Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Bánh mì đâu rồi!!!Airi!! - Chương 3: Chapter 3: Ngày đầu nhập học(2)

Bước đi thẫn thờ,anh suy nghĩ về những tháng ngày ở quê.3 năm ở cái chỗ quái quỷ ấy làm anh cảm thấy làm côn đồ thật mệt mỏi làm sao.3 năm mệt mỏi trên đồng và bàn học làm anh bây giờ chỉ muốn khai giảng nhanh rồi ghép hai cái bàn để nằm như một cái giường. Việc giữ một khuôn mặt đáng sợ cũng làm cơ hàm anh cảm thấy không quen .Anh cần phải làm gì đó để gây dựng lại hình ảnh tàn bạo của mình,sẽ không có chuyện học hêt cấp 3 rồi lên đại học được.

“Mình cần tìm một con nhãi nào đó để bắt nạt,chắc chắn cái lũ trường điểm này sẽ run sợ trước thế lực mới này”

Lạc trong suy nghĩ,anh vô tình cảm thấy ngực mình đập cái ‘bụp’ vào một thứ gì đấy.Anh cảm thấy ấm và mềm lạ thường.Một tiếng ‘a’ nhẹ nhàng vang lên,kế đến là tiếng sách vở rơi lả tả,cùng với đó là 1 tiếng cạch của một vật cứng xuống dưới đất.Khi anh nhìn xuống ,thứ đầu tiên đập vào mắt anh là 1 cặp kính trắng .Cặp kính dày cộp đến phát sợ.Anh cầm lên đeo thử

“Á!”-Minato vội vã bỏ kính ra rồi dụi mắt.Cái kính ấy độ quá cao,chỉ đeo một giây thôi mà mắt anh cứ như bị say.Anh loạng choạng,lấy lại tầm nhìn,khi mắt anh dần trong lại thì anh thấy…một cô bé,đầu của cô ấy cúi gằm xuống,đầu gối khuỵ xuống để đi tìm kính.

“Xin lỗi cậu,tớ không để ý đường,Cậu có thấy kính của tớ đâu không?”-Con bé nói 1 cách vội vã,giọng run nhẹ vì không thấy kính.Dù sao thì với cái độ cận ấy thì không có kính trong một phút cũng là cực hình rồi.Xung quanh thì toàn là sách vở cô bé làm rơi.Anh nhìn vào túi xách cô ấy,đã lắm sách rồi mà vẫn còn cố cầm thêm vài quyển nữa chớ.

Minato nhìn xuống cảnh tượng đáng yêu pha chút thảm hại này,đôi mắt soi từng milimet của cô ấy.Mái tóc nâu óng mượt xoã xuống mặt đất,mái dày che gần như toàn bộ phần trán.Trong cô bé nhỏ nhắn,nhưng cũng không quá lùn,tầm 155 cm.Đôi tay nhỏ xinh vẫn đang cố với xung quanh với hy vọng sẽ tìm được chiếc kính thứ đang nằm trên tay anh.Minato trầm ngâm được một lúc,dường như nhận ra một điều gì đó.Rồi sau đó nhụ cười quỷ dị ấy lại xuất hiện.

“Cận,sách vở,con gái,quả là một sự kết hợp hoàn hảo cho việc bị bắt nạt”-Minato lẩm bẩm,khuôn miện vẫn giữ sự quỷ dị ấy.Nhẹ nhàng và chậm rãi,anh đưa kính vào tay cô gái trước mặt.Đầu cô ấy vẫn cúi xuống che hết cả mặt.Khi cảm nhận được chiếc kính trên tay,cô ấy vội vàng đeo lại,giọng run run.

“C..cảm ơn cậu,may quá cậu đã giúp tớ”

Cô ấy ngẩng đầu lên,muốn nhìn rõ gương mặt của người vừa giúp đỡ mình.Nhưng rồi chết đứng với cảnh tượng trước mắt.Một cậu con trai cao kều,cô chỉ đứng được đến ngực của anh.Cô ấy run rẩy khi nhìn thấy nụ cười quỷ dị của anh:Một nụ cười rộng đến mang tai,với hàm răng sắc nhọn như thể có khả năng làm cô chảy máu chỉ với việc nhìn.Chứng kiến một thứ đáng sợ như thế,một thứ nằm ngoài tầm hiểu biết của cô về loài người,như bước ra từ một cuốn truyện sát nhân,làm cô run rẩy,môi mấp máy.Nhưng nghĩ về việc đây là người đã giúp mình,khiến cô mọc ra một chút tự tin.Với bàn tay run rẩy,cô chậm rãi lượm nhặt từng cuốn sách làm rơi.Nhưng đến cuốn cuối cùng chưa kịp nhặt thì một bàn tay đã nhấc bống nó lên.

Minato cầm lấy cuốn sách,ngắm nghía nó một hồi rồi ánh mắt quay lại về phía cô bé trước ngực.Anh nhìn vào đôi mắt nâu nhạt to tròn ấy,cùng với cơ thể run rẩy trước áp lực từ ánh nhìn của anh,quả là một nạn nhân hoàn hảo.Anh ấy đưa cuốn sách cho cô bé.

Cô ấy bất ngờ trước hành động tử tế của người mà cô vừa cho là sát nhân phim kinh dị kia xong,run rẩy cầm lấy cuốn sách ấy.Nhưng cô ấy nhận ra,Minato giữ không cho cô ấy lấy nó.

“Mày tên gì?”-Minato hỏi,giọng trầm xuống,cứ như là hỏi cung cô bé.

“Dạ…dạ,em tên..”-Giọng cô bé run rẩy mạnh,không nghĩ rằng mình sẽ rơi vào tình cảnh này.Cô ấy không hiểu mục đích của anh,rõ là hành động tử tế,nhưng sao anh lại phải làm cho nó trở nên đáng sợ đến vậy?

“Thôi khỏi,tao lười gọi tên lắm,gọi mày là mọt được rồi”-Bắt đầu xuất hiện dấu hiệu không ổn.Cô bé càng lúc càng run rẩy,chân run rẩy,không nhúc nhích nổi.

“Mày lớp mấy?”

Cô bé rụt rè,miệng chẫm rãi phát âm từng chữ:

“Dạ,em..học lớp 1-3 ạ”

Minato bất ngờ:

“Ồ,cùng lớp à,vậy là mày cũng là nhãi ranh mới nhập học nhỉ?”-Minato cười khẩy,nhìn dáng vẻ run rẩy này chỉ khiến hắn càng thêm đắc ý .

“Kể từ giờ trở đi,mày sẽ làm chân sai vặt cho tao,cấm cãi!”-Minato tuyên bố.Dưới mái tóc xám ấy xuất hiện một tia đỏ đáng sợ.Minato buông cuốn sách,làm con bé mất thằng bằng một lát nhưng cũng may là vẫn không bị ngã.

Con bé run rẩy,chân sai vặt?Ngay ngày đầu khai giảng?Khuôn mặt vốn dĩ sợ hãi giờ đã chết lặng,đôi tay đang cầm sách vở cứ như sắp buông thõng.Cô ấy không ngờ số phận của mình lại sắp rơi vào tay con người này.Con người mà chỉ vừa cứu cô vài giây trước,giờ lại muốn biến cô thành nô lệ cho mình.

“V…vâng ạ”-Giọng cô bé lạnh dần,như mất dần sức sống,đôi mắt to tròn ấy bỗng nhắm dần.Minato còn nhìn thấy một vài giọt nước mắt rơi xuống từ khoé mắt.

“Tốt tốt,giờ thì đi cùng tao nào,mọt”-Giọng Minato lạnh lùng và thờ ơ.Chân tiếp tục di chuyển đến phía lớp.Đầu quay lại nhìn bóng hình nhỏ nhắn vẫn đang suy nghĩ vẩn vơ về chuyện cừa xảy ra.Làm anh khá là cáu.

“Nhanh nào mọt,khóc làm gì?Ở quê tao khóc là xấu,nín đi rồi đối đãi anh đây cho tốt vào”

Minato cười ,tiếp tục đi khi nhìn thấy con bé chậm rãi lẽo đẽo theo sau.Mặt con bé cúi gằm,tay nằm chặt lấy cuốn sách bự tổ chảng ở ngực,như thứ cuối cùng có thể bảo vệ cô trước những thứ sẽ xảy ra.

Vừa đi anh vừa nghĩ về hồi ở quê.Bọn cấp 3 hay đá bóng cùng anh cũng thường rất hay bắt nạt anh.Chúng nó cậy đá rát mà ngày nào cũng đá đội anh lên bờ xuống ruộng.Team anh thì toàn mấy em nhỏ loắt choắt chơi cùng,làm cho năm đầu ở quê của Minato rất chật vật.Mỗi khi thua thì anh lại phải xì tiền ra để mua nước cho cả đám đội bạn,bên anh thì chả ai có tiền,toàn phải để anh tự mua bằng tiền tiêu vặt ông cho.Và điều tệ nhất là nó diễn ra hàng tuần,làm cho anh càng càng ngày cay cú hơn.Giờ đây,nhìn con mọt đằng sau lưng này,anh cười thầm:

“Ta sẽ bắt nạt nó y như cách lũ cấp 3 đã làm với ta!Không khoan nhượng!”

Buổi khai giảng diễn ra khá đơn giản thậm chí có thể coi là nhàm chán.Minato cũng chả nhớ rõ chuyện gì đã xảy ra nữa.Bài diễn thuyết dài dòng từ phía hiệu trưởng,lời giưới thiệu từ đám năm ba hay đại diện năm nhất,tất cả cứ như trôi từ tai này rồi lọt ra tai khác vậy.Đầu anh thì cứ gật gà gật gù,mắt thì cố gắng mở chỉ để nhắm lại vì kiệt sức.Để rồi khi anh cuối cùng tỉnh dậy thì nhận ra mình đang ngồi ở một cái bàn học,xung quanh là một đám học sinh cũng đang ngồi nhưng một cách nghiêm trang.Ai nấy đều chăm chú nghe giáo viên chủ nhiệm giới thiệu về bản thân mình.

“Lớp 1-3 đây à?”-Minato thầm tự hỏi.

.Anh liền ngẩng lên nhìn giáo viên của mình đang nói trước bảng.Là một ông khọm già tầm khoảng dưới 60 tuổi.Tóc ông ta điểm một vài cọng bạc,trán hô,đang nói với học sinh với vẻ uy nghiêm thường thấy của một giáo viên:

"Chào các em, lần đầu gặp mặt! Tôi là Tanaka Taro, giáo viên chủ nhiệm lớp 1-3.Từ giờ trở đi tôi sẽ là giáo viên toán của các em.Rất mong được các em giúp đỡ!”

Bỏ qua ông thầy khô khan sang một bên,anh nhìn sang phía bên phải anh,đó là con bé mọt ấy,vẫn đang chăm chú nghe từng lời của thầy.Mặt cô bé vẫn chăm chú,đăm chiêu,dường như không nhận ra ánh mình của Minato.Phải đến khi anh quyết định vỗ nhẹ vào vai con nhóc thì cô mới giật mình mà quay sang phía anh.

“M..minato….cậu dậy rồi à?......”-Mọt nói với giọng rụt rè và nhỏ,không muốn phá vỡ sự yên tĩnh đang có trong căn phòng này.Cô ấy tránh nhìn vài mắt của Minato,sợ rằng bản thân mình có thể khiến anh nổi giận.

Minato cười khẩy rồi nhìn về phía xung quanh,không thể không kêu lên một tiếng “ồ”.Ai trông cũng gọn gàng,sạch sẽ,nhưng lạc trong số đó là những kẻ trông khá là cá tính,thách thức khuôn khổ. Từng người từng người một giới thiệu bản thân mình.Trông ai cũng tự tin và vui vẻ

“Yamada Renko!Tớ rất thích những thứ ngầu lòi ,mong mọi người giúp đỡ!!”

“Kirishima Kei!Tớ rất muốn được trở thành một phần của lớp này.Tớ thích học tập và đọc sách,mong mọi người giúp đỡ!”

“Sasaki Aoi, Shimizu Ayaka và Fujii Mitsuki!!Mong mọi người giúp đỡ!!”-ba cô gái đồng thanh cùng một lúc,làm cả lớp cười ồ.

“Sakuragi Hitoki!Tớ rất thích làm bạn với mọi người,mong chúng ta có thể giúp đỡ nhau!”

Dần dần,ai cũng nêu tên,giới thiệu về bản thân mình.Cho đến lượt của mọt,cô bé rụt rè đứng dậy,lo sợ trước ánh mắt của mọi người đổ dồn về phía mình.Đối với cô ấy,nó ngột ngạt một cách kì lạ,nhưng không ai có thể hiểu cho điều đó.

“Vậy em giới thiệu về mình đi?”-Thầy nói một cách điềm tĩnh,dường như không nhìn ra sự lo lắng của cô bé ấy.Cô ấy bị kẹt vào thế bí,miệng cố mấp máy nhưng không thể tọt ra nổi một câu.Ba cô gái ngồi bàn cuối thì cười khúc khích trước cảnh tượng này,làm cô bé càng sợ hãi hơn.

“Nó là mọt,thế thôi,ngồi xuống đi nhóc”-Một giọng thờ ơ đột nhiên vang lên,mọi người liền nhìn về phía nguồn âm thanh ấy,chính là Minato.Ông thầy Tanaka thì giọng nghiêm nghị,nhắc nhở:

“Em không được phép nói leo như thế,hãy để cô bé ấy giới thiệu”

“Ừa,nhưng tôi vừa giới thiệu hộ rồi đấy.Mọt,nhỏ nhỏ xinh xinh,thế thôi”-Minato ngả người ra sau,cô bé mọt sách thì mặt đỏ bừng vì câu nói ấy,nhưng cũng hiểu ý mà vội vã ngồi xuống.

“E,Em!Em kia,em tên gì?”-Ông thầy nổi nóng,suýt nữa thì đánh mất đi dáng vẻ uy nghiêm của mình.Minato đứng dậy từ từ,chỉnh cổ áo của mình như một thói quen hồi ở quê,rồi dõng dạc tuyên bố:

“Minato Kagakuri,em rất thích bóng đá và đánh nhau,và chắc chắn em sẽ khiến ai cũng phải nhớ điều đó!!”-Minato cười nhe nang,tay móc má để lộ hàm răng sắc nhọn ngay trước mặt ông thầy,tạo nên một trận hỗn loạn ngay lớp.Có người thì bất ngờ và e ngại,có người chỉ bật cười với màn thể hiện này.Còn đối với mọt,cô run nhẹ,lẩm bẩm với bản thân mình:

“Từ giờ mình sẽ..bị bắt nạt bởi cậu ta sao?”-Cô bé càng nghĩ càng sợ,vội vàng lấy sách che mặt mình,không mảy mai để ý đến ánh mắt của người khác hướng về phía cô.Trong lòng cô tràn đầy sợ hãi,nhưng cũng có một chút thấy…ngầu.

Ông thầy thì vô cùng tức giận với gã học sinh trước mặt ông này.Từ trước đến nay,hư đến mấy ông cũng đều có thể uốn nắn cả,nhưng nhìn gã trai trước mắt,đứng lên nói hộ cho một cô học sinh ngoan hiền với giọng điệu mỉa mai xen lẫn thờ ơ.Đứng lên giới thiệu chỉ để doạ học sinh bằng cách khoe răng,làm ông cảm thấy rằng,đây chính là kẻ khó nhằn nhất mà ông từng đối phó.Với một tiếng “ực” nhẹ,ông lấy lại cảm xúc,giữ biểu cảm một cách hoàn hảo dựa trên kinh nghiệm lâu năm trong nghề:

“Mời anh ngồi xuống.Vậy chúng ta đều biết về nhau rồi.Tôi mong ta sẽ có thể hiểu nhau hơn để cùng nhau học tập trong ba năm cấp ba”-Ông thầy nói với giọng điềm tĩnh.Không ai biết rằng tay ông sau gáy đang bóp nát một viên phấn vì quá giận dữ.Minato cười khẩy,vui vẻ vì đã chọc tức được ông thầy.

“Cà mày nữa đấy mọt,đừng nghĩ là mày không có phần,chỉ là nó đến muộn hơn thôi”-Anh nói với giọng điệu cau có,làm cô bé run nhẹ,rồi cuối cùng cúi gằm mặt xuống bàn,vờ như là mình vẫn ổn.

Trưa đến,Minato lôi hộp cơm trưa của mình ra.Anh cảm thấy có gì đó không ổn.

“Quái lạ?sao lại có vết bút màu ở đây?”

Anh nhìn vào mấy nét vẽ nguệch ngoạc ở bên ngoài hộp cơm,một suy nghĩ tồi tệ loé lên trong đầu anh.Anh nhanh chóng mở hộp cơm trưa nhưng phát hiện ra nó được thắt nút quá chặt,tận năm lần thắt,rõ ràng là cố tình.Phải đến khi anh bắt đầu dùng răng để xé tấm vải ra,tay bật tung hộp cơm ấy thì mới ngỡ ngàng vì bên trong là…..một cái bánh mì.

“Hinami chết tiệt!!!”

Quay lại về sáng nay,khi mẹ của Minato đang làm cơm hộp cho cả nhà thì tự nhiên Hinami xuất hiện.

“Mẹ ơi,để con làm cơm trưa cho anh hai nha”-Con bé nói với vẻ cầu xin,miệng nở một nụ cười nhí nhảnh,đôi mắt to tròn long lanh như một chú cún con tội nghiệp.Người mẹ thấy thế cũng ngủi lòng,sau khi bà làm xong cho Hinami và ông bố thì liền ra ngoài để cô bé làm phần việc của mình,không biết rằng đằng sau đó là một âm mưu đen tối của cô.Hinami lấy tạm cái bánh mì và một hộp sữa đặc nhỏ rồi cho vào trong hộp cơm.Sau đó còn cố tình thắt nút chặt hộp cơm trưa.

“Hà hà,coi như đây là món quà nhỏ cho anh trai nhân ngày đầu quay lại nhà.Em vẫn sẽ là bà tướng ở cái nhà này,anh hai không có cửa đâu!!”-Cô bé thầm nghĩ.

Trở về hiện tại,Minato tay phải cầm bánh mì,tay trái thì cầm hộp sữa đặc,rằng thì nghiến chặt.

“Không lẽ sang thành phố rồi vẫn phải ăn bánh mì?”-Anh gầm gừ,trong lòng tràn đầy phẫn nộ.Rời với một động tác cộc cằn,anh cắn một miếng bánh mì to,xé hộp sữa đặc rồi dốc hết vào miệng.

“Ít ra con bé vẫn còn biết đưa sốt chấm,không như ông!”-Minato nói trong khi miệng vẫn đầy bánh mì.Tiếng “khụ khụ” phát ra liên tục khi anh không thể chịu nổi cái bánh mì khô khốc này.

“Mọt!”-Minato nói với giọng ra lệnh cho cô bé ngồi cạnh,người vẫn đang lục lọi cặp sách như thể đang cố tìm gì đấy.Khi nghe thấy tiếng anh thì cô giật bắn lên,đôi mắt nhanh chóng đảo sang chỗ anh.

“Cậu muốn gì à?”-Cô bé nói nhỏ,trông có vẻ mệt.Nhưng trước khi cô bé kịp hiểu chuyện gì,Minato ném một tờ 500 yên về phía cô,tờ tiền bay nhẹ nhàng,tiếp đất xuống cái đầu nhỏ đang run rẩy của cô bé.

“Cầm cái này và đi mua cho tao một hộp sữa!Và cả một cái sandwich nữa,tao không thể sống nổi với chỉ một cái bánh mì!”-Minato ra lệnh,giọng đanh thép pha cùng cau có.Cô bé run rẩy,vội cầm tờ 500 yên rồi rụt rè chạy mất hút.

Khi đi đến máy bán hàng tự động,chậm rãi chọn đồ ăn và uống.Cô bỗng dưng cảm thấy việc này thật quen thuộc.Làm chân sai vặt,bị bắt nạt,mọi thứ đều đang lặp lại y hệt.Cô nhớ về hồi cấp hai,khi mà cô bị bạn bè trong lớp bắt nạt,bọn con gái nếu không phải là giật tóc với tát cô ấy thì cũng là buông lời lăng mạ.Mỗi buổi trưa những kẻ bắt nạt ấy bắt cô mua đồ ăn,nếu đồ cô mua không vừa ý bọn chúng thì những kẻ đó sẽ đánh cô thậm tệ hơn.Nghĩ lại về việc đấy,tim cô co thắt lại,cảm thấy khó thở,nhưng tiếng bánh mì và sữa rơi xuống khay bán hàng làm cô tỉnh lại.Cô nghĩ về Minato,đến bây giờ anh ta vẫn chưa động chạm gì cô ấy,thậm chí còn sử dụng tiền túi của mình để bảo cô mua thay vì bắt cô tự trả.Nhưng những suy nghĩ vu vơ ấy vụt tắt khi cô nghĩ lại về khuôn mặt đánh sợ của Minato,Cô bé vội vã lắc đầu để tính táo lại rồi nhanh chóng quay về lớp.

“Có lẽ bây giờ cậu ta nghĩ vẫn chưa phải lúc để đánh mình,mình vẫn nên…cẩn thận”-Cô bé nghĩ thầm.

Đi về lớp cùng với sữa và sandwich như Minato đã nói,cô gái bé nhỏ ấy rụt rè đưa tay về phía anh.Anh cũng nhanh chóng giật phăng hộp sữa,vội vã tu ừng ực.Tiếng sữa “ọc ọc ọc ọc” cứ thế chảy ra.Minato uống sữa một cách tự nhiên,trái ngược hoàn toàn với không khí ngột ngạt và gượng gạo lúc này.

“Phù,cứ tưởng là chết nghẹn rồi chứ,Hinami nó còn không thèm nghĩ đến trường hợp này”

Minato để hộp sữa sang một bên,lấy cái bánh sandwich trong tay cô bé để chuẩn bị ăn tiếp.Nhưng khi anh chuẩn bị cho vào miệng,một tiếng réo vang lên.Khi Minato nhìn lên thì thấy tiếng đó là từ mọt sách.Cô bé đỏ mặt,tay che lấy má của mình,không muốn để lộ vết hồng trên má của mình.

“Bento của mày đây nhóc?”

“Tớ hôm nay lỡ quên mang mất rồi”-Cô bé thú nhận,mặt cũng trầm xuống một chút.Minato nhớ lại hồi nãy khi con bé vội vã lục cặp sách,chắc chẳn là phát hiện ra mình quên mang đồ ăn đến trường.Cô bé lặng lẽ ngồi lại bàn học,âm thầm chịu đựng cơn đói âm ỉ.Cô lén nhìn vào chiếc bánh sandwich của Minato nhưng rồi cùng vội vã quay đầu lại.Một kẻ bắt nạt chia sẽ đồ ăn cho cô,quả là một ý tưởng lố bịch đến nực cười.Cô tự nhủ bản thân phải chịu đựng.Cô vẫn giữ vẻ mặt buồn bã ấy,vừa thảm thương nhưng cũng đáng yêu đến lạ

“Mọt,tao không muốn phải khiêng mày váo phòng y tế đâu”

Minato càu nhàu,đưa cho cô bé hộp cơm trưa với nửa chiếc bánh mì kẹp bên trong.Cô bé chết lặng,miêng nhỏ của cô há nhẹ trong sự bất ngờ.Minato thấy sự bất ngờ ấy thì tỏ ra khó chịu.

“Đừng nghĩ tao quan tâm đến mày,chỉ đơn giản là ở quê tao thì chân sai vặt cũng phải ăn để có sức thôi.Mày không thể đi sau tao với cái bụng rỗng được hiểu không?Cứ ăn đi nhóc”

Minato quay lại với cái bánh mì chấm sữa của mình.Cô bé thì từ từ cầm nửa cái bánh sandwich,khuôn miệng run run khi chiếc bánh mì dần dần đến gần miệng cô.Rồi với một miếng cắn nhỏ,khuôn mặt của cô bé thay đổi rõ rệt,tuy vẫn tỏ ra rầu rĩ nhưng hơi thở đã trở nên nhẹ nhõm hơn,miệng cô vô thức phát ra một tiếng “ừm” thoả mãn.Sau tiếng cắn thì là tiếng nhai nhẹ nhàng và chậm rãi,cô đang thưởng thức miếng bánh sannwich ấy.Minato nhìn vào thì cười móc mỉa,ánh mắt nhìn về cái bánh sandwich bị mất một phía nhỏ

“Ăn cái bánh rẻ tiền này thôi mà cứ như quý tộc ấy nhỉ?”-Anh nói trêu,làm cô bé đỏ mặt ngượng ngùng.Nhìn con bé ăn như thế,làm anh thấy cái bánh mì trên tay anh ăn cũng ngon hơn.Anh ngoạm nốt cái bánh mì,nuốt trôi nó rồi tu nốt hộp sữa.Cuối cùng hết thúc bữa trưa với một tiếng thở dài hạnh phúc.

“Phù,coi như là no.”

Anh đưa hết vỏ ni-lông cho con bé ,ra lệnh nhanh và gọn gàng:

“Nhớ vứt rác ,mọt.Tao phải đi ra ngoài chút”-Anh nói với vẻ thờ ơ,nghĩ lại về kỉ niệm bị ông ngoại cho đi dọn rác ở khắp khu đường ở quê vì lỡ ném vỏ đồ ăn vào cánh đồng.Sau sự việc đó thì anh cũng không dám vứt rác bừa bãi nữa,cho dù hiện tại anh không còn ở với ông.

Minato đi ra ngoài,cô bé mới dần nhìn lại cái bánh sandwich trên tay.Càng ngày càng cảm thấy kì lạ với con người này.

“Sao mình cứ cảm thấy,cậu ấy…ngoan lạ thường.Cậu ấy ra lệnh người khác,nhưng dường như cậu ta lại có một giới hạn đạo đức riêng.Nó khác rất nhiều so với những người mà mình từng gặp”

Airi trầm tư suy nghĩ,lặng lẽ ăn nốt miếng sandwich còn lại rồi cũng đi vứt rác cho Minato.Cô ấy không biết rằng,mình đã lọt vào tầm ngắm của một vài người.Và chắn chắn họ đều không có ý tốt phía sau ánh nhìn đó.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free