(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 100:
Vân Diệp cốc đầu Mạnh Bất Đồng một cái:
"Ta đánh chết cái đồ bất trung bất hiếu nhà ngươi! Cha ngươi vì tương lai cả gia đình mà liều mình tranh công, khắp mình còn mấy chỗ lành lặn? Đại ca ngươi nghe nói học ở Sơn Đông đã hai năm không về Trường An, Tết Thanh minh mới về nhà tế tổ. Chỉ có thằng nhóc nhà ngươi cả ngày chơi bời lêu lổng, cha ngươi làm sao có thể yên tâm giao phó tính mạng cả gia tộc cho ngươi? Chỉ vì như vậy mà bỏ nhà trốn đi, cha mẹ ngươi sẽ nghĩ thế nào? Ngọc Sơn thư viện ta từ khi nào lại dạy ra một tên lòng lang dạ sói thế này? Cha ngươi đối xử bất công với ngươi sao? Bất công mà ngươi lớn lên trắng trẻo mập mạp thế này à?"
Vân Diệp sổ ra một tràng khiến Mạnh Bất Đồng á khẩu, hai tay bưng mặt khóc ô ô.
"Khóc cái con khỉ! Hùng tâm vừa rồi biến đâu rồi? Mới nói vài câu đã nhụt chí sao? Tương lai ta làm sao trông cậy vào ngươi làm chuyện lớn được."
"Nhưng vừa rồi ngươi nói đúng, cha ta sẹo đầy mình, đại ca của ta cũng đã hai mươi tuổi mà còn chưa thành thân. Để làm rạng rỡ tổ tông thì đại ca so với ta mạnh hơn nhiều lắm, chuyện học này nên để cho hắn. Diệp tử, ta luyến tiếc, ta thích ở thư viện ô ô..."
"Ai bảo ngươi phải rời thư viện? Ngươi cho là thư viện này do cha ngươi định đoạt sao? Ngươi cho là thư viện này ai muốn làm gì thì làm được sao? Coi Ngọc Sơn thư viện ta là cái gì?"
"Nhưng vừa rồi ngươi nói sẽ để đại ca ta đến học?" Mạnh Bất Đồng có chút ủy khuất.
"Sang năm sẽ tuyển thêm một nhóm học sinh, đại khái khoảng năm mươi người, sau này hàng năm đều làm như vậy. Học sinh học ở thư viện bốn năm phải tìm kiếm một lối ra. Ta cho rằng lúc đó hẳn tất cả đều đã nhập sĩ, Bệ hạ mà bỏ qua những người này thì mới là lạ."
"Ngươi ngủ một giấc rồi lập tức về nhà, nghe cha ngươi mắng cả đêm cũng tốt, đánh cả đêm cũng được, nhưng không được nói ngươi trốn về thư viện, tránh để ông ấy đau lòng. Về phần ngày mai ngươi trở lại, cha ngươi đã có lão sư giải quyết, chẳng đến lượt ngươi phải lo lắng. Thằng đần nhà ngươi, một việc vô cùng đơn giản mà ngươi lại khiến người khác phải đau lòng đến vậy."
Vừa mới đuổi Mạnh Bất Đồng đi ngủ, thì phía sau nhà đã có chuyện.
Tiểu cô cô ngồi dưới đất khóc vật vã, tiếng rất lớn khiến toàn gia đều chạy tới xem.
Gân xanh trên trán Vân Diệp giật liên hồi, vừa mới xử lý xong một chuyện, sao lại có chuyện khác ập đến nữa? Thế này thì còn hơi sức đâu mà nghỉ ngơi.
Y ôm cô cô an ủi: "Ai ức hiếp cô cô, nói cho cháu biết, cháu sẽ đi lột da hắn."
Cô cô nấc lên từng tiếng, chỉ tay về phía căn phòng. Vân Diệp lập tức đá bay cánh cửa, thế mà lại thấy kỳ lạ. Trong phòng không có ai, đây là căn phòng tiểu cô cô chuyên dùng để nuôi tằm. Giờ trong phòng chỉ có tiếng tằm ăn dâu, đừng nói tiếng người, ngay cả tiếng quỷ cũng chẳng có.
Y khó hiểu nhìn cô cô. Nãi nãi vào phòng liếc nhanh một lượt rồi ra đánh bốp lên người cô cô: "Không phải chỉ là mấy cái mẹt tằm sao, nuôi hỏng cùng lắm thì vứt đi, chuyện gì mà làm ầm ĩ cả sân lên thế?"
"Tằm chẳng phải vẫn đang ăn dâu tốt lắm sao? Cớ gì lại vứt đi?" Vân Diệp thấy lạ, ngăn nãi nãi lại khi bà đang đánh cô cô. Người phương Bắc chưa từng thấy tằm.
"Diệp nhi con không hiểu những chuyện này. Những con tằm đang nuôi này đôi khi biến thành tằm xanh, còn tằm hồng, tằm vàng. Chúng nó phun ra tơ cũng màu xanh, hồng, vàng. Màu sắc tơ không đều, tơ cũng không dùng được, cũng không ai thu mua. Nông gia nếu như gặp phải chuyện thế này thì coi như gặp tai họa lớn. Cô cô nhà ngươi đến giờ vẫn không nghe lời, ta đã sớm nói nhà ta giờ không còn là thời kỳ phải dựa vào mấy mẹt tằm này để ăn cháo qua ngày nữa rồi. Ngươi tránh ra, để nãi nãi đánh nó."
Vân Diệp nghe vậy thì mỉm cười. Hóa ra, các vị trưởng bối trong nhà đều là những người không chịu ngồi yên. Dù giờ đã phú quý, họ vẫn không quên thói quen lúc nghèo khó. Tiểu cô cô cũng vậy, khi thấy tằm mình chăm sóc biến thành đồ bỏ đi, nàng theo thói quen cảm thấy đau buồn, cho rằng gia đình sắp phải đói kém, nên mới khóc lóc ầm ĩ đến thế. Nếu là nhà nghèo thì chuyện này cũng bình thường, nhưng ở phủ hầu lại xảy ra chuyện như vậy thật khiến người ta dở khóc dở cười.
Cô cô lấp ló phía sau Vân Diệp đã thôi khóc, chắc hẳn lúc này cũng bình tĩnh lại rồi. Tiền tiêu vặt mỗi tháng của nàng còn gấp mười lần giá trị của đống tằm này, nên không cần thiết phải buồn rầu.
"Kỳ thật, đây là chuyện tốt, trời ban cho Vân gia cơ hội phát tài. Bảo bối đã đưa đến tận cửa, lẽ nào lại không đón lấy? Quả đúng là ông trời có mắt." Vân Diệp khẽ động lòng, nói.
Nghe tôn tử nói như vậy, nãi nãi cũng thôi không đánh cô cô nữa, vội vàng bảo mấy nha hoàn, bà tử xung quanh ra ngoài, kéo Vân Diệp vào phòng, rồi gọi cả cô cô vào theo.
"Diệp nhi, vừa rồi con nói gì? Con thông minh lanh lợi, hãy nói cho cô cô kém cỏi này của con nghe, để tránh mất mặt với cả nhà." Nói xong, nhân lúc Vân Diệp không để ý, bà còn nhéo cô cô một cái. Chuyện trong nhà, Vân Diệp không thể quản được, chỉ đành trơ mắt nhìn cảnh bạo lực gia đình diễn ra.
"Tằm này đã biến thành màu xanh, cho thấy bản thân con tằm đã tiến hóa. Thế nhưng, nó vẫn phun ra tơ màu xanh, chứng tỏ nó không hề đánh mất bản tính nhả tơ của mình. Màu sắc của tơ cho thấy tằm chưa tiến hóa hoàn toàn. Cô cô cứ tiếp tục nuôi chúng lớn lên, khiến chúng nhả tơ kết kén, sau đó cho chúng đẻ trứng. Cứ thế, thu hoạch trứng rồi nuôi lớn, dần dần chọn lọc, ắt sẽ thu được tơ màu xanh thuần khiết. Đến lúc đó, không lẽ thứ tơ ấy lại không bán được giá cao?"
Mắt cô cô sáng rỡ như đồng tiền, nãi nãi cũng thấy mừng rỡ. Từ trước đến nay, bà luôn tin tưởng vào bản lĩnh của cháu trai mình, nó đã nói được thì ắt sẽ làm được.
"Cô cô có thể đến các nhà khác mua tằm phế, như tằm hồng, tằm vàng, hoặc những con có màu sắc khác cũng được. Tốt nhất là mang đủ bảy loại màu sắc về mà nuôi. Sau này, biết đâu dệt gấm còn chẳng cần nhuộm màu nữa. Đây chẳng phải là đại bảo bối thì còn là gì n���a?"
Nãi nãi xúc động thơm một cái lên má Vân Diệp, cô cô cũng vui mừng nhảy tưng tưng.
"Cháu trai ta mới chính là đại bảo bối của Vân gia!"
Việc cô cô có nuôi được tằm màu hay không vốn chẳng phải điều Vân Diệp bận tâm. Dù kết quả thế nào, y chỉ cần cho cô cô một hướng đi, để nàng không cảm thấy quá mức buồn chán. Khi tập trung vào việc chăm tằm, cô cô sẽ không còn thời gian để suy nghĩ vẩn vơ nữa. Người thân là tài sản quý giá nhất của y, tằm có chết bao nhiêu Vân Diệp nào có để ý?
Y biết trong nhà không có mấy ai thật sự cao nhã, tất cả đều xuất thân từ tầng lớp tiểu hộ, lại trải qua nhiều năm khuất nhục, ngay cả thở mạnh cũng chẳng dám. Thân thế của Tiểu Nam, Tiểu Bắc cực kỳ đáng ngờ, nhưng chỉ cần tiểu cô cô nói đây là con của nàng thì chẳng có vấn đề gì. Vân Diệp có nuôi thêm vài đứa muội muội nữa cũng không phải chuyện lớn, đâu phải không nuôi nổi.
Cũng như chuyện của Mạnh Bất Đồng, y cố gắng đơn giản hóa mọi việc, không làm cho chúng thêm phức tạp. Suy cho cùng, dù là ai cũng có thể bị liên lụy. Người xưa nói rất đúng, cứ giả vờ hồ đồ lại là tốt nhất.
Tiên sinh Lý Cương hiện tại đang tỏ vẻ hồ đồ, dường như lão đã quên mất vẻ tức giận khi dạy Uất Trì Bảo Lâm ngày nào. Lão Uất Trì dẫn Bảo Lâm hành lễ với Lý Cương gầy gò, trông hệt như hai con gấu đang khấu đầu chào một con khỉ. Lão Lý tươi cười vỗ vỗ vai Uất Trì Bảo Lâm. Bảo Lâm cũng khúm núm cúi người xuống, khiến động tác vỗ của lão sư càng thêm thoải mái. Lão Lý vừa vỗ vừa cười với lão Uất Trì bên cạnh:
"Ta thích thằng bé Bảo Lâm này, thật thà chất phác. Chỉ cần bỏ chút công phu, không khó để nó trở thành một lương đống."
Bản dịch này là tài sản trí tuệ của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.