Cửu thiên linh giới - Chương 715: Hành Trình Thực Địa: Linh Mạch Hấp Hối Và Dấu Vết Cổ Xưa
Sau đêm lập kế hoạch tại Cổ Thần Di Tích, dưới ánh sáng mờ ảo của pháp khí và tiếng nước nhỏ giọt đều đặn như nhịp đập của thời gian, ba người Lục Trường Sinh đã phác thảo những bước đi đầu tiên trên con đường độc đáo mà họ đã chọn. Sáng sớm hôm sau, khi màn sương mù còn giăng mắc trên những vách đá cổ kính, bao phủ cả lối ra vào hang động, họ lặng lẽ rời đi. Bầu không khí vẫn còn nặng nề bởi những tiết lộ về bản chất tà hóa của Cửu Thiên Linh Châu, và cả ba đều cảm nhận được gánh nặng của nhiệm vụ sắp tới đè nặng lên vai.
Lục Trường Sinh bước đi đầu tiên, thân ảnh thanh tú ẩn hiện trong làn sương, đôi mắt đen láy trầm tĩnh quan sát từng biến đổi nhỏ nhất của môi trường xung quanh. Bộ đạo bào vải thô màu xám của hắn hòa vào màu sắc ảm đạm của buổi bình minh, toát lên vẻ giản dị, khiêm nhường nhưng lại ẩn chứa một ý chí kiên định. Hắn cảm nhận được sự khác biệt rõ rệt ngay khi rời khỏi phạm vi đã được thanh tẩy của Cổ Thần Di Tích. Linh khí bên ngoài loãng đi trông thấy, nhường chỗ cho một thứ năng lượng u ám, quỷ dị, tựa như một lớp bụi vô hình đang phủ lên vạn vật. Tiêu Hạo, với dáng người nhanh nhẹn, linh hoạt, theo sát phía sau. Hắn thỉnh thoảng lại đưa lên một chiếc la bàn bằng ngọc thạch hoặc các pháp khí thăm dò khác, ánh mắt láu lỉnh giờ đây lại ẩn chứa vẻ thận trọng và lo lắng. Những tia sáng xanh lục u ám, đôi khi là màu đỏ sẫm, nhấp nháy trên mặt pháp khí, báo hiệu nồng độ tà khí đang dần tăng lên. Cuốn sổ nhỏ và bút lông đã được cất kỹ, thay vào đó là sự tập trung cao độ vào những gì đang hiện hữu. Bách Lý Trần, cao ráo và sắc bén như một thanh kiếm, đi sau cùng, ánh mắt lạnh lùng, tự tin quét qua từng lùm cây, từng vách đá. Tay hắn không rời khỏi chuôi kiếm cổ, khí chất ngạo nghễ thường ngày giờ đây được thay thế bằng sự cảnh giác tuyệt đối.
Khi họ tiến sâu hơn vào những vùng đất ít được chú ý bởi Liên Minh chính đạo, cảnh vật dần thay đổi một cách đáng sợ. Những ngọn đồi thoai thoải trước kia xanh tươi giờ đây chỉ còn trơ trọi những thân cây khô héo, cành lá khẳng khiu vươn ra như những cánh tay xương xẩu cầu xin. Đất đai nứt nẻ thành từng mảng lớn, phơi bày những vết thương sâu hoắm của đại địa. Một sự im lặng đáng sợ bao trùm khắp nơi, không một tiếng chim hót, không một tiếng côn trùng rỉ rả, chỉ thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng gió rít qua những khe đá, mang theo cảm giác bi ai, như tiếng thở dài của chính thiên địa. Mùi đất ẩm và rêu phong từ Cổ Thần Di Tích đã nhường chỗ cho một thứ mùi lạ lùng, vừa ngai ngái như đất bị úng nước lâu ngày, lại vừa có chút tanh tưởi, tựa như một sự mục rữa âm thầm đang diễn ra dưới lòng đất.
"Trường Sinh, con đường này... có vẻ còn gian nan hơn ta tưởng tượng." Tiêu Hạo trầm giọng nói, vẻ dí dỏm thường ngày đã biến mất hoàn toàn. Hắn chỉ vào một bụi cây đã chết khô, thân cây vặn vẹo như đang chịu đựng nỗi đau tột cùng. "Tà khí đã ăn sâu đến vậy sao? Ngay cả những linh thực tầm thường nhất cũng không thể sống sót."
Lục Trường Sinh dừng bước, đưa tay chạm nhẹ vào một cành cây gãy khô, cảm nhận được lớp vỏ cây xù xì, không còn chút sinh khí nào. "Đây mới chỉ là khởi đầu, Tiêu Hạo," hắn đáp, giọng điệu từ tốn, chậm rãi nhưng chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc. "Sự tàn phá này không chỉ ở bề mặt, nó ăn mòn từ gốc rễ. Tà khí cổ xưa không chỉ đơn thuần là năng lượng hủy diệt, nó là một căn bệnh, một sự biến chất của vạn vật. Nó không chỉ giết chết sự sống, mà còn bóp méo bản chất của linh khí, khiến cho mọi thứ dần trở nên biến dị, khô héo, và cuối cùng là chết đi trong im lặng." Ánh mắt hắn lướt qua những ngọn núi xa xăm, nơi những tầng mây đen vẫn giăng kín, không một tia nắng nào xuyên qua được. "Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, nhưng khi đạo bị lệch, linh khí bị ô nhiễm, thì sự sống cũng không thể tránh khỏi kiếp nạn."
Bách Lý Trần vẫn im lặng, nhưng ánh mắt sắc bén của hắn lại quét qua cảnh vật một cách cẩn trọng hơn. Hắn cảm nhận được sự lạnh lẽo bất thường trong không khí, một cảm giác nặng nề đè ép lên tâm thần, như có thứ gì đó vô hình đang cố gắng bóp nghẹt mọi sinh khí. Chuôi kiếm trong tay hắn được nắm chặt hơn một chút, biểu lộ sự cảnh giác cao độ. Đối với một kiếm tu như hắn, mọi biến động dù nhỏ nhất trong môi trường đều có thể là dấu hiệu của hiểm nguy. Hắn biết Lục Trường Sinh không phải là kẻ nói suông, và những gì hắn nói về tà khí cổ xưa đang dần được chứng thực qua cảnh tượng hoang tàn trước mắt. Con đường "chữa lành" này, thực sự, sẽ không hề dễ dàng hơn con đường chiến đấu trực diện, thậm chí còn âm hiểm và khó đoán hơn gấp bội.
Họ tiếp tục di chuyển, đôi khi phải vượt qua những khe nứt sâu hoắm trên mặt đất, nơi những luồng tà khí màu xanh lục nhạt thỉnh thoảng bốc lên như hơi thở độc. Lục Trường Sinh chỉ dẫn đường đi, không cần nhìn bản đồ mà vẫn chính xác từng bước, như thể hắn đang được một lực lượng vô hình nào đó dẫn lối, hoặc tự bản thân hắn đã có khả năng cảm nhận được những "vết nứt" trong linh mạch thế giới. Mỗi bước đi của hắn đều vững vàng, không nhanh, không chậm, nhưng chất chứa một sự kiên định không gì lay chuyển nổi. Đạo tâm vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm – câu nói này giờ đây dường như càng trở nên đúng đắn hơn bao giờ hết khi hắn bước qua những vùng đất chết.
Tiêu Hạo cố gắng giữ sự lạc quan, nhưng sự hoang tàn của cảnh vật dần khiến hắn chìm vào sự trầm mặc. Hắn nhớ lại những lần mình đã đi qua những vùng đất này trong quá khứ, khi chúng còn tràn đầy sức sống và linh khí. Sự đối lập giữa ký ức và hiện thực là một cú sốc lớn, khiến hắn nhận ra mức độ nghiêm trọng của vấn đề mà Lục Trường Sinh đã cảnh báo. "Liệu chúng ta có thể làm được không, Trường Sinh?" Hắn hỏi, giọng nói nhỏ hơn bình thường, như sợ làm vỡ tan sự im lặng bi ai của vùng đất.
Lục Trường Sinh không quay đầu lại, ánh mắt vẫn hướng về phía trước, nơi những ngọn núi xa xăm chìm trong màn sương mù dày đặc. "Chúng ta không thể biết nếu không thử," hắn đáp. "Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Vấn đề không phải là làm được hay không, mà là có dám đi hết con đường đó hay không. Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn." Hắn không hứa hẹn điều gì về sự thành công, nhưng lời nói của hắn lại mang một sức mạnh trấn an kỳ lạ, như một lời thề sắt đá được khắc sâu vào đạo tâm.
Bách Lý Trần khẽ gật đầu, một sự đồng tình thầm lặng. Hắn không phải là kẻ tin vào những lời hoa mỹ, nhưng hắn tin vào hành động và sự kiên định. Lục Trường Sinh không chỉ nói, hắn đang thực sự thực hiện những gì hắn đã tuyên bố, bước đi trên một con đường mà Liên Minh Chính Đạo chưa từng nghĩ tới, một con đường không có vinh quang chói lọi nhưng lại mang ý nghĩa cứu rỗi sâu sắc. Mối quan hệ của bộ ba, từ sự nghi ngại ban đầu, giờ đây đã chuyển hóa thành một sự tin tưởng bền chặt, một sự gắn kết độc đáo vượt lên trên mọi định nghĩa thông thường về bằng hữu hay đồng đạo. Họ không chiến đấu để xưng bá, không tranh giành quyền lực, mà chỉ đơn thuần tìm cách hàn gắn những vết thương đã ăn sâu vào cốt lõi của thế giới, một công việc âm thầm, lặng lẽ, nhưng vĩ đại hơn bất kỳ trận chiến nào.
Mặt trời dường như đã lặn xuống dưới lớp mây đen, dù mới chỉ là giữa trưa. Không khí càng trở nên ẩm thấp và lạnh lẽo bất thường, như thể họ đang bước vào một thế giới khác, nơi ánh sáng và sự ấm áp đã bị xua đuổi hoàn toàn. Cảm giác áp lực nặng nề từ tà khí xung quanh càng lúc càng gia tăng, khiến ngay cả những tu sĩ có tu vi như Tiêu Hạo và Bách Lý Trần cũng cảm thấy khó chịu. Đó không chỉ là áp lực vật lý, mà còn là một sự đè nén tinh thần, một cảm giác bất an và tuyệt vọng len lỏi vào tâm trí. Họ đi qua những khu rừng chỉ còn trơ trụi những thân cây mục nát, những dòng suối cạn kiệt, đá sỏi lộ thiên, và thỉnh thoảng là những dấu vết của các sinh vật bị tà khí biến dị – xương cốt vương vãi, hoặc những cái xác quái dị, gớm ghiếc, báo hiệu về những mối hiểm nguy luôn rình rập trong môi trường khắc nghiệt này.
Sau nhiều giờ di chuyển, cảnh vật dần thay đổi. Những ngọn đồi thoai thoải nhường chỗ cho những vách đá dựng đứng, bao quanh một thung lũng sâu hun hút, nơi một linh mạch yếu ớt mà Lục Trường Sinh đã đánh dấu trên bản đồ được cho là đang hấp hối. Từ xa, họ có thể nhìn thấy một ngôi làng nhỏ nằm lọt thỏm trong thung lũng, nhưng thay vì hình ảnh bình yên của một An Bình Thôn trù phú, thứ hiện ra trước mắt họ chỉ là một đống đổ nát hoang tàn.
"Trời ạ... Đây là An Bình Thôn sao?" Tiêu Hạo thốt lên, giọng điệu đầy kinh ngạc và đau xót. "Ta từng qua đây, nó không như thế này! Nơi này từng có những cánh đồng lúa xanh mướt, những giếng nước trong veo, và tiếng cười của trẻ thơ vang vọng khắp nơi." Giờ đây, những cánh đồng đã biến thành đất khô cằn, nứt nẻ, những giếng nước cạn trơ đáy, chỉ còn lại bùn đất sẫm màu. Những căn nhà tranh vách đất xiêu vẹo, đổ nát, không một bóng người, những mái nhà rách nát phơi bày khung gỗ mục ruỗng dưới bầu trời u ám. Một mùi tử khí và lưu huỳnh nồng nặc xộc vào mũi, khiến Tiêu Hạo phải nhăn mặt. Không khí tại đây ẩm thấp và lạnh lẽo bất thường, dù đã là giữa trưa, như thể một mùa đông vĩnh cửu đã giáng xuống nơi này. "Linh mạch ở đây... gần như đã khô cạn hoàn toàn," hắn thì thầm, ánh mắt nhìn chằm chằm vào trung tâm ngôi làng, nơi một luồng tà khí màu xanh lục nhạt bốc lên mờ mịt, quỷ dị.
Lục Trường Sinh bước đi chậm rãi vào làng, đôi mắt trầm tĩnh quét qua từng chi tiết. Hắn cảm nhận được từng luồng tà khí đang vờn quanh, như những bàn tay vô hình siết chặt lấy sinh khí của nơi này, bóp nghẹt mọi hy vọng. Hắn dừng lại bên một thân cây cổ thụ đã chết khô, thân cây sần sùi, gãy đổ, không còn một chiếc lá nào. Đưa tay chạm vào lớp vỏ cây lạnh lẽo, hắn cảm nhận được một nỗi đau đớn âm ỉ, một sự tuyệt vọng sâu sắc đang bốc lên từ linh mạch dưới lòng đất, một tiếng rên rỉ yếu ớt mà chỉ đạo tâm vững vàng của hắn mới có thể nghe thấy.
"Tà khí không chỉ ăn mòn linh khí, nó còn ăn mòn cả ý chí sinh tồn," Lục Trường Sinh nói, giọng điệu vẫn bình thản nhưng chứa đựng sự bi thương sâu sắc. "Những nơi linh mạch yếu ớt, chúng dễ dàng bị nuốt chửng. Linh mạch giống như huyết mạch của thế giới, và khi nó bị nhiễm bệnh, mọi thứ liên quan đến nó đều sẽ héo tàn." Hắn chỉ vào một vài vết tích còn sót lại của một khu vườn nhỏ, nơi những cành hoa khô héo vẫn còn vương vấn trên thân cây đã chết, như những kỷ vật cuối cùng của một quá khứ tươi đẹp.
Bách Lý Trần nhìn những căn nhà đổ nát, ánh mắt trầm trọng. Hắn không biểu lộ nhiều cảm xúc, nhưng sự phẫn nộ rõ ràng hiện lên trong đôi mắt sắc bén. Hắn hiểu rõ rằng, đằng sau sự hoang tàn này là vô số sinh linh đã mất đi nhà cửa, mất đi hy vọng. Ngay lúc đó, một tiếng động yếu ớt phát ra từ một căn nhà xiêu vẹo. Ba người quay lại, và từ trong bóng tối, một vài Thôn Dân Tị Nạn yếu ớt, thân thể tiều tụy, quần áo rách rưới, run rẩy bước ra. Khuôn mặt họ hốc hác, đôi mắt trũng sâu, đầy sợ hãi và tuyệt vọng. Họ nhìn ba người Lục Trường Sinh như những kẻ xa lạ, vừa sợ hãi vừa mang một tia hy vọng mong manh.
"Các ngươi... là ai?" Một người phụ nữ già nua thì thào, giọng nói khản đặc vì đói khát và sợ hãi. "Các ngươi đến đây làm gì?"
Tiêu Hạo vội vàng bước tới, cố gắng trấn an họ. "Chúng ta là tu sĩ. Chúng ta đến để giúp đỡ. Nơi này đã bị tà khí xâm thực quá nặng, các ngươi không thể ở lại đây được nữa."
"Giúp đỡ ư?" Một người đàn ông trung niên cười một cách cay đắng. "Giúp đỡ cái gì? Linh khí đã cạn, đất đai đã chết, nhà cửa đã đổ nát. Chúng tôi không còn nơi nào để đi! Chúng tôi đã cố gắng tìm kiếm sự giúp đỡ từ Liên Minh Chính Đạo, nhưng họ nói nơi này đã bị bỏ hoang, không đáng để họ phái người đến." Giọng nói của ông ta đầy chua chát và tuyệt vọng, phản ánh sự bất lực của phàm nhân trước đại thế biến thiên.
Lục Trường Sinh nhẹ nhàng bước tới gần người phụ nữ già, ánh mắt ôn hòa. Hắn không nói nhiều, chỉ đưa tay ra, một luồng linh lực tinh khiết, dịu nhẹ từ Tàn Pháp Cổ Đạo tỏa ra, bao bọc lấy bà. Luồng linh lực này không có sức mạnh tấn công hay chữa trị thần kỳ, nhưng nó mang theo sự ấm áp và bình yên, xua đi phần nào sự lạnh lẽo và tà khí đang bám víu vào bà. Bà lão run rẩy, nhưng ánh mắt dần dịu lại, sự sợ hãi giảm đi chút ít.
"Chúng ta sẽ không bỏ mặc các ngươi," Lục Trường Sinh trầm giọng nói. "Tuy chúng ta không thể ngay lập tức phục hồi lại nơi này, nhưng chúng ta sẽ tìm cách hóa giải tà khí, để các ngươi có thể tìm được một nơi an toàn hơn." Hắn quay sang Tiêu Hạo và Bách Lý Trần. "Tiêu Hạo, ngươi hãy đưa họ đến nơi an toàn nhất mà chúng ta có thể tìm thấy, và cung cấp cho họ một ít linh thực. Bách Lý Trần, ngươi hãy ở lại đây, bảo vệ ta trong khi ta cảm nhận linh mạch."
Tiêu Hạo không chút do dự. "Được, Trường Sinh. Mặc dù chúng ta không có nhiều, nhưng ta sẽ cố gắng hết sức." Hắn quay sang những Thôn Dân Tị Nạn, ánh mắt đầy sự cảm thông. "Đi theo ta. Ta sẽ dẫn các ngươi đến một nơi tạm thời, nơi các ngươi có thể an toàn hơn một chút." Những người dân, dù vẫn còn nghi ngại, nhưng trước sự chân thành và linh lực ấm áp của Lục Trường Sinh, họ dần tin tưởng và đi theo Tiêu Hạo.
Khi Tiêu Hạo dẫn những người dân đi khuất vào một con đường nhỏ khác, Lục Trường Sinh ngồi xuống giữa ngôi làng hoang tàn, khoanh chân, nhắm mắt lại. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi tử khí và lưu huỳnh nồng nặc trong không khí. Hắn đưa tay chạm nhẹ xuống mặt đất nứt nẻ, nơi linh mạch yếu ớt đang hấp hối. Bách Lý Trần đứng cách đó không xa, thanh kiếm cổ đã được rút ra khỏi vỏ, mũi kiếm chỉ xuống đất, đôi mắt sắc bén quét qua mọi hướng, không bỏ qua bất kỳ biến động nhỏ nhất nào, sẵn sàng cho bất kỳ mối đe dọa nào có thể xuất hiện từ tà khí hoặc các sinh vật biến dị.
Lục Trường Sinh chìm sâu vào trạng thái nhập định. Hắn không dùng sức mạnh để đàn áp hay thanh tẩy ngay lập tức, mà dùng tâm để cảm nhận, để thẩm thấu vào 'nỗi đau' của linh mạch, cố gắng truy tìm 'ký ức' của nó, những dấu vết tà hóa đã ăn sâu từ tận Vạn Cổ Khai Thiên. Linh quang từ Tàn Pháp Cổ Đạo bao quanh thân thể hắn, tạo thành một vầng sáng dịu nhẹ, màu xanh biếc, đối lập hoàn toàn với tà khí màu xanh lục u ám và lạnh lẽo đang vờn quanh. Vầng sáng đó không rực rỡ chói lọi, mà là một ánh sáng nội tại, thuần khiết, như một ngọn lửa nhỏ nhoi đang cố gắng sưởi ấm trong màn đêm vô tận.
Khi Lục Trường Sinh càng chìm sâu, hắn bắt đầu nghe thấy những âm thanh. Không phải tiếng động bên ngoài, mà là tiếng vọng từ sâu thẳm linh mạch. Đó là một âm thanh rên rỉ yếu ớt, như tiếng tim đập chậm rãi, nặng nề của một sinh vật khổng lồ đang hấp hối. Cảm giác đau đớn và tuyệt vọng ập đến tâm trí hắn, không phải của riêng hắn, mà là của chính linh mạch. Hắn cảm nhận được hàng triệu năm tích tụ của sự tà hóa, những vết thương đã ăn sâu vào cốt lõi của thế giới.
"Nó đang kêu gào... Một nỗi đau đã kéo dài hàng vạn năm..." Lục Trường Sinh thì thầm, đôi mắt vẫn nhắm nghiền. Hắn cảm thấy như mình đang kết nối với một thực thể sống, một trái tim khổng lồ của Cửu Thiên Linh Giới đang bị nhiễm độc. Dòng chảy linh mạch giờ đây hiện lên trong tâm trí hắn không phải là dòng nước trong xanh mà là một dòng chảy đen ngòm, mang theo những tia sáng xanh lục u ám, như một huyết mạch bị hoại tử. Những 'ký ức' từ Vạn Cổ Khai Thiên lại bắt đầu hiện lên, rời rạc, mơ hồ, nhưng đủ để Lục Trường Sinh nhận ra rằng sự tà hóa này không phải là một sự kiện đột ngột, mà là một căn bệnh mãn tính, âm ỉ từ thuở sơ khai của thế giới.
Tiêu Hạo quay lại, thấy Lục Trường Sinh đang nhập định sâu sắc, hắn không dám làm phiền. Hắn thấy vầng sáng xanh biếc từ Lục Trường Sinh đang tỏa ra, cố gắng đẩy lùi làn tà khí xung quanh hắn, tạo thành một khoảng trống nhỏ giữa sự mục ruỗng. Hắn nhìn vào đôi mắt kiên định của Bách Lý Trần, thấy trong đó sự lo lắng nhưng cũng là niềm tin tuyệt đối vào Lục Trường Sinh. Hắn tiến lại gần hơn, đứng cạnh Bách Lý Trần, cùng nhau canh gác.
"Nó... có thể cứu được không?" Tiêu Hạo hỏi, giọng nói nhỏ đến mức gần như là một tiếng thì thầm, không phải hỏi Lục Trường Sinh, mà là hỏi chính bản thân mình, hoặc Bách Lý Trần.
Bách Lý Trần không trả lời ngay. Hắn chỉ siết chặt chuôi kiếm, ánh mắt vẫn kiên định nhìn vào bóng tối. Hắn đã chứng kiến Lục Trường Sinh làm những điều mà không ai có thể làm được, bằng một con đường mà không ai dám nghĩ đến. Niềm tin của hắn vào Lục Trường Sinh giờ đây đã trở nên vững chắc như chính đạo tâm của Lục Trường Sinh. "Chúng ta sẽ bảo vệ hắn," Bách Lý Trần trầm giọng nói, chỉ đơn giản như vậy, nhưng lại mang một sức nặng của lời hứa.
Lục Trường Sinh không nghe thấy lời đối thoại của họ. Hắn đang hoàn toàn đắm chìm vào 'nỗi đau' của linh mạch. Hắn cảm nhận được sự phức tạp và độ khó của việc thanh tẩy linh mạch yếu ớt này. Đây không phải là một vết thương có thể chữa lành bằng linh dược hay một kẻ địch có thể đánh bại bằng kiếm chiêu. Đây là một căn bệnh đã ăn sâu vào cốt lõi, đòi hỏi một phương pháp 'chữa trị' chứ không phải 'tiêu diệt'. Tàn Pháp Cổ Đạo không chỉ là công pháp tu luyện, mà còn là một cầu nối, giúp hắn thấu hiểu bản chất của vạn vật, để hàn gắn những gì đã bị tổn thương. Hắn bắt đầu cảm nhận được mối liên kết giữa linh mạch yếu ớt này với những linh mạch khác, như những sợi tơ mỏng manh trong một mạng lưới khổng lồ. Việc chữa lành một điểm có thể ảnh hưởng đến các điểm khác, nhưng cũng có thể sẽ kích hoạt những phản ứng dữ dội từ tà khí.
Mùi tử khí và lưu huỳnh nồng nặc vẫn bao trùm, nhưng Lục Trường Sinh dường như đã vượt qua mọi giác quan vật lý. Trong tâm trí hắn, những hình ảnh về Vạn Cổ Khai Thiên dần rõ nét hơn, về một sự kiện khủng khiếp đã khiến Cửu Thiên Linh Châu bị tà hóa, về những thực thể cổ xưa hơn cả Ma Quân Huyết Ảnh, những kẻ đã gieo mầm bệnh vào lòng thế giới. Hắn nhận ra, Ma Quân Huyết Ảnh chỉ là kẻ lợi dụng căn bệnh này để đạt được mục đích của mình, chứ không phải là nguồn gốc duy nhất. Con đường 'chữa lành' của hắn sẽ không chỉ đối đầu với Ma Quân mà còn với bản chất của chính thế giới và những vết thương đã ăn sâu từ hàng triệu năm trước.
Hoàng hôn buông xuống, nhưng bầu trời vẫn u ám, không chút ánh sáng nào. Nơi này dường như không còn bị ảnh hưởng bởi thời tiết bên ngoài, mà chỉ chìm trong màn tà khí dày đặc. Lục Trường Sinh vẫn ngồi đó, bất động như một pho tượng cổ, linh quang xanh biếc của Tàn Pháp Cổ Đạo vẫn tỏa ra nhè nhẹ, như một hy vọng mong manh giữa sự tuyệt vọng. Hắn biết, đây sẽ là một hành trình dài và đầy thử thách, không thể hoàn thành chỉ trong một sớm một chiều. Nhưng đạo tâm của hắn đã kiên định, và con đường này, dù cô độc và gian nan đến mấy, vẫn là con đường mà hắn tin tưởng. Sự 'bệnh cũ' từ Vạn Cổ Khai Thiên đang dần hé lộ những bí mật kinh hoàng hơn, nhưng Lục Trường Sinh đã sẵn sàng đối mặt. Con đường tu hành vẫn tiếp diễn, và đạo của hắn cũng chưa hề kết thúc.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.