Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 884: Hồi Sinh Lộ Nguyên Thủy: Dấu Ấn Thanh Tẩy Tại An Bình

Lục Trường Sinh thở dài một tiếng, tiếng thở dài hòa vào tiếng gió hú lạnh lẽo. Vẻ mặt hắn trầm tư, đôi mắt đen láy quét qua khung cảnh hoang tàn và những ánh mắt tuyệt vọng. Hắn cảm nhận được nỗi đau, sự mất mát và sự bất lực đang bao trùm nơi đây. Khối đá đã được thanh tẩy trong Bách Hoa Cốc, giờ đây dường như quá nhỏ bé so với quy mô của sự hỗn loạn này. Liệu Đạo của hắn, Đạo chậm rãi và vững chắc, có thể làm gì trước một vùng đất rộng lớn đã bị tà khí nguyên thủy xâm thực nặng nề đến vậy? Đây là một thử thách lớn, không chỉ cho năng lực của hắn, mà còn cho niềm tin vào con đường mà hắn đã chọn.

Tuy nhiên, sự nghi ngờ chỉ thoáng qua. Ánh mắt hắn dần trở nên kiên định, vững vàng như bàn thạch. Đạo tâm của Lục Trường Sinh, trải qua bao chiêm nghiệm và thử thách, đã không còn dễ dàng dao động. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn tự động vận chuyển, phát ra một luồng linh khí thanh thuần, ôn hòa, như một làn gió mát lành thổi tan đi một phần nhỏ sương mù đen kịt xung quanh hắn. Luồng linh khí ấy không mạnh mẽ, không hùng tráng, nhưng lại mang theo một sự kiên cường, một trật tự bất biến, cố gắng trấn áp sự hỗn loạn đang cuồn cuộn bao trùm U Minh Cổ Địa.

Vùng đất hoang tàn này, với sự hỗn loạn của nguyên khí và nỗi tuyệt vọng của sinh linh, sẽ là thử thách đầu tiên và quy mô lớn cho khả năng "thanh tẩy nguyên thủy" của Lục Trường Sinh. Nó sẽ là tiền đề cho việc hắn phục hồi các linh mạch bị tổn hại nặng nề hơn nữa sau này trong thời kỳ "Vạn Cổ Khai Thiên." Sự tuyệt vọng của các sinh linh sơ khai nơi đây không chỉ là gánh nặng, mà còn là động lực để Lục Trường Sinh không chỉ thanh tẩy đất đai mà còn gieo mầm hy vọng, truyền bá triết lý "tu hành bền vững" và sự kiên cường giữa cảnh hoang tàn. Quá trình hắn đối phó với "tà khí nguyên thủy" nơi đây sẽ giúp hắn hiểu sâu hơn về bản chất của linh khí và sự cân bằng trong Cửu Thiên Linh Giới, từ đó hoàn thiện triết lý cá nhân của mình. Con đường của hắn, con đường của Đạo, vẫn còn dài, nhưng mỗi bước đi, mỗi thử thách đều là một nét chạm khắc sâu sắc vào đạo tâm, khiến nó ngày càng vững chắc, vạn pháp bất xâm.

***

Lục Trường Sinh bước đi chậm rãi, không nhanh không chậm, xuyên qua những tán cây xương xẩu, hướng về phía làng nhỏ mà hắn đã cảm nhận được sự sống yếu ớt. Đó là một nơi mà người dân gọi là An Bình Thôn, một cái tên thật trớ trêu khi nhìn vào cảnh tượng trước mắt. Khi hắn dần đến gần, ánh chiều tà yếu ớt buông xuống, nhuộm một màu cam úa lên những nếp nhà tranh vách đất đã xiêu vẹo, mái ngói đơn sơ phủ đầy rêu phong và bụi bặm. Ruộng đồng bao quanh thôn giờ đây chỉ còn là những mảnh đất khô cằn, nứt nẻ thành từng mảng lớn, trông như một tấm da lão hóa của đại địa. Không còn dấu vết của sự sống xanh tươi, chỉ còn lại sự hoang tàn và chết chóc.

Hắn đứng từ xa, nép mình sau một gốc cây khô cằn, quan sát thôn làng. Không khí nơi đây mang theo mùi đất ẩm hòa lẫn với mùi khói bếp yếu ớt, nặng nề, nhưng trên hết là mùi tà khí nguyên thủy nồng nặc, như một lớp màn vô hình đang bóp nghẹt mọi sinh khí. Tiếng gió rít qua những cành cây trơ trụi mang theo âm thanh than khóc, đôi lúc xen lẫn tiếng ho khan yếu ớt từ trong những ngôi nhà, hay tiếng trẻ con khóc thút thít vang lên rồi nhanh chóng chìm vào im lặng.

Người dân An Bình Thôn, những sinh linh sơ khai đang vật lộn với sự khắc nghiệt của thiên địa, hiện rõ mồn một trong mắt Lục Trường Sinh. Họ gầy gò, quần áo rách rưới, làn da xanh xao, khắc khổ. Ánh mắt của họ trống rỗng, vô hồn, như những ngọn lửa sắp tàn, chỉ còn lại sự sợ hãi và bất lực trước số phận nghiệt ngã. Hắn nhìn thấy Lão Trưởng Thôn, người có khuôn mặt phúc hậu giờ đây hằn lên những nếp nhăn của sự lo âu, râu bạc phơ nhưng lưng đã còng hẳn, đang ngồi co ro trước hiên nhà. Ánh mắt ông đờ đẫn nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những tầng mây đen kịt không ngừng cuộn trào, như thể đã mất hết mọi hy vọng. Bên cạnh ông, một cô bé nhỏ nhắn, khuôn mặt bầu bĩnh nhưng hốc hác, đôi mắt to tròn lấp lánh sự sợ hãi, nép mình sau vạt áo mẹ, đôi tay nhỏ bé run rẩy bám chặt. Đó hẳn là Tiểu Hoa.

Lục Trường Sinh cảm nhận được tà khí nguyên thủy nơi đây không ngừng ăn mòn linh mạch đất, hủy hoại sinh cơ của vạn vật. Nó không bùng nổ hung hãn, mà âm thầm, dai dẳng, như một căn bệnh ung thư đang gặm nhấm sự sống từ bên trong. "Tà khí nguyên thủy này không phải là sự đối kháng, mà là sự mất cân bằng," Lục Trường Sinh độc thoại nội tâm. "Cưỡng ép trấn áp chỉ là tạm thời, chỉ như cắt bỏ cành lá sâu mục, chứ không diệt trừ tận gốc rễ. Phải dẫn dắt, chuyển hóa nó trở lại nguyên bản, ấy mới là chân đạo, mới là cách chữa lành triệt để."

Hắn nhắm mắt lại, Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể tự động vận chuyển. Hắn không vội vàng hành động, mà lặng lẽ cảm nhận từng luồng tà khí đang hoành hành, từng linh mạch đang suy yếu dưới lòng đất. Hắn không muốn gây chú ý, không muốn mang đến sự kỳ vọng ảo vọng cho những con người đã quá kiệt quệ này. Điều hắn cần là sự thấu hiểu sâu sắc nhất về bản chất của sự hỗn loạn nơi đây, để Đạo của hắn có thể thẩm thấu một cách tự nhiên nhất, vững chắc nhất.

Đạo tâm của Lục Trường Sinh tựa như một mặt hồ phẳng lặng, phản chiếu toàn bộ khung cảnh hoang tàn cùng nỗi tuyệt vọng của sinh linh. Hắn không cảm thấy bi lụy hay yếu lòng, mà chỉ chiêm nghiệm sâu sắc hơn về trách nhiệm của người tu hành. "Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn," hắn thầm nhủ. Con đường hắn đã chọn, chính là con đường của sự cân bằng, của sự hài hòa, của việc dẫn dắt vạn vật trở về bản nguyên. Vùng đất này, những con người này, chính là tấm gương lớn nhất để hắn minh chứng cho Đạo của mình.

Hắn mở mắt, ánh mắt điềm tĩnh nhưng kiên định. Dưới bầu trời hoàng hôn dần chìm vào bóng tối, Lục Trường Sinh không tiến sâu vào thôn. Hắn quay lưng, hướng về phía rìa An Bình Thôn, nơi hắn cảm nhận được linh mạch đất bị tổn thương nặng nề nhất, cũng là nơi tập trung nhiều tà khí nguyên thủy nhất. Hắn biết, để gieo mầm hy vọng, phải bắt đầu từ gốc rễ, từ tận sâu trong lòng đất, nơi mà tà khí đã gặm nhấm sinh khí của An Bình Thôn. Con đường thanh tẩy sẽ chậm rãi, sẽ bền bỉ, nhưng hắn tin tưởng vào Đạo của mình. Đạo của hắn, giống như dòng nước chảy đá mòn, sẽ từ từ gột rửa đi những tạp chất, khôi phục lại vẻ trong lành vốn có. Đây chính là thử thách đầu tiên, là bước khởi đầu cho việc hắn áp dụng triết lý "tu hành bền vững" vào thực tiễn, không chỉ để cứu vớt một thôn làng, mà còn để đặt nền móng cho sự phục hồi của Cửu Thiên Linh Giới trong kỷ nguyên "Vạn Cổ Khai Thiên" này.

***

Đêm dần buông xuống, màn đêm bao trùm An Bình Thôn, mang theo cái lạnh thấu xương và sự tĩnh mịch đáng sợ. Ánh trăng mờ nhạt, bị che khuất bởi những tầng mây đen kịt, chỉ đủ soi sáng lờ mờ những bóng hình cây cối trơ trụi, biến chúng thành những con quái vật đáng sợ trong mắt những người phàm yếu ớt. Lục Trường Sinh đã tìm đến một nơi kín đáo nhất ở vùng rìa thôn, gần một linh mạch nhỏ đã gần như cạn kiệt, chỉ còn lại những sợi tơ linh khí yếu ớt, lẫn lộn với tà khí nguyên thủy đang cuồn cuộn. Đây là một con suối nhỏ đã khô cạn, chỉ còn lại lòng suối nứt nẻ và những tảng đá xám xịt.

Hắn khoanh chân ngồi xuống trên một tảng đá phẳng lì, nhắm mắt lại, tâm thần hoàn toàn nhập định. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn bắt đầu vận chuyển một cách chậm rãi, ổn định, không một chút gợn sóng. Không có ánh sáng rực rỡ bùng lên, không có uy lực kinh thiên động địa nào tỏa ra. Chỉ có một luồng linh khí thanh thuần, ôn hòa, thuần khiết từ đạo tâm hắn chậm rãi thẩm thấu vào lòng đất. Nó không giống như những công pháp khác, dùng sức mạnh để trấn áp hay tiêu diệt tà khí. Tàn Pháp Cổ Đạo của Lục Trường Sinh là một sự dẫn dắt, một sự chuyển hóa vi diệu, từ từ gột rửa và tái tạo.

"Vạn vật đều có bản nguyên, tà khí cũng vậy. Chuyển hóa nó trở về nguyên bản, ấy mới là thuận theo Thiên Đạo," Lục Trường Sinh độc thoại nội tâm. Hắn cảm nhận rõ từng luồng tà khí nguyên thủy đang len lỏi trong linh mạch đất, chúng không phải là thực thể có ý thức, nhưng lại mang theo một sự 'kháng cự' tự nhiên, một sự hỗn loạn bẩm sinh. Công việc của hắn giống như một người thợ gốm đang nhào nặn lại một khối đất sét bị nhiễm bẩn, không phải là vứt bỏ nó đi, mà là kiên nhẫn làm sạch từng tạp chất, khôi phục lại sự tinh khiết ban đầu.

Linh khí từ Tàn Pháp Cổ Đạo như những sợi tơ vô hình, mềm mại nhưng bền bỉ, len lỏi vào từng ngóc ngách của linh mạch đất. Chúng không đối đầu trực tiếp với tà khí, mà như những dòng suối mát lành chảy vào một vũng nước đục, từ từ hòa tan, pha loãng và cuốn trôi đi những tạp chất. Quá trình thanh tẩy diễn ra cực kỳ chậm rãi, từng chút một, từng khoảnh khắc một, như dòng thời gian vô tận đang gọt giũa đá. Lục Trường Sinh không vội vã, hắn hiểu rằng vạn sự đều cần thời gian, nhất là việc khôi phục lại sự cân bằng tự nhiên của đất trời.

Hắn ngồi đó, tĩnh lặng như một pho tượng cổ xưa, chỉ có linh khí trong cơ thể và đạo tâm hắn không ngừng vận chuyển. Xung quanh hắn, không khí dần trở nên trong lành hơn một chút, mặc dù sự thay đổi là vô cùng nhỏ bé, khó có thể nhận ra bằng mắt thường hay cảm nhận bằng linh giác thô thiển. Mùi tà khí nguyên thủy vẫn còn đó, nhưng đã phảng phất thêm một chút hương đất ẩm, hương cây cỏ dại yếu ớt, như hơi thở đầu tiên của sự sống đang trỗi dậy từ lòng đất chết.

Cái lạnh lẽo của tà khí vẫn bao trùm, nhưng Lục Trường Sinh cảm thấy một luồng hơi ấm nhẹ nhàng từ linh khí thuần khiết của mình đang lan tỏa, đối trọng với sự ăn mòn của tà khí. Sự kiên định của hắn, sự vững chắc của đạo tâm, chính là ngọn hải đăng duy nhất trong màn đêm hỗn loạn này. Mỗi sợi linh khí hắn đưa vào lòng đất không chỉ là một phần công pháp, mà còn là một phần niềm tin, một phần hy vọng mà hắn gieo xuống. "Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến," hắn lặp lại câu nói quen thuộc trong tâm trí. Chính sự bất biến ấy, sự kiên cường ấy, mới có thể lay chuyển được sự hỗn loạn nguyên thủy của thiên địa.

Đêm dần trôi, Lục Trường Sinh vẫn giữ nguyên tư thế nhập định. Hắn không biết mình đã ngồi bao lâu, chỉ biết rằng mỗi giây phút trôi qua, linh mạch đất dưới chân hắn lại được thanh tẩy thêm một chút, tà khí nguyên thủy lại suy yếu đi một phần. Đây là một cuộc chiến thầm lặng, không tiếng súng, không khói lửa, chỉ có sự kiên trì và niềm tin vào Đạo. Hắn đang gột rửa những tạp chất nguyên thủy trong Đạo, không chỉ của vùng đất này, mà còn của chính bản thân mình. Mỗi khi tà khí bị chuyển hóa, hắn lại cảm nhận được một tầng sâu hơn về bản chất của linh khí, về sự cân bằng của âm dương, của sự sống và cái chết. Quá trình này không chỉ là hắn đang cứu vớt vùng đất, mà vùng đất cũng đang giúp hắn hoàn thiện Đạo của mình. Dòng Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn dường như cũng trở nên sâu sắc hơn, linh hoạt hơn sau mỗi lần thanh tẩy.

Sự thanh tẩy thành công linh mạch nhỏ và mang lại sự sống cho thôn làng này báo hiệu khả năng của Lục Trường Sinh trong việc phục hồi các linh mạch lớn hơn và chữa lành những vết thương sâu sắc của Cửu Thiên Linh Giới sau này. Hắn đang đặt nền móng cho một kỷ nguyên mới, nơi mà sự cân bằng và hài hòa được đặt lên hàng đầu, chứ không phải là sự tranh giành sức mạnh mù quáng. Con đường của hắn, con đường của Đạo, vẫn còn dài, nhưng mỗi bước đi, mỗi thử thách đều là một nét chạm khắc sâu sắc vào đạo tâm, khiến nó ngày càng vững chắc, vạn pháp bất xâm.

***

Khi bình minh lên, những tia nắng đầu tiên yếu ớt xuyên qua màn mây xám xịt, rải rác những vệt vàng cam nhạt nhòa lên cảnh vật. Không khí vẫn còn se lạnh, nhưng đã không còn cái buốt giá thấu xương của đêm qua. Một mùi hương thoang thoảng, khó nhận ra, như mùi đất ẩm sau cơn mưa, hay mùi cỏ non vừa nhú mầm, bắt đầu lan tỏa trong không gian.

Trong thôn An Bình, những thay đổi đầu tiên, dù nhỏ bé nhưng vô cùng kỳ diệu, đã bắt đầu hiện rõ. Vài cây cối héo úa trơ trụi hôm qua, giờ đây đã có những chồi non xanh biếc li ti nhú lên từ cành khô. Chúng mong manh, yếu ớt, nhưng lại mang trong mình một sức sống mãnh liệt. Dòng suối nhỏ vốn đã cạn khô, nay bắt đầu chảy lại yếu ớt, tí tách róc rách, mang theo âm thanh của sự sống và hy vọng. Dù chỉ là một dòng nước nhỏ, nhưng nó đã đủ để làm ướt những tảng đá cuội, và rửa trôi đi một phần bụi bặm của sự hoang tàn.

Lão Trưởng Thôn, với thói quen dậy sớm, bước ra khỏi căn nhà tranh xiêu vẹo của mình. Cả đêm qua ông đã trằn trọc không ngủ, nỗi lo lắng về tương lai của thôn làng cứ đè nặng trong lòng. Ánh mắt đờ đẫn của ông vô tình quét qua mảnh đất khô cằn trước cửa nhà. Ông ngỡ ngàng. Trên nền đất nứt nẻ, nơi hôm qua chỉ có sỏi đá, giờ đây đã có vài chồi non xanh biếc bé xíu nhú lên. Chúng mảnh mai như những sợi chỉ, nhưng lại mang một màu xanh tươi đến lạ lùng.

“Đây… đây là phép màu sao?” Lão Trưởng Thôn thốt lên, giọng run run, không tin vào mắt mình. Ông cúi gập người xuống, đôi tay run rẩy chạm vào một chồi non, như sợ làm tổn thương nó. Cảm giác mềm mại, mát lạnh của chồi non truyền qua đầu ngón tay, khiến ánh mắt ông rưng rưng. Một tia sáng lấp lánh, đã lâu lắm rồi mới xuất hiện trong đôi mắt ông.

Tiểu Hoa, cô bé với đôi mắt to tròn, cũng lóc cóc chạy ra khỏi nhà. Với sự nhạy cảm của trẻ thơ, cô bé nhanh chóng phát hiện ra điều kỳ diệu. Cô bé chỉ vào một bông hoa dại nhỏ vừa hé nở bên cạnh bờ suối đang chảy lại, khuôn mặt hốc hác chợt bừng sáng một nụ cười rạng rỡ. "Ca ca nhìn xem, hoa nở rồi!" Giọng nói trong trẻo của cô bé vang lên, phá tan sự tĩnh mịch của buổi sáng. Nụ cười hồn nhiên của Tiểu Hoa, như một tia nắng ấm áp, xua tan đi phần nào sự u ám của An Bình Thôn.

Tiếng reo của Tiểu Hoa và sự ngỡ ngàng của Lão Trưởng Thôn nhanh chóng thu hút sự chú ý của những Thôn Dân Trẻ khác. Ban đầu, họ chỉ nhìn với ánh mắt hoài nghi, chán nản. "Lại là ảo ảnh thôi, đất này đã chết rồi." Một Thôn Dân Trẻ nói, giọng đầy chua chát. "Làm gì có phép màu nào ở cái nơi bị nguyền rủa này chứ?" Một người khác phụ họa.

Thế nhưng, khi họ tận mắt chứng kiến những chồi non xanh biếc đang vươn mình, những bông hoa dại nhỏ bé đang hé nở, và dòng suối cạn đã chảy lại, sự hoài nghi dần biến thành kinh ngạc. "Chẳng lẽ... chẳng lẽ có vị tiên nhân nào giáng trần?" Một Thôn Dân Trẻ lắp bắp, ánh mắt bỗng bừng lên một tia hy vọng mỏng manh, tựa như ngọn lửa sắp tàn được tiếp thêm một chút củi khô. Những người khác cũng bắt đầu xôn xao, chỉ trỏ vào những thay đổi nhỏ bé nhưng phi thường ấy.

Lục Trường Sinh đứng từ xa, nép mình trong bóng tối của một tảng đá lớn, ánh mắt điềm tĩnh quan sát mọi việc. Hắn không lộ diện, không tìm kiếm sự ca tụng hay tri ân. Hắn chỉ nhẹ nhàng rút tay về, cảm nhận linh mạch đất đã được phục hồi phần nào, biết rằng mình đã gieo được mầm hy vọng đầu tiên. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn vẫn vận chuyển đều đặn, tiếp tục duy trì và củng cố dòng chảy linh khí mới mà hắn đã tạo ra. Hắn hiểu rằng, đây mới chỉ là khởi đầu.

Sự hồi sinh của An Bình Thôn sẽ trở thành một 'hạt giống' đầu tiên của triết lý 'tu hành bền vững' trong kỷ nguyên sơ khai này, gieo mầm cho một thế giới chú trọng căn cơ và đạo tâm. Lục Trường Sinh không chỉ thanh tẩy đất đai, mà còn thanh tẩy cả những tâm hồn đang tuyệt vọng. Sự thay đổi không chỉ ở cảnh vật, mà còn ở niềm tin trong lòng người.

Hắn cảm nhận được sự kết nối giữa linh mạch đất và tâm niệm của con người. Khi đất đai hồi sinh, hy vọng cũng bắt đầu nhen nhóm trong lòng họ. Mùi khói bếp, tuy yếu ớt, giờ đây dường như đậm đà hơn một chút. Tiếng trẻ con cười đùa, tiếng gà gáy, tiếng chó sủa cũng trở nên rõ ràng hơn, không còn bị nuốt chửng bởi tiếng gió hú ai oán. Cảm giác lạnh lẽo của tà khí đã bị thay thế bằng sự ấm áp dần lên của linh khí mới, mang theo hơi thở của sự sống.

Lục Trường Sinh biết, con đường phía trước vẫn còn dài, và những thử thách mới sẽ không ngừng xuất hiện. Hắn sẽ tiếp tục đối mặt với những dạng tà khí nguyên thủy hoặc hỗn loạn khác, hiểu sâu hơn về bản chất của chúng và cách chuyển hóa chúng, hoàn thiện Tàn Pháp Cổ Đạo của mình. An Bình Thôn chỉ là một chấm nhỏ trên bản đồ rộng lớn của Cửu Thiên Linh Giới, nhưng nó lại là một minh chứng hùng hồn cho Đạo của hắn. Thế giới đã thay đổi nhưng con đường tu hành không bao giờ kết thúc. Lục Trường Sinh vẫn còn nhiều điều để khám phá và chiêm nghiệm về Đạo. Tương lai của Cửu Thiên Linh Giới mở ra với nhiều khả năng mới. Hắn không phải là anh hùng cứu thế, mà là người gieo mầm, người dẫn dắt, để vạn vật tự mình tìm thấy con đường trở về bản nguyên, tìm thấy sự cân bằng vốn có.

Hắn quay lưng, chuẩn bị rời khỏi An Bình Thôn, nhưng một giọng nói yếu ớt đã kịp vọng đến tai hắn.

"Cầu xin tiên trưởng... xin tiên trưởng hãy ở lại... giúp đỡ chúng con!" Lão Trưởng Thôn, nhận ra bóng dáng thanh thoát của Lục Trường Sinh đang dần khuất, cố gắng cất tiếng gọi, mang theo niềm hy vọng cuối cùng.

Lục Trường Sinh khẽ dừng bước, quay đầu lại. Ánh mắt hắn điềm tĩnh, nhìn thẳng vào Lão Trưởng Thôn. Hắn không nói gì, chỉ khẽ gật đầu một cái, một nụ cười ẩn ý thoáng qua trên môi. Hắn không thể ở lại mãi, nhưng Đạo của hắn đã được gieo xuống, và nó sẽ tiếp tục lan tỏa, tự thân phát triển. Sự thay đổi đã bắt đầu, và đó chính là điều quan trọng nhất. Hắn biết, An Bình Thôn đã có thể tự đứng vững trên đôi chân của mình, ít nhất là cho đến khi những mầm mống hy vọng này đủ sức mạnh để chống chọi với những thử thách tiếp theo của Vạn Cổ Khai Thiên.

Hắn tiếp tục bước đi, hòa vào màn sương sớm, để lại phía sau một thôn làng đang dần hồi sinh, và những ánh mắt đầy hy vọng đang dõi theo bóng lưng hắn. Con đường của Đạo, vẫn còn dài.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free