Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Bán Tiên - Chương 571:

Nhìn thấy thái độ ấy của mọi người, sắc mặt Cao Vân Tiết tối sầm xuống một nửa, hét lớn một tiếng, “Lão Cửu!”

Đã bước ra bên ngoài, Mục Ngạo Thiết nghe gọi bèn dừng lại, quay đầu nhìn, thấy ông ta vẫy tay gọi, đành phải ậm ừ quay trở vào.

Ba người chụm lại, Cao Vân Tiết nói đầy ẩn ý: “Đại Hắc không muốn giao thiệp quá nhiều với người ngoài, bỏ mặc nhiều chuyện, Trùng Nhi lại quá non nớt. Cho nên, lời lão Thập Ngũ nói cũng không sai, trong bốn người chúng ta quả thực phải có một người ở lại trông chừng, không thể tất cả đều chạy đi. Hơn nữa, lão Thập Ngũ là do chúng ta nhìn hắn lớn lên từ khi còn mặc tã, tính tình hắn thế nào chúng ta đều rất rõ ràng. Thanh niên mà, nhiệt huyết bồng bột, dễ dàng hành động theo cảm tính, có khi thành sự thì ít, bại sự thì nhiều, dễ rước lấy thị phi. Nếu như đổi lại là ta đi Kim Khư, hai người các ngươi cũng sẽ không bị nhiễm phải căn bệnh quái lạ này.”

“Nếu lão Thập Ngũ đã tự nguyện ở lại trông nom nhà cửa, đó cũng không phải chuyện xấu, vậy thì ba chúng ta cùng đi một chuyến.”

Nam Trúc và Mục Ngạo Thiết tức thì quay mặt nhìn nhau.

Sau đó Cao Vân Tiết lại bổ sung một câu: “Ta không phải lão Thập Ngũ, nếu thật sự phát tài, ta sẽ không chiếm một mình, chúng ta chia đều.”

Nam Trúc cúi thấp đầu, xoa xoa trán, rất muốn hỏi, đây là chuyện tiền bạc sao?

Sau một lúc lúng túng, gã mới ngẩng đầu lên nói: “Lão Nhị, ta cảm thấy vẫn là huynh ở lại trông chừng mới thích hợp nhất.”

Gã vừa nói ra lời này, Mục Ngạo Thiết lập tức gật đầu tán thành.

Sắc mặt Cao Vân Tiết tức thì sầm xuống.

Nam Trúc vội vàng bổ sung thêm: “Ta nghĩ thế này, huynh là người đức cao vọng trọng nhất trong số chúng ta, việc ở lại tọa trấn vẫn là huynh làm mới thích hợp nhất, mới trấn giữ được mọi việc. Chưa nói gì khác, việc thu phí tham quan cây đào, chúng ta là không tài nào nghĩ ra được.”

Mục Ngạo Thiết chen theo một câu: “Không sai.”

Nam Trúc nói tiếp: “Còn có một điểm, nhiễm bệnh chính là ba người chúng ta. Nếu huynh đi, lỡ như tìm được thứ chúng ta muốn tìm trong tiên phủ nhưng lão Thập Ngũ không có mặt tại đó, như vậy thì cũng sẽ không giải quyết được vấn đề trên người hắn. Chẳng lẽ còn có thể quay về rồi lại để cho một mình lão Thập Ngũ chạy đi một chuyến hay sao? Kôn Linh sơn cũng không phải do chúng ta mở ra. Hắn có như thế nào thì chúng ta cũng là sư huynh của hắn, không thể thấy hắn gặp nạn mà không quan tâm.”

Mục Ngạo Thiết lại nói: “Quả thực như thế.”

Về mặt lý luận, Nam Trúc tuyệt đối là đệ nhất cao thủ của Linh Lung Quan, mấu chốt là gã có thể líu lo không ngừng bất kể những lời đó có lý hay không. Lúc này, gã cứ thế mà líu lo bên tai, ra sức khuyên nhủ Cao Vân Tiết không ngừng nghỉ, đến nỗi Cao lão Nhị bị nói cho khản cả giọng, cuối cùng đành chịu thua không còn lời nào để phản bác.

Sau một hồi lâu biện luận, Cao lão Nhị ủ rũ ngồi xuống, đã chấp nhận rồi.

Lúc này Nam Trúc mới xin cáo lui, giọng nói của gã vẫn rõ ràng như cũ. Ở một bên nghe và thỉnh thoảng phụ họa, Mục Ngạo Thiết cũng nhân cơ hội này để rút lui.

Tại trong chính viện, Dữu Khánh vẫn nằm thảnh thơi trên ghế, ung dung tự tại. Giờ đây, một ngày đã trôi qua, hắn ngả người trên ghế, dõi mắt nhìn những dòng thông báo ánh sáng lướt qua lướt lại trên không trung, hy vọng có thể tìm thấy chút manh mối nào đó giúp bọn họ phát tài.

Nam Trúc đi tới bên cạnh hắn, nhỏ giọng báo một câu: “Việc Cao lão Nhị đã xong rồi.”

Dữu Khánh khẽ gật đầu, rồi đột ngột hỏi một câu: “Cái quả kim đản kia của huynh đâu rồi?”

Nam Trúc ngạc nhiên, hỏi ngược lại: “Kim đan nào cơ?”

Dữu Khánh lườm gã một cái, ra hiệu cho gã cúi người xuống và ghé đầu tới gần, sau đó mới hạ thấp giọng nói: “Quả kết trên cây Kim lan nơi chỗ Hoàng kim đại lực sĩ ấy.”

“A!” Nam Trúc bừng tỉnh, “À, nó ở trong phòng của ta. Huynh hỏi thứ này làm gì? Đó là đồ của ta đấy.” Gã cố ý nhấn mạnh một câu.

Dữu Khánh: “Ta có nói không phải của huynh đâu? Ta đang suy nghĩ, Lệ Nương nói lối vào có rất nhiều hoa lan, cây Kim lan đó coi như cũng là hoa lan, không biết giữa hai bên có liên quan gì hay không? Ý của ta là, lần này huynh cứ mang theo cái quả trứng vàng kia đi, lỡ như có ích thì sao chứ?”

Nam Trúc trầm mặc một hồi, suy nghĩ cũng phải. Từ sau khi lấy được quả kim lan kia, gã đã thử mọi cách cũng không biết được nó có tác dụng gì, nếu xử lý nó như vàng bình thường thì chắc chắn là không cam tâm chút nào.

Bây giờ đem theo thử xem cũng không sao, gã lập tức xoay người lại đi về khu viện của mình. Nếu kh��ng phải được lão Thập Ngũ nhắc đến, gã cũng đã quên bẵng mất mình còn có thứ đó, bởi lẽ bình thường nó chẳng có chút công dụng nào.

Gã đi vào phòng chỉ một hồi, lại vội vã chạy ra, vỗ vỗ vai Dữu Khánh, hưng phấn ngoắc tay: “Đi, đi mau.”

Dữu Khánh sửng sốt, nhanh chóng đứng dậy, nhanh chóng đi theo gã.

Ở cách không xa, Mục Ngạo Thiết nhìn thấy, không biết hai người này mưu đồ bí mật gì, nhưng nhận ra được khẳng định có chuyện gì đó, y lập tức cũng sải bước nhanh chóng đi theo.

Nam Trúc vừa về đến phòng của mình, lập tức chui xuống dưới giường, vất vả chui vào, rồi lại khó khăn bò ra, trên tay cầm theo một khối gạch vàng óng ánh rực rỡ: “Nhìn này, huynh nhìn xem, có phải là vàng hay không?”

Dữu Khánh và Mục Ngạo Thiết nhịn không được vươn tay tới, dùng móng tay vạch xuống, còn dùng ngón tay búng búng vào, nghe thấy âm thanh vang vọng lanh lảnh.

“Không sai, là vàng.” Dữu Khánh gật đầu tán thành, rồi nghi ngờ hỏi: “Huynh đúc một cục gạch vàng lớn như vậy từ khi nào, giấu dưới giường làm gì chứ?”

“Ta có bệnh mới làm cái chuyện này, các huynh nhìn kỹ mà xem, nó giống cái gì.” Nam Trúc nói xong còn dậm dậm chân, trên mặt không giấu nổi vẻ hưng phấn.

Hai người theo đó nhìn xuống chân gã, lập tức tỉnh ngộ hiểu ra. Khối gạch vàng này trông hệt như viên gạch lát nền trong phòng, ngoại trừ màu sắc và chất liệu khác biệt, thì hình dáng có thể nói là giống y như thật.

Nhưng hai người vẫn không hiểu vì sao gã hưng phấn. Dữu Khánh đưa tay cầm lấy viên gạch vàng lật xem, cũng không nhận th��y được có gì đặc biệt. Ngay cả Mục Ngạo Thiết cũng nhịn không được hỏi một câu: “Có ý gì?”

Nam Trúc cúi thấp người, thoáng cái lại chui tọt vào gầm giường, chỉ chốc lát sau lại vươn tay ra, trong tay là một vốc cát vàng óng ánh rực rỡ cho bọn hắn nhìn xem: “Nhìn xem đây là thứ gì?”

Những trang truyện này được đội ngũ của truyen.free dày công chuyển ngữ, không sao chép từ bất kỳ nguồn nào khác.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free