Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Bán Tiên - Chương 352:

Rời khỏi Vọng Lâu, hắn lại rẽ trái rẽ phải, quanh co một hồi lâu rồi mới trở về khách sạn.

Khi hắn lên tới lầu trên khách sạn, vừa định rẽ vào hành lang thì chợt thấy Kiều Thư Nhi đứng thủ ở cửa phòng của hai người Nam Trúc. Hắn giật mình vội vàng rụt người lùi lại.

Đúng lúc đó, Kiều Thư Nhi cũng vô thức nhìn thoáng qua bên này, hai người xem như thoáng đối mặt nhau.

Dữu Khánh kinh hãi, không rõ mình đang nghĩ gì, nhưng tóm lại có chút cảm giác chột dạ, hắn vội vàng xuống lầu chạy trốn.

Người khoác đấu bồng che mặt kia sao nhìn có chút quen mắt… Kiều Thư Nhi thoáng sửng sốt, ngay lập tức cũng ý thức được điều gì đó, nàng liền xoay người bước nhanh đuổi theo.

Vội vã xuống lầu, Dữu Khánh chạy thẳng đến đình viện khách sạn, tìm đến vị trí lúc trước đã leo xuống, lại nhanh chóng chui qua cửa sổ trở về căn phòng của Nam Trúc.

Sở dĩ hắn đi theo cầu thang, là vì cảm thấy leo vào phòng từ bên ngoài không phù hợp. Từ trong phòng đi ra thì không sao, nhưng từ bên ngoài leo vào sẽ gây hiềm nghi là đang làm tặc, e rằng sẽ gây ra hiểu lầm. Ai ngờ Kiều Thư Nhi lại đứng thủ ngay bên ngoài cửa phòng của Nam Trúc.

Bởi vậy mới náo loạn thành ra thế này.

Vừa nhảy vào trong cửa sổ, hắn nhanh chóng đóng cửa lại.

Thấy hắn trở về, Nam Trúc tức thì nhỏ giọng lải nhải: "Ôi tiểu tổ tông của ta, thời gian ngươi tắm rửa sao mà lâu vậy. Ta đã gõ cửa rất nhiều lần rồi, nếu ngươi không trở về, e là ta cũng không còn lời nào để chống đỡ nữa."

Dữu Khánh cấp tốc cởi đấu bồng ném cho Mục Ngạo Thiết, rồi định mở cửa đi ra ngoài.

Nam Trúc đưa tay giữ hắn lại, chỉ chỉ vào người hắn: "Ngươi cho rằng người ta bị mù sao? Ngươi trông thế này mà giống vừa mới tắm rửa xong sao?" Đoạn gã chỉ tay vào sau bình phong.

Dữu Khánh nhanh chóng hiểu ý, vội vàng chạy tới sau bình phong cởi bỏ quần áo, thoát sạch rồi nhảy vào bồn tắm. Hắn nhúng mình vào nước, chúi đầu ngụp lặn một hồi, rồi ngẩng lên thở phào nhẹ nhõm. Từng giọt nước tí tách rơi xuống, hắn tựa vào thành bồn thư giãn.

Mục Ngạo Thiết cất xong đấu bồng, xoay người thì thấy Nam Trúc gãi đầu bối rối hỏi: "Thật kỳ quái, chúng ta khẩn trương làm gì chứ? Sao chúng ta phải sợ ả đàn bà kia? Làm gì mà ai cũng giống như đang làm tặc vậy?"

Trong đình viện khách sạn, Kiều Thư Nhi rất nhanh đảo quanh một vòng, không phát hiện ai khả nghi, chợt nghiêng đầu nhìn về phía dãy phòng trên lầu hai một chút, rồi không bi��t nghĩ đến điều gì, nàng xách váy chạy nhanh trở lại, đi thẳng lên lầu.

Đi tới trước cửa phòng của Nam Trúc, lần này nàng thậm chí không gõ cửa, cũng chẳng còn khách khí nữa, nàng trực tiếp thi pháp mở chốt cửa rồi không chút do dự xông thẳng vào.

Nàng không thèm để ý tới phản ứng đầy kinh ngạc của Nam Trúc và Mục Ngạo Thiết, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía tấm bình phong che chắn kia, vậy mà lại trực tiếp xông vào.

"A việc này…" Nam Trúc vừa nhìn thấy, nhanh chóng tiến lên ngăn cản nàng: "Thư Nhi cô nương, nàng làm gì vậy? Nàng là nữ nhân sao có thể nhìn nam nhân tắm rửa chứ…"

Kiều Thư Nhi phất tay hất cánh tay đang ngăn cản của gã ra, chợt lắc mình nhảy đến bên cạnh bình phong, nhìn vào trong bồn tắm, nhưng lập tức há hốc mồm.

Hai tay đang đặt trên thành bồn, Dữu Khánh ngâm mình trong nước nghiêng tai lắng nghe, chậm rãi quay đầu lại, cùng Kiều Thư Nhi bốn mắt nhìn nhau.

Hắn nghe được động tĩnh Kiều Thư Nhi xông vào, đang lắng nghe xem xét tình hình, không nghĩ tới đối phương lại trực tiếp nhảy lên xông vào đây, cứ thế mà không kịp phản ứng. Sao lại có nữ nhân như vậy chứ?

Hai người có thể nói là mắt lớn trừng mắt nhỏ.

Trong đầu Kiều Thư Nhi lóe lên một ý nghĩ, có phải hắn vừa mới vào bồn tắm hay không, thậm chí liên tưởng đến việc hắn còn chưa cởi hết y phục đã vội vàng nhảy vào trong nước, ánh mắt nàng vô thức nhìn vào trong nước.

Tiêu rồi, nước trong bồn tắm đã sớm nguội lạnh, không còn hơi nước n��ng, trong suốt, rất dễ dàng nhìn thấy thứ không nên thấy, khuôn mặt nàng lập tức ửng đỏ lên.

Lúc này Dữu Khánh mới lộ vẻ mặt khiếp sợ, chút râu tơ quanh môi đang co quắp run rẩy, hắn đột nhiên nhanh chóng quỳ gối khép hai chân lại, hai tay đập rầm rầm vào trong nước, bọt nước bắn ra bốn phía, hoảng sợ bưng kín hạ bộ của mình, vô cùng kinh hãi thất thanh hỏi: "Ngươi làm gì vậy?"

Nam Trúc và Mục Ngạo Thiết cũng đã lắc mình tiến đến, một màn trước mắt tức thì khiến cho hai người như bị điểm huyệt vậy.

Cho dù từ trước đến nay mặt không biểu tình, lúc này vẻ mặt của Mục Ngạo Thiết cũng gọi là rất đặc sắc.

Mặt đỏ như gấc, Kiều Thư Nhi nào dám dừng lại, dù có muôn vàn nghi vấn cũng không chịu nổi, nàng cấp tốc quay đầu rời đi, chạy khỏi căn phòng này như muốn trốn thoát.

Trong phòng rơi vào yên tĩnh, sắc mặt Dữu Khánh thật sự bị dọa trắng bệch. Dù là lúc bị Vân Hề đùa giỡn suýt chết, hắn cũng chưa từng sợ hãi đến thế.

Đàn ông đôi khi ở một số phương diện còn phải xấu hổ hơn cả đàn bà.

Tóm lại, lúc này hắn thật sự đã bị dọa sợ, tim đập suýt chút nữa ngừng lại. Một lúc lâu sau, hắn mới mặt đầy bi phẫn hỏi: "Nữ nhân này có bệnh rồi sao?"

"Phốc…" Nam Trúc đột nhiên gắng sức nghẹn cười, sau đó suýt chút nữa cười đến ngừng thở. Gã xoay người tựa vào tường cười nghiêng cười ngả, thỉnh thoảng còn đấm tường thình thịch.

Mục Ngạo Thiết cũng há miệng cười ha hả không ngừng.

"Cười cái gì mà cười, có gì đáng cười sao? Hai người các ngươi làm cái gì vậy, tại sao ngay cả một nữ nhân cũng không ngăn cản được? Lão Thất, ngươi có phải cố ý hay không?"

Thẹn quá thành giận, Dữu Khánh phẫn nộ không thôi, liên tục chửi mắng ầm ĩ.

Hiện tại, vị Chưởng môn này cảm thấy mình đã gặp phải sự nhục nhã lớn nhất trong cuộc đời.

Tựa vào tường, Nam Trúc tức thì phát ra tiếng cười như heo kêu, một tay đưa ra sau liên tục lắc lắc, ý bảo mình không cố ý, nhưng cứ thế mà không thể bình thường lại để giải thích.

Nhe ra một hàng răng trắng, cười toe toét, Mục Ngạo Thiết xoay người đi ra khỏi phía sau bình phong, đóng cửa phòng lại.

Hai sư huynh đệ thật sự đã nhiều năm chưa từng thấy Lão Thập Ngũ với dáng vẻ sợ hãi đến nhường này.

Mãi mới ổn định hơi thở, lấy lại sức lực, Nam Trúc đi tới bên cạnh bồn tắm, hai tay chống lên thành bồn, nhìn vào trong nước: "Có phải đã bị nàng nhìn thấy hết rồi hay không?"

Bị khơi gợi lại nỗi đau không muốn nhớ tới, Dữu Khánh nghiêm mặt nói: "Cút!"

"Ha hả, che kỹ như vậy làm gì chứ? Nữ nhân có thể nhìn, nam nhân còn không thể nhìn sao? Mà nói tới, hồi ngươi còn mặc tã lót ta đã thấy rồi nha, cái con chim nhỏ xíu kia của ngươi…"

Nam Trúc xoay người bỏ đi, ngoài miệng nói tiếp, ngón tay còn làm ra một thủ thế như "Ta đã búng nó rồi".

Phẫn nộ không thôi, Dữu Khánh phất tay giội nước, nhưng Nam Trúc đã sớm có đề phòng, lắc mình tránh thoát. Hắn cứ thế không dám khỏa thân nhảy ra ngoài, tự mình giới hạn phạm vi hoạt động của mình.

Bên bức bình phong, tiếng cười vẫn còn chưa dứt.

Trong bồn tắm, Dữu Khánh hất nước tung tóe, rất nhanh tắm rửa. Đợi mặc xong y phục, khi đi ra ngoài thì dáng vẻ hắn đã như không có việc gì.

Dù sao cũng là nam nhân, lại thêm da mặt quả thực tương đối dày, có thể lúng túng xấu hổ vô cùng, nhưng cũng có thể rất nhanh bỏ qua. Chí ít biểu hiện ra ngoài thì hắn phải là như vậy, nếu không một số người nhìn hắn sẽ càng để ý, càng lấy đó để cười nhạo.

Nam Trúc tạm thời bỏ qua đùa cợt, bắt đầu hỏi chính sự thế nào rồi, Dữu Khánh đem tình huống đại khái kể ra.

Sau đó Dữu Khánh tựa hồ cứ dây dưa ở lại phòng này, có vẻ không muốn trở về phòng kia nữa.

Mà Kiều Thư Nhi dường như cũng có chút thay đổi thái độ, Dữu Khánh rời đi lâu như vậy không trở về phòng, nàng cũng không tiếp tục qua đây đập cửa nữa.

Về sau lại thấy Nam Trúc và Mục Ngạo Thiết dùng ánh mắt là lạ nhìn mình, Dữu Khánh vì sự tự tôn, mới làm ra vẻ như không sao cả, đứng dậy rời đi.

Trước khi rời đi, hắn hỏi Nam Trúc một câu: "Lão Thất, đúng rồi, vẫn luôn quên hỏi ngươi, con gái của Thái Thú kia tên gọi là gì nhỉ?"

Nam Trúc lập tức cười không nổi nữa, khuôn mặt lập tức đen sầm lại.

Lúc này Dữu Khánh mới đắc ý dào dạt mở cửa rời đi.

Trở lại căn phòng kia, gặp mặt Kiều Thư Nhi, hai người nhìn nhau một cái, khuôn mặt Kiều Thư Nhi lập tức ửng đỏ lên.

Hai người không hé răng nửa lời, Dữu Khánh cũng không thương hương tiếc ngọc, tự mình chiếm lấy chiếc giường duy nhất, khoanh chân đả tọa.

Một nam một nữ, ra vẻ chuyện gì cũng chưa xảy ra, chung sống qua ba ngày, trong lúc đó hầu như không giao lưu gì cả, chỉ cần nàng kia hơi động một chút liền đỏ mặt.

Ba ngày sau, Dữu Khánh lại mượn cớ tắm rửa, đi sang căn phòng khác.

Kỳ thực là lại khoác đấu bồng, chụp mũ che mặt, lại đi một chuyến Vọng Lâu, cầm được đồ vật thì lập tức quay trở về.

Ngã một lần khôn hơn một chút, lần này trở về thì tương đối cẩn thận, không có tiếp tục phát sinh chuyện gì khó xử.

Ba sư huynh đệ chạm mặt trong phòng, Nam Trúc lập tức hỏi: "Thế nào?"

Dữu Khánh cởi đấu bồng xuống ném cho Mục Ngạo Thiết, từ trong người lấy ra một tờ giấy đưa cho Nam Trúc. Mục Ngạo Thiết cấp tốc áp sát vào nhìn xem.

Chỉ thấy chín cái cổ địa danh liệt kê trên giấy, phía sau mỗi cổ địa danh đều kèm theo tên gọi hiện nay. Gần nửa số địa danh thậm chí còn xuất hiện từ hai tên gọi trở lên, phía trên có chú giải, bởi vì những cổ địa danh đó tại thời cổ có nơi trùng tên, cho nên đem tên hiện tại của cả hai địa phương đều tìm ra.

Nguồn gốc tên gọi các thứ đều được giải thích rõ ràng rành mạch, Vọng Lâu làm việc tựa hồ cũng rất có trách nhiệm.

Đương nhiên, bọn họ cũng chẳng quan tâm tới những cổ địa danh khác, ánh mắt rất nhanh tập trung vào phần chú giải cho địa danh "Hoàng Kim cốc", phát hiện vậy mà lại cũng có hai cái địa danh.

Thứ nhất thì nằm ngay trong địa phận Tham Châu của Cẩm Quốc, đến nay vẫn gọi là "Hoàng Kim Cốc", chính là một cái hẻm núi. Sở dĩ có tên gọi này là bởi vì ở một nơi gần hẻm núi này tại thời cổ từng phát hiện có mỏ vàng, cho nên thời cổ liền được xưng là Hoàng Kim Cốc. Bây giờ hẻm núi này cũng là một con đường giao thông quan trọng cho thương khách.

Thứ hai thì tại Ân Quốc cảnh nội, địa danh hiện tại gọi là "Liệt Cốc S��n Trang" nằm ở Ân Quốc, do một môn phái truyền thừa theo phương thức gia tộc đã lâu chiếm giữ.

Vị trí đó đồng dạng có một cái hẻm núi, vốn được xưng là Hoàng Kim Cốc. Về sau lại theo "Liệt Cốc Sơn Trang" được sáng lập, cái tên Hoàng Kim Cốc liền chậm rãi biến mất, trở thành một cái tên gọi chỉ còn được ghi chép trong lịch sử mà thôi.

"Trong lịch sử vậy mà thật sự có nơi gọi là Hoàng Kim Cốc, Hoàng Kim Cốc tại Cẩm Quốc, Liệt Cốc Sơn Trang tại Ân Quốc, vậy mà lại có hai địa phương, thật đúng là trùng hợp, mỗi quốc gia một cái, sẽ là một trong hai nơi này sao?" Nam Trúc một tay cầm tờ giấy, một tay sờ thịt mỡ trên mặt, thì thầm.

Thấy hai người đã xem xong, Dữu Khánh giật tờ giấy trở về, lại ngay tại chỗ chà xát thành bột mịn.

Mục Ngạo Thiết: "Trước tiên đi đến nơi nào?"

Nam Trúc: "Đi nơi nào không trọng yếu, quan trọng là khoảng cách đều không gần. Lão Thập Ngũ, chúng ta còn thừa lại bao nhiêu tiền?"

Cả ba đều hiểu ý trong lời gã hỏi. Nếu thật sự chạy tới chạy lui giữa Cẩm Quốc và Ân Quốc, chưa nói có tìm được cái gì hay không, chỉ riêng bôn ba trên đường đã tốn mấy tháng trời. Việc 20 triệu cho năm tới cũng không còn dư dả thời gian nữa rồi, lãng phí thời gian cho việc đi đường thì quá không có lời.

Nhưng nếu bay đi bay về thì lại quá tốn tiền.

Dữu Khánh: "Ta còn có bao nhiêu tiền, các ngươi rõ ràng rành mạch. Mua băng phách xong, chỉ còn thừa lại xấp xỉ 70 vạn. Đi về Đảo Móng Ngựa, lộ phí lượt đi là 17 vạn lượng, lộ phí trở về có thêm một người, là 22 vạn lượng, mua tin tức từ Vọng Lâu lại tốn 5 vạn tư, một ít chi tiêu rải rác thì không tính tới, ngươi nói còn có bao nhiêu?"

Nam Trúc suy nghĩ một chút, thì thầm: "Nói cách khác, trên tay ngươi còn khoảng 26 vạn đi, khoản tiền này chỉ đủ bay một chuyến. Nếu là điểm thứ hai mà lại xa hơn, số tiền còn lại khẳng định không đủ để tiếp tục bay rồi."

Dữu Khánh: "Trên tay các ngươi không phải mỗi người còn có 10 vạn sao? Cộng thêm tiền của các ngươi nữa thì hẳn là đủ để một lần đi về hai nơi." Thấy vẻ mặt hai người không vui, hắn lập tức dùng lời nói chặn miệng bọn họ: "Lần này ta nói chuyện giữ lời, chỉ cần tìm được, chúng ta chia đều lợi ích."

Mọi tâm huyết chuyển ngữ, mỗi câu chữ chắt chiu, đều là độc quyền thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free