(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1009:
Hầu Quân Tập dứt lời, lại tiếp tục bước đi. Hầu Kiệt chỉ còn biết theo sau, lúc này hắn uất ức đến phát khóc. Chuyện của cha, hắn nào hay biết. Sau khi tốt nghiệp thư viện, hắn hừng hực hùng tâm tráng chí muốn lập công trạng, thế mà mới đến thảo nguyên được ba tháng thì tai họa ập đến như tiếng sấm giữa trời quang. Hoài bão lớn lao còn chưa kịp thực hiện đã tan thành mây khói.
Đám thân vệ sau lưng Hầu Quân Tập cũng như chó mất chủ, khôi giáp xộc xệch, chẳng khác gì bại binh. Chẳng còn ai nhận ra bóng dáng khinh kỵ Hầu gia oai phong năm nào nữa.
Cùng đi nhận tội không chỉ có Hầu gia mà còn có Tư mã Ngũ Lễ. Bất kể Hầu Quân Tập có tạo phản thành công hay không thì tội của hắn vẫn là lớn nhất, vì chức trách của hắn là đề phòng phản loạn. Không dập tắt được mầm mống phản loạn ngay từ đầu thì đáng tội.
Tới Thập Lý đình, Hầu Kiệt nhìn thấy mẫu thân, bi thương gọi rồi quỳ sụp xuống chân bà. Hắn không dám tin rằng khi mình đi, mẫu thân còn xinh đẹp mặn mà, vậy mà nay tóc đã lấm tấm bạc, người gầy tới mức một trận gió cũng có thể thổi bay. Trực tiếp hứng chịu cơn thịnh nộ của Lý Nhị, bà sống còn gian nan hơn cả Hầu Quân Tập.
Ba chiếc kích lớn ngoài đại môn Hầu phủ đã bị Hoàng hậu lấy đi, lá cờ đại biểu quân quyền bị hạ xuống. Không còn kích, người ta ngang nhiên cưỡi ngựa xông thẳng qua Hầu phủ. Gia phó ra mặt đôi co liền bị đánh đập không thương tiếc. Kinh Triệu phủ lại còn tuyên án Hầu phủ sai. Nhìn lão quản gia bị tống vào ngục, dòng họ Hầu thị chẳng thể làm gì. Khi lão gia còn nắm đại quyền, nào có kẻ nào dám làm càn như vậy!
– Lão gia.
Thấy thê tử ôm con khóc gọi, Hầu Quân Tập gật đầu, căn dặn hộ vệ:
– Đeo gông cho phu nhân, chọn loại nhẹ thôi.
Dứt lời, ông lại tiếp tục bước đi.
Còn chưa tới thành Trường An đã thấy Ngụy Trưng đứng đợi. Ngụy Trưng chỉ khẽ gật đầu rồi mở thánh chỉ đọc, thậm chí không yêu cầu Hầu Quân Tập quỳ bái.
– Hầu Quân Tập, người Mân châu Tam Thủy, tính tình ngang ngược, kiêu ngạo, thích khoe khoang võ dũng nhưng thực chất lại không tinh thông nghề binh. Trẫm khi còn là phiên vương, đã đưa ngươi vào mộ phủ. Ngươi theo Trẫm chinh chiến nhiều lần, từng bước thăng tiến từ Ngu hầu, Xa kỵ tướng quân, phong tử tước huyện Toàn Tiêu. Dần được Trẫm ân sủng, tham dự mưu sách. Khi tiêu diệt Kiến Thành, Nguyên Cát, Quân Tập lập nhiều công trạng. Trẫm lên ngôi, phong làm Lộ Quốc công, hưởng bổng lộc bốn nghìn hộ. Năm Trinh Quán thứ tư làm Binh bộ Thượng thư, tham dự triều chính.
– Năm Trinh Quán thứ sáu, phong làm thứ sử Trần châu, đổi thành Trần Quốc công. Năm nay thăng làm Lại bộ Thượng thư, tiến vị Quang lộc Đại phu. Quân Tập xuất thân quân ngũ, không tinh thông học thuật, nhưng khi làm tướng lĩnh hay tham gia triều chính đều được tiếng khen.
– Quân Tập có đại công với nước, phong thưởng có thể nói là rất lớn. Nhưng lại kiêu căng thành tính, lòng tham không đáy, uy hiếp Đông cung, mưu đồ bất chính. Nay dưới thiên uy, đành phải tự trói mình nộp tội. Trẫm nghĩ tới tình xưa mà đau đớn vô cùng, không muốn gặp mặt, nay lệnh Ngụy Trưng bắt giam đám Quân Tập vào Đại Lý Tự.
Hầu Quân Tập nghe xong hỏi Ngụy Trưng:
– Kẻ nào cầu tình cho ta, ai vì ta gặp nạn, kẻ nào hận ta không chết? Kẻ nào vỗ tay khoái trá?
– Tần, Trình, Ngưu, Lý cầu xin cho ngươi. Trong kinh thành, hơn một ngàn năm trăm mười chín người vì ngươi mà gặp họa. Kẻ hận ngươi thì khắp triều. Chỉ mình lão phu là vỗ tay khoái trá.
Ngụy Trưng trả lời rất trịnh trọng, cũng là lời nói thật.
Hầu Quân Tập nghe thấy thân binh đằng sau không ngừng ngã xuống, lạnh nhạt hỏi:
– Vân Diệp nói sao?
– Hắn kiến nghị đày cả nhà ngươi đi Lĩnh Nam, dù được ân xá cũng không tha, cả đời không được trở về quê hương.
– Cuối cùng cũng có người nói được một câu thực lòng.
Hầu Quân Tập cười, quay đầu nhìn đám thân vệ đã tuẫn tiết, thong thả nói:
– Cũng tốt, chết cho thanh thản. Kiệt Nhi, đỡ mẫu thân con lên xe. Dọc đường vất vả rồi, giờ bà có thể ngồi xe mà đi.
Nói xong, ông chui vào xe tù, nhắm mắt dưỡng thần. Ngụy Trưng muốn nói thêm vài lời, nhưng thấy Hầu Quân Tập không muốn nghe, đành im lặng.
Hầu Kiệt ôm mẫu thân khóc lớn. Hai mẹ con mấy lần muốn nhìn về phía những thân vệ đã ngã xuống phía sau nhưng đều bị người khác ngăn lại. Hầu Quân Tập ngồi thẳng thớm trong xe tù, lấy bầu rượu ra uống một ngụm lớn, vẻ mặt có vẻ khoan khoái lắm. Lời nói của Vân Diệp khiến ông ta nhẹ nhõm rất nhiều. Có nghĩa là chỉ mình ông phải chết, còn cả nhà bị đày đi Lĩnh Nam. Như vậy chẳng những có thể tránh được kẻ thù, mà với thế lực của Vân gia ở đó, vợ con già trẻ trong nhà muốn sống yên ổn cũng không khó. Đây đã là kết quả tốt nhất rồi.
Thất bại thật ấm ức, thua thật oan uổng. Trước có đại quân Lý Tịnh áp chế, sau Lý Thừa Càn đổi ý, vốn dĩ không phải là cơ hội tốt. Chỉ có mình ông đầu óc mê muội mới tin lời đám ngoại tộc mà thôi. Không ngờ mình còn chưa kịp soạn hịch thảo phạt Hoàng đế, chưa kịp giết Tư mã Ngũ Lễ, thế cục đã xoay chuyển quá nhanh. Số mệnh là thế, sai một ly đi một dặm, chẳng trách được ai.
Mười sáu cỗ xe tù đi vào kinh thành, hết sức lặng lẽ, chẳng khơi lên chút gợn sóng nào. Người Trường An chỉ muốn mau chóng quên đi cái tên Hầu Quân Tập, hờ hững nhìn vị đại tướng quân uy vũ năm nào nay phải khom mình trong xe tù. Những con người dễ quên ấy đã chẳng còn nhớ đến những lời tán tụng khi đại thắng Mạc Bắc, Tây Vực truyền về ngày nào. Ôi dào, lời lúc rượu chè mà, ai mà nhớ nổi chứ!
Mọi người bàn tán về mười hai con phượng hoàng rực rỡ, rồi lại bận rộn bàn luận về chiếc thuyền đẹp vô cùng trên sông Khúc Giang, và cả sinh nhật sắp tới của Hoàng hậu.
Điều được bàn tán nhiều nhất là việc bệ hạ định lập Lăng Yên Các, dựng tượng hai mươi bốn vị công thần khai quốc.
Các huân quý đều bàn luận xem hai mươi bốn người này là ai, ai sẽ được may mắn treo tranh trong Lăng Yên Các. Mọi ánh mắt đều tập trung vào kinh thành, chẳng ai còn bận tâm Mã Chu rốt cuộc đã giết bao nhiêu người ở Sơn Đông, cũng chẳng ai quan tâm quân đội ở thảo nguyên chỉnh đốn ra sao.
Khi Vân Diệp ngủ dậy thì trăng đã lên cao. Trăng đêm nay hình như còn tròn hơn. Đêm hôm qua quá điên cuồng, thành ra chẳng ngắm trăng ra hồn. Đêm nay xung quanh không ai, mới là lúc ngắm trăng tốt nhất. Một bầu rượu, một đĩa quả khô, và ánh trăng trên đầu bỗng trở nên mông lung. Những đốm đóm mang cái bụng nhấp nháy bay lượn trong đám cỏ. Thứ này hình như chẳng có thiên địch, dám thắp sáng trong bóng tối, quả thực dũng khí không nhỏ chút nào.
– Không được, không thể làm con đom đóm giữa đêm tối. Ai biết trong bóng tối có thứ nguy hiểm nào, nếu vì hiếu kỳ mà bị nuốt mất thì chẳng còn nơi kêu oan. Đêm đã tối thì dù có hất mực lên người, chúng ta cũng phải làm cho mình đen xì, trốn ở nơi an toàn đợi trời sáng. Khi đó mới có thể phân biệt được đâu là cục đá, đâu là thú dữ.
Uống một ngụm rượu, Vân Diệp tự nhủ. Lúc này, hắn bỗng thấy mình giống một thi nhân lạ thường.
Về tới Ung Châu, Vân Diệp quyết định ẩn mình hoàn toàn, trốn trong hầm dạy Lý Dung bảng chữ cái Latin để ghi âm tiếng Hán. Biết làm sao được, nếu dùng phù âm Kinh thư rất dễ khiến người ta suy đoán đến những điều không hay, còn phiên âm thì không sao. Ngay cả khi hai cha con có chửi Lý Nhị trong thư, thì Lý Nhị cầm trong tay cũng chẳng hiểu gì.
Nếu ông ta không hiểu, thì đó là do học vấn của ông ta không đủ mà thôi. Còn loại người có học vấn cao siêu như Vân Diệp, dùng phiên âm viết thành thư, muốn giải thích thế nào cũng được. Đứng ở tầm cao học vấn, hắn có quyền lợi đó.
Lý Thái biết đến thứ này, nhưng hắn rất thông minh nên không học. Vân Diệp dạy hắn, hắn chỉ tìm hiểu qua loa rồi bỏ qua. Hắn cho rằng đây là một học vấn của Vân gia, chỉ là một cách viết thư, không phải chuyện gì lớn lao.
Địch Nhân Kiệt, Tiểu Vũ đã học được rồi. Vân Diệp không định truyền thụ bản lĩnh này cho Thì Thì. Khi Lý Dung theo phụ thân học phiên âm, Tân Nguyệt liền mang ghế tới ngồi trước hầm. Khi Lý An Lan từ Quảng Châu trở về tìm phu quân và nhi tử, được hạ nhân cho biết Hầu gia và Tiểu Vương gia đang ở trong hầm.
Tân Nguyệt cầm một chén trà hoa quế ngồi nhâm nhi dưới bóng cây bên hầm, bộ dạng vô cùng nhàn nhã. Thấy Lý An Lan tới, nàng bước lên đón:
– Phu quân và Dung Nhi đang nghiên cứu học vấn, muội tử đừng vào quấy nhiễu.
Những dòng chữ này đã được truyen.free trau chuốt, hy vọng sẽ chạm đến trái tim người đọc.