(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1014:
Vân Diệp vừa định ra biển xem chiến hạm thì phu phụ Lý Tịnh trở về, vừa nói vừa cười bước vào phủ lãnh chúa. Lý Tịnh bàn chuyện hương liệu với Vân Diệp, nói ông cũng muốn góp một phần vào. Lần này, Lý Tịnh không còn nhắc đến Cầu Nhiệm Khách mà lại nói về những biến đổi không ngờ đang diễn ra xung quanh thành Trường An.
Vân Diệp biết rõ, khi nông nghiệp liên tục bội thu, sự trỗi dậy của xã hội thương nghiệp là điều tất yếu, và sự đa nguyên hóa này chắc chắn sẽ phá vỡ cấu trúc xã hội nông nghiệp truyền thống đơn thuần.
Mấy năm qua, lợi nhuận thu được từ đất đai của các đại gia tộc đã trở nên vô cùng nhỏ bé. Lương thực không còn là thứ để các gia tộc dùng làm vốn liếng khoe khoang; lương thực chất đống như núi cũng chẳng đổi được bao nhiêu tiền bạc. Dù người ta vẫn thường nói thóc gạo ở Trường An đắt đỏ, nhưng thực chất đó là tổng chi phí sinh hoạt nói chung.
Giá đất tăng, giá nhân công tăng, giá lương thực làm thành bánh tăng gấp đôi. Chiếc bánh thịt của bà Tào trước kia chỉ hai đồng, nay đã thành một đồng bạc, giá trị tăng hơn năm lần. Một gia đình muốn sống ở Trường An, chi phí sinh hoạt ở đây đã trở nên cực kỳ đắt đỏ.
Khi đất đai không đủ duy trì cuộc sống xa hoa của một đại gia đình, thương nghiệp hiển nhiên trở thành vấn đề được bàn luận sôi nổi. Hoàng đế đông chinh đã mang đi hết lương thực trong kho Bình Thương. Các nông hộ trở thành những người vui mừng nhất, bởi lương thực dư thừa trong nhà giờ đây có thể bán cho kho Bình Thương theo giá bảo hộ của quốc gia.
Những nông hộ chất phác cũng dần phát hiện ra, sau khi cày cấy, nộp tô xong xuôi, dù lương thực đầy nhà nhưng lại chẳng đổi được bao nhiêu tiền. Vợ thì cần kim chỉ, con trai cần sách vở, con gái cần váy áo đẹp, bản thân mình cũng muốn mua một vò rượu Vân gia để cùng hàng xóm cạn chén. Thế nhưng, lương thực không bán được giá, điều này khiến người ta không khỏi xót xa.
“Lương thực đầy nhà thế mà dám bảo không phải là phú hộ à? Hai năm trước nhà địa chủ cũng chẳng có nhiều lương thực như thế, sao bây giờ? Ngày ăn ba bữa cũng chẳng hết. Cái lão chủ nhà bất lương khốn nạn đó, khi mình mang lương thực đến nộp tô thì mặt cứ sầm sì. Nhưng thằng Nhị Cẩu vừa vứt một xâu tiền lên bàn kế toán là lập tức được tiếp đãi như thượng khách, xương ống hầm trong nồi cũng được mang ra cho nó, bên trên còn nguyên một lớp thịt dày...”
“Vợ mình đem ngô vàng ươm đi nuôi gà. Cái đồ phá gia chi tử! Vừa định xắn tay áo ra dạy dỗ thì sực nhớ ra, cả đàn gà này mới chính là bảo bối trong nhà mình, thế là đành cẩn thận bóc từng hạt ngô trên bắp cho gà ăn.”
Có lương thực nhưng lại không có tiền. Người dân thành thị không làm ruộng cũng chẳng mặn mà với lương thực nữa. Nhiều người thậm chí còn không ăn lúa mạch mà chuyển sang ăn gạo trắng. “Dân Quan Trung vốn không ăn mỳ, giờ lại đi ăn cái thứ cơm quỷ quái gì không biết.”
“Thật là ma quỷ! Cái loại gạo mọc bên sông thối đó mà giá còn cao hơn lúa mạch. Cơm Điêu Hồ, thứ mà hồi đói kém năm nào người ta mới ăn vài miếng cầm hơi, nay lại được cả Trường An đua nhau ăn. Một bát cơm Điêu Hồ bằng đến hai bát mỳ!”
“Bệ hạ mới đông chinh được một năm, sao không đánh thêm hai năm nữa đi? Cao Ly vẫn chưa diệt vong kia mà, đánh luôn đi chứ, để lương thực trong nhà còn có đường mà bán ra!”
Mấy năm trước còn coi lương thực quý như tính mạng, giờ đây lại chẳng còn mấy quan trọng. Ai cũng thích tiền. Hoàng đế bệ hạ nhân từ, hai năm qua không ngừng giảm thuế nông. Trước kia là mười phần thu một, nay đã thành ba mươi phần thu một. Cứ đà này thì chẳng mấy chốc mà trồng trọt thành miễn phí cả.
Nhà Nhị Cẩu không làm ruộng nữa. Ông nội trong nhà lại trồng rau trong sân, ăn không hết, tranh thủ Nhị Cẩu vào thành làm công tiện thể mang bán. Nghe nói vợ và con gái Nhị Cẩu đều làm công trong xưởng của Hoàng hậu nương nương, tiền kiếm được còn nhiều hơn cả một tráng hán như mình. “Nương nương nhân từ không hề bạc đãi người làm, con gái lớn nhà mình cũng đã mười bốn, lại là đứa nhanh nhẹn, khéo léo, hay là thử cho nó vào thành làm công xem sao nhỉ?”
Nông dân là tầng lớp kiên định và căn bản nhất của quốc gia. Khi họ bắt đầu tìm kiếm sự thay đổi, một thời đại mới ắt sẽ đến.
“Tên tiểu tử ngươi đúng là nhìn xa. Trước kia thấy ngươi chia nhỏ Vân gia trang viên, còn tưởng ngươi muốn tránh họa, ai ngờ ngươi lại âm thầm hoàn thành bố cục cho gia tộc mình.”
“Cái thằng con ngươi ở kinh thành, nó mang quản gia đến thu mua sạch lương thực nhà ta với giá rẻ mạt, đem về chế thành mỳ bán cho thảo nguyên, đổi lấy vô số bò dê. Đáng ghét nhất là nó còn phân loại ra bán: thịt một giá, da một giá, sừng một giá. Lão phu mua của nhà ngươi hơn trăm con dê, ai dè sừng đều bị cưa cụt hết rồi! Nhà ngươi mà không phát tài thì mới là lạ đấy!”
“Trẻ con thì biết gì chứ? Chẳng qua là mấy lão phó trong nhà quản lý giúp, nó chỉ ham nghịch ngợm thôi. Vãn bối thắc mắc, Lĩnh Nam có đủ loại hàng hóa, sao Đại Soái lại chỉ cần hương liệu mà không phải thứ gì khác?”
Lý Tịnh ngửa mặt cười lớn, Hồng Phất Nữ cũng tỏ ra đắc ý. Vân Diệp không hiểu chuyện gì khiến họ vui vẻ như thế, chẳng lẽ vì vừa nãy mình đồng ý cho nhà họ một ít hương liệu?
“Những hàng hóa khác lão phu tự có cách xoay sở, không cần ngươi phải bận tâm.”
“Không thể nào. Hiện giờ chỉ có vài nhà cung cấp được hàng cho Đại Soái. Muốn vượt qua Vân gia đâu phải chuyện dễ. Trừ khi có kẻ mới gia nhập hàng ngũ cung cấp, nhưng ai lại có lá gan lớn đến vậy chứ?”
“Lão phu không giấu ngươi, ở Nam Hải, Vân Diệp ngươi đúng là nhất ngôn cửu đỉnh, nhưng qua eo biển, thủy sư Lĩnh Nam còn có thể hiệu lệnh trên biển được nữa ư?”
Vân Diệp đứng bật dậy, gọi Lão Triệu tới, định nghe ngóng xem liệu bên kia eo biển có kẻ nào dám chiếm đoạt lợi ích của mình không. Hải tặc Đại Thực đã bị tiêu diệt, hiện tại vùng eo biển đang trong cảnh quần long vô thủ, phải mất vài năm nữa mới có thủ lĩnh mới xuất hiện. Đến lúc đó, mình lại phái người đi tiêu diệt thêm lần nữa là xong.
“Hầu gia, nghe nói bên Đại Thực xuất hiện một đám cường đạo độc ác, tên là Hải Long Vương gì đấy. Có điều, chưa nghe nói chúng từng ra tay với thương thuyền Đại Đường.”
Do chúng không uy hiếp thương thuyền Đại Đường nên Lão Triệu cũng không để tâm lắm. Hầu gia nhà mình uy danh lẫy lừng trên biển, đương nhiên sẽ chẳng ai dám động đến thuyền Đại Đường.
Bảo Lão Triệu lui xuống, Vân Diệp ngồi xuống nói:
“Hay lắm! Không ngờ Cầu Nhiệm Khách lại chạy thoát được. Lần sau bắt được, nể mặt hai vị, vãn bối không giết, nhưng sẽ giam vào nơi chân trời góc biển, xem ông ta còn chạy thoát được nữa không?”
Lý Tịnh cười:
“Ngã một lần thì khôn ra một chút. Trọng Kiên sẽ không còn mắc bẫy ngươi nữa đâu. Hắn cũng đã bỏ tâm tư lập quốc, một lòng tung hoành đại dương, giờ đã chỉ huy cả trăm chiến thuyền rồi.”
Phu phụ họ rất hài lòng với sự chuyển biến của Cầu Nhiệm Khách. Lần này, phu phụ họ đã thuê tám chiếc thương thuyền, phái người tìm kiếm ròng rã bảy tám tháng trên biển, cuối cùng mới biết tung tích Hải Long Vương từ lời kể của các thương nhân Đại Thực. Gia tướng của ông ấy còn tận mắt thấy Cầu Nhiệm Khách, mang về một phong thư nói rõ suy nghĩ của mình, kèm theo rất nhiều hàng hóa làm quà tặng.
Vân Diệp nghe kể xong lắc đầu:
“Chẳng qua là một đám ô hợp mà thôi, đánh một trận là diệt được.”
Hồng Phất Nữ nổi giận, vỗ bàn đứng dậy chỉ vào Vân Diệp:
“Trọng Kiên hiện không còn gây họa cho thương thuyền Đại Đường, cũng không còn quấy nhiễu hải vực Đại Đường nữa. Vậy tại sao ngươi còn không buông tha hắn?”
“Ta là quan, ông ấy là cướp, trời sinh đã là kẻ đối địch.”
Lý Tịnh quay lại nói với thê tử:
“Vân Diệp nói không sai. Trọng Kiên tự chọn con đường đối lập, không thể trách người khác. Việc Vân Diệp tha chết cho đệ ấy đã là nể mặt phu phụ ta lắm rồi, không thể đòi hỏi gì thêm nữa.”
Hồng Phất Nữ mấy lần muốn lên tiếng đều bị Lý Tịnh ngắt lời. Dù thế nào đi nữa, việc một vị tướng quân lại quá mức bao che cho một tên hải tặc là điều không thể chấp nhận được.
“Tiểu chất sắp ra biển xem chiếc Đại Đế hạ thủy, hay là Đại Soái đi cùng, xem liệu hải quân Đại Đường có lọt vào mắt ngài không?”
“Rất tốt. Lão phu cả đời nghiên cứu lục chiến, được tận mắt chứng kiến thủy quân tác chiến chính là tâm nguyện của ta.”
Trong lúc họ trò chuyện, Tân Nguyệt đã chuẩn bị xong yến tiệc và mời họ vào bàn. Lý Tịnh đã đến Lĩnh Nam mà Vân Diệp vẫn chưa chính thức chiêu đãi, đó quả là một sự thất lễ lớn. Nay Cầu Nhiệm Khách đã chạy trốn, nút thắt trong lòng cũng đã được gỡ bỏ, bữa cơm này chủ khách đều vui vẻ.
Về đến phòng khách, Lý Tịnh mới thở dài nói với Hồng Phất Nữ:
“Phu nhân, hôm nay không nên nói chuyện Trọng Kiên với Vân Diệp. Trọng Kiên làm việc quá tùy tiện. Vi phu là tướng lĩnh Đại Đường, không thể dính líu quá sâu vào chuyện của hắn, nếu không sẽ liên lụy đến cả gia đình.”
“Thiếp thân chỉ giận Vân Diệp ngông cuồng, nói Trọng Kiên chỉ là một đám vô dụng. Chẳng lẽ hắn ta không coi anh hùng thiên hạ ra gì hết sao?”
H���ng Phất Nữ giúp Lý Tịnh thay y phục, vẫn giận dữ không thôi:
“Phu nhân không biết đấy thôi. Thủy sư Lĩnh Nam hiện đúng là bá chủ trên biển. Trọng Kiên tuy có trăm chiến thuyền, trông thì hùng hậu đấy, nhưng thực ra lại không chịu nổi một đòn. Toàn bộ thủ hạ đều là nô lệ, tất nhiên làm việc cũng tàn độc, đó không phải là kế lâu dài. Ngày mai chúng ta tận mắt xem chiến hạm hắn chỉ huy sẽ hiểu rõ sự chênh lệch giữa hai bên.”
“Thực ra Trọng Kiên muốn chừa cho gia đình chúng ta một đường lui. Trường An hiện giờ ngày càng quỷ dị, thiếp thân thật sự không thể hiểu nổi cái thói đời này nữa. Phu quân nên sớm rút lui thì hơn.”
“Bệ hạ chưa lên tiếng, ta làm sao có thể rút lui được? Cả một bầu hùng tâm tráng chí nay lại bị con cháu liên lụy, cứ như bị cầm tù ở Trường An này, chẳng thể đi đâu được cả.”
Mọi quyền sở hữu của bản dịch này đều thuộc về truyen.free.