Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1026:

Nhìn sàn gỗ vàng óng dưới chân, rồi lại nhìn nội thất tráng lệ phía sau, Lý Nhị tức giận chất vấn Địch Nhân Kiệt:

– Hồi bẩm bệ hạ, Đại Đế được chế tạo dựa theo ý nguyện “lớn hơn, nhanh hơn, mạnh hơn nữa” của bệ hạ. Hôm nay, nó đã thành hiện thực, tung hoành đại hải, phô trương uy nghi của bệ hạ, khiến tứ hải chư hầu nể sợ. Khi gia sư lập bản thiết kế, người đã ba ngày không ăn không ngủ, cúc cung tận tụy. Về phần xử trí, đó là việc của bệ hạ và các vị trưởng giả, gia sư chỉ làm tốt phận sự của mình. Gia sư thường nói việc không nên quản thì đừng quản, học sinh lúc nào cũng ghi nhớ trong lòng.

Thấy sắc mặt hoàng đế dần đen, Phòng Huyền Linh liền nói:

– Địch Nhân Kiệt à, ngươi là anh kiệt hiếm có, học hỏi học vấn từ sư phụ ngươi thì được, chứ đừng học cái thói suy tính bại hoại của y. Đại Đế thật quá tốt! Nếu coi các hải thuyền khác là châu chấu, thì bệ hạ chỉ mong các ngươi tạo ra một con chim sẻ mà thôi. Thế mà giờ đây, thầy trò các ngươi lại dâng cho bệ hạ hẳn một con cự tượng, dù đối phó với ai cũng là giết gà bằng dao mổ trâu. Thừa Càn, Thanh Tước, Công Chúa đã đủ vô địch thiên hạ rồi, ngươi đưa thêm một Đế Vương hào mạnh hơn gấp bội để làm gì?

Đại Đế khổng lồ như vậy, chi phí tất nhiên kinh người, mỗi lần xuất động còn chẳng bõ. Hơn nữa, chiến trường biến đổi trong chớp mắt, ai có thể lường trước? Chẳng may lật thuyền trong mương, còn g�� là bộ mặt của Đại Đường nữa?

Phòng Huyền Linh nói xong, không chỉ Lý Nhị mà các trọng thần còn lại cũng chăm chú nhìn Địch Nhân Kiệt, không khí trên thuyền dường như đông lại. Địch Nhân Kiệt dù sao cũng còn trẻ, mồ hôi trán chảy ròng ròng. Lý Thái muốn mở miệng tương trợ thì bị Lý Nhị ngăn lại. Phòng Huyền Linh đã khéo léo lái vấn đề theo hướng hiểm hóc.

Chợt Địch Nhân Kiệt thấy trên Công Chúa phía xa, sư phụ đang dùng kính viễn vọng nhìn hắn, người mặc hoàng y bên cạnh tất nhiên là Tiểu Vũ. Trong lòng hắn lập tức thấy an tâm lạ thường.

– Bẩm bệ hạ, bệ hạ có thể xem trọng Đại Đế, nhưng dù hiện nay nó vô địch, đó cũng chỉ là nhất thời mà thôi. Qua vài năm nữa, bệ hạ sẽ nhận ra không ngờ nó lại yếu đến vậy.

Đại Đường ta biến chuyển từng ngày, thành quả nghiên cứu của Ngọc Sơn thư viện vô số kể, những kỳ tư diệu tưởng của các công tượng thường khiến người ta vỗ án tán dương. Ngũ Nha Đại Hạm từng tung hoành năm mươi năm, xưng là tối cường thiên hạ, giờ trước mặt Đại Đế cũng chỉ như đứa trẻ con. Nhưng chỉ cần vài năm nữa, khi vật lý học có thêm tiến bộ, kết cục của Đại Đế sẽ chẳng khác Ngũ Nha Đại Hạm hôm nay.

Gia sư từng nói: "Vô địch? Vô địch chỉ là chờ bị đánh bại." Lý Thái tiên sinh đã có những tư tưởng kỳ diệu, đợi khi chứng thực xong, Đại Đế có là gì.

Lý Nhị nhìn Địch Nhân Kiệt nói:

– "Vô địch là chờ bị đánh bại," lời này thật có ý nghĩa. Thanh Tước, Địch Nhân Kiệt đã nhắc đến con, vậy con hãy nói cho phụ hoàng nghe một chút, Đại Đế làm sao lại thua?

Lý Thái lấy ra hai đồng tiền từ ngực, thả cho rơi xuống boong thuyền. Hắn thấy mọi người không hiểu gì, cũng không giải thích. Hắn nhặt tiền lên, ném một đồng xuống nước phía xa rồi mới nói với Lý Nhị:

– Đó là phát hiện của hài nhi, diệu dụng vô cùng, là một môn đại học vấn, chỉ bằng vài lời không thể nào diễn tả được ảo diệu bên trong. Đây cũng là vấn đề mười năm tới hài nhi phải nghiên cứu, một khi hài nhi hiểu rõ, Đại Đế quả thực không chịu nổi một đòn.

Hắn không giải thích đầy đủ khiến Lý Nhị và các đại thần càng thêm hồ đồ. Lý Nhị không hiểu nhưng không hỏi, học vấn từ trước đến nay đều có kiêng kỵ. Nếu đã là học vấn của nhi tử mình, vậy cũng là của Lý gia, về rồi bảo hắn nói rõ cũng chưa muộn. Còn về phần quần thần có hồ đồ hay không thì mặc kệ, học vấn cao thâm vốn là vậy.

Ít nhất thì cũng có một người hiểu, đó là Địch Nhân Kiệt đang ngoác miệng cười.

Phòng Huyền Linh xấu hổ chắp tay và nói:

– Những lời cao siêu vừa rồi lão phu thực không thể hiểu được, thật đáng xấu hổ. Không biết môn học vấn này có mấy người tham ngộ được?

Lý Thái hậm hực nói:

– Vân Diệp ở Lĩnh Nam, chỉ thấy ta cầm đá ném đi liền biết ta có lĩnh ngộ. Hi Mạt Đế Á gặp trở ngại trong nghiên cứu học vấn của nàng, thấy động tác của ta cũng hiểu được ba phần. Còn tên tiểu tử đang cười này là sư phụ hắn nói cho biết, chắc cũng hiểu hết rồi. Tên Vân Diệp thật không biết tôn trọng thành quả của người khác.

Đỗ Nh�� Hối cười nói:

– Vân hầu trong nháy mắt có thể hiểu được, có thể nói là thất khiếu linh lung tâm. Hi Mạt Đế Á là một nữ tử, tự mình lĩnh hội được ba phần cũng quả thật hiếm có. Về phần Địch Nhân Kiệt và Tiểu Vũ là đệ tử của Vân hầu, có biết được cũng là việc thường.

Đã có người có thể lĩnh hội, lão phu tin rằng điện hạ sẽ không nói bừa học vấn của mình chỉ để giải vây cho Vân Diệp. Địch Nhân Kiệt, ta không hỏi về học vấn, ta chỉ hỏi một khi môn học vấn này được tham ngộ rõ sẽ có khả năng thế nào? Uy lực Đại Đế lão phu đã biết, còn học vấn đến giờ vẫn chỉ là một ý niệm trong đầu.

Địch Nhân Kiệt khó xử nhìn Lý Thái. Thấy Lý Thái gật đầu ý bảo có thể nói, Địch Nhân Kiệt liền chắp tay thưa:

– Hồi bẩm Đỗ tướng, khi hiểu thấu đáo môn học vấn này, con người có thể bay.

Lý Nhị nghe vậy đứng bật dậy, kéo tay Lý Thái hỏi dồn:

– Thật vậy sao, Thanh Tước?

Lý Thái cười khổ:

– Phụ hoàng, Địch Nhân Kiệt đang nói điều Vân Diệp ước đoán, bên trong còn rất nhiều nan đề đang chờ hài nhi giải quyết. Ngay cả việc ước hẹn mười năm, hài nhi cũng thấy có chút lạc quan quá. Hài nhi cũng không biết bao lâu nữa con người mới có thể bay, nhưng trong quá trình đó sẽ có rất nhiều học vấn được khám phá. Chỉ cần lợi dụng tốt, Đại Đế quả thật không chịu nổi một đòn. Học vấn từ trước tới nay đều không tồn tại một mình mà móc nối với nhau, sớm chiều thay đổi cũng là chuyện thường.

Lý Nhị từ từ ngồi xuống, vỗ tay Lý Thái và nói:

– Con cứ chuyên tâm học vấn là được rồi, cần gì cứ nói với phụ hoàng, phụ hoàng sẽ giúp con giải quyết.

Lý Thái cười đáp ứng.

Lúc này, mọi hứng thú bàn luận về Đại Đế cũng không còn nữa. May mắn thay, Trưởng Tôn nương nương xuất hiện đúng lúc. Nàng sai thị nữ mang hoa quả vừa hái trên Công Chúa ra bày biện, thỉnh hoàng đế và chư vị đại thần thưởng thức.

– Đa tạ thịnh tình của nương nương. Chuối này cựu thần mới chỉ nghe danh chứ chưa từng thấy, vải thì tuy chỉ nghe qua trong điển tịch, nhưng mấy năm nay Trường An cũng có vải khô. Điều lạ nhất là những quả này đều tươi ngon, trong khi Đại Đường rộng lớn, quả ngon Lĩnh Nam lại xa vạn dặm. Không biết nương nương bằng cách nào có thể bảo quản và mang về tận đây?

Ngụy Trưng cố mở đôi mắt đã mờ đi, cầm quả chuối giơ trước mặt nhìn kỹ. Trưởng Tôn nương nương cười nói:

– Cái mũ xa hoa đó đừng đội lên đầu bản cung. Vân Diệp mới là người có cách. Tất cả cây trái ở đây đều đang trên thuyền trở về, bản cung hái chúng ngay trên Công Chúa, cho nên đương nhiên là tươi ngon.

Ngụy Trưng bóc chuối ăn, thở dài nói:

– Quả nhiên là quả ngon hiếm có. Danh tiếng "ăn ngon" của Vân Diệp đã truyền khắp thiên hạ, ở Trường An còn lưu truyền rằng bữa sáng nhà họ Vân còn hơn cả yến tiệc. Nếu ở Lĩnh Nam chuối chẳng phải là của hiếm, thế nhưng dùng đến quân hạm, trên đường về lại hao tổn vô số sức dân, chẳng lẽ tất cả chỉ để thỏa mãn thú vui ăn uống của một mình sao? Lão phu còn một đồng ngân tệ, coi như để trả quả chuối này vậy.

Nói xong, lão lục lọi trong ngực hồi lâu, lấy ra một đồng ngân tệ đặt lên bàn. Lão làm như vậy, ai còn dám ăn tiếp thứ "mồ hôi nước mắt của bách tính" cho nổi nữa?

Mọi nội dung trong đoạn truyện này đều thuộc bản quyền của truyen.free, kính mong quý độc giả đón nhận trọn vẹn.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free