Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Bán Tiên - Chương 632:

Đột nhiên, mí mắt hắn khẽ giật. Quan Tự Quyết của hắn đã nhận ra điều bất thường, cái đầu đang ngẩng nhìn lên trên cao từ từ cúi xuống. Loáng thoáng, hắn nhìn thấy trong bóng tối có thứ gì đó đang chậm rãi tới gần, không biết là thứ gì. Theo bản năng, hắn muốn tránh đi, nhưng lại sợ Hướng Lan Huyên ở bên trên, cho nên không dám động đậy.

Không còn cách nào khác. Nếu như bị phát hiện lén lút xông vào cấm địa của Côn Linh sơn, lại còn mò mẫm từ khu Đinh tự chạy đến tận đây, vậy thì còn yên được sao? E rằng ngay cả vụ án Lưu Tinh điện cũng sẽ bị lôi ra để thanh toán một lượt.

Không gặp phải mối nguy sinh tử, cả hai đều không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Đến khi thứ đó đã chậm rãi tới gần, bọn hắn mới biết được đó rõ ràng là một cành dây leo chậm rãi lắc lư trườn đến, giống như một cái vòi bạch tuộc nhẹ nhàng tiến đến gần bọn hắn. Mà cũng không thể nói là lén lút, cành dây leo này dường như cố ý lắc lư trước mặt hai người, tựa như đối với việc hai người không chút dao động mà cảm thấy kỳ lạ, giống như đang thăm dò xem hai người có phải bị mù hay không.

Mục Ngạo Thiết tự nhiên cũng phát hiện ra rồi, muốn không phát hiện cũng khó, bởi vì nó cứ đung đưa trước mắt y.

Hai người bọn hắn đương nhiên biết rõ đây là Đằng tinh dưới đáy hẻm núi đang giở trò, chỉ là không biết Đằng tinh này muốn làm gì. Trông động tác lúc này vẫn còn rất nhẹ nhàng.

Nếu là phàm nhân có lẽ đã sợ đến chết khiếp, nhưng hai người là tu sĩ, nhìn thấy cũng không có gì kinh ngạc, cho nên cũng không sợ hãi thứ này.

Nhưng hai người cũng rất sợ Đằng tinh này sẽ làm ra chuyện gì đó khác thường, đến lúc đó hai người muốn không gây ra tiếng động cũng khó.

Dây leo lắc lư đung đưa trước mắt hai người một hồi, cuối cùng chậm rãi chạm đến trên người Dữu Khánh, thật sự giống như một chiếc xúc tu, sờ soạng trên người Dữu Khánh. Nó chỉ nhằm vào Dữu Khánh, không hề chạm đến Mục Ngạo Thiết.

Mục Ngạo Thiết ở ngay bên cạnh Dữu Khánh, mơ hồ nhìn thấy nó, không khỏi nơm nớp lo sợ, nhưng không dám gây ra động tĩnh nào.

Sau một hồi loay hoay sờ mó, cành dây leo đó vậy mà lại chui vào vạt áo của Dữu Khánh để tìm kiếm. Chỉ chốc lát sau liền rút ra khỏi vạt áo và cũng cuốn lấy một vật đi ra, rõ ràng là trái Kim Lan của Nam mập.

Đằng tinh này vậy mà lại vì vật này mà xông tới!

Hai huynh đệ nhìn thấy vậy thì mí mắt đều khẽ giật, đều nhận ra được chút gì đó. Lẽ nào trái cây mà lão Thất tiện tay lấy được này thật sự có tác dụng đặc biệt gì khác hay sao?

Không cam lòng bị mất đi như vậy, Dữu Khánh vô thức vươn tay ra, túm lấy cành dây leo đang cuốn trái Kim Lan, giữ chặt lấy nó nhưng không dám gây ra động tĩnh, định chậm rãi phát lực bẻ đứt dây leo. Nào ngờ dây leo lập tức phản công, vô số xúc tu dây leo từ bốn phương tám hướng đột nhiên vươn tới, như thể muốn cùng lúc bắn ra vạn mũi tên vậy.

Trái tim Mục Ngạo Thiết tức thì nhảy mạnh lên. Dữu Khánh trợn tròn mắt, cũng trở nên ngoan ngoãn, vội vàng buông tay.

Vì vậy, nhánh dây leo của Đằng tinh cứ thế cuốn trái Kim Lan chìm vào đáy khe núi u tối như U Minh Địa Ngục. Kể cả những nhánh dây leo đang ép tới từ xung quanh cũng đồng thời rút lui, biến mất.

Hai huynh đệ ngơ ngẩn nhìn về hướng trái Kim Lan biến mất, thế nhưng không thể nhìn rõ được gì, lập tức quay mặt nhìn nhau trong bóng tối mờ mịt. Có nằm mơ cũng không ngờ được rằng mình lại bị cướp bóc theo kiểu này.

Nói đi cũng phải nói lại, Đằng tinh này xem ra cũng còn chút nhân tính, lấy được đồ vật rồi thôi, cũng không làm gì hai người bọn hắn.

Giống như là một số kẻ cướp biết giảng đạo đức lễ nghĩa vậy, chỉ cần lấy của không hại người.

Mặc dù mình đã bị cướp đoạt, hai người vẫn không dám gây ra tiếng động, tiếp tục lặng lẽ ngẩng đầu nhìn phía trên.

Cũng may Hướng Lan Huyên cũng không nán lại một chỗ quá lâu. Sau khi trò chuyện với Hoàn Đại Trưởng lão một lúc về Đằng tinh liền cất bước chuyển sang một nơi khác, lại phi thân lên đỉnh núi cao ngắm cảnh đêm.

Dù sao, lúc này Hướng Lan Huyên không có dự định dễ dàng rời đi. Nàng ta chính là muốn khiến Linh cốc phải bày ra trận thế, để kẻ kia không thể dễ dàng lợi dụng kẽ hở.

Dưới vách núi, Dữu Khánh ngẩng đầu nhìn chằm chằm phía trên. Quan Tự Quyết của hắn đã nhận ra Hướng Lan Huyên đã rời đi rồi. Mặc dù không biết có rời khỏi Linh cốc hay không, nhưng không còn phải ở ngay dưới mí mắt của một cao thủ như vậy đủ để giúp cho hắn như trút được gánh nặng, nhẹ nhõm thở phào.

Nhưng phía trên vẫn còn có ánh đèn, Quan Tự Quyết cũng có thể nhận thấy vẫn còn người ở lại. Hắn không biết được là người nào, cho nên hai người vẫn không dám hành động khinh suất, vì vậy mà tiếp tục dán chặt vào vách đá.

Hai người giữ yên động tác dán chặt vào vách đá lạnh như băng rất lâu, có phần vô cùng khổ sở.

Tận đến khi trời sắp rạng sáng, không nhận thấy bất kỳ điều bất thường nào, Hướng Lan Huyên mới mang theo đầy bụng nghi vấn mà rời đi. Hoàn Đại Trưởng lão cũng cùng rời đi theo.

Chịu đựng cả một đêm, Nhan Dược và Lộc U Minh tiễn khách ra khỏi Linh cốc, nhìn theo bóng dáng vị khách quý khuất dần xa, hai người nhìn nhau không nói nên lời. Sau khi trở vào bên trong, Lộc U Minh mới lẩm bẩm bày tỏ ý kiến: “Cảm thấy nữ nhân này không giống đến du ngoạn, dường như có mục đích khác.”

Không cần gã nói, ai cũng đều nhận ra được, nhưng không người nào biết được là có ý gì, lại không ai dám ép hỏi Hướng Lan Huyên.

Nhan Dược cau mày suy nghĩ, vừa đi vừa nói chuyện: “Được rồi, chúng ta không cần lo chuyện bao đồng này. Tập hợp nhân lực lại, hỏi xem có phát hiện điều gì bất thường không.”

“Vâng.” Lộc U Minh nhận lệnh rời đi.

Vì vậy, rất nhanh sau đó, ánh đèn trên núi cuối cùng đã biến mất. Dữu Khánh dùng Quan Tự Quyết cũng nhận ra được người ở phía trên đã rời đi rồi. Sau khi xác định tất cả mọi người đã đi xa, dù có gây ra động tĩnh cũng không dễ bị phát hiện, hắn nhìn chăm chú xuống phía dưới khe núi, cất tiếng: “Đằng tinh đã lấy đi trái cây của lão Thất rồi.”

Mục Ngạo Thiết có mơ hồ nhìn thấy: “Bây giờ làm sao?”

Dữu Khánh:

“Có thể thấy được, nó trực tiếp lao đến đây vì trái cây đó. Xem ra trái cây này của lão Thất thật sự có chút tác dụng, nếu cứ như vậy bỏ đi không để ý tới thì không thể được, dù tình hay lý cũng phải xuống tìm.”

Mục Ngạo Thiết lại nhìn lên trên một lần, không khỏi có phần lo lắng: “Vạn nhất gây ra động tĩnh gì đó, e rằng chúng ta khó lòng thoát thân.”

Dữu Khánh trầm mặc một hồi, cuối cùng cắn răng nói: “Bản thể của Đằng tinh này chắc hẳn rất lớn. Nếu thật sự không biết điều, vậy thì đốt nó bằng lửa. Ngọn lửa lớn sẽ thu hút sự chú ý, đó chính là cơ hội tốt để thừa cơ thoát thân.”

“Được!” Mục Ngạo Thiết gật đầu đồng ý.

Mấu chốt là bọn hắn cũng không cho rằng một cái Đằng tinh không thể hóa hình thì có được thực lực đáng ngại nào.

Cố gắng bám chặt vào vách đá không nhúc nhích suốt hơn bốn canh giờ, cuối cùng hai người cũng có thể hành động, trước sau nhảy vút xuống khe sâu.

Truyện được dịch và đăng tải riêng tại truyen.free, kính mong chư vị đọc giả thưởng thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free