Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 714: Con Đường Độc Hành: Lời Tuyên Bố Từ Vết Nứt Cổ Xưa

Đêm đặc quánh bao trùm Cổ Thần Di Tích, nơi mà màn sương tà khí vẫn lượn lờ như những bóng ma cổ xưa, dù đã thưa thớt hơn nhiều sau buổi thanh tẩy. Tiếng gió hú qua những khe đá đổ nát, tựa như lời than khóc của vạn vật từ thuở khai thiên lập địa, hòa cùng tiếng nước nhỏ giọt đều đặn vọng ra từ một nơi nào đó sâu thẳm trong di tích, tạo nên một bản giao hưởng u buồn của sự hoang phế. Không khí ẩm ướt và lạnh lẽo, mang theo mùi của đá cũ, rêu phong và một thứ hương vị khó tả của thời gian, của những điều đã bị lãng quên. Dù Lục Trường Sinh đã tạm thời hóa giải được một phần tà khí, song không gian nơi đây vẫn nặng nề, một áp lực vô hình đè nén lên tâm trí, gợi nhớ về sự uyên nguyên và đáng sợ của tà khí cổ xưa đã nhiễm vào linh mạch thế giới.

Lục Trường Sinh vẫn ngồi thiền định trên một khối đá vụn, đôi mắt nhắm nghiền, khuôn mặt thanh tú ẩn hiện vẻ mệt mỏi nhưng lại toát lên sự thấu hiểu sâu sắc. Ánh sáng vàng nhạt từ Tàn Pháp Cổ Đạo vẫn bao bọc lấy hắn, tạo thành một quầng sáng ấm áp, như một ngọn đèn leo lét giữa biển đêm đen kịt. Quầng sáng ấy không phải là sự đối kháng dữ dội, mà là sự thanh lọc nhẹ nhàng, là ánh sáng của sự dẫn dắt, đối chọi với sự u ám của tà khí, nhưng không hề cố gắng tiêu diệt nó bằng sức mạnh. Hắn dường như đã chìm sâu vào một cõi nào đó, nơi tri thức cổ xưa từ Vạn Cổ Khai Thiên đang cuộn trào, va đập trong tâm thức.

Tiêu Hạo và Bách Lý Trần đứng cạnh đó, vẻ mặt căng thẳng chờ đợi. Tiêu Hạo, với dáng người nhanh nhẹn, đôi mắt láu lỉnh thường ngày giờ đây đầy vẻ lo lắng, thỉnh thoảng lại đưa tay xoa xoa cằm, biểu lộ sự bồn chồn. Y phục màu sắc tươi sáng của hắn dường như lạc lõng giữa khung cảnh u tối. Bách Lý Trần, cao ráo và thanh mảnh, đứng bất động như một pho tượng khắc từ đá, khí chất sắc bén như kiếm ý của hắn dường như đang ngưng tụ, sẵn sàng phản ứng với bất kỳ biến cố nào. Đôi mắt lạnh lùng của hắn dõi theo Lục Trường Sinh, chứa đựng một sự nghiêm nghị và cả một chút hoài nghi chưa tan biến. Cả hai đều cảm nhận được sự khác biệt sau khi Lục Trường Sinh thanh tẩy, một sự tĩnh lặng đến đáng sợ, như thể một cánh cửa đã mở ra, hé lộ một vực thẳm của tri thức cổ xưa mà họ chưa từng chạm tới.

Một lúc lâu sau, khi màn đêm đã về khuya sâu thẳm, Lục Trường Sinh khẽ thở dài, luồng sáng vàng nhạt quanh hắn dần thu lại. Đôi mắt hắn từ từ mở ra, ánh nhìn trong veo nhưng lại mang theo sự thâm thúy của hàng vạn năm lịch sử, như thể vừa chứng kiến sự ra đời và biến đổi của vũ trụ. Hắn ngước lên nhìn Tiêu Hạo và Bách Lý Trần, một nụ cười nhạt hiện lên trên khóe môi, không phải là nụ cười vui vẻ, mà là một nụ cười của sự chấp nhận và thấu hiểu.

"Sự tà hóa này... không chỉ là một vết thương mới, mà là một căn bệnh đã ăn sâu vào cốt lõi của Cửu Thiên Linh Giới từ thuở Vạn Cổ Khai Thiên," Lục Trường Sinh cất lời, giọng trầm thấp, chậm rãi, nhưng mỗi từ thốt ra đều mang sức nặng ngàn cân, vọng vang trong không gian tĩnh mịch của di tích. "Cửu Thiên Linh Châu... nó như trái tim của thế giới này, đang bị nhiễm bệnh, từ một nguồn gốc cổ xưa hơn cả Ma Quân Huyết Ảnh."

Tiêu Hạo giật mình lùi lại một bước, đôi mắt mở to kinh ngạc. "Ăn sâu từ Vạn Cổ Khai Thiên sao? Vậy... Ma Quân Huyết Ảnh chỉ là kẻ khơi mào cho một tai họa đã ngủ yên?" Giọng hắn không giấu nổi sự bàng hoàng, sự hiểu biết về thế giới của hắn dường như vừa bị đảo lộn hoàn toàn. Hắn vốn nghĩ rằng Ma Quân Huyết Ảnh là nguồn gốc của mọi tai ương hiện tại, nhưng lời nói của Lục Trường Sinh lại đẩy vấn đề về một thời đại xa xăm hơn, một sự khởi đầu mà chẳng ai có thể tưởng tượng nổi.

Bách Lý Trần vẫn giữ vẻ nghiêm nghị, nhưng kiếm ý của hắn thoáng chốc dao động, như có một cơn gió vô hình thổi qua tâm kiếm. "Vậy thì việc tiêu diệt hắn... liệu có giải quyết được tận gốc vấn đề, hay chỉ là chém bỏ một cành cây đã mục nát?" Câu hỏi của hắn sắc bén như kiếm, thẳng thừng chạm vào cốt lõi của vấn đề, phản ánh tư duy chiến lược và sự thực dụng của một kiếm tu. Hắn không ngần ngại đối mặt với những sự thật khó chấp nhận, ngay cả khi chúng làm lung lay niềm tin sâu sắc nhất của mình.

Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, đồng tình với nhận định của Bách Lý Trần. "Chính xác. Ma Quân Huyết Ảnh chỉ là một triệu chứng, một kẻ lợi dụng vết thương cũ để khuếch đại sự hỗn loạn. Hắn không phải là căn nguyên. Những 'tiếng vọng' mà ta cảm nhận được không phải là lời nguyền rủa hay sự mê hoặc, mà là những tri thức nguyên thủy bị lãng quên, bị che lấp bởi lớp vỏ tà khí." Hắn đưa tay lên, thần niệm khẽ động. Không có pháp thuật hoa lệ, không có linh quang chói mắt, chỉ là một sự rung động nhẹ nhàng của ý thức.

Ngay lập tức, trong không gian trước mặt ba người, những hình ảnh rời rạc và mơ hồ bắt đầu hiện lên, như một cuộn phim cổ xưa được chiếu lại. Đó là những mảnh vỡ của một quá khứ xa xăm, về sự hình thành của Cửu Thiên Linh Giới, những linh khí nguyên thủy thuần khiết tuôn chảy, vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, tràn đầy sức sống. Rồi đột nhiên, khung cảnh chuyển biến, một vết nứt nhỏ bé xuất hiện trong dòng chảy linh khí, như một vết nhơ trên bức tranh hoàn mỹ. Vết nứt ấy lớn dần, biến dạng, mang theo sự méo mó, sự đau đớn của những sinh linh đầu tiên khi linh khí nguyên thủy bị bóp méo, bị nhiễm độc. Những tiếng gào thét không lời, những cảm xúc tuyệt vọng từ thời Vạn Cổ Khai Thiên, dường như xuyên qua không gian và thời gian, ập vào tâm trí của Tiêu Hạo và Bách Lý Trần.

Cả hai đều rùng mình. Tiêu Hạo lùi thêm một bước nữa, khuôn mặt tái nhợt, đôi mắt đầy vẻ kinh hãi. "Đây... đây là gì? Sự biến chất của linh khí nguyên thủy... nó kinh khủng hơn những gì ta từng tưởng tượng." Hắn cảm nhận được sự lạnh lẽo của sự hủy diệt, sự tan rã của vũ trụ, một nỗi sợ hãi nguyên thủy mà hắn chưa từng trải qua, thậm chí còn đáng sợ hơn cả những cuộc chiến đẫm máu với ma vật.

Bách Lý Trần, dù mạnh mẽ hơn, cũng không khỏi run rẩy. Kiếm ý quanh hắn dường như bị bóp méo bởi sự tà khí cổ xưa mà Lục Trường Sinh vừa tái hiện. Hắn nhắm mắt lại trong giây lát, cố gắng trấn định tâm thần. "Một vết thương... từ khởi nguyên. Không thể dùng kiếm để chém đứt nó. Nó là một phần của thế giới này, đã tồn tại từ trước cả sự sống và cái chết như chúng ta biết." Giọng hắn trầm hẳn, chứa đựng một sự bất lực hiếm thấy.

Lục Trường Sinh thu lại thần niệm, những hình ảnh mờ ảo tan biến vào không khí. "Đúng vậy. Tà khí không phải là một thực thể độc lập, mà là một vết thương sâu sắc, một sự hỗn loạn của trật tự vũ trụ. Nó là một sự biến chất đã ăn sâu vào linh mạch, vào cốt lõi của Cửu Thiên Linh Giới. Để chữa lành nó, không thể chỉ dùng sức mạnh, mà phải dùng sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn." Hắn nhìn vào bàn tay mình, như thể đang nhìn thấy dòng chảy linh khí nguyên thủy đang bị nhiễm độc. "Bản chất 'hàn gắn' của Tàn Pháp Cổ Đạo đã được chứng minh là chìa khóa để giải quyết tận gốc vấn đề này, vượt xa các phương pháp chiến đấu thông thường."

Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua vẻ mặt bàng hoàng của hai người bạn. "Những 'tiếng vọng' này cũng hé lộ bí mật sâu hơn về Cửu Thiên Linh Châu và kế hoạch thực sự của Ma Quân Huyết Ảnh. Hắn không chỉ muốn thống trị, mà muốn biến thế giới này thành một bản sao méo mó của cái gọi là 'trật tự' của hắn, dựa trên sự biến chất nguyên thủy. Và sự liên kết giữa các 'điểm tà khí trọng yếu' sẽ dần được tiết lộ, cho thấy chúng là những nút thắt quan trọng trong mạng lưới linh mạch của Cửu Thiên Linh Giới." Lục Trường Sinh thở dài, gánh nặng của tri thức cổ xưa đè nặng lên vai hắn. "Con đường phía trước sẽ không đơn giản, bởi chúng ta không chỉ đối phó với một kẻ địch hữu hình, mà còn là một vết thương vô hình đã tồn tại từ thuở hồng hoang." Mùi đất cổ và khoáng chất từ vách đá xung quanh dường như càng tăng thêm vẻ uyên thâm, trầm mặc cho lời nói của hắn.

Buổi sớm hôm sau, sương mù vẫn lảng bảng bên ngoài, nhưng bên trong một hang động nhỏ, kín đáo, không khí lại mang một vẻ tĩnh mịch đến kỳ lạ. Đây là một động phủ tự nhiên, với bàn đá, giường đá đơn giản được đẽo gọt thô sơ, chỉ đủ cho ba người nghỉ ngơi qua đêm. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ một kẽ đá, tiếng gió hú nhẹ từ miệng hang, và tiếng côn trùng đêm còn sót lại tạo nên một bản hòa âm u ám, lạnh lẽo, xen lẫn với mùi đất ẩm và rêu phong đặc trưng. Một ánh sáng yếu ớt từ một pháp khí nhỏ được Tiêu Hạo thắp lên, đổ bóng ba con người lên vách đá ẩm ướt, khiến khung cảnh càng thêm vẻ bí ẩn.

Sau một đêm dài không ngủ, cả ba đều đã di chuyển đến đây để tiếp tục cuộc thảo luận quan trọng. Tiêu Hạo và Bách Lý Trần vẫn còn bàng hoàng, cố gắng tiêu hóa những thông tin chấn động mà Lục Trường Sinh đã chia sẻ. Sự thật về Cửu Thiên Linh Giới, về bản chất của tà khí và nguồn gốc của nó, đã đảo lộn toàn bộ nhận thức của họ về cuộc chiến hiện tại. Áp lực vô hình từ tà khí, dù đã giảm bớt nhờ Lục Trường Sinh, vẫn còn lẩn khuất, nhắc nhở họ về sự tồn tại của một mối đe dọa sâu sắc hơn nhiều.

Lục Trường Sinh đứng dậy, dáng người hơi gầy nhưng ẩn chứa sự dẻo dai kiên cường. Khuôn mặt thanh tú của hắn, giờ đây, không còn vẻ mệt mỏi mà thay vào đó là sự kiên định đến lạ thường. Đôi mắt đen láy của hắn nhìn thẳng vào Tiêu Hạo và Bách Lý Trần, ánh mắt sâu thẳm như chứa đựng cả ngàn năm chiêm nghiệm. "Ta đã suy nghĩ rất kỹ," Lục Trường Sinh cất lời, giọng điềm tĩnh, chắc nịch, không chút do dự, mỗi từ thốt ra đều mang theo một quyết tâm không gì lay chuyển nổi. "Cuộc chiến này... ta sẽ không tham gia vào những trận đối đầu trực diện sức mạnh với Ma Quân hay Hắc Ám Ma Tông."

Lời tuyên bố của hắn như một tảng đá ném vào mặt hồ tĩnh lặng, tạo nên những gợn sóng mạnh mẽ trong tâm trí của hai người bạn.

Tiêu Hạo, với bản tính hoạt bát, lập tức biểu lộ sự lo lắng. "Trường Sinh, huynh nói vậy là sao? Liên Minh đang cần người, huynh có thể là một lực lượng lớn... Huynh có Tàn Pháp Cổ Đạo, có thể đối phó với tà khí của Ma Quân mà!" Hắn vội vàng nói, ánh mắt đầy vẻ bối rối. Trong tâm trí Tiêu Hạo, Lục Trường Sinh là một nhân tố quan trọng có thể thay đổi cục diện chiến trường, một sức mạnh chiến đấu độc đáo mà Liên Minh đang rất cần.

Lục Trường Sinh khẽ lắc đầu, ngắt lời Tiêu Hạo, ánh mắt vẫn sâu thẳm và kiên định, không hề thay đổi. "Ta sẽ đi trên con đường của riêng mình. Con đường của sự hóa giải, thanh tẩy." Hắn nói, giọng điệu mang theo một sự tĩnh lặng mà chỉ những người có đạo tâm vững như bàn thạch mới có được. "Ta sẽ bảo vệ những linh mạch yếu ớt, những sinh linh vô tội khỏi sự xâm thực của tà khí. Và quan trọng nhất, ta sẽ tìm cách vô hiệu hóa Cửu Thiên Linh Châu đã bị tà hóa, hàn gắn vết thương nguyên thủy của thế giới này. Đây là việc mà không một ai trong Liên Minh có thể làm được, và cũng là việc mà Tàn Pháp Cổ Đạo của ta sinh ra để thực hiện."

Bách Lý Trần im lặng rất lâu. Hắn nhìn thẳng vào mắt Lục Trường Sinh, ánh mắt dò xét, phân tích từng chút dao động trong khí chất của đối phương. Trong tâm trí hắn, hình ảnh của những trận chiến khốc liệt, những pha kiếm khí giao tranh nảy lửa hiện lên. Con đường của Lục Trường Sinh hoàn toàn khác biệt, nó không mang theo sự hào hùng của chiến trận, không có vinh quang của kẻ thắng người thua. Nhưng sau khi chứng kiến những hình ảnh từ Vạn Cổ Khai Thiên, và nghe những lời chiêm nghiệm sâu sắc của Lục Trường Sinh, hắn dần hiểu ra. Kiếm của hắn có thể chém giết vạn vật, nhưng không thể chữa lành một vết thương đã ăn sâu vào linh hồn thế giới. Cuối cùng, một nụ cười nhạt nhẽo, mang chút gì đó của sự chấp nhận và tôn trọng, hiện lên trên môi Bách Lý Trần.

"Con đường của ngươi... tuy khác biệt, nhưng có lý," Bách Lý Trần cất lời, giọng nói dứt khoát, nhưng không còn vẻ thách thức hay hoài nghi. Hắn gật đầu một cách dứt khoát, ánh mắt kiên định nhìn Lục Trường Sinh. "Kiếm của ta có thể chém giết, nhưng không thể chữa lành. Ta... sẽ đồng hành cùng ngươi. Dù cho con đường này có khó khăn, có cô độc, ta tin vào lựa chọn của ngươi, Lục Trường Sinh." Lời nói của hắn, vốn luôn ngắn gọn và sắc bén, giờ đây lại mang một sự chân thành hiếm thấy.

Tiêu Hạo thở dài một hơi thật dài, như trút bỏ gánh nặng trong lòng. Nụ cười gượng gạo nhưng đầy quyết tâm hiện lên trên khuôn mặt tròn của hắn. "Được thôi, huynh đã quyết vậy, ta còn có thể nói gì?" Hắn nói, giọng điệu mang chút bất lực nhưng cũng đầy sự tin tưởng. "Nhưng huynh biết đấy, đi con đường này còn nguy hiểm hơn gấp bội, và chẳng được tiếng tăm gì đâu. Liên Minh có khi còn cho rằng chúng ta là kẻ trốn tránh chiến tranh ấy chứ." Hắn nhún vai, rồi lại nói thêm, ánh mắt lấp lánh sự tinh nghịch thường ngày. "Được rồi, ta sẽ đi cùng huynh. Dù sao, mấy chuyện đánh đấm cũng không hợp với ta lắm, ta thích tìm kiếm cơ duyên hơn, và ta tin rằng đi theo huynh, cơ duyên lớn nhất sẽ nằm ở chỗ những bí mật cổ xưa của thế giới này. Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Huynh đang đi tìm cái Đạo của chính mình, và ta sẽ là người chứng kiến."

Lục Trường Sinh mỉm cười nhẹ, đặt tay lên vai Tiêu Hạo và Bách Lý Trần. Cảm giác ấm áp của sự tin tưởng lan tỏa giữa ba người. Ánh mắt hắn đầy sự cảm kích, bởi hắn biết, việc lựa chọn con đường này không hề dễ dàng, nhất là khi đại thế biến thiên đang cần những người mạnh mẽ tham gia vào cuộc chiến trực diện. Nhưng Tiêu Hạo và Bách Lý Trần đã chọn tin tưởng hắn, tin tưởng vào một con đường khác biệt, một con đường mà thiên hạ tu sĩ có thể sẽ coi thường. Ba người tạo thành một vòng tròn nhỏ, biểu thị sự đoàn kết trong con đường mới, một liên minh của những tâm hồn đồng điệu, sẵn sàng đối mặt với những thử thách không tưởng.

Sau khi lời tuyên bố đã được đưa ra và sự đồng lòng của cả ba đã được xác lập, không khí trong hang động bỗng trở nên trang trọng hơn. Tiêu Hạo, với bản tính thực dụng và tháo vát, lấy ra một tấm bản đồ Cửu Thiên Linh Giới rộng lớn từ trong túi càn khôn của mình. Tấm bản đồ được làm từ da thú cổ xưa, màu sắc đã phai mờ theo thời gian, nhưng những đường nét của Tam Giới, Lục Vực và Cửu Châu vẫn hiện rõ mồn một. Nó được trải ra trên mặt bàn đá gồ ghề, dưới ánh sáng yếu ớt của pháp khí, đổ bóng những đường nét uốn lượn của núi sông, biển cả và những vùng đất rộng lớn.

Lục Trường Sinh cúi người xuống, ánh mắt điềm tĩnh rà soát từng khu vực trên bản đồ. "Chúng ta không thể chiến đấu ở mọi nơi," hắn cất lời, giọng điệu vẫn giữ sự trầm tĩnh cố hữu. "Nhưng chúng ta có thể bảo vệ những nơi yếu nhất, những nơi mà tà khí cổ xưa dễ dàng xâm nhập nhất. Từ đó, chúng ta sẽ dần dần cô lập và làm suy yếu mạng lưới tà hóa, từng bước một, từ gốc rễ." Hắn chỉ vào một vài điểm trên bản đồ, những khu vực có linh mạch yếu ớt, nơi mà theo "tiếng vọng" từ Vạn Cổ Khai Thiên, tà khí đang âm thầm lan rộng, cần được ưu tiên thanh tẩy. Đó là những vùng đất xa xôi, ít người biết đến, đôi khi chỉ là những ngọn núi hoang vu, những dòng sông cạn kiệt, nhưng lại là những "vết nứt" quan trọng trong linh mạch của thế giới.

Tiêu Hạo chăm chú nghiên cứu bản đồ, rồi ngẩng đầu nhìn Lục Trường Sinh, đôi mắt lấp lánh sự hiểu biết. "Vậy là... chúng ta sẽ trở thành những người 'thợ sửa chữa' cho thế giới này, tìm kiếm những 'vết nứt' sâu nhất và lấp đầy chúng?" Hắn hỏi, giọng điệu có chút hài hước nhẹ nhàng, nhưng lại phản ánh chính xác bản chất của nhiệm vụ mà họ sắp đối mặt. Mùi đất ẩm và rêu phong trong hang động dường như càng tăng thêm vẻ cổ kính, sâu lắng cho cuộc thảo luận của họ. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn vẫn vang lên, như nhịp đập của thời gian, của một hành trình dài và cô độc.

Bách Lý Trần không nói gì, nhưng hắn vung tay, một luồng kiếm khí vô hình lướt qua tấm bản đồ, vẽ một đường kiếm khí sắc bén nhưng không gây hư hại, nối liền các điểm mà Lục Trường Sinh đã chỉ định. "Nhiệm vụ của chúng ta sẽ không dễ dàng," hắn trầm giọng nói, vẻ mặt nghiêm nghị. "Ma Quân sẽ không để yên cho chúng ta 'phá hoại' kế hoạch của hắn từ bên trong. Sẽ có những cuộc chạm trán không thể tránh khỏi." Hắn hiểu rõ rằng, dù con đường là "chữa lành" chứ không phải "chiến đấu", nhưng kẻ thù sẽ không phân biệt. Sự kiên định của Lục Trường Sinh, cùng với Tàn Pháp Cổ Đạo, sẽ là chìa khóa để đối phó với những thách thức mà sức mạnh đơn thuần không thể giải quyết, chứng tỏ giá trị của con đường tu hành độc đáo này.

Lục Trường Sinh gật đầu, ánh mắt tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng. "Đúng vậy. Nhưng đây là con đường mà ta tin tưởng. Chúng ta sẽ làm điều mà không Liên Minh nào có thể làm được, bởi vì chúng ta không tìm cách chiến thắng bằng sức mạnh, mà bằng sự cân bằng và đạo lý." Hắn dừng lại, nhìn ra miệng hang, nơi sương mù vẫn giăng mắc. "Sự 'bệnh cũ' từ Vạn Cổ Khai Thiên sẽ tiếp tục hé lộ những bí mật kinh hoàng hơn về cấu trúc của Cửu Thiên Linh Giới và nguồn gốc sâu xa của sự tà hóa, có thể liên quan đến các thực thể cổ xưa hơn Ma Quân Huyết Ảnh. Con đường 'chữa lành' của chúng ta sẽ không chỉ đối đầu với Ma Quân mà còn với bản chất của chính thế giới và những vết thương đã ăn sâu từ hàng triệu năm trước."

Tiêu Hạo lấy ra một cuốn sổ nhỏ và bút lông, bắt đầu ghi chép nhanh chóng những điểm cần đến, những tài nguyên cần chuẩn bị, những lộ trình khả thi. Hắn là người thực tế, luôn tìm kiếm giải pháp cụ thể cho mọi vấn đề. Bách Lý Trần, với kinh nghiệm dày dặn của một kiếm tu, suy tính đường đi nước bước, tính toán những nguy hiểm tiềm tàng và cách thức phòng vệ. Còn Lục Trường Sinh, hắn trầm tư nhìn vào trung tâm bản đồ, nơi Cửu Thiên Linh Châu được biểu tượng hóa, ánh mắt chất chứa đầy suy tư về một tương lai xa xăm.

Mối quan hệ của bộ ba sẽ ngày càng bền chặt và độc đáo, trở thành một lực lượng đặc biệt trong cuộc đại chiến, vượt lên trên những định nghĩa truyền thống về 'anh hùng' hay 'chiến binh'. Họ không chiến đấu để xưng bá, không tranh giành quyền lực, mà chỉ đơn thuần tìm cách hàn gắn những vết thương đã ăn sâu vào cốt lõi của thế giới. Con đường này không có tiếng tung hô, không có vinh quang chói lọi, chỉ có sự cô độc và những thử thách chồng chất.

Ba người cùng cúi đầu nghiên cứu bản đồ, ánh sáng yếu ớt của pháp khí hắt lên khuôn mặt đầy vẻ quyết tâm của họ. Mùi hương thảo dược thoảng nhẹ từ dư âm thanh tẩy của Lục Trường Sinh, mùi đất cổ và khoáng chất từ vách đá, tất cả hòa quyện vào không khí ẩm ướt, lạnh lẽo của hang động, tạo nên một bức tranh về những kẻ tiên phong trên một con đường chưa từng có. Họ không biết tương lai sẽ ra sao, nhưng đạo tâm của Lục Trường Sinh đã dẫn lối, và hai người bạn của hắn đã tin tưởng bước theo. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Con đường tu hành vẫn tiếp diễn, và đạo của hắn cũng chưa hề kết thúc.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free