(Đã dịch) Cường Giả Điên Khùng - Chương 13: Lão Diệp gặp nguy
Vì tiện đường, ba người ghé qua quán ăn của Phương thẩm. Trước đó, Tống San San nhận được điện thoại từ cha mình nên đã về trước. Khi đi, cô nàng không quên lườm nguýt, giơ nắm đấm nhỏ về phía Diệp Phi khiến hắn cười khổ. Xem ra, lại có thêm một mỹ nữ nữa thầm thương trộm nhớ lão tử rồi.
Quán ăn của Phương thẩm chỉ là một gian hàng dựng tạm bợ bằng vải bạt ngay gần đó. Bước vào, bên trong vắng hoe, không một bóng khách. Diệp Tư gọi mấy tiếng nhưng cũng không thấy bóng dáng Phương thẩm đâu. Xem ra Phương thẩm có việc đột xuất nên phải chạy ra ngoài. Chẳng rõ việc gì mà khiến bà ấy phải bỏ cả quán xá để đi như vậy. Vừa hay, Diệp Tư đến đây để làm thêm, vậy nên ba người tùy tiện chọn một góc ngồi, sau đó Diệp Tư liền vào bếp chuẩn bị đồ ăn.
Ít lâu sau, mùi thơm thịt nướng phả vào mũi. Diệp Tư mang ra một khay đầy ắp thịt dê nướng cùng một đĩa sủi cảo.
Tài nghệ nấu nướng của Diệp Tư, Diệp Phi đã sớm thưởng thức qua. Hắn phải công nhận cô nàng đích thị là mẫu người phụ nữ của gia đình trong tương lai, tay nghề quả không tồi. Bằng chứng là, thức ăn vừa được dọn ra, Mao Bất Tuyệt ở bên cạnh đã ăn một cách ngấu nghiến, vẫn không quên tán thưởng Diệp Tư. Chỉ có điều, tên mập này cứ mở miệng là "chị dâu, chị dâu" khiến Diệp Tư nghe mà đỏ mặt vì xấu hổ. Diệp Phi đã nhắc nhở gã mập rồi, nhưng được một lúc gã lại quen miệng mà gọi. Thôi thì Diệp Phi cũng đành mặc kệ, dù gì gọi một hai câu cũng không chết người.
Thế nhưng, ba người Diệp Phi ngồi còn chưa kịp nóng mông thì không lâu sau đã thấy bóng dáng Phương thẩm hớt ha hớt hải chạy vào. Trên người bà đầy mồ hôi, khuôn mặt hiện rõ vẻ hoảng hốt, tinh thần hoang mang. Thấy ba người đang ngồi ăn uống, Phương thẩm vội vã rảo bước đến, nói không ra hơi:
– Hai đứa, sao còn ngồi ngây ra đó! Mau theo ta ra ngoài...
– Có chuyện gì vậy Phương thẩm?
Diệp Phi, Diệp Tư gần như đồng thanh hỏi.
– Cha cháu...
– Cha cháu làm sao?
Diệp Tư giật nảy mình.
– Tư Tư, chớ kích động.
Diệp Phi ý thức được chuyện chẳng lành, nhẹ nhàng níu lấy Diệp Tư:
– Rốt cuộc xảy ra chuyện gì vậy Phương thẩm? Chị mau ngồi xuống từ từ nói.
Diệp Phi dứt lời, tiện thể đẩy cái ghế về phía Phương thẩm cho bà ngồi cạnh hắn. Mao Bất Tuyệt cũng rất có giác ngộ về thân phận tiểu đệ, chủ động rót một ly nước mời Phương thẩm. Uống một hơi, lấy tay lau miệng, Phương thẩm bắt đầu kể:
– Chuyện là...
Phương thẩm kể lại tường tận toàn bộ câu chuyện. Đại khái là, trước đó Phương thẩm và lão Diệp vô tình chạm mặt một đám côn đồ ngay giữa chợ.
Ban đầu, hai bên xảy ra cãi vã, chủ yếu là vì bọn này đòi tiền phí bảo kê. Lão Diệp không đồng ý, rồi xảy ra xích mích. Sau đó lão Diệp bị đám lưu manh dẫn đi, cũng không biết ông ấy bị bọn chúng dẫn đi đâu. Còn Phương thẩm thì trước khi cãi vã lớn tiếng đã nhanh trí chạy về báo tin.
Báo tin cái con khỉ, có mà bà chạy trước thì có!
Diệp Phi nghe đến đây, đã hiểu được toàn bộ căn nguyên. Hắn cũng chẳng lạ gì. Dù ở thế giới trước kia hay thế giới hiện tại cũng không ngoại lệ, luôn tồn tại những kẻ cường hào ác bá và người làm ăn lương thiện.
– Phương thẩm, xin thẩm hãy mau dẫn cháu đến tìm cha cháu.
Diệp Tư làm gì còn tâm tư ăn uống, lúc này cô như ngồi trên đống lửa, vô cùng nôn nóng, lo lắng đến an nguy của lão Diệp.
Tiếp xúc với Diệp Tư, Diệp Phi nhận ra đây là một cô gái tốt bụng, đặc biệt rất quan tâm đến cha mình. Tính ra, cô cũng coi như một nửa ân nhân của hắn. Đừng nói Diệp Phi ở cùng nhà với hai cha con họ, mà dù chỉ là một người qua đường, thì vụ này hắn cũng nhất định phải xen vào. Việc cần làm nhất lúc này là phải mau chóng tìm được đám lưu manh đã bắt lão Diệp đi.
Chỉ nghe Phương thẩm tức giận mắng:
– Bọn nó là thứ chó má, đám súc sinh, lũ vô nhân tính! Lão Diệp mà có mệnh hệ gì, lão nương có thành ma cũng róc xương lột da chúng nó!
Bộ dạng Phương thẩm hùng hổ, y như muốn ăn tươi nuốt sống đám lưu manh.
Diệp Phi trong lòng giơ ngón giữa khinh bỉ: "Sao lúc đó bà không hùng hổ như vậy đi."
Mao Bất Tuyệt cũng không chịu kém cạnh, một tay đập mạnh xuống bàn:
– Loạn rồi, loạn rồi! Vương pháp ở đâu? Thật không ngờ giữa thanh thiên bạch nhật lại để lũ đầu trâu mặt ngựa ức hiếp một ông lão gần sáu mươi tuổi. Có còn thiên lý nữa không! Thật không thể nào chấp nhận được. Diệp đại ca, chị dâu! Tôi ủng hộ hai người đập bỏ mẹ cái lũ chó má đó!
Ngữ khí của gã mập tràn đầy khí khái, vì chuyện bất bình mà phẫn nộ. Đã vậy, nói xong gã còn ôm đầu tỏ vẻ day dứt, trăn trở, trông thật t��c cười làm sao.
– Cậu này là...
Bấy giờ Phương thẩm mới để ý thấy bên cạnh Diệp Phi vẫn còn có một thanh niên lạ mặt. Bà khẽ quét mắt đánh giá, thấy bộ dạng mập mạp chẳng mấy ưa nhìn, nhưng ngôn từ lại đầy chí khí, vô hình trung hai người "bắt sóng" lẫn nhau.
Nghe thấy có người nhắc đến mình, tên mập cười hề hề, quay sang chủ động bắt tay với Phương thẩm:
– Chào chị, tôi tên Mao Bất Tuyệt! Chị họ Phương đúng không? Ái chà chà... Bên ngoại tôi cũng có họ Phương đấy, không chừng chúng ta còn là họ hàng của nhau. Tôi gọi chị là Phương tỷ nhé, Phương tỷ này, trông chị trẻ quá, trông còn trẻ hơn cả bà ngoại... à không, di nương của tôi đấy! Không biết Phương tỷ có bí quyết dưỡng nhan tâm đắc nào không...
Công phu vỗ mông ngựa của tên mập ngay cả Diệp Phi cũng tự thẹn không sánh kịp. Nghe gã mập tán dương mình như vậy, Phương thẩm nghe bùi tai, đôi lông mày trên trán không khỏi giãn ra, chỉ cảm thấy người này thật biết ăn nói.
– Cậu Mao quá khen! Thật ra tôi cũng không trẻ đẹp đến mức như cậu nói đâu, bất quá ch��� trông trẻ trung hơn mấy chị em cùng tuổi mà thôi!
Phương thẩm hai tay bụm má, ra vẻ thẹn thùng. Làm người đôi khi phải khiêm tốn một chút nha!
– Ấy ấy... Khiêm tốn là tốt, nhưng khiêm tốn quá mức chẳng khác nào tự hạ thấp bản thân mình. Không nói ngoa chứ Phương tỷ và Diệp Tư mà đứng cạnh nhau trông chẳng khác gì hai chị em ruột, đi ngoài đường không khéo đám thanh niên nhìn theo mà chết mê chết mệt mất.
Nghe Mao Bất Tuyệt thổi da trâu, Diệp Phi lặng lẽ cười thầm: "Phương tỷ à, chị đã mắc câu tên mập này rồi!" Quả nhiên, tên mập càng nói càng hăng say. Mới đầu, Phương thẩm được khen thì thích lắm, nhưng nghe mãi cũng thấy nhàm tai, hứng thú ban đầu sớm bị dập tắt. Chốc lát bà khẽ xoa trán, chỉ cảm thấy tên này vô cùng phiền phức. Cũng may Diệp Phi kịp thời lên tiếng cắt đứt "màn diễn thuyết" dài dòng của tên mập:
– Phương thẩm, Tư Tư! Điều quan trọng hiện tại là mau chóng tìm cho được Bá phụ, tuyệt đối không nên chậm trễ.
– Ừ nhỉ, suýt chút nữa tôi quên mất!
– Diệp ca nói rất đúng! Còn nữa, cái đám hại nước hại dân kia cũng cần phải diệt trừ, ngàn vạn lần không thể để chúng nó đẻ trứng. Diệp ca, tôi ủng hộ anh... Úi, sao tự nhiên cái bụng tôi đau thế này? Diệp ca, Phương thẩm, chị dâu! Mọi người cứ tùy tiện đi trước, tôi ra ngoài một lát, lát nữa sẽ tụ họp cùng mọi người sau.
Mao Bất Tuyệt đột nhiên ôm bụng, dứt lời, tựa như một cơn gió, trong chớp mắt đã biến mất dạng.
Cái tên mập chết bầm này, chưa lâm trận đã bỏ chạy!
Phương thẩm nhìn theo bĩu môi xem thường:
– Tiểu Phi, người bạn này của cậu cũng thật có nghĩa khí.
Diệp Phi lắc đầu, giang hai tay làm bộ như không liên quan.
Lúc ba người vừa ra tới cửa, bất chợt Phương thẩm dừng lại kêu lên:
– Đúng rồi, hai đứa đợi bà một lát, để bà vào trong lấy binh khí!
– Binh khí?
Diệp Phi và Diệp Tư nhìn nhau, còn chưa kịp hỏi lại đã thấy Phương thẩm chạy về phía bếp. Chừng một phút sau, Phương thẩm chạy ra ngoài, trên tay cầm theo một đống cà chua, trứng gà, khắp người thì treo lủng lẳng dưa leo, các loại rau củ quả. Sau đó, Phương thẩm tiện tay phát cho hai người họ mỗi người một thứ.
Tay cầm một trái dưa leo, Diệp Phi dở khóc dở cười. "Binh khí" của Phương thẩm thật là bá đạo!
Phương thẩm tiên phong, ba người lập tức hiên ngang tiến về khu chợ.
Mọi quyền lợi liên quan đến bản chuyển ngữ này đều thuộc về truyen.free, mong bạn đọc ủng hộ.