(Đã dịch) Bán Tiên - Chương 428:
Nhìn theo đôi nam nữ bước lên đại lộ rời khỏi sơn trang, Dữu Khánh quay đầu lại hỏi hai vị sư huynh: “Đã chuẩn bị sẵn sàng chưa?”
“Gần như xong hết rồi.” Nam Trúc ngập ngừng nói, rồi liếc nhìn cha con Ngô Hắc ở gần đó, lại nhỏ giọng bổ sung: “Số tiền mang về thế này vẫn còn thiếu rất nhiều, e rằng không đủ!”
Dữu Khánh cũng quay đầu lại nhìn một cái, nghi ngờ hỏi: “Chất đầy nhiều xe như vậy mà vẫn còn thiếu rất nhiều sao?”
Nam Trúc thở dài: “Ai, đại đa số đều không phải của chúng ta. Tính toán một chút, số vàng của chúng ta đại khái có khoảng năm vạn cân, đổi thành bạc thì chỉ khoảng mấy trăm vạn lượng mà thôi. Đó là còn có thêm phần Trầm Khuynh Thành và Ninh Triêu Ất hỗ trợ một khối lớn. Chưa kể đến phía Diệp Điểm Điểm, chỉ riêng phần lãi suất cần trả cho Bích Hải Thuyền Hành cũng đã là một khoản thiếu hụt khổng lồ rồi.”
Dữu Khánh không hiểu, hỏi: “Vậy phần lớn là của ai?”
Nam Trúc liếc mắt về phía Ngô Hắc: “Còn có thể là của ai nữa, phần lớn đều do vị kia vận chuyển ra. Tu vi người ta cao, tất cả chúng ta gộp lại cũng không sao sánh bằng. Ngươi không thấy sao, người ta đập những tảng vàng to lớn đó thành từng tấm xếp chồng lên nhau như ngói, một lần khiêng hơn mười khối đi ra ngoài. Ta tính sơ qua, chỉ một mình hắn đã khiêng được xấp xỉ hai vạn cân. Chỉ riêng một lần hắn khiêng ra đã ��ủ cho chúng ta tiêu xài được một năm. Nghe ý của người ta nói thì có vẻ về sau khẳng định sẽ không ở lại nơi này nữa, đi ra bên ngoài thì phải tốn tiền, muốn giữ tiền nuôi thân.”
Dữu Khánh cau mày: “Vậy làm sao các ngươi không khiêng ra nhiều thêm một chút?”
“Ngươi nghĩ rằng bọn ta không muốn sao? Nhưng kịp sao? Không kịp a!” Nam Trúc giang hai tay ra, kể lại cho Dữu Khánh biết về việc Hoàng Kim Cự Nhân kia ra kỳ hạn rời đi, ngoài ra cũng nhấn mạnh chuyện khiêng vật nặng thì không thể bay được, chỉ có thể dùng chân đi bộ. Để vận chuyển một chuyến cần tốn không ít thời gian, nên thực sự không còn kịp thời gian nữa.
Dữu Khánh nghe xong thì suy nghĩ một hồi, ánh mắt lướt qua lướt lại vài lần trên những chiếc xe đã chất đầy hàng hóa kia, cuối cùng xoay người đi về phía hai cha con Ngô Hắc.
Nam Trúc và Mục Ngạo Thiết nhìn nhau, đều có chút ngạc nhiên. Cả hai cứ ngỡ Dữu Khánh sẽ tính sổ với bọn họ vì chuyện của Kiều Thư Nhi, nào ngờ ngay cả một câu mắng mỏ cũng không có, tựa như chưa từng có chuyện gì xảy ra, giống như đã trở lại bình thường.
Tiểu Hắc đang tập luyện bay, nắm lấy chân của một phi trùng, treo mình bên dưới để nó bay tới bay lui.
Con phi trùng kia rõ ràng cũng đã bị Ngô Hắc giáo huấn làm cho sợ rồi, rất phối hợp với Tiểu Hắc.
“Ôi, đây chẳng phải là cây quải trượng của Thử Thái Bà sao, lại đem làm đồ chơi cho con trai rồi à?” Dữu Khánh cười tươi như hoa tiến đến bên cạnh Ngô Hắc.
Ngô Hắc quan sát hắn từ trên xuống dưới, kỳ thực cũng rất muốn hỏi hắn cảm thấy thế nào rồi, hoặc là cố nén bi thương, đại loại như vậy. Nhưng nhìn thấy bộ dạng Dữu Khánh bây giờ, cuối cùng cũng không nói ra miệng, chỉ “Ừm” một tiếng đáp lại.
Dữu Khánh lại hỏi: “Sau khi rời đi nơi này thì đã có dự định đi đâu chưa?”
Ngô Hắc: “Còn chưa nghĩ xong.”
Dữu Khánh gọn gàng dứt khoát nói: “Đi U Giác Phụ đi. Tại U Giác Phụ, ta có một gian cửa hàng rất lớn, có đình viện xinh đẹp, còn có nhiều phòng trống. Tuy nhiên, cửa hàng của ta vẫn chưa có người trông coi, cũng không có nhiều khách nhân, đủ cho cha con các ngươi ở lại tương đối tự do t�� tại.”
Ngô Hắc nhìn chằm chằm hắn, thể hiện rất rõ y đang suy nghĩ.
Dữu Khánh nói: “Xung quanh đây nhìn có vẻ bình an, ai biết được trong bóng tối có cặp mắt nào đang nhìn chằm chằm vào chúng ta hay không? Thế lực phía sau Người Mặt Sắt có khả năng sẽ ra tay đối với phụ tử các ngươi bất cứ lúc nào. Ta biết ngươi không sợ, nhưng con trai của ngươi còn nhỏ. Nói một cách tương đối, khắp thiên hạ này, có lẽ không có nơi nào an toàn hơn U Giác Phụ, tại dưới ánh mắt của U Nhai, không ai dám làm xằng làm bậy. Ở lại chỗ của ta, đóng cửa lại thì có sự thanh tịnh, mở cửa ra liền có thể cảm nhận sự phồn hoa của thế gian.”
Thấy đối phương vẫn còn không có phản ứng gì, hắn lại nhếch miệng cười về phía Tiểu Hắc: “Nói thật, ta cảm thấy đứa nhỏ Tiểu Hắc này cũng khá lắm, chỉ là không có được một người cha thích hợp, làm cho nó ngay cả việc nói chuyện cũng không được lưu loát, đây là sai lầm của ngươi. Nếu ngươi đã muốn dẫn nó nhập thế, nó có cần phải học cách sinh hoạt giống như người thế gian hay không chứ? Ta thật sự cảm thấy Tiểu Hắc rất tốt, đáng tiếc khi bị phí hoài tài năng trong tay ngươi. Ngươi cảm thấy ngươi có thể dạy nó được tốt hay không? Nói không khách khí, việc đánh đánh giết giết ta có khả năng không bằng ngươi, nhưng nếu thật sự nói tới việc cầm bút viết viết vẽ vẽ thì ngươi đại khái là không bằng ta. Nếu không ngại, hãy giao Tiểu Hắc cho ta tới dạy nó đi.”
Ánh mắt Nam Trúc và Mục Ngạo Thiết chạm nhau một cái, sau đó cả hai đều đờ đẫn quay nhìn sang hướng khác, trong lòng thầm kinh ngạc.
Vị này thế nhưng là thiên hạ đệ nhất tài tử đó! Vốn sắc mặt vẫn luôn lạnh nhạt, lúc này trên mặt Ngô Hắc hiện lên sự dao động, nhưng vẫn hơi có phần thấp thỏm, hỏi ngược lại: “Phụ tử chúng ta ở lại đó có quá làm phiền cho các ngươi hay không?”
Dữu Khánh lập tức hỏi hai vị sư huynh: “Các ngươi có cảm thấy phiền phức không?”
Mục Ngạo Thiết khẳng định: “Không phiền phức.”
Nam Trúc ưỡn ngực nói: “Phiền phức gì chứ, đều là người nhà cả, chúng ta xem như đã cùng kết giao sinh tử rồi, đến đó cứ xem như là nhà mình đi. Nói thẳng ra, trong thiên hạ này, rất nhiều người muốn được lão Thập Ngũ dạy học cho con cháu nhà mình, có bao nhiêu người đem theo vô số tiền bạc tới cửa thỉnh cầu, nhưng lão Thập Ngũ không đồng ý với người nào cả. Có thể làm cho lão Thập Ngũ chủ động đồng ý dạy, Tiểu Hắc chính là người đầu tiên. Xem ra, Tiểu Hắc quả thật là rất có tiềm chất, lãng phí thì quá đáng tiếc đi.”
Dữu Khánh xua tay: “Nói những điều đó không có ý nghĩa gì, ta chỉ là cảm thấy đi đâu cũng là đi, đi đến chỗ chúng ta, chúng ta còn có thể hại cha con các ngươi hay sao?”
Ngô Hắc nhìn về phía con trai đang treo trên không trung chơi đùa, khóe môi khẽ giật, cuối cùng gật đầu nói: “Được, vậy thì nghe theo chư vị.”
Nam Trúc tức thì mặt mày rạng rỡ, nói: “Ai nha, không cần khách sáo như vậy, về sau đều là người nhà, nếu cứ khách sáo như vậy, trong tương lai làm sao có thể ở chung.”
Ngô Hắc lập tức đáp lại: “Về sau gọi ta là Hắc Tử đi.”
Dữu Khánh nở nụ cười, quay đầu nhìn về phía không trung, gọi: “Tiểu Hắc, xuống đây đi, tới giờ xuất phát rồi.”
Ngô Hắc lập tức lắc mình bay lên không trung, bắt lấy con trai nhỏ đang hồ hởi chơi đùa.
Nam Trúc nhân cơ hội thì thầm bên cạnh Dữu Khánh: “Để bọn họ ở lại chỗ chúng ta, có thích hợp không?”
Dữu Khánh nhàn nhạt đáp lại một câu: “Bọn họ mà không thích hợp thì không còn người nào thích hợp nữa cả, còn có người nào lai lịch trong sáng hơn hai cha con bọn họ sao?”
Nam Trúc nghiêng đầu suy nghĩ một chút, gật đầu đồng ý: “Ừm! Cũng đúng a.”
Rất nhanh, đoàn xe giả bộ chở đầy “Rượu” lăn bánh khởi hành, dùng cờ hiệu “Liệt Cốc Sơn Trang” để lên đường.
Ba sư huynh đệ chia ra ở các vị trí đầu, giữa và cuối đoàn xe để hộ tống.
Sau đó, trên đường đi, hễ gặp phải thành thị liền đi tìm tiền trang để đổi tiền, dùng danh nghĩa “Liệt Cốc Sơn Trang” để đổi lấy ngân phiếu. Mỗi một lần cũng không đổi nhiều, tùy theo quy mô của tiền trang, nhiều nhất cũng chỉ đổi lấy mấy trăm vạn lượng ngân phiếu.
Hơn mười ngày sau, toàn bộ hoàng kim đều được đổi sạch sẽ. Không khác lắm so với dự tính của Nam Trúc lúc trước, ba sư huynh đệ đổi vào tay chỉ có được khoảng năm trăm vạn lượng ngân phiếu, mà chỉ một mình Ngô Hắc thì có được xấp xỉ hai nghìn một trăm vạn lượng.
So sánh với thu hoạch lúc trước, khi vừa đi ra Tiểu Vân Gian, thoáng cái đã có thu nhập hơn trăm triệu, chút tiền này quả thực không giúp cho ba sư huynh đệ xốc dậy được chút tinh thần nào.
Nhưng mà ba sư huynh đệ cũng biết rõ, của trời cho như thế này là không có khả năng thường xuyên gặp được, khoản thu nhập trước mắt này đã tương đối đáng kể rồi.
Sau khi đã đổi hết hoàng kim, đoàn xe liền được bọn họ cho về, không để cho những xa phu làm việc không công, đưa cho bọn họ một lần mười vạn lượng bạc. Đám xa phu vô cùng vui vẻ mà quay xe trở về, khi rời đi thì cũng trao đổi xem nên mua thứ gì mang về, dù sao cũng có sẵn xe ngựa.
Khi bọn họ còn chưa trở về tới Liệt Cốc Sơn Trang thì đám người Dữu Khánh đều đã trở lại U Giác Phụ.
Có thể thuận lợi như thế, chính bọn họ cũng rất bất ngờ, trên đường đi vẫn luôn lo lắng độc thủ phía sau màn sẽ tiếp tục ra tay.
U Giác Phụ vẫn phồn hoa như cũ, lưu quang bay lượn, quang ảnh kỳ huyễn.
Cất bước đi trên đường phố, hai cha con Ngô Hắc đều tò mò hết nhìn đông tới nhìn tây, đều là dáng vẻ của dân quê lần đầu vào thành phố, quả thực cũng là lần đầu tiên tới đây.
Tiểu Hắc đặc biệt vui sướng, trẻ con là rất thích khung cảnh huyền ảo như thế này.
Dưới sự ép buộc của ng��ời lớn, nó đã miễn cưỡng mặc vào y phục và giày, nhưng đầu tóc vẫn bù xù như trước. Mái tóc được buộc lại sau đó lại bị nó tháo ra, giày cũng cởi. Mặc áo quần cũng luôn khiến cho nó cảm thấy không được tự nhiên, nói cho cùng vẫn là còn chưa quen.
Việc khác chính là đi đâu cũng khiêng theo một cây gậy, đứng tại cửa nhà người nào, hoặc giống như là ăn mày xách gậy đập chó, hoặc giống như là muốn đập cửa nhà người ta vậy.
Cây gậy đó kỳ thực chính là cây quải trượng lúc trước của Thử Thái Bà, hiện tại hoặc là cây gậy chở nó bay đi, hoặc là nó xách gậy chạy khắp nơi.
Một đường dạo bộ đi tới, cuối cùng một nhóm người đi tới dưới tấm bảng hiệu “Diệu Thanh Đường”.
Cửa hàng mở ra, Dữu Khánh đưa tay làm ra thủ thế mời vào, một đám người đi vào vừa vặn đúng lúc Tôn Bình nhìn ra phía ngoài.
Chợt nhìn thấy đám người Dữu Khánh trở về, Tôn Bình rõ ràng sững sờ, mở to mắt nhìn. Ánh mắt ba sư huynh đệ nhìn về phía bà ta lập tức trở nên thâm thúy.
Tôn Bình lập tức thay đổi vẻ mặt vui mừng, cười nói: “A, Đông gia trở về rồi.”
Bà ta lại vội vàng chạy vào bên trong hô to lên, thông báo đám người Dữu Khánh đã trở về.
Trùng Nhi là người đầu tiên nghe tiếng vội vã chạy ra, vừa nhìn thấy Dữu Khánh thì lập tức hai tay mười ngón đan vào nhau, vui mừng khom người hành lễ: “Công tử về rồi.”
“Ừ.” Dữu Khánh thuận tay nhéo má tên nhóc, luôn cảm thấy khuôn mặt tên này non nớt mềm mại, vừa nhìn thấy liền muốn véo thử một cái.
Sau đó đi đến trước mặt chính là Thiết Diệu Thanh, nhìn thấy trong đám người trở về còn có cả người xa lạ, lập tức dè dặt hành lễ chào.
Cho dù là Ngô Hắc, nhìn thấy sắc đẹp của Thiết Diệu Thanh thì cũng nhịn không được đưa mắt nhìn nhiều mấy lần.
Tiểu Hắc lập tức nhấc cây gậy vác trên vai chỉ tới Thiết Diệu Thanh, lớn tiếng nói: “Coi được.”
Thiết Diệu Thanh mỉm cười.
Ngô Hắc nhanh chóng ấn cây gậy trong tay nhi tử xuống, trừng mắt nhìn con trai.
Nhị sư huynh Cao Vân Tiết chắp tay sau lưng không chút hoang mang đi tới, bày ra vẻ đạo mạo, nhàn nhạt hỏi: “Chuyến đi Minh Hải này có thuận lợi không?”
Dữu Khánh dừng bước lại, tại trước ánh mắt mọi người hắn lặng im một lúc, sau đó từ từ nói: “Rất không thuận lợi, thiếu một chút mất đi tính mạng. Có người đã nắm giữ nhất cử nhất động của chúng ta, thậm chí trước đó còn biết rõ chúng ta sắp đi đâu để sớm trên đường đi bố cục sẵn chờ chúng ta.” Dứt lời, liền sải bước đi tiếp.
Nam Trúc cũng vui vẻ cất tiếng cười ha hả, giọng kỳ kỳ quái quái nói: “‘Diệu Thanh Đường’ này thực sự kỳ lạ a, vì sao luôn luôn bị gió lùa?” Dứt lời cũng cùng đi theo.
Ngô Hắc không quản tới việc giữa bọn họ xảy ra chuyện gì, nắm lấy cổ con trai nhỏ, kéo đi theo.
Trùng Nhi vẻ mặt kinh nghi bất định theo sát phía sau.
Nét mặt Cao Vân Tiết trở nên u ám, đưa tay ngăn cản Mục Ngạo Thiết lại, trầm giọng hỏi: “Đến tột cùng là chuyện gì xảy ra?”
Mục Ngạo Thiết đẩy tay ông ta ra, đáp một câu: “Chúng ta có thể nhặt được mạng trở về, thật sự không dễ dàng.” Ném xuống một lời nói rồi cũng bước đi.
Cao Vân Tiết cau mày suy tư.
Thiết Diệu Thanh sững sờ ngây dại, nếu như lời Dữu Khánh nói còn chưa đủ rõ ràng, vậy thì lời Nam Trúc nói gần như đã là chỉ thẳng vào mũi một số người để nói rồi.
Nàng bỗng nhiên nhìn về phía Tôn Bình, hi vọng đám người Dữu Khánh suy nghĩ nhiều, cũng hi vọng là mình suy nghĩ nhiều. Nhưng mà nàng nhìn thấy Tôn Bình buồn bã cúi đầu, tức thì khiến lòng nàng run lên, run rẩy hỏi: “Bình nương, thật sự là ngươi sao?”
Tôn Bình nước mắt rơi như mưa, tại chỗ khóc không thành tiếng…
***
Bản dịch này được truyen.free dày công biên soạn, giữ trọn vẹn tinh hoa của nguyên tác.