(Đã dịch) Bán Tiên - Chương 422:
Một nhóm bốn người cũng không đi vào cổng lầu các, mà lại trèo cửa sổ lẻn vào trong. Không đi đường chính, ai nấy đều thích đi đường nhỏ, chẳng ai muốn chịu áp lực khi đi đường lớn, cho rằng đó mới là đường tắt. Mà con người ta thường có xu hướng quần tụ, một nơi nào đó khiến người này cảm thấy an toàn, thì thường thường mọi người cũng sẽ cảm thấy an toàn, về phán đoán cũng có xu hướng đồng tình. Một nhóm người đi qua hành lang trong lầu các, lẻn vào trong cung điện, sau đó lập tức tìm nơi an toàn nhất để ẩn thân. Trốn sau một cái bệ đá, ba huynh đệ Dữu Khánh lập tức hoảng sợ. Chẳng phải kẻ ngốc, có người tới gần bên cạnh há lại không phát hiện được, huống hồ lại là một đám người. Dữu Khánh không nhịn được cất tiếng hỏi: “Người nào?” Bên kia cũng giật mình, Nhiếp Phẩm Lan vô thức hỏi một tiếng: “Ai?” Ninh Triêu Ất càng trực tiếp lấy ra một viên Huỳnh thạch chiếu sáng, lập tức thấy ba người đang cùng ngồi xổm như đi ngoài. Ngồi xổm trên mặt đất túm tụm lại một chỗ, ba huynh đệ bỗng nhiên lộ rõ mồn một. Đương nhiên, ba huynh đệ cũng nhìn thấy rõ người đến là những ai. Trước đây đã hại người ta thê thảm như vậy, lại vội vàng vứt bỏ mà chạy trước, không ngờ vậy mà lại gặp mặt trong tình cảnh này, cái duyên phận này thật đúng là nghiệt ngã. Nam Trúc vẻ mặt bối rối, có tật giật mình c��ng chỉ đến thế mà thôi. Thấy Nam Trúc, khuôn mặt Nhiếp Phẩm Lan quả nhiên trong nháy mắt âm trầm lại, lập tức muốn nổi giận. Ngay đúng lúc này, trong ao bỗng vang lên tiếng động rầm rầm, một bàn tay bám vào thành ao. Dữu Khánh nhanh chóng giơ hai tay tách ra chỉ trỏ, một tay chỉ về viên Huỳnh thạch trong tay Ninh Triêu Ất, tay kia chỉ về phía động tĩnh bên hồ nước. Mấy người vừa đến cũng giật nảy mình. Lúc này, đa số đều là chim sợ cành cong, gặp phải điều bất thường liền lập tức sợ hãi. Ninh Triêu Ất nhanh chóng che giấu ánh sáng Huỳnh thạch, khiến bên này lại chìm vào bóng tối. Mấy người cũng nhanh chóng cúi thấp người, ẩn nấp phía sau bệ đá, túm tụm lại với ba huynh đệ, tạm thời vứt bỏ hiềm khích trước đó. Trong ao, mơ hồ có một bàn tay chụp lấy thành hồ, sau đó một cái đầu chậm rãi nhô lên. Một người từ trong nước nhấc chân đặt lên thành hồ, mất rất nhiều sức lực mới bò lên được, tiếp đó liền như đã hao hết toàn bộ sức lực, từ trên thành hồ lăn ra ngoài, nằm liệt trên mặt đất thở hổn hển. Một chút ánh sáng Huỳnh thạch gần đó chiếu sáng tấm mặt nạ sắt trên mặt y. Vừa nhìn thấy Người mặt sắt, đám người Ninh Triêu Ất đều vô cùng khiếp sợ, không biết vị này vì sao lại chạy vào trong Địa tuyền. Ai nấy đều cho rằng Người mặt sắt bị ép tiến vào, không ai nghĩ đến là tự y tiến vào ngâm mình trong đó. “Nơi đây còn có người khác sao?” Bạch Lan chợt nhỏ giọng hỏi Dữu Khánh. Còn dám nói chuyện ư? Dữu Khánh thật sự không nói nên lời, nhưng vẫn nhẹ giọng trả lời: “Không biết, không nhìn thấy.” Bạch Lan lập tức ghé sát miệng vào tai Nhiếp Phẩm Lan thì thầm mấy câu. Ngay sau đó, hai nữ nhân đột nhiên đứng bật dậy, song song phi thân lao tới, nhào thẳng về phía Người mặt sắt đang nằm liệt trên mặt đất. Đám người Dữu Khánh kinh hãi, nhưng rất nhanh cũng kịp phản ứng, đây chính là muốn thừa lúc người gặp nạn, nhân cơ hội Người mặt sắt không có sức phản kháng mà ra tay. Nhưng dù vậy, vẫn khiến người ta cảm thấy gan lớn, dù sao tu vi của Người mặt sắt rõ ràng là ở đó, giữa hai bên hoàn toàn không cùng một tầng cấp. Ai nấy đều có thể cảm giác được, ở một mức độ nào đó, hai nữ nhân này dường như đã không còn bận tâm bất cứ điều gì nữa rồi. Nhưng Người mặt sắt nằm trên mặt đất thở hổn hển đã nhận ra được, dùng sức chống mạnh xuống đất muốn đứng lên, định làm ra phản ứng nào đó, nhưng quả thực vẫn chưa hồi phục lại được. Bóng người lóe lên, thanh kiếm trong tay Nhiếp Phẩm Lan đã gác ngang trên cổ y. Bạch Lan ở phía sau y nhanh chóng ra tay, liên tiếp điểm huyệt trên thân y, liên tục hạ trọng điệp cấm chế. Sau đó còn không yên tâm, chụp lấy cổ tay Người mặt sắt, bắt mạch y, nhằm có thể bất cứ lúc nào cũng khống chế được trạng thái trong cơ thể y, một khi phát hiện điều bất thường thì sẽ liên thủ với Nhiếp Phẩm Lan, khẳng định sẽ cắt đứt cổ Người mặt sắt. Một viên Huỳnh thạch xuất hiện trên tay Bạch Lan, phản ứng đầu tiên của ả ta chính là một tay hất tung mặt nạ sắt trên mặt con tin xuống. Rốt cuộc, khuôn mặt của Người mặt sắt cũng hiện ra trước mắt các nàng, một nam nhân tuổi đã cao, tướng mạo bình thường, nhưng rất có kh�� thế. Nương theo ánh sáng, ba huynh đệ Dữu Khánh cũng nhìn thấy rõ chân diện mục của Người mặt sắt. Nhưng nhìn rõ được thì sao chứ? Tầng thứ bọn họ không cao, căn bản không quen biết tu sĩ cảnh giới Thượng Huyền nào. Bạch Lan hỏi: “Ngươi là ai?” Người mặt sắt liếc nhìn hai bên, khi nhìn rõ kẻ ra tay là ai, lập tức cười lạnh một tiếng: “Hai ngươi lá gan không nhỏ, dám ra tay với ta.” Bốp! Bạch Lan nhấc tay là một cái tát tai hung dữ, để đối phương biết thế nào là lá gan không nhỏ. Trên khuôn mặt Người mặt sắt tức thì hiện lên một dấu bàn tay rất rõ ràng, sắc mặt y trong nháy mắt liền trở nên âm trầm. Bạch Lan hỏi lại: “Ngươi là ai?” Người mặt sắt hơi trầm mặc một lát, trả lời: “Bàn Long đảo đảo chủ Tô Hậu.” Bốp! Bạch Lan lại nhấc tay tát cho một cái: “Đánh rắm! Bàn Long đảo chủ là người, ngươi là yêu.” Khóe miệng Người mặt sắt bị đánh rách rướm, rỉ máu, đầu lưỡi y vươn ra liếm một cái. Nhiếp Phẩm Lan: “Ta không quản ngươi là người nào, ngươi giam con tin ở đâu?” Người mặt sắt lại liếc nhìn bà ta: “Ta nói ra ngươi sẽ tin sao?” Nhiếp Phẩm Lan lập tức thúc kiếm ép hỏi: “Nói.” Người mặt sắt trái lại trả lời rất dứt khoát: “Phía Ân quốc thì đều nhốt trong thiên lao tại kinh thành Ân quốc.” Nhiếp Phẩm Lan tức thì lộ vẻ kinh nghi: “Thiên lao Kinh thành há có thể tùy ý giam người giúp ngươi sao? Dám nói láo thêm lần nữa, ta chặt ngươi!” Người mặt sắt: “Ta đã nói rồi nhưng ngươi lại không tin, vậy ngươi tới chọn đi, ngươi muốn ta nói cái gì thì ta sẽ nói cái đó.” Lời này vừa nói ra, Bạch Lan lần nữa nổi giận, lại nhấc tay muốn tát thêm một cái. Người mặt sắt ánh mắt lạnh lẽo đảo qua, mắt lộ vẻ hung dữ. Đang chế trụ cổ tay y, Bạch Lan lập tức biến sắc, đã nhận ra trong cơ thể y có sự khác thường, lập tức kinh hô: “Không tốt…” Một cú tát của ả ta còn chưa kịp đánh xuống, Người mặt sắt đã bắt ngược lại lấy bàn tay đang bóp cổ tay mình kia. Nhiếp Phẩm Lan kinh hãi, phản ứng cũng xem như nhanh nhạy, không cho Người mặt sắt cơ hội tạo ra biến cố, kiếm trong tay nhanh như chớp, như cung tên bắn ra, ánh kiếm lóe lên. Phốc! Một cái đầu quay cuồng bay ra ngoài. Quỷ dị chính là, vị trí cổ của Người mặt sắt bị cắt nhưng lại không có máu phun ra. Động tác bắt được cổ tay của Bạch Lan cũng không dừng lại, tiếng “răng rắc” vang lên, dứt khoát lưu loát vặt gãy khuỷu tay Bạch Lan, đồng thời một cước nhanh như sấm sét quét ra. Bị người lôi kéo, Bạch Lan tránh cũng không tránh được, chỉ có thể dùng hết tu vi chống đỡ đòn này, nhưng tu vi hai bên chênh lệch quá lớn. Trong tình huống bình thường, tu sĩ Sơ Huyền nào dám cận chiến với tu sĩ Thượng Huyền cơ chứ, trừ phi là chán sống thì cũng chẳng khác gì. Rắc! Tiếng xương sườn đứt gãy vang lên, Bạch Lan cũng sặc máu tươi bay ra ngoài, chỗ vai càng máu tươi phun ra xối xả. Cánh tay kia của ả ta vẫn còn trong tay Người mặt sắt, cánh tay đã tách rời khỏi người ả, rõ ràng đã bị Người mặt sắt không đầu mạnh mẽ xé đứt khỏi thân thể ả. Mà Người mặt sắt thì cánh tay kia dù không thể kịp thời ngăn cản lưỡi kiếm cắt bỏ đầu mình, nhưng sau khi đã mất đầu vẫn chụp được thân kiếm, vặn xoắn thanh kiếm. Tu vi của đối phương quá cao, Nhiếp Phẩm Lan làm sao chống nổi chính diện giao tranh, thân thể tức thì mất đi cân bằng. Cũng không cần kiếm nữa, nhanh chóng buông tay, muốn lắc mình thoát thân. Nhưng cánh tay giật đứt từ trên người Bạch Lan đã vù vù đập tới, Bộp! Tại chỗ đánh trúng hai gò má bà ta. Trong nháy mắt đánh trúng, cánh tay kia bùng nổ vỡ vụn, mà hai gò má bà ta cũng trong nháy mắt đó bị biến dạng dữ dội, ngay tại chỗ bị đánh cho miệng mũi văng máu tươi, tóc tai trong nháy mắt văng tung tóe. Dùng hết một thân tu vi để chống đỡ cũng không có tác dụng, cả người còn bị đánh bay ra ngoài, nện xuống mặt đất liền nằm im bất động, chỉ còn hai mắt trắng dã vô lực khẽ động đậy. Phía bên kia, Bạch Lan động đậy nhiều hơn một chút, thở hổn hển, không ngừng sặc máu, hai mắt nhìn chằm chằm Người mặt sắt không đầu còn đứng đó, trong mắt tràn đầy vẻ khó tin và không cam lòng. Trốn trong bóng tối âm thầm quan sát, đám người Dữu Khánh cũng sợ ngây người, quỷ gì thế này chứ, đầu đã bị chém rụng rồi, không chết đã đành, còn có thể tấn công như bình thường sao? Từng người lục tục tìm “Lam sắc yêu cơ” thoa lên mí mắt, nhìn thấy vị trí cổ đứt của Người mặt sắt được bao phủ một tầng tà khí. Người mặt sắt đứng yên tại chỗ cũ, không có động tác tiếp tục tấn công. Nhưng trên thân y dường như đang trương phồng lên, giống như một đóa hoa sắp nở vậy. Rẹt rẹt, âm thanh xé vải vang lên, chiếc áo đang mặc bị căng ra không chịu nổi, rách toạc ra, bật ra mấy cái bướu thịt, vị trí cổ tựa hồ cũng toát ra hai cái nấm. Trốn ở chỗ tối âm thầm quan sát, đám người Dữu Khánh lại như sống gặp quỷ vậy, trừng lớn hai mắt, chỉ thấy sau lưng Người mặt sắt vậy mà lại mọc thêm hai đôi cánh tay, lại thêm đôi tay vốn có, tổng cộng có sáu cánh tay, càng kinh khủng chính là còn mọc thêm hai cái đầu. Thân thể to ra không ít, Người mặt sắt lắc lắc hai cái đầu mới mọc ra, hoạt động sáu cánh tay một chút, trên người bao phủ một tầng tà khí nhàn nhạt. Sau khi hơi thích ứng, y tiến tới phía trước, cúi người, hai tay nhặt lên cái đầu bị cắt ra của mình, đoan đoan chính chính đặt lại trên cổ, miệng vết thương rất nhanh liền khép lại. Rất nhanh liền buông lỏng hai tay đỡ nó ra, cái đầu đặt trở về đã có thể tự nhiên chuyển động, vết thương trên cổ dần dần biến mất, ngay cả một chút dấu vết cũng nhìn không thấy. Tóc trên cái đầu vốn có được chải vuốt chỉnh tề, nhưng hai cái đầu mới mọc ra thì tóc tai bù xù, nhìn có vẻ rất âm tà. Sáu cánh tay giang rộng ra, ba cái đầu cùng nhau mở miệng, ngửa mặt lên trời phát ra âm thanh “Ôi”, không biết là bi ai hay hưng phấn, âm thanh rất đè nén, trên người lượn lờ tà khí nhàn nhạt. Cảnh tượng ba đầu sáu tay này không thể nói là âm tà hay buồn nôn, khiến đám người Dữu Khánh trong tối nhìn mà sởn tóc gáy. “Ưm…” Té trên mặt đất, Nhiếp Phẩm Lan chợt phát ra tiếng kêu rên, giống như đã hồi phục lại được một chút. Người mặt sắt lập tức di chuyển tới, thanh kiếm của Nhiếp Phẩm Lan bị cướp đi vẫn còn trên tay y. Y đi đến đứng trước mặt Nhiếp Phẩm Lan, sau đó đem kiếm trả lại cho Nhiếp Phẩm Lan. Chỉ là cách thức trả lại rất tệ, tiện tay ném xuống đất, cắm trên đầu Nhiếp Phẩm Lan, xuyên qua đầu Nhiếp Phẩm Lan, đóng chặt xuống mặt đất. Nhiếp Phẩm Lan giãy giụa thân thể, co giật mấy cái, rồi không còn động tĩnh, mặt dán trên mặt đất trừng lớn hai mắt, máu tươi của bản thân chậm rãi thấm vào hai gò má, chết không nhắm mắt. Ở bên kia, Bạch Lan còn nằm trên mặt đất thở dốc sặc máu, Người mặt sắt cũng không quên ả, xoay ngư���i đi về phía ả. Bạch Lan mấy lần muốn chống người đứng dậy rời đi, nhưng trên thân rõ ràng có cảm giác bị gãy nát, căn bản không có sức lực chống đỡ toàn thân đứng lên. Thấy mạng đã ở sớm tối, cũng biết tính mạng mình đã khó giữ được, không biết nghĩ đến điều gì, đột nhiên quay đầu nhìn về phía đám người Dữu Khánh đang ẩn thân, trong mắt lóe qua nét cười lạnh lùng quỷ dị. Ả ta gắng sức nuốt xuống máu tươi trong miệng, chợt dốc sức gọi lớn: “A Sĩ Hành, cứu ta!” Ẩn nấp trong tối, Dữu Khánh bị tiếng gọi này của ả ta làm giật nảy mình, suýt chút nữa đã nhảy ra chửi thề rồi. Đây nào phải bảo hắn đi cứu ả ta gì, đây rõ ràng là muốn kéo hắn chết cùng, thật đúng là ngay cả chết cũng không buông tha hắn. Mà đâu chỉ có hắn, những người trốn cùng hắn đều bị làm cho trở tay không kịp, đều đã biết, bị một câu kia của Bạch Lan bán đứng rồi.
Tác phẩm chuyển ngữ này được thực hiện độc quyền cho truyen.free.