn luân chuyển cho cửa hàng. Cứ thế kéo dài cho đến khi Đông gia qua đời, xếp hạng của chúng ta ở U Nhác đã là đứng đầu từ dưới đếm lên!”

Dữu Khánh nghẹn lời, cũng không biết mình gặp phải vận rủi gì, hỏi: “Không có biện pháp nào giải quyết sao?”

Tôn Bình: “Có chứ. Tranh thủ trước khi kết quả kiểm kê xếp hạng cuối cùng được công bố, hoàn thành lượng giao dịch lớn. Thế nhưng vào thời điểm này, ba mươi cửa hàng xếp hạng cuối cùng đều đang nỗ lực phấn đấu, sẽ tạo thành hiệu ứng dây chuyền tiến lên. Muốn trong thời gian ngắn vượt lên trước bọn họ, nói dễ vậy sao, haizz!” Thần thái rõ ràng lộ ra vẻ bất lực.

Thiết Diệu Thanh chợt thốt ra một câu: “Bây giờ lại có một biện pháp giải quyết đơn giản.”

Mọi người nghe vậy chấn động, đôi mắt Dữu Khánh sáng rực: “Nguyện ý lắng nghe cao kiến của lão bản nương.”

Hai mắt Thiết Diệu Thanh quả thực cũng sáng lên đôi chút, nhìn hắn: “Nghe nói từ phú của ngươi bây giờ là ngàn vàng khó cầu một bài. Không bằng ngươi làm nhiều từ phú một chút, giao cho Diệu Thanh Đường ta kinh doanh. Như vậy Diệu Thanh Đường nhất định có thể rất nhanh thoát khỏi nguy cơ, cũng có thể giúp đỡ việc của ngươi, ý ngươi thế nào?”

Mọi người lập tức đồng loạt quay sang nhìn Dữu Khánh chằm chằm. Gương mặt Tôn Bình tràn đầy hưng phấn.

“…” Dữu Khánh nghẹn họng không nói nên lời. Sau một lúc, cuối cùng thốt ra một câu: “Ta cảm thấy vẫn nên thảo luận biện pháp của Tôn chưởng quỹ thì tốt hơn.”

Thiết Diệu Thanh vội vàng hỏi: “Vì sao? Đôi bên đều có lợi, không tốt sao?”

Dữu Khánh nghiêm túc nói: “Ta đã bỏ văn theo võ, tuyệt không quay đầu!”

Bản dịch này là tài sản trí tuệ của truyen.free, vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free