(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1001:
Không biết phu quân dự tiệc sơ triều của Hi Mạt Đế Á có vui vẻ không?
Vân Diệp vừa về đến nhà, Tân Nguyệt đã cười tủm tỉm ra đón. Nàng cởi áo ngoài cho chàng, soi xét kỹ lưỡng từ trong ra ngoài. Phát hiện một sợi tóc lạ, nàng suýt hét toáng lên, nhưng rồi chợt khựng lại, hóa ra sợi tóc ấy màu đen – à, là tóc của chính phu quân mình chứ đâu. Tân Nguyệt ngượng ngùng cười hì hì, toan bỏ chạy.
– Đừng chạy vội, mang cả con chó con này theo.
Vân Diệp bất lực chỉ Na Mộ Nhật đang rúc vào người mình hít hà, Tân Nguyệt bĩu môi:
– Hôm nay chàng là người của muội ấy, thiếp không tiện ở lại lâu.
Vân Diệp bế Na Mộ Nhật lên, vỗ yêu vào mông nàng mấy cái. Nàng liền cười khúc khích ôm cổ Vân Diệp làm nũng.
– Phu quân, nói xem, hôm nay chàng ở chỗ Hi Mạt Đế Á làm những gì? Thiếp chỉ tò mò thôi, chứ nào dám tra hỏi phu quân.
Tân Nguyệt nói muốn đi nhưng vẫn nấn ná hỏi:
– Còn làm gì nữa, ban đầu chàng một mình trong lầu trúc uống rượu, sau đó Thanh Tước đến, hai người cùng uống rượu. Tiếp đến Hi Mạt Đế Á ăn vận đẹp như thiên tiên, xuống bái tạ bọn ta đã chiếu cố cô ấy...
– Trời, cô ta (Hi Mạt Đế Á) chỉ tiếp có hai vị khách (ám chỉ chàng và Thanh Tước) thôi sao? Đúng là vô sỉ! Tiếp đó?
– Tiếp đó, tiếp đó, hắc hắc....
Vân Diệp cố ý ngần ngừ, mắt Tân Nguyệt sắp bốc lửa, áo bào của chàng bị vò xoắn lại, rồi nàng còn nhéo Na Mộ Nhật một cái.
– Về sau Hi Mạt Đế Á và Thanh Tước cãi nhau vì chuyện sức nâng, ta ở bên khuyên can, nhân tiện giải thích những nghi vấn họ gặp phải. Bà nương thối, nàng dám tra hỏi phu quân, có biết đây là chuyện phạm húy không?
Tân Nguyệt thở phào, cười duyên:
– Thiếp thân cam nguyện nhận phạt.
Nàng còn giúp Na Mộ Nhật xoa chỗ bị mình nhéo, rồi tươi cười đi lấy nước cho trượng phu rửa chân.
Đèn tắt, nghe tiếng mưa rơi tí tách ngoài cửa, chàng nói với Tân Nguyệt đang ở bên:
– Đó là nữ nhân xui xẻo, được Tôn tiên sinh trị khỏi rồi, mới bắt đầu làm nữ nhân. Có điều trông thái độ của cô ấy thì định sống một mình cả đời, hãy khoan dung với cô ấy một chút, rảnh thì đến thăm. Hi Mạt Đế Á gánh trên vai kỳ vọng của sư môn, cùng với hy vọng của chính bản thân, chẳng biết có gánh nổi không, nhưng đến giờ vẫn kiên trì.
– Đường học vấn muốn tinh thông tới mức cao nhất là điều không thể, chỉ có thể dựa vào sự tích lũy đời đời, không phải chuyện một sớm một chiều mà xong được. Thanh Tước cũng muốn đi con đường này, nhưng đi mãi mới nhận ra, càng học mình càng vô tri. Hi Mạt Đế Á không có điều kiện như Thanh Tước, bản thân lại là phận nữ nhi, con đường càng gập ghềnh hơn. Ta không biết tương lai bọn họ sẽ ra sao, không biết họ có hối hận không, khi dành cả đời đi tìm trân châu trong biển học, còn gian nan hơn cả thải châu nữ.
Tân Nguyệt đặt tay lên người Vân Diệp, cơ thể đã vặn mình, té ra nàng đã ngủ mất rồi. Không chỉ nàng mà Na Mộ Nhật cũng đã cởi bỏ xiêm y, dựa vào lưng Vân Diệp ngủ say. Hai nữ nhân này đều đang hưởng thụ cuộc sống vui vẻ, bản năng xa lánh những chuyện buồn khổ, như vậy cũng tốt.
Sáng sớm tỉnh dậy, bên cạnh không có ai cả. Vân Mộ vừa cắn bánh bao vừa không ngừng thổi cho nguội bớt, ngồi trước giường cha. Tiểu nha đầu sáu tuổi vừa ăn vừa oán trách cha ham ngủ, rằng đã hẹn hôm nay sẽ đi cưỡi ngựa.
Đại tiểu thư đã ra lệnh, làm cha sao dám không theo. Chàng bật dậy, thoáng chốc đã mặc xong y phục, qua loa rửa mặt. Vừa hay thấy Vượng Tài chạy vào, uống thử một ngụm nước rửa mặt của chàng. Chắc là thấy không ngon vì có xà phòng, nó nhe răng phì phì mấy tiếng, rồi lại chạy ra chuồng của mình uống nước.
Vân Diệp chưa bao giờ cho nó uống nước lã, bởi nước ở đây không sạch, uống nhiều dễ có ký sinh trùng. Không chỉ Vượng Tài mà tất cả già trẻ trong nhà cũng phải tuân theo quy củ này: bất kể khát đến mấy cũng phải uống nước đun sôi, ít nhất là nước sôi để nguội. Những người quen uống nước lã khi đến Vân gia sẽ cực kỳ không quen với điều này.
Ra sân, Lưu Tiến Bảo đang huấn luyện Lý Dung cưỡi ngựa. Lý Dung tám tuổi đã cưỡi ngựa rất ra dáng rồi, lần nào cũng muốn ngựa chạy nhanh hơn một chút, nhưng đều bị Lưu Tiến Bảo quát ngăn lại. Trẻ con không thể cưỡi ngựa chạy nhanh, huống hồ ngựa của Vân gia đều là tuấn mã thảo nguyên, cao lớn, so với chiến mã phương nam thì to hơn gấp đôi, chẳng khác gì lừa.
Vượng Tài hôm nay được lắp yên, cứ đạp vó mãi, không chịu an phận. Vân Diệp đã hơn một năm chưa cưỡi nó rồi, nó rất muốn chạy thật nhanh. Vân Diệp vắng nhà, nó ăn cũng chẳng thấy ngon miệng.
Vân Diệp hiểu được tâm tư của Vượng Tài, xoay người lên ngựa, giao Vân Mộ cho Na Mộ Nhật. Tân Nguyệt cưỡi ngựa, ngồi vắt chéo chân sang một bên, không oai phong được như Na Mộ Nhật.
Vượng Tài đắc ý hí dài một tiếng, hai vó trước đạp trên không, chân sau dồn lực, lập tức phi đi. Đây là cách chạy mà nó thích nhất, người không biết tính nết của nó thì chỉ riêng trò này cũng đủ ngã vỡ đầu.
Chạy đư���c trăm bước, Vượng Tài tăng tốc phi nước đại quanh thao trường. Vân Diệp nghe thấy tiếng gió thổi vù vù bên tai, thấp thoáng còn nghe tiếng hét sợ hãi của Tân Nguyệt. Phía trước có một cái hào, Vượng Tài đang chạy rất hăng, bất ngờ vọt mình qua. Vân Diệp thiếu chút nữa đã sợ đứng tim, nhưng lúc này ghìm cương thì đã muộn. Chàng chỉ thấy người nhẹ bỗng, tiếp đó là tiếng hoan hô vang như sấm. Vượng Tài khốn kiếp nhảy qua hào mà không hề giảm tốc, phía trước là hàng chướng ngại vật kiểu sừng hươu, nó cũng nhảy qua nốt. Thôi vậy, hiếm thấy Vượng Tài cao hứng thế này, cứ mặc nó vậy. Vượng Tài thông minh, sẽ không làm việc quá sức đâu.
Nhảy qua hai hàng chướng ngại vật, lúc này Vượng Tài mới thỏa mãn quay về điểm xuất phát. Tân Nguyệt mặt tái mét không còn giọt máu, còn Na Mộ Nhật thì vỗ tay reo hò.
Lý Dung thấy cha thể hiện thần uy, kích động kẹp bụng ngựa, cũng muốn phi nhanh như thế. Nhưng cưỡi một con ngựa cái cực hiền, dây cương bị Lưu Tiến Bảo giữ chặt, nó chỉ có thể hét to, đầu đã toát mồ hôi.
– Hay, thân thủ c��a Vân hầu đúng là rất cao.
Phùng Áng từ dưới bóng cây đi tới. Khi đi ngang Lý Dung, ông yêu thương vỗ đầu con bé:
– Không vội, cháu còn nhỏ, sớm muộn gì cũng sẽ giống cha cháu thôi. Cha cháu dương uy ở Liêu Đông, người khác đánh nửa năm không xong, cha cháu ba ngày đã phá thành. Hổ tử tướng môn phải là như thế.
– Phùng công, ngài nói thế e rằng chiều hư trẻ nhỏ mất thôi. Ngay cả vãn bối cũng bị ngài chiều hư mất rồi.
Vân Diệp nhảy từ trên lưng Vượng Tài xuống, lấy khăn khô lau mồ hôi cho nó. Chỉ chạy một đoạn ngắn, nhưng Vượng Tài đã rất hả dạ.
Phùng Áng cũng lấy khăn lau giúp. Võ tướng chăm sóc cho chiến mã yêu quý là thông lệ rồi, chỉ cần là người từng ra chiến trường đều có thói quen này.
– Phùng công, ta phải xin lỗi ngài. Trí Dũng dọc đường khổ chiến, tổn thất bảy người. Chuyện này là do ta cố ý, chúng ta không có thời gian, muốn sớm ngày nắm vững kỹ thuật hàng hải chỉ có cách đánh đổi bằng tính mạng.
– Ha ha ha, ngươi xin lỗi ta ư? Lão phu phải cảm tạ ngươi mới phải. Hai ta đều là thống soái dày dạn sa trường, đều biết quân lính phải luyện mới thành tài. Để đám Trí Dũng tự mình chiến đấu quay về, không bị tận diệt thì ta không nhúng tay vào, như vậy là rất tốt! Luyện binh có gì hơn là lên chiến trường thực tế. Thuyền hải tặc nhỏ yếu, chính là đối thủ tập luyện tốt nhất.
– Sáu mươi tám người trở về, tương lai sẽ trở thành sáu mươi tám thuyền trưởng, đủ để Phùng gia lập nên một hạm đội. Lão phu biết chúng hiện tại còn chưa dùng được, nhưng lão phu đã kiểm tra chúng ở Quảng Châu, thấy rất tốt. Một thuyền đối mặt với hai thuyền của thủy sư Lĩnh Nam vẫn không hề rơi vào thế yếu. Chết bảy người thì có là gì, năm xưa tổ tông Phùng gia khai phá Lĩnh Nam đã chết đến bảy nghìn người.
– Chút tổn thất này lão phu chịu được. Phùng gia không giận ngươi, chỉ có cảm kích. Hiện giờ chết một người thì tương lai bớt chết mười người. Trên biển mà có chiến sự, con cháu Phùng gia tuyệt đối sẽ không lùi bước. Vân hầu ngàn vạn lần đừng mềm lòng.
Thấy Phùng Áng giơ tay muốn mình vỗ tay ước hẹn, Vân Diệp cũng giơ tay cùng ông ta vỗ mạnh ba cái. Phùng Áng cười lớn, để lại một cái rương rồi rời đi. Ông ta rất hài lòng về hiệu quả huấn luyện của con cháu Phùng gia.
Mọi quyền lợi của bản biên soạn này đều thuộc sở hữu của truyen.free.