(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1027:
Trưởng Tôn cầm một quả do thị nữ đưa cho Ngụy Trưng và nói:
- Yên tâm mà ăn đi, đây không phải mồ hôi xương máu của bách tính đâu. Vân Diệp nói rằng, y đã trả tiền cho nông phu ở Lĩnh Nam, trả công cho những người chăm sóc cây dọc đường, và tiền công cho cả kiệu phu lẫn thuyền phu đều không thiếu một đồng. Công chúa vẫn chưa thuộc biên chế thủy sư Lĩnh Nam, đây vẫn là thuyền của nhà y. Dùng thuyền của nhà mình thì việc gì phải ngại mà không dám ăn chứ? Y còn nói rằng, những gia đình huân quý ở Trường An đều là đồ ngốc, chỉ biết kiếm tiền mà không biết tiêu tiền, cả đời chẳng khác nào kẻ nghèo hèn.
Nghe Trưởng Tôn nói vậy, mặt Địch Nhân Kiệt liền tối sầm lại, ngoài ra, vẻ mặt Lý Thái cũng không khá hơn là bao. Chỉ có hoàng đế vẫn thản nhiên thưởng thức trái vải. Ông cho rằng những chuyện xa xỉ như thế này thuộc về bổn phận của hoàng hậu, vậy nên ông không mấy quan tâm, dù Vân Diệp có bị các gia đình huân quý sỉ vả vì chuyện này thì ông cũng mặc kệ.
Rõ ràng hoàng hậu cũng không hài lòng khi Vân Diệp dùng hai mươi vạn mai ngân tệ để làm trò đùa như vậy, vì thế, việc y phải chịu chút tai vạ cũng là điều hợp tình hợp lý.
- Thiếu niên thì ham sắc, trung niên thì ham giận, lão niên thì ham được. Vân Diệp có thể giữ mình trước nữ sắc, coi nhẹ tiền bạc, ngay cả quan chức y cũng không để ý, chỉ có điều, sao y lại quá nặng lòng với mỹ thực như vậy? Giờ đây, y lại xa xỉ đến m��c này, quả đúng là 'thế vô hoàn nhân' (người đời chẳng ai hoàn hảo), lời cổ nhân nói quả không sai.
- Liên Châu huynh, Ngụy Trưng lo chuyện bao đồng quá rồi đấy. Vân Diệp dùng tiền của mình để hưởng thụ mỹ thực, không phạm pháp cũng chẳng hại ai, tiểu đệ thấy có gì là không đúng đâu. Gia đình Vân Diệp cũng là cự phú ở Trường An, có chút ham muốn ăn uống như vậy vẫn là một thanh niên hiếm có, việc gì phải trách móc nặng nề như thế?
Trưởng Tôn vừa dứt lời, quần thần liền yên tâm thưởng thức quả ngon. Dù nàng nói gì cũng chẳng còn quan trọng nữa, mà cho dù nàng có nói đúng thì cũng chẳng ai dám phụ họa. Bởi lẽ, việc phụ họa hoàng đế và phụ họa hoàng hậu là hai chuyện hoàn toàn khác nhau, nếu chẳng may bị người khác gán cho cái tội nịnh nọt hậu cung, thì xem như cả đời tiêu rồi.
- Kính bẩm nương nương, gia sư mang những loại quả ngon này từ Lĩnh Nam về, thực ra không phải chỉ vì ham muốn ăn uống của bản thân. Bởi lẽ, dù gia sư có ăn mỹ thực ngon đến mấy đi chăng nữa, y cũng luôn thở dài mà nói rằng tư vị kém ba ph��n, quả là phí danh mỹ thực. Có lẽ khi gia sư theo sư tổ du lịch đã được thưởng thức những món ngon hơn rất nhiều. Hơn nữa, gia sư thường thích bưng bát mì ngồi xổm dưới gốc cây, cùng Lý Thái tiên sinh ăn như nông phu, chứ không hề thích cùng các sư nương, sư tỷ hưởng thụ trà bánh cầu kỳ.
Những hải sâm, tôm he, sò biển, rong biển được gia sư phát hiện ở Đăng Châu giờ đây đã trở thành mỹ thực thịnh hành khắp Trường An. Thậm chí, thuế má của vùng đó có đến bảy phần là nhờ những thứ này mang lại. Có thể biến vật tầm thường thành món ngon tuyệt thế như vậy, e rằng cũng chỉ có ân sư mới có được bản lĩnh ấy.
Chuối và vải ở Lĩnh Nam vốn chỉ là những loại quả thông thường, hơn nữa chuối còn mọc rải rác như rừng ở các thôn quê. Chính gia sư khi du lịch rừng núi đã phát hiện ra một sơn cốc toàn chuối. Y tính toán sản lượng sơ bộ, một năm có lẽ lên đến một nghìn vạn cân. Tất cả người dân thôn dã xung quanh dù có ăn thế nào cũng không hết, thậm chí dù có rủ cả dã thú cùng ăn, thì lượng quả hỏng hàng năm vẫn nhiều vô kể. Học sinh xin mạn phép lớn mật phỏng đoán rằng, gia sư mang những trái cây này về không phải là muốn tái diễn câu chuyện Đăng Châu.
Nương nương thử nghĩ xem, vải tươi thế này cất giữ cùng lắm cũng chỉ được ba ngày. Ngày đầu thì tươi đẹp vô cùng, sang ngày thứ hai vị đã giảm ba phần, đến ngày thứ ba mà ăn thì chẳng còn chút hương vị nào nữa. Vậy nếu muốn người phương Bắc được thưởng thức mỹ vị này, còn cách nào khác ngoài việc mang cả cây về đây?
Địch Nhân Kiệt nói xong liền đi đến bàn, cầm lấy mai ngân tệ của Ngụy Trưng rồi nhét vào lòng mình, nói: - Mai ngân tệ này ở Lĩnh Nam có thể mua được hơn vạn cân chuối đấy. Ngụy đại phu chỉ ăn một quả chuối mà đã tình nguyện trả một mai ngân tệ, điều đó cũng nói rõ được chỗ cao minh của gia sư. Chỉ cần mang được chuối lên phương Bắc, nó liền đáng giá ngần này tiền.
Trưởng Tôn thấy Địch Nhân Kiệt thản nhiên nhét tiền vào lòng, liền thầm mắng trong bụng. Quả nhiên hắn và sư phụ mình đúng là cá mè một lứa, lòng dạ hẹp hòi, có thù tất báo. Sau này muốn giáo huấn hai thầy trò này thật sự không dễ dàng gì. Nhưng nàng cũng phải công nhận rằng, việc có thể kết hợp hai vấn đề tưởng chừng đối lập là quốc kế dân sinh và sinh hoạt xa hoa lại với nhau, quả thật là một loại bản lĩnh hiếm có.
Hứa Kính Tông cầm một quả chuối lên và nói: - Trong các loại hàng hóa chủ yếu của Lĩnh Nam, chuối khô cũng là một món ngon, hương vị rất tốt, đã trở thành thượng phẩm mà các gia đình phú quý ở Trường An dùng để đãi khách. Thế nhưng, so với chuối tươi thì nó vẫn khác biệt một trời một vực. Nếu ở Trường An mà cũng có bán chuối tươi, thì dù có đắt một chút, vi thần cũng nguyện ý mua về để thử cái vị tiên ấy.
Ngụy Trưng khẽ cười khổ. Vân Diệp làm việc từ trước đến nay lúc nào cũng khiến người ta có cảm giác sai trái, khiến kẻ sĩ ghét bỏ, nhưng nếu lấy luật Đại Đường mà xét thì y lại chẳng làm sai bất cứ điều gì.
Nếu Vân Diệp đã nói rằng các gia đình huân quý Đại Đường cần phải học cách tiêu tiền, vậy thì làn gió xa xỉ tất nhiên sẽ thổi khắp Trường An. Cũng không biết y sẽ dùng thủ đoạn gì, mà có thể khiến những gia đình huân quý kia phải móc hầu bao đã giấu kỹ bấy lâu nay.
Lý Nhị rất hài lòng với Địch Nhân Kiệt. Chàng trai trẻ tuổi này khiến hắn như thấy lại thời niên thiếu của Vân Diệp. Tự tin, kính cẩn, có tài, uyên bác lại khiêm nhường. Lòng dạ của đệ tử Vân Diệp tất nhiên cũng không quá rộng rãi, luôn có chút không phóng khoáng, nhưng có được một thần tử như vậy là đủ rồi. Người thập toàn thập mỹ, nếu không phải thánh nhân thì cũng là gian hùng. Nếu quả thực có người như thế xuất hiện, Lý Nhị hắn chưa chắc đã dám dùng.
Con thuyền Đại Đế ngược dòng Trường Giang, năm cánh buồm lớn đón trọn gió, tốc độ tiến rất nhanh. Thanh Tước theo sát phía sau, còn Công chúa thì lại đi ở cuối hạm đội, tựa hồ muốn tránh xa bọn họ.
Vân Diệp cũng chẳng để tâm tư vào con thuyền Đại Đế to lớn ấy, y giờ còn có năm con mèo phàm ăn cần nuôi dưỡng. Trẻ nhỏ ăn nhiều cua không tốt, vì cua là vật đại hàn, dễ làm tổn thương tỳ vị.
Vân Thọ vừa làm thịt một con cua to bằng miệng bát, giờ đang lẽo đẽo theo sau phụ thân chờ ăn cơm lam. Gạo ngũ sắc được lèn chặt vào ống trúc, đậy nắp rồi đun trong nước sôi, đến khi chín thì lấy đũa cắm vào ống trúc, sau đó bổ ra, lập tức có ngay một "gậy" cơm ngũ sắc thơm lừng. Nhân lúc còn nóng, rắc thêm chút đường, chia cho năm đứa nhỏ, lão nãi nãi cũng có phần.
Vân Thọ miệng vẫn chảy nước miếng mà vẫn đi mời một vòng. Mẫu thân, nhị nương, tam nương, cô cô đều không ăn, tiểu Vũ tỉ tỉ cũng từ chối. Thấy đường bên ngoài sắp tan chảy thành nước, Vân Thọ không khách khí nữa, há to miệng đớp một miếng. Vân Mộ thấy ca ca ăn mà phát thèm, liền lấy phần của mình ra, cắn liền hai miếng rồi đưa cho ca ca. Vân Thọ không chút ngại ngần nhận lấy ăn nốt.
- Hai cha con các ngươi đúng là dẻo miệng thật. Bọn nữ nhân chúng ta khổ cực thì thôi đi, kiến thức không bằng nam nhân cũng đành chịu, nhưng đến cả việc bếp núc cũng không bằng nam nhân thì thật là quá đáng! Na Nhật Mộ, Linh Đang, hai ngươi sau này phải chịu khó học hỏi một chút. Đường đường là Hầu tước mà cả ng��y cứ chui rúc trong bếp như vậy, khiến cả Trường An phải cười ầm lên cho xem.
Na Nhật Mộ đang ăn cua thì bất mãn lẩm bẩm, còn Linh Đang thì lập tức đồng ý. Có điều, để làm được một bữa cơm khiến Vân Diệp vừa ý thật sự rất khó, bởi phu quân nàng hôm nay đã nói, sau này cơm nước trong nhà nếu không phải là mỹ vị thì y sẽ không ăn.
Ăn no xong, Vân Diệp dẫn theo năm đứa nhỏ lên boong thuyền. Vân Hương nhỏ nhất cũng đã ba tuổi, giờ đã có thể đi vững trên thuyền. Vân Lộ chẳng hiểu sao lại có vẻ nhút nhát, Tân Nguyệt dặn nó đi đâu cũng phải bám chặt vạt áo phụ thân.
Vân Hoan thì chẳng thèm để ý, tự mình chơi với con rùa đen buộc dây một cách rất vui vẻ. Mặc dù rất thích chú chó lớn của tỷ tỷ, nhưng Vượng Tài lại không thích cậu bé. Dù không cắn, nhưng chỉ cần cậu bé đến gần là nó sẽ đánh rắm tùm lum, chuyện này đã xảy ra rất nhiều lần rồi.
- Cha, mẫu thân của Lý Tượng, cả mẫu thân của Yên Dung đều bị nhốt, sao cha không nhốt luôn Nhị nương lại? Nhị nương lúc nào cũng bóp mặt con, lại còn cắn nữa chứ.
Vân Thọ rất không thích cái kiểu thân mật của Na Nhật Mộ. Na Nhật Mộ rất muốn có con trai, nhưng mấy năm nay vẫn không được như ý, điều đó khiến nàng vô cùng buồn chán. Tân Nguyệt và Lý An Lan mỗi người đều sinh được hai cậu con trai, Linh Đang vào sau cũng có một, vậy mà nàng chỉ có mỗi Vân Mộ, nên trong lòng vô cùng không cam tâm.
Trong số các thê tử, Vân Diệp thật ra để ý Na Nhật Mộ nhất. Không chỉ vì nàng xinh đẹp nhất, mà chỉ cần y thấy bóng lưng của nàng, y lại nhớ đến tiếng hát trong đêm thảo nguyên đầy tuyết năm xưa. Họ đã cùng nhau trải qua sinh tử nên tình cảm rất khác biệt, nhưng chuyện con cái không phải cứ cố gắng là được, còn phải trông vào ý trời có vừa lòng hay không.
Hiện giờ, trong nhà Na Nhật Mộ thích nhất là ba cậu con trai, đặc biệt là Vân Thọ. Nàng cho rằng chỉ cần được dính vía của cậu bé thì có thể sinh được con trai, vì thế hễ túm được Vân Thọ là nàng liền bóp mặt, thậm chí còn cắn một cái. Nàng ta muốn có con trai đến mức phát điên rồi.
- Con trai à, không phải Nhị nương cắn con đâu, mà là đang yêu con đấy thôi. Còn mẫu thân của Tượng nhi và Yên Dung bị nhốt, đó là do phụ thân của chúng không tốt. Yên Dung là tiểu thê tử của con, con cần phải chiếu cố nàng một chút. Lần tới đi thăm mẫu thân Yên Dung thì cứ quang minh chính đại mà đi, không cần để ý đến quy củ kia làm gì. Vì quy củ mà ngay cả luân thư���ng đạo lý cũng không cần thì còn ra thể thống gì nữa?
Nói xong những lời này, thấy mặt Vân Thọ vẫn ngây ngô ra, Vân Diệp liền ngồi xuống, nắm vai con trai mình và nói: - Quan hệ thân thiết nhất trên đời này chính là phụ mẫu, thê nhi. Cha cho rằng vì những người này, chúng ta có thể tha thứ tất cả những sai lầm của họ.
Sư phụ con hẳn cũng không dạy con cái gọi là 'vì đại nghĩa diệt thân'. Hãy nhớ kỹ điều này, bất kể vì bất cứ lý do gì, việc lấy người nhà ra làm tiền đặt cược đều là ngu xuẩn, bởi vì nếu thua thì sẽ chẳng còn lại gì cả. Một người hoàn chỉnh phải xuất phát từ một gia đình hoàn chỉnh.
Vân Hầu ngẩng đầu, không chớp mắt hỏi phụ thân. Những gì Lý Tượng và Yên Dung đã trải qua khiến cậu bé suy nghĩ rất nhiều. - Cha, nếu như có người muốn mang các mẫu thân đi thì chúng ta phải làm sao?
- Vậy thì phải cứu ra, ngay cả hoàng đế cũng không thể ngăn cản được, sau đó chạy thật xa. Nếu như hoàng đế không tha thứ, cha sẽ chuẩn bị cho chúng ta một chiếc thuyền thật lớn, chúng ta sẽ mang theo nãi nãi, nhị nương, tam nương, các đệ đệ, muội muội đi thật xa, không bao giờ trở lại nữa.
- Nhưng còn nhà cửa thì phải làm sao bây giờ? Nãi nãi vẫn muốn con trông coi mà.
- Không cần. So với mẫu thân của con, thì nhà cửa đáng là gì chứ? Chúng ta cứ ở trên biển, biển cả chính là nhà của chúng ta. Còn về phần đất liền, con muốn bao nhiêu có bấy nhiêu. Người Vân gia chúng ta trọng người hơn đất, đừng bao giờ học theo những kẻ ngu xuẩn ở Trường An, lúc nào cũng tử thủ một chút đất đai mà không dám buông tay. Cứ đắc tội một người lại đẩy một người nhà đi gánh tội thay. Nhưng lâu dần thì lấy đâu ra người để mà đẩy nữa? Đến lúc đó, đất đai cũng sẽ thuộc về tay người khác. Đất đai nhà chúng ta nếu không trả giá đắt thì không bao giờ có được, phải khiến bọn chúng mất nhiều hơn được. Nhưng đất đai dù có mất đi chăng nữa, chúng ta lại tìm chỗ khác là được thôi.
Bản chuyển ngữ này là sản phẩm độc quyền của truyen.free, không được sao chép dưới mọi hình thức.