(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 99:
Có mấy vị cao tăng không biết từ đâu tới, đang tụng kinh văn ngoài từ đường, tiếng kinh cứ thế vang lên không ngừng. Bọn họ không vào bên trong mà chỉ đốt tiền giấy ở phía ngoài. A Phúc trong bộ áo đỏ thuần thục ném tiền giấy lên cao, để gió núi cuốn đi xa.
Hòa thượng niệm xong một trăm lần kinh văn, cầm theo túi tiền lớn mỉm cười bỏ đi. Cả gia đình Vân Diệp cầm cuốc, xẻng và những công cụ cải tiến khác đi đến một ngôi mộ phía sau từ đường. Ngôi mộ được chăm sóc rất tốt, trên mặt không có chút cỏ dại nào. Nãi nãi khen A Phúc, rồi biếu lão một bình rượu lớn, và cả thủ lợn. A Phúc cao hứng bừng bừng ôm vò rượu đi thưởng thức đầu heo.
Nãi nãi và Vân Diệp đều đã đắp thêm một chút đất lên ngôi mộ. Trong mắt họ đọng nước nhưng khóe môi vẫn nở nụ cười, trong miệng không biết đang lẩm bẩm điều gì.
Bồi xong đất thì những người cô, người thím thân thiết nhất tới khóc lóc. Nãi nãi ôm tiểu Nha vẫn còn đang ngơ ngác, dẫn theo đại Nha còn chưa biết gì, chỉ vào ngôi mộ nói:
– Diệp nhi, trăm năm sau con phải chôn cất ta chung với gia gia con, chung một ngôi mộ nhé. Con biết nãi nãi đã quen ở nhà rộng rãi rồi, nhà chật chội thế này nãi nãi không quen đâu, chật chội lắm.
– Nãi nãi hôm nay sao lại nói những lời này, thân thể nãi nãi vẫn khỏe mạnh, sống với tôn tử vài chục năm nữa cũng chẳng sao cả. Chẳng phải nãi nãi muốn bế chắt trai sao? Sao bây giờ lại muốn theo gia gia? Gia gia có nhiều ngư��i thân kề bên như vậy sẽ không tịch mịch, ở đây Diệp nhi chỉ có một mình, nãi nãi nỡ lòng nào bỏ lại mình Diệp nhi sao?
Vân Diệp lệ rơi đầy mặt, mặc kệ tiểu nha đầu lau thế nào. Nãi nãi ôm Vân Diệp vào lòng vỗ nhẹ, miệng nói:
– Ta không nỡ, không nỡ đâu.
**********
Tiết Thanh Minh được nghỉ ba ngày. Trong ba ngày này, đám hoàn khố phỏng chừng đang điên cuồng quậy phá. Điều này khiến Vân Diệp nhớ lại bản thân khi còn đi học mà gặp kỳ nghỉ. Cứ ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn, sau đó, ngay hôm trước buổi khai giảng còn cùng bạn bè đi uống rượu thâu đêm đến sáng, vàng mắt đi học...
Y cảm thấy bản thân có lẽ đã trở về quỹ đạo bình thường của nhân sinh, cho nên liền cho đặt một cái ghế nằm trong hoa viên, lót thảm mềm rồi nằm xuống. Sau đó lại gọi cô cô mang chăn ra cho y, ngáp một cái rõ to rồi ngủ thiếp đi.
Nãi nãi không có thói quen chơi xuân. Lão nhân gia cố chấp cho rằng chỉ có những kẻ du thủ du thực cả ngày không có việc gì mới đi chơi. Muốn ngắm cảnh thì chỉ cần ngẩng đầu trong viện nhìn lên núi xanh là đủ. Trên núi làm sao có hoa nào đẹp bằng hoa trong viện. Hoa hồng nở hương thơm còn lưu luyến nửa ngày, hoa trong núi làm sao bì kịp? Nhưng đáng chê nhất là tên Tôn Tư Mạc kia, cả ngày lang thang trong khe núi, vừa cầm cuốc đi tìm những hoa cỏ hoang dại, vừa nói chuyện với tôn tử đã hết cả ngày. Chẳng phải lão là danh y sao? Sao không chữa cho trâu nhà bị bệnh, trâu đều tiêu chảy đến nỗi chẳng còn ra hình thù con trâu nữa rồi.
"Thật là tôn tử ngoan, xem ngươi ngủ chảy cả nước dãi, nằm mơ cũng đánh quyền." Tôn Tư Mạc thở dài không nhìn Vân Diệp nữa. Lão đã tuyệt vọng với vị Hầu gia thiếu niên này, sự lười biếng của y khiến người khác nổi cơn thịnh nộ. Có thể nằm thì tuyệt không ngồi, giờ thì nằm ườn ra rồi. Rõ ràng bản thân có tài năng chữa bệnh cứu người, nhưng lại lười biếng không chịu học tập. Vào xuân mà không biết lên núi tìm thảo dược, nghiên cứu một chút cách pha dược vật, hoặc là sao không tiếp tục nghiên cứu thấu triệt thứ toan dịch kia trong mấy ngày? Bao nhiêu người khao khát muốn học bản lĩnh của ta, nhưng giao cho đám hoàn khố thì làm sao có thể yên tâm được.
Đeo bao vải lên lưng hai huynh muội Hỏa Trụ, vỗ vỗ sau đầu chúng, đây mới là hảo hài tử, chịu khó, hiểu chuyện, lại có nghị lực, có điều thân phận còn kém một chút. Tuy rằng khế ước bán mình đã bị Vân Diệp đốt, nhưng một ngày làm nô, đời đời mang tiếng, lão Tôn Tư Mạc dù có muốn giúp cũng đành chịu.
"Thằng bé này thấy toan dịch đốt cháy cả thùng, liền muốn lấy tay chạm vào. Tôn Tư Mạc muốn ngăn lại nhưng vẫn chậm hơn một bước, tay của hai đứa đều đã bị bỏng."
"Đều là tên gia hỏa này!" Nhìn Vân Diệp đang đánh đấm trong mộng, Tôn Tư Mạc lại càng giận không thể ức chế. Làm ra thứ này cũng chẳng thèm dặn dò nguy hiểm hay không, vừa làm xong đã vơ lấy ống trúc rồi chạy biến, cũng không biết muốn làm gì, vứt lại lão trong phòng với mùi gay mũi chẳng thèm quan tâm.
Lão phu không ngờ thứ này có thể hủy được sắt. Đưa cho bọn trẻ mang giúp thùng toan dịch, không ngờ chỉ một chút đã thủng rồi, rốt cuộc thứ này là cái gì vậy? Độc tính mãnh liệt như vậy, lại kì quái như vậy, chỉ gây bỏng da thịt mà không có thương tổn gì khác, rốt cuộc là sao đây?
– Tay của các ngươi bị thương?
Vân Diệp dụi mắt hỏi.
– Ngươi nói xem?
Tôn Tư Mạc giơ tay phải nói với Vân Diệp.
– Lão nhân gia ngài là đệ nhất danh y thiên hạ, chẳng phải người ta nói, ở đâu có người bị thương là ngài lại đến đó chữa trị sao?
Chòm râu của Tôn Tư Mạc không gió tự lay động.
Vân Diệp quá quen rồi, lão Trình, lão Ngưu mỗi khi tức giận là lại động râu. Vân Diệp vừa mới định chạy thì cơn giận của lão Tôn đã bộc phát, tay trái chộp thẳng vào đầu Vân Diệp, trong miệng còn quát lớn:
– Lão phu muốn đánh chết ngươi, cái đồ yêu tinh hại người này...
Vân Diệp không bị đánh chết, chỉ là nhận lỗi với lão Tôn và tiểu bằng hữu Hỏa Trụ, cũng giải thích cho họ rõ công dụng của thứ đó.
Vân Diệp lại đoán sai, đám hoàn khố không hề quậy loạn Trường An. Vừa về đến nhà đã bị cha già đích thân gọi vào thư phòng hỏi tình hình học tập. May mà Vân Diệp có bài tập về nhà sẵn, đám hoàn khố đành phải mang cả sách vở lẫn bài thi cho cha xem, thậm chí có bài còn yêu cầu cha kí tên.
Trong Uất Trì phủ náo nhiệt khác thường, cả nhà mở yến tiệc ăn mừng thiếu gia nhà mình rốt cuộc cũng có ngày học xong khả năng tính toán lương thảo quân đội. Lão Uất Trì lôi con trai cười toe toét, nhớ lại năm xưa đi học bị trắc trở đủ đường. Đám tiên sinh xuất thân hào môn đại t��c đều khinh thường người cứng cỏi như lão, lão chăm chỉ học cũng chỉ nhận lấy sự chế giễu. Cho nên lão rất tức giận, và đã dựa vào võ dũng mà vươn lên. Sau đó lại ngoài ý muốn cứu được bệ hạ, từ đó về sau hết lòng phò tá bệ hạ đánh Đông dẹp Bắc mới có được tước vị hiện tại.
Thời niên thiếu khi đi học vẫn mãi là cái gai trong lòng lão. Mỗi lần nghĩ đến lồng ngực lại đau nhức, cho nên lão quyết tâm dốc toàn lực bồi dưỡng cho con trai, để hắn thay lão hoàn thành giấc mộng tuổi trẻ. Con trai lão không những không kế thừa võ dũng của lão, mà lại không hề di truyền chút văn nhã nào của mẫu thân, học tập gian nan vô cùng. Lão đã sớm từ bỏ giấc mộng đẹp về một gia đình Uất Trì có người mẹ tài hoa, thanh tao, nên mới để mặc con trai tới Ngọc Sơn hai tháng. Nào ngờ lão lại có sự kinh hỉ lớn nhường này. Con trai ngốc của lão thường ngày đếm số còn khó, không ngờ giờ đã có thể tính được quân lương, tính toán còn nhanh hơn cả lão.
Nghĩ tới đây Uất Trì liền cảm thấy hôm nay uống rượu thật thống khoái.
Trưởng Tôn Xung đến Ngọc Sơn vốn bởi vì mệnh lệnh của cha già, muốn hắn học được bản lĩnh luyện sắt của Vân Diệp, nắm bắt những ý tưởng của Vân Diệp rồi về báo lại cho lão. Nhưng điều này với Trưởng Tôn Xung thật quá khó, hắn cảm thấy có lỗi với huynh đệ, bất đắc dĩ làm trái lời cha già, chỉ còn biết tùy cơ ứng biến.
Trưởng Tôn gia chủ trì xưởng luyện sắt lớn nhất nước. Những kỹ thuật này mà để người ngoài nắm trong tay chẳng phải là muốn gia tộc Trưởng Tôn lụn bại sao? Cũng may người đó là Vân Diệp, nếu như không phải y thì chỉ sợ cả nhà Trưởng Tôn đã sớm thành những cỗ thi thể lạnh lẽo rồi.
Khi Vân Diệp hỏi hắn rốt cuộc muốn học gì, trong lòng Trưởng Tôn Xung dậy sóng ngàn lớp, đấu tranh cả ngày mới dám thổ lộ muốn học luyện sắt. Trưởng Tôn Xung nói ra cũng đã chuẩn bị tâm lý bị từ chối, không ngờ Vân Diệp bĩu môi bảo thứ đó chán ngắt, rồi từ thư phòng lục lọi hồi lâu, mới tìm thấy một quyển bút ký rách nát dưới đáy một cái rương, tiện tay ném cho Trưởng Tôn Xung, bảo đó là chút tâm đắc khi y còn �� Lũng Hữu. Y còn làu bàu: "Sao không nói sớm, hại ta lục tìm nửa ngày, quần áo bám đầy bụi, đúng là huynh đệ trong nhà ai cũng lắm chuyện!"
Nghe xong lời này Trưởng Tôn Xung hận không có lỗ nẻ nào chui xuống...
Hôm nay, Trưởng Tôn Xung đặt bản bút ký và bản sao hắn làm lại hoàn chỉnh trên bàn làm việc của Trưởng Tôn Vô Kỵ. Trưởng Tôn Vô Kỵ dùng bàn tay mập mạp vuốt mép bút ký, cười khổ một tiếng:
– Uổng công ta mang tiếng tiểu nhân.
Lý Hoài Nhân thì bị đánh, bị cha hắn đánh. Tiếng kêu thảm thiết có lẽ chưa từng có. Không phải là hắn không cố gắng học tập, mà là cha hắn xem không hiểu hắn học cái gì. Tất cả sách vở đều chữ viết như gà bới. Không đợi Lý Hoài Nhân giải thích đã đấm cho một trận. Mãi sau Lý Hoài Nhân mới giải thích xong, nói đây là một loại ký hiệu toán học mới rất đơn giản, là Diệp lão sư lén lút học được từ hoàng cung Đại Thực (khu vực Ả Rập), công dụng vô cùng diệu kỳ, là một phát kiến vĩ đại của đời này. Lão Lý gật đầu lia lịa, rồi lại đánh Lý Hoài Nhân thêm một trận. Tiểu Lý hỏi t���i sao, cha hắn liền đáp:
– Thẹn quá hóa giận.
Khắp Trường An hầu như đều là như vậy. Dưới sự chỉ dạy của bốn vị đại nho, không ai hoài nghi con em mình lãng phí thời gian ở Ngọc Sơn. Có Ngưu Tiến Đạt tọa trấn, chẳng cần lo lắng gì. Được tiếp thu chút thông minh của Vân Diệp ai mà không thích? Từ lần Vân Diệp công khai lừa cả triều văn võ hơn hai vạn quan tiền, thì danh hiệu hài tử thông minh đệ nhất Trường An đã lan truyền mạnh mẽ.
Sự tình có vui thì cũng có buồn, tựa như ban ngày sẽ có ban đêm. Mạnh Bất Đồng chưa từng cảm thấy khổ sở như bây giờ. Nguyên nhân là bởi những lời vừa nói với phụ thân, những lời đó tựa như dao cứa vào tim hắn.
Khi hắn kích động đưa lời bình của Lý Cương lão tiên sinh lên cho phụ thân hắn, phụ thân hắn lại không mấy vui vẻ. Sắc mặt vẫn thản nhiên như không có gì, nhìn một cái rồi đặt xuống bên cạnh, nói với hắn:
– Vi phụ không ngờ Ngọc Sơn thư viện có địa vị lớn như vậy. Không chỉ có các tiên sinh như Lý Cương tham gia, mà còn có Ngưu hầu, Vân hầu tọa trấn. Những người này hoặc là đại nho đức cao vọng trọng, hoặc là danh gia sử học, còn có đương triều danh tướng, nhất là Vân hầu, thân mang kỳ môn tạp học khó lường như quỷ thần. Những người này ở Trường An đều là nhân vật số một số hai, được làm môn hạ của họ là may mắn của con.
– Hài nhi tự biết cơ hội khó cầu, nhất định tiến bộ, không phụ kỳ vọng của cha.
– Không cần phải vậy. Tính tình con xốc nổi, chỉ cần yên ổn sống một đời phú quý là được. Vi phụ quyết định, ba ngày sau để đại ca con đi Ngọc Sơn sẽ tốt hơn. Hắn luôn luôn thông minh trầm ổn, tuy nói mấy năm nay không tiến bộ nhiều, cũng là do không có danh sư chỉ điểm. Nếu có thể tới Ngọc Sơn để mấy vị tiên sinh giáo huấn hai năm, nhất định sẽ thành trụ cột quốc gia. Con ra ngoài tìm kế toán lấy một trăm quan tiền mà đi chơi đi.
Mạnh Bất Đồng giống như con rối về phòng ngủ. Thị thiếp trẻ tuổi cởi xiêm y cho hắn, thấy hắn không nói lời nào cũng không dám hỏi, chỉ lặng yên lui ra.
Hai tháng qua hắn đã quen học dưới làn roi của lão Ngưu, người tuy mệt chết nhưng hắn chưa từng vui vẻ như vậy. Mấy lão tiên sinh khi giảng rất khôi hài, khiến hắn bất giác đắm chìm vào đó, thì ra học lại thú vị như thế. Theo Vân Diệp chạy khắp núi, phân biệt thực vật, tìm kiếm khoáng vật, lại ghi chép từng loại, lập bảng biểu, rồi đóng thành sách. Cùng Tôn Tư Mạc đạo trưởng học tập y dược, mặc dù luôn bị răn dạy, nhưng cũng rất thích thú.
Hắn còn nhớ lần đến các trang hộ dưới núi, dựa theo hướng dẫn của Vân Diệp để hướng dẫn cho mọi người cách dùng nông cụ mới để bón phân, gieo hạt, một ngày có thể làm được nhiều mẫu ruộng. Tuy nói lúc đó hắn vì chịu phạt mới đến đấy, nhưng nhìn ánh mắt sùng bái của các nông hộ hắn mới thấy nhẹ nhõm làm sao. Vung tiền như rác ở thanh lâu không thể nào cho hắn cảm nhận như vậy được.
"Tiền có thể cho đại ca, tước vị có thể cho đại ca, ruộng đất cũng có thể để cho đại ca, nhưng cơ hội học tập ở Ngọc Sơn lần này không thể nào nhường cho đại ca. Bằng không ta sẽ thực sự trở thành kẻ ăn hại như Lý Cương tiên sinh vẫn nói."
Bóng đêm thăm thẳm, Mạnh B���t Đồng một mình mang theo bao quần áo trở lại Ngọc Sơn, chưa bao giờ hắn tràn đầy ý chí như lúc này...
**********
Tảng sáng, người gác cổng A Thọ của Vân gia vừa ngáp vừa mở cổng phụ. Dùng một cây gậy trúc dài hạ cây đèn lồng trước cửa, hắn thổi tắt đèn rồi định quay về phủ, nhưng thấy một người mặc y phục thư viện đang cuộn tròn ngủ ngoài hiên. Hắn biết học sinh của thư viện đều là quý nhân nên không dám quấy rối, lập tức vào phủ thông báo cho quản gia.
Tiền Thông vừa ra nhìn, "Đây chẳng phải là Mạnh nhị thiếu gia đó sao, sao lại ngủ ở đây?" Vội gọi Mạnh Bất Đồng dậy. Thấy quần áo hắn dính đầy bùn đất, chân chỉ còn một chiếc giày, tóc rối bù, Tiền Thông liền nghĩ hắn gặp cường đạo, hỏi:
– Mạnh thiếu gia, ngươi làm sao rồi? Có phải gặp tặc nhân không, có cần tôi đi báo quan không?
Mạnh Bất Đồng mở mắt, mãi một lúc lâu mới nhận ra người:
– Tiền quản gia, không cần báo quan. Ta đây là do đi đường đêm nên mới ra nông nỗi này. Ngươi lấy cho ta một bộ y phục sạch sẽ, rồi kiếm gì cho ta ăn với, ��ói hoa cả mắt rồi.
Khi Vân Diệp tới thì thấy Mạnh Bất Đồng đang ngấu nghiến thức ăn, những bát mì ăn dở chồng chất lên nhau. Sau đó hắn xoa miệng nói với Vân Diệp:
– Diệp tử, ca ca đã cùng đường, tới đây tìm ngươi xin nương tựa. Nể tình chúng ta từng là huynh đệ một dạo, ngươi hãy thu lưu ta đi.
Nói xong còn chắp tay thi lễ, rất có dáng dấp của một du hiệp.
– Ngươi làm gì con gái nhà người ta à? Cha ngươi cũng không bảo vệ được ngươi sao? Lẽ nào là nhà Công gia ra tay?
Mạnh Bất Đồng lắc đầu.
– Thế là nhà Vương gia sao? Gan ngươi lớn thật đấy.
Mạnh Bất Đồng vẫn lắc đầu.
– Trời ạ, chẳng lẽ ngươi đã cưỡng gian công chúa rồi?
– Nói bậy bạ gì đó! Ta thường ngày đoan chính, sao lại làm những chuyện như vậy? Ta chẳng muốn sống nữa!
– Đó chính là vì ngươi đã cưỡng gian rồi, nên không còn mặt mũi nào nhìn ai.
– Ngươi...
Vì Mạnh Bất Đồng vừa ấm ức vừa kể lể, cho nên vấn đề càng thêm nghiêm trọng. Hắn ấm ức vì bị phụ thân ngang ngược chèn ép, cũng biểu đạt quyết tâm cắt đứt hoàn toàn của bản thân với gia đình bảo thủ mình.
– Sau đó ngươi sẽ ở thư viện nỗ lực học tập, rốt cuộc học thành tài. Vừa lúc triều đình lại đang cần dùng người, ngươi đương nhiên sẽ tiếp nhận nhiệm vụ khó khăn nhất, nguy hiểm nhất, rồi vượt qua bao hung hiểm, ngươi cũng hoàn thành nhiệm vụ. Nói không chừng lại có diễm ngộ giai nhân tài tử, cuối cùng rạng rỡ khắp Trường An, cha ngươi hối hận đấm ngực giậm chân, mẹ ngươi ôm ngươi gào khóc, còn nói cuối cùng ngươi cũng làm nên sự nghiệp. Rồi ngươi ngửa mặt lên trời cười to ba tiếng, bao nhiêu phiền muộn trong lòng cũng được giải tỏa hết?
Mạnh Bất Đồng há hốc mồm:
– Sao ngươi lại biết tâm tư của ta?
Bản biên tập này được thực hiện bởi truyen.free, mong bạn đọc có những trải nghiệm tuyệt vời.