Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1025:

Ngưu Tiến Đạt cười vang, rồi chạy ra xem chuối và vải. Khi đến trước chiếc ống chứa cá mập, ông giật nảy mình, chỉ vào chiếc ống to lớn hỏi:

- Làm thế nào mà mang được cái thứ của nợ này về vậy? Lại còn to lớn thế này, đi mấy ngàn dặm mà nó vẫn còn hoạt bát như vậy ư?

- Ngưu bá bá ít khi đi biển nên không rõ tập tính của cá mập. Loài này chỉ cần dừng lại là s��� mất mạng, còn nếu không di chuyển thì cũng chết toi. Bởi vậy, phải tạo thành hình ống để nó không ngừng bơi, như thế mới có thể sống sót đến bây giờ.

- Cá mà cũng chết đuối ư? Thật là chuyện nực cười! Tiểu Diệp, con mất công mang cái thứ của nợ này về làm gì vậy?

Lão Trình, lão Tần cũng xúm lại xem.

Vân Diệp cười nói:

- Vi cá là để hiếu kính ba vị bá bá, còn phần gan cá thì tặng cho Ngụy Trưng lão đầu. Vi cá thì vô cùng bổ dưỡng, nhưng gan cá lại là thứ kịch độc, ăn chừng hai miếng là sẽ thăng thiên.

Tần Quỳnh kinh hãi:

- Không được đâu, tuy Ngụy Trưng có bất đồng chính kiến nhưng chưa từng oán hận con. Hắn nhiều lần công kích con trên triều, nhưng lúc khác lại hết lời khen ngợi con không dứt. Hơn nữa, dù công kích con thế nào cũng chưa từng muốn đẩy con vào chỗ chết. Hắn chỉ muốn con thành thật ở Ngọc Sơn dạy học, hắn tuyệt không phải là kẻ đại ác.

Không riêng lão Tần kinh hãi, lão Trình, lão Ngưu cũng không ngừng phản đối. Độc sát đại thần vì bất kỳ lý do gì, hoàng đế cũng sẽ không tha thứ. Đó chính là ��ại tội diệt môn, triều đình cũng không ai dám nói đỡ cho con, vì việc này đã vượt quá giới hạn của bậc huân quý rồi.

Vân Diệp nhìn cá mập nói:

- Gan cá đúng là vật kịch độc, nhưng nếu bào chế đúng cách, nó sẽ là hảo dược sáng mắt. Mắt Ngụy Trưng hiện giờ toàn lòng trắng, chẳng mấy mà sẽ lòa. Gan cá mập giống như thạch tín, là kịch độc nhưng cũng là hảo dược. Nếu Ngụy Trưng muốn hai mắt sáng lại, gan cá là thứ không thể thiếu.

Tiểu chất dù không có tiền đồ cũng không làm cái trò mèo đó. Hơn nữa, sự tồn tại của Ngụy Trưng có lợi cho chúng ta nhiều hơn, cũng bởi vì vậy, hoàng gia mới càng thêm tín nhiệm Vân gia. Giả sử không có đối thủ, cả triều đều nói tốt cho Vân gia, vậy thì đó chính là ngày Vân gia suy bại. Cho nên, Ngụy Trưng không thể rời khỏi triều, dù lão có muốn về vườn, tiểu chất cũng không cho phép. Nếu lão lòa, chúng ta sẽ chữa cho lão; nếu bị Diêm Vương gọi, chúng ta cũng phải tranh giành với Diêm Vương. Không có Ngụy Trưng, làm sao có thể có Vân gia như hiện tại? Lão phải sống để làm đối thủ chính trị của Vân gia.

Vân Diệp nói xong, Tần Quỳnh, Trình Giảo Kim, Ngưu Tiến Đạt mồ hôi lạnh toát. Quả thật, đối thủ của Ngụy Trưng quá gian xảo. Người đời cứ nói triều chính như một bàn cờ, nhưng con cờ Ngụy Trưng lại ngay cả tư cách được lăn xuống cũng không có. Lúc này, trong lòng ba người dâng lên đủ thứ tư vị khó nói.

Suốt đời Ng��y Trưng sống bên bờ sinh tử, dù từng đưa ra chủ ý cho thái tử thủ tiêu đương kim hoàng đế, nhưng tội lớn như vậy mà lão vẫn chẳng hề hấn gì. Trái lại, đường quan lộ của lão còn như cá gặp nước. Tước phong Trịnh Quốc công, quan tới Gián nghị đại phu, Tả quang lộc đại phu.

Lão phong quang đến thế, nhưng trong mắt tên tiểu bối này, lão chỉ là tấm khiên tránh tai họa mà thôi. Lão Trình nhìn Vân Diệp hồi lâu, rồi thở dài nói với Tần Quỳnh:

- Lão phu thật không thể nghĩ ra, thằng nhóc mà Xử Mặc lôi từ nơi hoang dã về lại thành yêu quái đến mức này. Mới 27 tuổi đầu đã đùa bỡn những lão cáo già trong lòng bàn tay, triều đình cứ như dành riêng cho y vậy. Chúng ta tốt nhất là về nhà mà trốn đi, bằng không một ngày nào đó lại bị một tiểu tử vô danh ném đi mất thì thật mất mặt.

- Tiểu chất thật không có ý định lăn lộn triều đình. Khi trở về Trường An, tiểu chất sẽ trả lại chức hàm thống lĩnh thủy sư Lĩnh Nam để tới thư viện dạy học. Lý Cương tiên sinh gửi thư nói đã không chịu nổi nữa, giờ nửa ngày tỉnh táo, nửa ngày u mê, sợ rằng sắp không qua khỏi rồi. Người bảo tiểu chất về ngay có khi còn kịp lễ tang, chậm một chút là tiên sinh không đợi được nữa. Nghĩ tới đây, lòng tiểu chất đau như cắt, chỉ muốn chắp cánh bay về Trường An thật nhanh.

Lý Cương giờ đã 84, sinh lão bệnh tử là điều khó tránh. Cổ ngữ nói rất đúng: “Bảy ba, tám tư, Diêm Vương không gọi cũng tự về”. Những lời này rất có đạo lý, người cũng như cây cối, đều có chu kỳ sinh lý. Khi sinh mệnh đang vượng, bách bệnh chẳng xâm phạm; khi sinh mệnh yếu ớt, bệnh nhẹ cũng đủ đoạt mạng. Tuổi 73, 84 vừa đúng vào chu kỳ sinh mệnh yếu ớt đó.

Khi chiến hạm Đại Đế lại nhổ neo, Vân Diệp cùng mọi người bước lên boong thuyền. Anh lấy kính viễn vọng nhìn tới, thì thấy Lý Nhị toàn thân giáp trụ đang ngồi trên ghế, Địch Nhân Kiệt đứng bên cạnh, dùng tay chỉ huy đại hán phụ trách nhổ neo điều gì đó. Trương Lượng cầm cờ đứng ở đầu thuyền không ngừng ra hiệu lệnh. Chẳng lẽ họ muốn khởi hành rồi?

- Không được, lão phu phải lên bờ. Tả võ vệ trên danh nghĩa vẫn dưới trướng lão phu, ta phải đến đó. Đại tướng quân mà không có bộ hạ thì còn gọi là gì là đại tướng quân nữa? Lão Ngưu, cùng đi thôi.

Trình Giảo Kim làu bàu rồi cùng Ngưu Tiến Đạt rời đi. Còn lão Tần vẫn nhàn hạ chắp tay sau lưng đứng trên boong hứng gió, đứng trên chiến hạm Công Chúa nhìn ngắm cảnh sắc hai bên bờ sông, thích ý khó có thể diễn tả.

Địch Nhân Kiệt mặc thanh y của thư viện, ưỡn ngực, ngẩng cao đầu đầy phấn chấn. Cuộc chiến với Hàn Triết làm hắn học được tính ung dung, theo sư phụ, hắn học được sự thanh bạch. Mười tám tuổi đã chủ trì công trường to lớn, có hơn vạn công tượng dưới trướng khiến hắn tràn đầy tự tin. Hôm nay chính là khảo hạch cuối cùng của sư phụ dành cho hắn.

Hoàng đế hỏi rất kỹ càng về chiến hạm Đại Đế, từ thiết kế đến bố cục, rồi nhân viên điều phối, vật liệu sử dụng... tất cả đều được hỏi cặn kẽ.

Không chỉ hoàng đế hỏi, Phòng Huyền Linh, Đỗ Như Hối, Ngụy Trưng, Lý Hiếu Cung cũng nhao nhao hỏi xem thứ đáng giá nhất của chiếc chiến hạm vô địch tốn 20 vạn ngân tệ này là gì?

- Cơ quan tin tức. Đại tượng, điều trân quý nhất của chiến hạm Đại Đế không phải là tám vạn cân thiết mộc bên ngoài, cũng không phải bát ngưu nỗ, mà nằm ở cơ quan tin tức của nó. Tâm huyết tám năm của thổ mộc phân viện Ngọc Sơn thư viện đều nằm ở đây, xin ngài xem.

Khi Địch Nhân Kiệt giải thích với Diêm Lập Đức, hắn tự mình đứng che gió cho lão. Động tác nhỏ này khiến một đám đại lão đều nảy sinh hảo cảm, so với tên sư phụ vô liêm sỉ của hắn, Địch Nhân Kiệt quả là có phong thái quân tử.

Địch Nhân Kiệt lay động một cần gạt lớn, chỉ thấy sàn thuyền từ từ tách ra, một tòa mộc ốc (nhà gỗ) với bên ngoài là mộc bản, bên trong là thiết bản từ từ trồi lên. Bát ngưu nỗ cũng tự động lên dây. Đến khi mộc ốc cố định vào vị trí, Địch Nhân Kiệt liền lấy hai chốt cài vào, sau đó đỡ Diêm Lập Đức rồi chỉ vào mộc ốc nói:

- Đại tượng, khi mộc ốc xuất hiện, bát ngưu nỗ cũng hoàn thành công tác chuẩn bị. Trong chiến tranh, chỉ cần tranh thủ trước dù chỉ chớp mắt, cũng có thể tăng cơ hội chiến thắng l��n rất nhiều.

Nói chuyện với Địch Nhân Kiệt, Diêm Lập Đức bỗng chẳng còn tức giận nữa, lại từ từ viết ra một đoạn:

- Không sợ hỏa dược thiếu, không sợ dầu hỏa thiếu, không sợ thuyền không kiên cố, tất cả đều ở nghị lực. Chiếc cự hạm bắt đầu từ mẩu gỗ nhỏ, hành trình ngàn dặm cũng khởi nguồn từ bước chân đầu tiên. Quả thực rất giỏi, đây chính là năng lực cực hạn của các công tượng Đại Đường.

Địch Nhân Kiệt dùng hai tay đỡ lấy tờ giấy do Diêm Lập Đức viết, rồi cúi người bái tạ vì được Đại tượng thừa nhận. Có thể được vị Đại tượng bảo thủ này thừa nhận quả là một điều khó khăn, bởi lão nổi tiếng là người vô cùng chặt chẽ.

- Địch Nhân Kiệt, sư phụ con không tiếc lời tán dương con, tất nhiên cực kỳ coi trọng con. Con ít nhiều cũng nên có chút tài học chứ, lẽ nào con không nhìn ra trọng khí này không thể sử dụng ư?

Khi Lý Nhị hiểu rõ về chiến hạm Đại Đế, cũng là lúc ông cảm thấy vô cùng đáng tiếc. Ông vô cùng tức giận. Chiến hạm Đại Đế uy lực vô song, danh phù kỳ thực, quả là quân vương đại hải, nhưng giờ biết giao cho ai đây?

Bản chuyển ngữ này là tài sản trí tuệ của truyen.free, được kiến tạo từ những dòng chữ chắp cánh cho trí tưởng tượng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free