Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Cường Giả Điên Khùng - Chương 12: Mao Bất Tuyệt

Khi Diệp Phi rời khỏi phòng, trời đã đầu giờ chiều. Bụng hắn tự nhiên cảm thấy hơi đói, định bụng tìm gì đó lót dạ thì bỗng dưng có người vỗ vai. Chưa kịp quay lại nhìn, hắn đã nghe thấy tiếng cười hồ hởi: - Người anh em, anh là Diệp Phi đúng không?

Không ngờ, Diệp Phi lại gặp tên mập đeo kính. Chắc gã cũng vừa phỏng vấn xong nên mới có mặt ở đây.

- Đúng vậy!

Diệp Phi gật đầu. Biết tính cách của đối phương, hắn không muốn tiếp xúc nhiều nên chỉ hờ hững hỏi: - Có chuyện gì không?

- À, ra là anh Diệp!

Tên mập thản nhiên "À" một tiếng, dường như chẳng hề bận tâm đến thái độ lạnh nhạt của Diệp Phi, vẫn hào hứng nói: - Xin tự giới thiệu, tôi tên là Mao Bất Tuyệt, rất hân hạnh được quen biết anh!

Vừa dứt lời, gã đã chủ động đưa tay bắt lấy Diệp Phi.

- Mao Bất Tuyệt...

Diệp Phi lẩm bẩm trong miệng, không nhịn được hỏi: - Cậu là Mao Bất Tuyệt, đừng nói tên anh cậu là Mao Bất Thao đấy.

Ngờ đâu, Mao Bất Tuyệt vừa nghe xong liền vỗ tay đét một cái đầy tán thưởng: - Anh Diệp quả nhiên thần cơ diệu toán, liệu sự như thần, không những vậy anh còn có con mắt tinh tế, trí thông minh tuyệt hảo, mới nghe qua đã nhìn thấu tường tận. Trời ơi! Sao anh Diệp có thể đoán trúng phóc thế! Anh trai tôi đúng như anh dự liệu, họ Mao tên Bất Thao, năm nay hai mươi sáu tuổi. Chẳng giấu gì anh Diệp, anh trai tôi vừa mới lấy vợ chưa lâu, còn về chị dâu tôi thì thật ra rất đẹp, nhưng chỉ đẹp khi trang điểm thôi...

- Thôi đủ rồi!

Diệp Phi vội cắt ngang, "Mẹ kiếp, tôi chỉ hỏi một câu thôi, có cần thiết phải lôi hết gia phả nhà cậu ra, đến chuyện phòng the của anh chị cũng kể thế sao?" - Không lẽ đại ca cậu cũng kiệm lời giống như cậu?

Quả nhiên, người sao thì tên vậy. Anh là Bất Thao, em là Bất Tuyệt, hai người gộp lại thành "thao thao bất tuyệt" – thử tưởng tượng hai anh em nhà này mà đứng cạnh nhau thì không biết sẽ ồn ào đến cỡ nào, nghĩ thôi đã thấy đau đầu rồi.

Bỗng nhiên, sắc mặt tên mập trầm hẳn xuống: - Anh Diệp, có thể tin được không? Thật không ngờ một nhân vật "thần tiên" như anh mà cũng có lúc đoán sai. Kỳ thực, anh trai tôi là một người... Câm.

Diệp Phi: ??? Hắn muốn xỉu ngang.

Mao Bất Tuyệt lau nước mắt, rồi gào lên: - Hắn thật là người số khổ mà. Tại sao ông trời lại đối xử với anh trai tôi bất công đến thế... Tại sao chứ...

- Thôi đủ rồi, đủ rồi...

Diệp Phi nghe mà nhức cả óc. Hắn đâu phải thánh nhân, đâu có rảnh mà ngồi nghe tên mập này lảm nhảm, trút hết tâm sự chứ. Nghe gã luyên thuyên có khi đến tượng đá cũng phải phát điên. Hắn bèn đi thẳng vào vấn đề: - Nói đi, cậu tìm tôi rốt cuộc là có việc gì?

Nghe thế, Mao Bất Tuyệt cười khà khà: - Anh Diệp, thật chẳng dám giấu, tôi đúng là có chuyện cần nhờ.

Tên mập vốn định trình bày, nhưng thấy vẻ mặt Diệp Phi lộ rõ vẻ mất kiên nhẫn. Gã hơi chột dạ, đành cắn răng nói: - Anh Diệp, kỹ năng phóng bút của anh thật lợi hại, cứ như mũi tên xuyên mưa, lướt trong không khí, chuẩn xác đến từng milimet. Bất Tuyệt vừa nhìn thấy đã đem lòng yêu thích, không biết anh Diệp có thể bớt chút thời gian chỉ giáo tôi vài đường được không?

Mẹ kiếp, làm ông đây còn tưởng chuyện gì to tát, hóa ra là muốn học lỏm xảo nghệ của lão tử. Đừng có mơ!

- Tất nhiên là không!

Diệp Phi nhếch mép, không chút do dự cự tuyệt lời đề nghị của tên mập. Đùa sao? Đừng nhìn chỉ là một chiêu thức nhỏ, trên thực tế đó chính là kết tinh công phu mấy mươi năm của lão tử, sao có thể tùy tiện truyền dạy cho người ngoài? Tên mập này muốn Diệp Phi dạy gã phóng bút, thà nói là dạy gã võ công còn hơn. Huống hồ, Diệp Phi với gã chẳng quen biết gì nhau, tên mập này vốn cũng chẳng phải đệ tử Nam Sơn tông, hắn đâu có nghĩa vụ gì phải chỉ dạy.

- Anh Diệp chớ vội từ chối.

Mao Bất Tuyệt không vì bị từ chối mà nản lòng, vẫn ra sức khuyên nhủ: - Mặc dù chỉ là một động tác nhỏ, nhưng trong thời gian anh Diệp truyền thụ, anh chính là giáo viên của tôi, tôi sẽ gọi anh là Diệp lão sư. Diệp lão sư, anh yên tâm, thù lao của anh, tôi sẽ trả đầy đủ, đảm bảo anh tuyệt đối không thiệt thòi...

- Không được!

Tên mập hết lời van nài, nhưng Diệp Phi chỉ đáp lại vẻn vẹn hai chữ. Nói thật, nếu không phải tên này lúc trước tán dương công phu của Diệp Phi thì khẳng định, chỉ với mấy lời vừa phun ra thôi, gã đã bị đánh cho thành "gấu trúc" rồi. "Động tác nhỏ"? Nếu trong miệng Diệp Phi thì hợp lý, nhưng nếu là từ miệng tên mập, cái "động tác nhỏ" mà gã nghĩ thì thực tế cũng đủ để lấy mạng gã rồi.

Diệp Phi không có nhiều thời gian dây dưa với gã mập, bèn dứt khoát rời đi.

Mao Bất Tuyệt tự nhiên gào lên: - Sao anh có thể phũ phàng đến thế được? Anh có biết mình làm vậy chính là nhẫn tâm bóp nát trái tim một con người chính trực cần mẫn ham học hỏi không? Anh quay lại đây cho tôi... Anh không thể đối xử với tôi như thế được... Anh không nhận đúng không? Anh mà không nhận... Tôi sẽ... Tôi sẽ...

Đột nhiên cả người Mao Bất Tuyệt khụy xuống: - Anh không nhận... Tôi sẽ quỳ ở đây đến sáng mai... À không, đến bao giờ anh đồng ý mới thôi!

- Vậy thì cứ tự nhiên. Bye bye!

Đùa sao? Ông đây xưa nay không thích bị người khác cưỡng ép. Tên mập chết bầm này, ngươi muốn thì cứ quỳ ở đó đi, không chừng sáng mai lão tử lại đổi ý cũng nên.

- Anh Diệp... Diệp lão sư, đợi tôi với!

Mao Bất Tuyệt đâu phải kẻ ngốc, hắn thừa hiểu mình với Diệp lão sư mới gặp nhau lần đầu, người ta không đồng ý truyền thụ xảo nghệ cũng là điều đương nhiên. Đầu tiên, có lẽ phải tạo thiện cảm trước, rồi sau đó mới từ từ thuyết phục, tin rằng một khi Diệp lão sư nhận ra sự chân thành của mình, hắn sẽ tự nhiên chấp nhận lời thỉnh cầu.

Trên đường đi, Mao Bất Tuyệt vẫn một mực bám theo. Chỉ là tên mập này dường như cũng biết điều hơn trước, không còn lảm nhảm nữa mà chỉ thỉnh thoảng hỏi han xã giao vài câu, bộ dạng lúng túng khiến Diệp Phi tức cười. Hắn cũng mặc kệ gã mập, bụng nghĩ: chỉ cần ngươi không cản trở ta, ta sẽ không quản ngươi, nếu ngươi mà không biết điều thì đừng trách ta ra tay ác độc.

Đi một hồi, một giọng nói quen thuộc vọng đến: - A Ngốc... A Ngốc...

Cách đó không xa, có hai nữ sinh xuất hiện. Một người tóc ngang vai, làn da trắng, gương mặt khả ái. Nữ sinh bên cạnh cũng không kém cạnh, má ửng hồng, lông mi cong vút, tóc thắt bím, điển hình của một cô gái cá tính.

Trông thấy hai nữ sinh nọ, Diệp Phi khẽ liếc qua cô gái thứ hai, rồi vẫy tay với hai cô: - Tư Tư, anh ở đây!

Cô nữ sinh có gương mặt khả ái đó chính là Diệp Tư. Cô nàng lại gần, trên tay vẫn cầm cặp sách, hiển nhiên là vừa tan học.

Diệp Tư khẽ gật đầu "ân" một tiếng, ánh mắt hiện ra vẻ mong chờ: - A Ngốc, kết quả thế nào rồi?

Kết quả ở đây đương nhiên là kết quả phỏng vấn rồi. Việc này chính do một tay Diệp Tư thúc đẩy, tự nhiên trong lòng không tránh khỏi chờ mong.

- Rất tốt!

Diệp Phi suy nghĩ giây lát rồi tùy ý gật đầu. Tấm lòng lương thiện của cô bé thật sự khiến hắn có chút cảm động. Hắn còn chưa nói hết câu thì Mao Bất Tuyệt ở bên cạnh đã phấn khích xen vào: - Anh Diệp, Diệp lão sư... Đây là "bà xã" của anh à? Không tệ! Trông hai người rất đẹp đôi. Bao giờ cưới nhớ báo tôi đến uống rượu mừng.

- Không phải như vậy!

Tự dưng thấy một người lạ, đã vậy còn hiểu lầm cô với A Ngốc, Diệp Tư ngượng đỏ mặt, vội quay sang Diệp Phi hờn dỗi: - A Ngốc, đây là ai vậy?

Diệp Phi vỗ đầu tên mập một cái: - Đừng quan tâm đến hắn, hắn chỉ là một tên nhiều chuyện.

Tên mập vội né đòn, đoạn hướng về Diệp Tư cười khà khà, lễ phép thưa: - Mao Bất Tuyệt, tiểu đệ của anh Diệp xin ra mắt chị dâu.

Tiểu đệ? Diệp Tư nhất thời tròn mắt, cũng quên luôn chuyện mình bị tên mập hiểu lầm. A Ngốc có tiểu đệ từ khi nào? Chẳng lẽ... Diệp Tư bỗng nghĩ đến quãng thời gian Diệp Phi sống trong trại, đồng thời âm thầm đánh giá tên mập một lượt. Thấy hắn ăn nói luyên thuyên cợt nhả, không lẽ người này cũng giống A Ngốc, mới xuất viện không lâu chăng? Cũng có khả năng lắm chứ, nếu không sao trông hai người thân thiết đến thế.

Suy nghĩ trong lòng Diệp Tư tuyệt nhiên chẳng ai biết. Nếu Diệp Phi mà biết, ắt hẳn đã nhảy dựng lên mà than trời trách đất: "Em gái à, anh thật sự bị oan." Mao Bất Tuyệt cứ như cái đuôi mặt dày bám theo hắn không ngừng, dọa dẫm cách mấy cũng không chịu rời. Cho Diệp Phi tiền hắn cũng không muốn kết bạn với cái máy phát thanh này.

Cô bạn nữ sinh thắt bím tóc lúc này cẩn thận đánh giá Diệp Phi một vòng, rồi lên tiếng: - Này chú, chú cũng là người theo đuổi Tư Tư à?

Chú?

Diệp Phi có xúc động muốn ngất. Hắn năm nay mới bao nhiêu tuổi, dù tâm hồn già dặn nhưng tính ra hắn cũng chỉ lớn hơn cô bé ba bốn tuổi. Cô bé này gọi hắn là chú, chẳng lẽ muốn hắn đoản thọ sao?

À chờ đã, nghe cô bé thắt bím tóc nói "cũng là", chẳng lẽ ngoài hắn ra, vẫn còn rất nhiều người theo đuổi Tư Tư sao? Cũng dễ hiểu thôi, Diệp Tư xinh xắn như vậy, xung quanh có rất nhiều thanh niên ngỏ lời tán tỉnh cũng là điều đương nhiên.

Chỉ là hắn chưa kịp giải thích, cô bé thắt bím tóc đã kéo Diệp Tư sang một bên, thỏ thẻ: - Tư Tư, cậu phải hết sức cẩn thận, mình thấy hai người này bộ dạng ngổ ngáo, ăn nói lang nhăng, rõ ràng không ph���i là hạng người lương thiện gì, không biết chừng là dân giang hồ cũng nên.

Diệp Phi nghe một lát thì lập tức hiểu ra: thì ra vì một câu "tiểu đệ" từ miệng Mao Bất Tuyệt mà hắn bị hiểu lầm thành dân xã hội. Bất giác, hắn nhìn xuống người mình một lượt, cười khổ: "Trông lão tử giống giang hồ lắm sao?"

Diệp Tư chỉ cười: - Không vậy đâu, A Ngốc rất hiền lành, hắn là người tốt sao có thể là giang hồ được.

Nói xong, cô liền giới thiệu cô bé với Diệp Phi: - Giới thiệu một chút, A Ngốc, đây là Tống San San, bạn cùng lớp với tôi.

Tống San San, cái tên này thật đẹp, chỉ là tính cách hình như hơi bướng bỉnh một chút.

Diệp Phi gật đầu nhìn Tống San San, thấy cô bé má đào, gương mặt như trăng rằm, Diệp Phi thầm khen: "Cô bé này chỉ vài năm nữa thôi cũng sẽ rất có tiềm năng."

Thấy người đàn ông đó cứ nhìn mình chằm chằm, Tống San San bĩu môi có vẻ không vui, song ngay sau đó đôi mắt cô bé bừng sáng, vẻ mặt hớn hở, còn chủ động bắt tay với Diệp Phi: - Chú tên là A Ngốc thật à? Hi hi, cái tên này thật thú vị!

Hai mắt Tống San San sáng lấp lánh, đã vậy còn nhiệt tình nắm lấy tay Diệp Phi không buông. Diệp Phi chưa kịp trả lời, câu tiếp theo của cô nàng khiến hắn nghe mà muốn ngã ngửa: - Chú à, chú là người xấu đúng không? Cháu thích những người như chú lắm, chú cho cháu gia nhập bang hội của chú nhé!

Mẹ kiếp, lão tử thật sự trông giống người xấu lắm sao? Lời này là ý gì đây? Em gái à, em có thích anh thì cũng không nên tỏ tình thế này chứ.

Diệp Phi ho khan vài cái, khẽ vỗ nhẹ mu bàn tay Tống San San để cô bé buông ra. Hóa ra cô bé vẫn cố chấp cho rằng hắn là dân xã hội thật.

- Em gái à, chắc em nhầm ở đâu rồi, anh thật sự là người tốt, là một công dân lương thiện.

Diệp Phi mặt dày nói, thật sự thì kiếp trước hắn còn xấu xa hơn giang hồ gấp vạn lần. Cho dù hắn có là giang hồ thật, hắn cũng không đồng ý, vì đơn giản đó chỉ là sự hào hứng nhất thời của một đứa trẻ, hắn cũng không muốn làm bảo mẫu cho Tống San San.

Quả nhiên Tống San San sắc mặt ỉu xìu, không phục nói: - Chú nói dối, chú rõ ràng là đại ca giang hồ, nếu không thì tên ngốc kia đâu lẽo đẽo đi theo chú, còn mở miệng ra là 'tiểu đệ' này nọ. Chú này, San San thật sự muốn trở thành một giang hồ. Tôi thấy trong phim, mấy đại ca một mình chỉ huy hàng trăm huynh đệ cầm súng tiêu diệt đối thủ, trông rất là oai phong lẫm liệt. San San cũng muốn sau này mình cũng sẽ làm đại tỷ.

Dứt lời, Tống San San đưa tay quẹt mũi, làm bộ dạng ngông nghênh khiến người ta không khỏi bật cười. Chỉ là chưa được bao lâu, cô bé đã quay sang làm nũng hắn: - Chú A Ngốc à, chú đồng ý thu nhận San San đi mà. San San hứa sẽ hoàn thành nhiệm vụ tổ chức giao phó.

Ngươi tưởng làm giang hồ mà dễ như trong phim sao? Để trở thành chị đại, không chừng trước đó đã phải chịu biết bao sỉ nhục, chấp nhận đủ thứ điều kiện khắc nghiệt rồi.

Đối với một cô gái cố chấp thì giải thích nhiều cũng vô ích. Diệp Phi rốt cuộc gật đầu: - Được thôi, nếu em muốn thì cứ việc.

- Chú nói thật chứ?

Tống San San mừng lắm, bỗng nhớ đến một điều lại hỏi: - Vậy chú, hay là phải gọi là đại ca, đại ca cho tôi làm chức gì trong hội?

Chức gì à? Diệp Phi chợt nhớ ra trong mấy tổ chức bang hội xã hội đen ở thế giới này thường chia thành nhiều cấp bậc, cụ thể ra sao thì hắn cũng không nắm rõ. Diệp Phi suy nghĩ một lát rồi đáp: - À, thực ra công việc cũng không có gì phức tạp cả, chủ yếu là ban ngày lúc dậy sớm thúc giục huynh đệ dọn dẹp nhà cửa, lau dọn chén đĩa; đến trưa thì cùng bọn họ vào bếp nấu ăn; buổi chiều rảnh rỗi thì kỳ lưng, à không, làm công tác vệ sinh cho đám tiểu đệ; buổi tối tâm trạng tốt có thể hát vài bài giải khuây... Đừng coi thường công việc giải trí này, nếu chúng huynh đệ vui vẻ, tinh thần phấn chấn, không biết chừng ngày mai đi đánh nhau sẽ đại thắng.

Hắn liền thuyết giảng một tràng, cứ như thể đang chỉ dạy đám tiểu đệ mới nhập hội vậy, khiến hai cô gái nghe mà chóng mặt ù tai. Nếu không phải biết rõ thân phận trước kia của Diệp Phi, Diệp Tư đã cho rằng hắn là đại ca giang hồ thật. Trong khi đó, Mao Bất Tuyệt cố nhịn cười, quả nhiên gã biết ngụ ý trong lời Diệp Phi.

- Chú à, làm đại tỷ là như vậy ư? Sao tôi nghe nó hơi hơi giống công việc của mấy người giúp việc, vú nuôi quá vậy.

Tống San San tròn mắt, rõ ràng những gì thực tế cô nghe khác xa so với trong phim ảnh.

Diệp Phi thản nhiên đáp: - Đương nhiên... à không phải... Vậy là em gái không biết rồi, trước khi trở thành đại tỷ, nhất định phải tìm hiểu, nói đúng hơn đó là hâm nóng tình cảm với các huynh đệ dưới trướng, khiến họ yêu mến, cam tâm tình nguyện phục tùng... Đấy người ta gọi là làm công tác tư tưởng, cũng tạm gọi là đại tỷ.

Làm công tác tư tưởng? Tống San San nghĩ đến đau đầu, khái niệm này rõ ràng chưa từng nghe bao giờ, chẳng lẽ làm xã hội đen khó hơn mình tưởng tượng.

Thấy cô nàng đăm chiêu suy nghĩ, Diệp Phi có phần tức cười. Hắn nhìn sang Mao Bất Tuyệt, tên mập từ lúc nào đã giơ ngón tay cái lên tỏ vẻ tán thưởng: "Diệp ca quả nhiên lợi hại, chỉ bằng mấy lời ngon ngọt đã thành công dụ dỗ cô bé ngây thơ này rồi!"

Chỉ là Tống San San tâm hồn mơ mộng thật đấy, nhưng tuyệt đối không ngốc nên rất nhanh liền hiểu ra ý tứ trong lời Diệp Phi. Mặt cô lập tức đỏ gay, lòng vừa thẹn vừa giận: - Anh... Anh dám trêu tôi!

Bé con này rốt cuộc cũng gọi đúng vai vế lão tử, không còn xưng hô tùy tiện nữa.

Đương nhiên, Diệp Phi sẽ không thừa nhận, hắn giả vờ như không biết gì, nói: - Đâu có, những lời anh nói đều rất chân thật. Để trở thành đại tỷ, bất kỳ ai cũng đều phải trải qua những công việc này, đại khái gọi là lấy chân tình đổi lấy lòng tin, cũng có thể nôm na hiểu là dùng nhan sắc đổi lấy uy quyền. Ngày xưa, trước kia anh làm đại ca cũng phải làm như vậy. Này, đừng hiểu lầm nha, anh không có chơi gay, nên nói thế nào nhỉ... Này, đừng nóng vội...

- Anh Diệp, Diệp lão sư... Anh mau chạy đi, để tôi ngăn cản kẻ địch! - Vô sỉ, hạ lưu...

Rốt cuộc Tống San San không nhịn được mà mắng. Từ trước đến giờ, cô đâu có ai trêu chọc mình như vậy. Bộ dạng cô bé lúc này như muốn ăn thua đủ với Diệp Phi, Diệp Tư phải khuyên nhủ mãi cô nàng mới chịu thôi. Tuy nhiên, ánh mắt vẫn trợn trừng ai oán nhìn Diệp Phi cứ như thể oán phụ lâu ngày không được gần chồng vậy.

Chợt lại thấy Tống San San kéo Diệp Tư sang một bên thì thầm to nhỏ: - Tư Tư, cậu cũng thấy rồi đấy! Anh ta rõ ràng không phải người tốt, thậm chí còn rất xấu xa. Cậu phải tuyệt đối cẩn thận, đừng tỏ ra quá thân cận với hắn. Cậu hiền quá không biết chừng bị anh ta ăn thịt lúc nào không hay.

Loạn rồi, loạn rồi, Diệp Phi thầm cười khổ. Cô gái họ Tống này biết rõ không làm gì được hắn bèn nghĩ kế ly gián hắn với Diệp Tư. Hừ, không biết lão tử có nên cho ả một bài học ra trò không nhỉ.

Diệp Tư khóc dở cười dở. Hai người này, một người là bạn thân, một người là họ hàng xa, vừa gặp nhau đã xảy ra bất hòa, cô đứng giữa cũng cảm thấy khó xử lắm chứ. Nhưng với bản tính của con gái, Diệp Tư liền quay sang trừng mắt với Diệp Phi một cái, khiến hắn chỉ còn biết lè lưỡi tỏ vẻ vô tội. Diệp Tư vỗ vỗ vai Tống San San, miễn cưỡng gật đầu: - Mình biết rồi, từ nay mình sẽ cẩn thận.

Nghe vậy, Tống San San mới vui lòng, còn nhìn sang Diệp Phi với vẻ đắc ý.

Thái độ thù địch của Tống San San, Diệp Phi đương nhiên sẽ không để bụng. Dù gì Tống San San vẫn chỉ đơn thuần là một thiếu nữ còn rất trẻ, hắn đâu nhỏ nhen đến mức chấp nhặt một thiếu nữ mới lớn.

Chợt nhớ đến cái bụng đói, Diệp Phi định rủ Diệp Tư cùng đi ăn. Chưa kịp mở lời, đã thấy Mao Bất Tuyệt xum xoe lại gần chủ động mời bọn họ đi ăn. Gã mập vốn dĩ cũng cảm thấy hơi đói bụng, một mặt cũng nhân dịp này để tạo thiện cảm lấy lòng Diệp Phi.

Truyện này được chuyển ngữ và thuộc quyền sở hữu độc quyền của truyen.free, rất mong nhận được sự ủng hộ từ quý độc giả.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free