(Đã dịch) Bán Tiên - Chương 679:
Nghe hắn nói vậy, tất cả những người có mặt tại đây đều lặng thinh.
Tần Phó Quân rất muốn hỏi hắn, ta có trách gì ngươi sao? Ngươi ở đây giải thích lung tung với ta làm gì?
Tuy nhiên, ngay trước mặt nhiều người như vậy, nàng ta cũng không tiện nói gì, chỉ đành làm như không nghe thấy.
Cuối cùng, những người của Côn Linh sơn trên sân khấu đều dồn ánh mắt nhìn chằm chằm vào Vạn Lý Thu, bởi vì trong số này, bối phận của lão là lớn nhất, địa vị cũng cao nhất, mọi quyết định đều phải xem sắc mặt lão mà làm việc.
Vạn Lý Thu vẻ mặt nghiêm túc, cuối cùng gật gật đầu.
Vì vậy, tấm thẻ trống lại rơi vào tay Dữu Khánh, Vũ Thiên cũng công khai tuyên bố trước mặt mọi người: “Trương Chi Thần, thẻ trống!”
Dữu Khánh nắm lấy thẻ bài rồi lập tức rời đi. Hắn xoay người trở lại trong đám thí sinh dự thi, mặc kệ những ánh mắt không ngừng quan sát mình ở bên cạnh, dù không muốn cũng phải quen.
Quy trình rút thăm công khai tiếp tục được thực hiện, nhưng bầu không khí rõ ràng đã thay đổi, ít nhất, những người trên khán đài vẫn vậy, còn đang thảo luận bàn tán về việc ba lần liên tục trúng thẻ trống.
Những người trên khán đài lần lượt ngồi xuống, chỉ còn mình Hướng Lan Huyên khoác áo choàng đen vẫn đứng đó thật lâu không động đậy.
Kết quả vừa như nằm trong dự tính của nàng, và cũng không nằm trong dự tính của nàng.
Nằm trong dự tính chính là, sau khi xuất hiện ba lần trúng thẻ trống liên tục, quả nhiên không còn ai tiếp tục nghi vấn có người gian lận.
Không nằm trong dự tính chính là, vốn chuyện trúng liên tục ba lần mà nàng cho rằng không có khả năng xảy ra, đã xảy ra.
Nàng ta cũng không biết liệu tình huống như vậy có phải do nàng gây ra hay không.
Sau khi vòng rút thăm thứ ba kết thúc, có người vui mừng có người lo lắng, tình huống mà mọi người muốn nhìn thấy nhất vẫn chưa xuất hiện.
Thi đấu đến thời điểm này, hầu hết các thí sinh dự thi ở khu Đinh Dần cơ bản đều đã bộc lộ ra thực lực của mình, chỉ trừ Dữu Khánh, người ba lần liên tiếp rút trúng thẻ trống, vẫn còn chưa ra tay, và cả Bách Lý Tâm, người vừa ra sân đã chịu thua.
Đã nhận thua thì không còn được ra sân thi đấu, nên có thể bỏ qua.
Đối với Dữu Khánh, sau khi Kha Nhiên tiết lộ nội tình về Mục Ngạo Thiết, mọi người không còn quá quan tâm đến nữa, cho rằng những đệ tử bị Long Quang tông vứt bỏ này hẳn là có cách thức thi đấu tương tự nhau.
Nói chung, sau khi đã xem qua tình hình ra tay của mọi người, hầu hết đều công nhận rằng hai người mạnh nhất là Thiện Thiếu Đình và Hướng Chân. Về cơ bản, mọi người đều muốn nhìn xem hai người mạnh nhất quyết đấu với nhau.
Điều khán giả muốn xem chính là sự đặc sắc, người dự thi thì muốn thấy hai hổ đánh nhau ắt có một con bị thương, như vậy sẽ giảm đi được một đối thủ mạnh.
Đây có lẽ là một điểm không công bằng trong thể lệ thi đấu của Triêu Dương đại hội, cũng may mỗi một người dự thi muốn tiến đến cuối cùng đều cần phải đánh rất nhiều trận, dựa vào vận may thì chỉ có thể tiến xa được một đoạn đường mà thôi. Muốn dựa vào việc lẩn tránh cường giả để đi đến cuối cùng, cơ bản là chuyện không thể nào.
Thế nhưng hai người mà mọi người muốn thấy đụng độ nhau lại không rút trúng cùng số báo danh, và như vậy, tự nhiên là người khác rút trúng, những người bốc trúng họ liền rên rỉ không cam lòng.
Sau khi kết thúc buổi rút thăm, Dữu Khánh nhận được hàng loạt lời chúc mừng, có thật, có giả. Khi trở về nơi ở, hắn lại không thể tránh khỏi việc đối mặt với những lời cảm khái của mấy người Nam Trúc.
Đối với Dữu Khánh mà nói, chuyện trúng liên tục ba lần đã xảy ra rồi, cũng đã qua rồi, hiện tại, điều phải lo lắng nhất chính là về Mục Ngạo Thiết.
Đối thủ mà Mục Ngạo Thiết rút trúng là Ngô Dung Quý!
Mọi người đều đã thấy được mối quan hệ giữa Ngô Dung Quý và Tiêu Trường Đạo. Lúc trước Dữu Khánh đã cảnh cáo Tiêu Trường Đạo, đã hủy bỏ lời hứa “dừng đúng lúc”. Bây giờ hắn không tiện lại đi tìm Ngô Dung Quý mà nói chuyện “dừng đúng lúc”, những người như Thiện Thiếu Đình đã thể hiện thái độ rất rõ ràng.
Đến sẩm tối, Ngô Dung Quý và Tiêu Trường Đạo đến nhà ăn, ăn cơm một hồi rồi tìm cơ hội lẻn ra khu nhà bếp ở phía sau, gặp được Tần Phó Quân trong một căn phòng phía sau đó.
Nghe xong thông tin hai người cung cấp, giọng điệu Tần Phó Quân nghiêm trọng: “Ý của các ngươi là, khi sự việc xảy ra thì không ai nhìn thấy bọn họ?”
Tiêu Trường Đạo: “Trong căn nhà chúng ta ở có hai người chúng ta, bên Kha Nhiên có bốn người. Chúng ta đều đã hỏi thăm dò xét khắp nơi, chính là tình hình như vậy. Đêm đó, khi xảy ra động tĩnh, hầu như tất cả đều bị kinh động mà ra ngoài xem, nhưng kỳ quái chính là, Trương Chi Thần và Đậu Quan không có xuất hiện.”
Ngô Dung Quý tiếp lời: “Về điểm này, Triệu Khuynh trong nơi chúng ta ở nhớ rất rõ. Tên này dù nói là đến tham gia Triêu Dương đại hội, nhưng trên thực tế chính là đi theo hỗ trợ cho Thiện Thiếu Đình, chỉ cần vừa ra khỏi cửa liền sẽ luôn chú ý tình hình xung quanh để hỗ trợ Thiện Thiếu Đình, thực tế chính là để bảo vệ Thiện Thiếu Đình. Động tĩnh đêm hôm đó lớn như vậy, mọi người đều ra ngoài xem tình hình, hai người đó vậy mà vẫn có thể nhịn không lộ diện, lúc đó Triệu Khuynh cảm thấy đặc biệt quái lạ. Điểm này cũng đã được phía bên Kha Nhiên xác nhận.”
Tần Phó Quân cười lạnh nói: “Nói cách khác, khi sự việc xảy ra thì Trương Chi Thần và tên Đậu Quan đó quả thực rất có thể không ở trong phòng.”
Tiêu Trường Đạo xua tay nói: “Cũng không thể chắc chắn như vậy, mọi người đều không vào trong nhà bọn hắn, rốt cuộc có mặt hay không, e rằng chỉ có những người trong căn nhà đó mới rõ ràng. Chúng ta cũng chỉ có thể tra xét được như vậy, muốn tiếp tục tra xét sâu hơn thì chỉ có thể đối chất với họ.”
Ngô Dung Quý lại thử hỏi: “Tần chấp sự, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Tần Phó Quân không để ý tới vấn đề này, xoay người bỏ đi, đưa lưng về phía bọn họ ném xuống một câu: “Khi cần các ngươi làm thêm gì, sẽ thông báo cho các ngươi.”
Hai người Tiêu, Ngô nhìn theo không nói nên lời, phát hiện người này vẫn chưa buông tha, song lại không dám phản kháng…
Mặt trời chớm mọc phía chân trời, lại một ngày mới bắt đầu.
Trên khu vực sân thi đấu, cho dù là tuyển thủ thi đấu hay là người đến xem, tất cả đều lần lượt xuất hiện.
Dựa theo thể lệ thi đấu, vòng thi đấu thứ ba của khu Đinh Dần có mười một trận, vì thế vòng thi thứ ba chỉ diễn ra trong một ngày, trong ngày hôm nay sẽ kết thúc.
Đây là một vòng thi đấu cực kỳ quan trọng của khu Đinh Dần, sau vòng thi đấu này, trong mười hai người vượt qua sẽ có tám người may mắn không cần tham gia thi đấu vòng tiếp theo, trực tiếp vào thẳng danh sách top một trăm thí sinh dự thi của khu chữ Đinh.
Ra sân thi đấu đầu tiên trong vòng này chính là Thiện Thiếu Đình, đối thủ của y là đồng môn của y.
Rất không may mắn, cùng là đồng môn nhưng Triệu Khuynh và y lại rút trúng nhau.
Việc này cũng là chuyện bất khả kháng, tổng cộng chỉ còn lại hai mươi ba người rút thăm, trong căn nhà bọn họ ở đã có bốn người, xác suất bốn người này rút trúng nhau rất lớn.
Còn chưa ra sân thi đấu, hai người chỉ mới lên sân khấu xác minh thân phận thì Triệu Khuynh đã trực tiếp nhận thua.
Đối với việc này, không ít khán giả cảm thấy tiếc nuối. Những người có xem những trận thi đấu trước đó, chỉ cần có chút nhãn lực đều có thể nhận ra được, thực lực của Triệu Khuynh có thể xếp vào năm vị trí dẫn đầu trong số hai mươi ba người còn lại, kết quả cứ nhận thua như vậy rồi.
Nhưng với những người biết thân phận của gã và Thiện Thiếu Đình thì đây là chuyện tất nhiên.
Sự lựa chọn của hai người cũng không có ảnh hưởng đến việc thi đấu sau đó.
Trận thứ hai diễn ra, ngay từ đầu đã kịch liệt diễn ra, toàn lực tranh giành tấm vé vào vòng trong.
Dữu Khánh lẳng lặng nhìn xem, ánh mắt thỉnh thoảng liếc về phía Mục Ngạo Thiết.
Ngày hôm qua hắn lại khuyên Mục Ngạo Thiết từ bỏ trận đấu này, nhưng Mục Ngạo Thiết không đồng ý.
Từ bỏ có nghĩa là chịu thua Ngô Dung Quý. Cái gọi là sự “Ngông nghênh” của Mục Ngạo Thiết khiến cho Nam Trúc và Dữu Khánh có phần bực tức, nhưng cũng không làm gì được y.
Đến lúc này, Nam Trúc mới thực sự cảm nhận được tâm trạng của Dữu Khánh lúc trước khi bảo mình từ bỏ thi đấu.
Đến trận thi đấu thứ năm của vòng thứ ba, đến lượt Mục Ngạo Thiết và Ngô Dung Quý ra sân.
Đã có kinh nghiệm của Kha Nhiên, Ngô Dung Quý học theo, không lâu sau khi ra tay đã khiến Mục Ngạo Thiết luống cuống tay chân, năng lực phản kích yếu kém quả thực là điểm yếu của Mục Ngạo Thiết.
Kết quả không nằm ngoài dự đoán, trận đấu không quá kịch liệt, nhưng Mục Ngạo Thiết đã bị thua.
Y không muốn dễ dàng nhận thua nhưng bị Ngô Dung Quý kề kiếm vào cổ, có lòng mà lực bất tòng tâm.
Ngay trước mắt bao người, Mục Ngạo Thiết mang theo đầy tiếc nuối bị xử là kẻ thua cuộc.
Y cúi đầu yên lặng rời sân, trận thua này khiến y tỉnh táo lại. Nếu không phải năng lực phòng thủ của mình mạnh, có lẽ y đã bị loại ngay ở trận đấu đầu tiên của vòng một. Người dám đến đây báo danh tham gia Triêu Dương đại hội quả thực đều là cao thủ có thực lực nhất định.
Bất kể nói như thế nào, trận đấu xem như đã kết thúc trong êm đềm, Dữu Khánh và Nam Trúc thở phào một hơi nhẹ nhõm.
Nhưng đối với kết quả này, Tiêu Trường Đạo cảm thấy có chút cay đắng. Nếu như mình có thể sớm biết được phương pháp đối phó, vậy thì cũng sẽ không đánh trọng thương tên mập kia, gã cũng sẽ giống như Ngô Dung Quý vậy, kết thúc trong ôn hòa, không đáng đắc tội những người thuộc phe Đại tiễn sư.
Nhưng cuộc sống không có nếu như.
Sau khi đã kết thúc mười một trận thi đấu, kết quả cơ bản đều nằm trong dự liệu của mọi người, dù sao thì thực lực của người dự thi vẫn có thể nói rõ được vấn đề.
Vòng thi đấu thứ ba của khu Đinh Dần đến đây kết thúc, và vẫn như trước, có người vui mừng có người lo lắng…
Bên ngoài đại điện Tông môn Côn Linh sơn, Chưởng môn Triệu Đăng Tử cùng các trưởng lão đứng dưới ánh ráng chiều rực rỡ. Kết quả thi đấu tại các tiểu khu đã được đưa đến trong tay bọn họ. Nhiều trận thi đấu như vậy không tránh khỏi sẽ xảy ra một vài tình huống không mong muốn, cuối cùng đều sẽ phải đưa đến chỗ bọn họ để trao đổi và đưa ra quyết định cuối cùng.
Đương nhiên, tất nhiên không tránh khỏi việc bàn tán về chuyện ba lần trúng thẻ trống liên tục.
Chính vào lúc này, một trưởng lão chợt lên tiếng: “Đầu sỏ sự việc đến rồi.”
Mọi người theo đó mà nhìn tới, nhìn thấy một bóng người lướt trong không trung bay tới, rơi xuống trước mặt bọn họ, chính là Hướng Lan Huyên.
Triệu Đăng Tử cùng các trưởng lão đồng thời chắp tay hành lễ.
Hướng Lan Huyên vung tay áo lên, hơi gật đầu chào hỏi, sau đó liền trực tiếp vào thẳng vấn đề: “Vòng rút thăm vòng bốn ngày mai, tên Trương Chi Thần đó không cần rút thăm nữa, trực tiếp đưa cho hắn một số báo danh đi. Người nào rút trúng hắn, người đó liền thi đấu với hắn.”
Những lời này vừa được nói ra, sắc mặt những cao tầng của Côn Linh sơn đều thay đổi.
Triệu Đăng Tử trầm giọng nói: “Đại hành tẩu, việc này không ổn. Nếu đã là rút thăm, làm sao có thể trực tiếp lật số báo danh đưa cho ai đó?”
Hướng Lan Huyên nhắc nhở: “Vòng rút thăm thứ bốn, khu Đinh Dần có tám tấm thẻ may mắn, mười hai người, tám cái thẻ may mắn, xác suất hắn rút trúng quá lớn. Chẳng lẽ ngươi thật sự muốn thấy có người không đánh trận nào mà vẫn vượt qua vòng thi đấu tại tiểu khu sao? Vẫn nên giảm bớt khả năng tạo ra chủ đề bàn tán cho thiên hạ đi!”
Triệu Đăng Tử: “Hắn quả thực là vận may quá tốt. Đây cũng là chuyện không thể can thiệp.”
Hướng Lan Huyên trực tiếp lấy từ trong tay áo ra một phần văn thư do chính tay mình đại diện Đại Nghiệp ty viết, giao cho họ, nói: “Việc này cứ định như thế đi, có vấn đề gì, ta sẽ chịu trách nhiệm!”
Thể hiện rõ là đến đây trực tiếp hạ lệnh, cũng không buồn thương lượng với mọi người.
Triệu Đăng Tử cầm lấy nhìn xem, cuối cùng cười khổ, nói: “Nếu là như thế, vậy thì cứ thực hiện theo chỉ thị của Đại Nghiệp ty đi.”
Dứt lời, ông ta giao công văn lại cho mấy vị trưởng lão nhìn xem.
Tâm trạng của Hướng Lan Huyên dường như rất không tốt, nàng ta vung tay áo, xoay người bỏ đi.
Mấy người lại lần nữa tiễn biệt, nào ngờ Hướng Lan Huyên đột nhiên dừng lại, quay đầu, lạnh lùng hỏi: “Triệu Chưởng môn, các ngươi vẫn chưa chịu buông tha sao? Rốt cuộc muốn nhắm vào Trương Chi Thần để điều tra ra điều gì?”
Mấy người hơi giật mình, Triệu Đăng Tử không hiểu, hỏi: “Vì sao Đại hành tẩu nói như vậy, vẫn chưa có tra xét gì ư?”
Trong lòng có chút bất an, cho rằng đối phương đã biết được việc mình phái người đến Long Quang tông âm thầm điều tra sâu hơn. Trong lòng kinh hãi, sợ đụng chạm đến Đại Nghiệp ty.
Hướng Lan Huyên quay đầu, nghiêng nghiêng liếc nhìn: “Vạn Lý Thu ngầm lén quấy rối tại khu Đinh Dần, ngươi cho rằng ta không biết được sao?”
Triệu Đăng Tử trước tiên sững sờ, sau đó như bừng tỉnh, ý thức được không phải là về chuyện kia, ông ta nhanh chóng giải thích: “Vạn trưởng lão dẫn người đến khu Đinh Dần tọa trấn, là bởi vì lúc đó Trương Chi Thần liên tiếp rút trúng thẻ trống, lo lắng hắn gây chuyện, vì vậy phái đến giám sát, không có ý khác.”
Nghe nói như vậy, Hướng Lan Huyên hừ lạnh một tiếng, rồi chế giễu: “Xem ra ngươi thật sự coi ta là kẻ ngốc a. Các ngươi ở sau lưng đang làm chuyện gì, chính các ngươi biết rõ. Chuyện của Côn Linh sơn ta không muốn nhúng tay quá nhiều, nhưng ta phải nhắc nhở các ngươi, các ngươi muốn làm chuyện gì, tốt nhất hãy chờ đến khi Triêu Dương đại hội kết thúc.
Lần rút thăm này, những gì chúng ta đã làm đủ để cho thấy đang nhắm vào Trương Chi Thần. Tiếp tục bày đủ trò, gây ra quá nhiều chuyện, nếu thật sự xảy ra chuyện gì đó khiến ta không thể giải trình với cấp trên, ta đảm bảo trước khi ta gặp chuyện không may, cũng sẽ khiến các ngươi phải chịu không nổi trước. Hừ!”
Nàng ta lại hừ lạnh thêm một tiếng thật mạnh, sau đó hất mạnh tay áo, thân hình nhanh chóng lướt vào không trung, rời đi.
Mấy người nhìn theo đều biến đổi sắc mặt, tất cả đều tỏ vẻ khó coi. Lời của đối phương nói rất nặng nề, ngay cả chuyện khiến cho bọn họ chịu không nổi cũng đã nói ra.
Triệu Đăng Tử nhíu mày, quay đầu lại nhìn quanh hỏi: “Lời này của nàng ta là có ý gì? Tại khu Đinh Dần, chúng ta cũng đâu có làm chuyện gì sai trái?”
Một trưởng lão ở bên cạnh trầm ngâm nói: “Nàng ta nói về Vạn sư đệ, chẳng lẽ Vạn sư đệ đã làm ra chuyện gì ở nơi đó hay sao?”
Một trưởng lão khác vuốt râu nói: “Vạn sư đệ chưởng quản hình pháp, làm việc luôn cẩn trọng, chín chắn, chắc hẳn sẽ không làm chuyện gì xằng bậy chứ?”
Đoán tới đoán lui không được gì, Triệu Đăng Tử quay đầu lại quát lớn: “Mau phái người đến khu Đinh Dần, lập tức mời Vạn trưởng lão đến đây bàn bạc việc chính!”
Tuyệt tác này được truyen.free độc quyền chuyển ngữ, xin chớ phổ biến tùy tiện.