(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1029:
Tân Nguyệt vừa khóc dứt, mọi người đã tản đi hết, không còn một ai. Vân Diệp mỉm cười ôm nàng vào lòng, nói:
“Người Vân gia ta không ai là kẻ ngu. Nàng nghe những lời Thọ nhi nói trước lúc đi. Nó bảo, nếu muốn nó thành một đứa ngốc, nhất định phải đuổi cô gia gia đi, nếu không thì cả Trường An sẽ biết nó thông minh đến mức nào.”
Chà chà, biết lợi dụng thế mạnh của mình, biến thế mạnh thành lợi ích, đứa trẻ như vậy muốn giả ngu e là khó lắm.
Tân Nguyệt vừa lau nước mắt vừa nói:
“Nó và chàng không giống nhau. Chàng tay trắng dựng nghiệp, muốn vươn lên phải hiển lộ trí khôn hơn người. Thọ nhi lại đứng trên vai chàng, khởi điểm đã cao hơn rất nhiều, muốn thành công cũng dễ dàng hơn rất nhiều. Thiếp biết chàng nói đúng, nhưng thiếp vẫn khó chịu. Muốn một đứa trẻ thông minh phải giả bộ tầm thường, với nó thật không công bằng chút nào.”
“Hoàng đế từng nói, Vân gia có người như ta thì đã cạn phúc phần tổ tiên, trong ba đời sẽ không còn nhân tài nữa. Nàng biết không, hoàng đế vì chiếu cố Vân gia nên mới phong thưởng, chức hầu tước của ta chính là vì vậy mà có. Một khi Thọ nhi thông minh hơn người, thì cuộc sống của nó chắc chắn sẽ không dễ chịu. Hoàng đế luôn muốn con cháu quan lại quyền quý đều là những kẻ ăn hại, như vậy giang sơn của hắn mới vững vàng. Nàng nghĩ xem, hoàng đế chưa từng phái người hủ hóa đám con cháu quan lại quyền quý hay sao?”
Sự xuất hiện của Ngọc Sơn thư viện đã mang đến cho hoàng đế một cách khác. Tất cả học sinh đều phải tiếp nhận giáo dục Nho gia chính thống, hơn nữa, toán học, vật lý, thiên văn, địa lý đã chiếm trọn thời gian học tập của chúng, không để chúng có thời gian tiếp nhận gia học.
“Nàng có biết không, giáo dục của thư viện chẳng có gì nổi trội. Tất cả học sinh đều bị đào tạo theo một kiểu, tuy không ai tầm thường, nhưng tìm ra thiên tài cũng vô cùng khó. Giống như chúng ta làm đồ sứ hàng loạt vậy, Ngọc Sơn chính là dây chuyền sản xuất học sinh, mà sản phẩm sản xuất hàng loạt thường thì giá rẻ.”
Đây là lần đầu Tân Nguyệt nghe trượng phu nói bí mật này, miệng nàng há hốc kinh ngạc. Không ngờ Ngọc Sơn thư viện lại có tác dụng như vậy. Thảo nào phu quân lại mang Địch Nhân Kiệt, Tiểu Vũ ra khỏi thư viện để tự mình dạy. Thì ra là vì lý do đó.
Những phân tranh bẩn thỉu trên triều, Vân Diệp không hề kể cho Tân Nguyệt, đó là trách nhiệm y phải gánh vác. Nam nhân ngày ngày như chó, phải ra ngoài kiếm ăn, đến tối lại tha thức ăn về, chỉ cần cả nhà ��ược ăn no đủ, đó chính là phần thưởng lớn nhất đối với y.
Về phần khi kiếm ăn mà bị chó khác, hoặc bị cả một con gấu chó đến tranh mất, thì cũng phải im lặng chịu đựng. Khi về nhà, y phải xóa sạch vết máu, ra vẻ oai hùng nói mình đại thắng trở về. Chỉ cần được vợ con sùng bái, khen ngợi, hôm sau y lại cố gắng kiếm thêm nhiều thức ăn hơn mang về.
Vân Diệp cho rằng kể khổ với nữ nhân chẳng ích gì. Giống như biểu hiện của Tân Nguyệt vậy, nàng đã bị dọa sợ, sau khi tấm màn nhung lụa được lật lên, mới nhận ra trong thành Trường An không hề có người tốt.
“Phu, phu quân, vậy cách giáo dục nào mới là tốt nhất? Chàng có biết không?”
“Cái này đương nhiên biết, hữu giáo vô loại, dạy theo khả năng là tốt nhất.”
“Vậy sao chàng không làm vậy?”
Tân Nguyệt không ngờ phu quân lại trả lời mình.
“Không làm được. Ngọc Sơn thư viện hiện đang cố thực hiện ‘hữu giáo vô loại’, nhưng để làm vậy cần các tiên sinh phải bỏ ra tâm huyết cực lớn. Có điều, học sinh quá nhiều nên không làm được. Nàng xem, khi mới bắt đầu, mỗi học sinh đều có tính cách đặc thù, như Thanh Tước, Mã Chu, Vương Huyền Sách. Khi đó học sinh ít, chất lượng của các tiên sinh lại rất cao, như Lý Cương, Nguyên Chương, Ngọc Sơn, Ly Thạch, Triệu Diên Lăng, Hi Bạc Đế Á, nên mới có thể chú ý được tới từng đệ tử.”
Nhưng giờ thì khác, học sinh đã hơn 4000 người.
“Giống như Na Nhật Mộ chăn dê vậy, lúc đầu có vài con thì đương nhiên có thời gian chăm sóc từng con. Nhưng sau mỗi lần tăng lên hàng trăm con thì không thể chăm sóc kỹ càng được. Na Nhật Mộ, nàng nói xem, nàng chăn 300 con dê bằng cách nào?”
Vân Diệp chuyển vấn đề cho Na Nhật Mộ, người đang lặng lẽ đến gần rót nước. Nói về chăn dê, Na Nhật Mộ chắc chắn là một tay tổ. Nghe phu quân nói đến việc chăn dê, nàng lập tức tỉnh táo, ngồi lên chân y, vịn cổ nói:
“300 con thì không thể chăm sóc từng con một được. Cần cưỡi ngựa, còn phải kiếm một con chó tốt có khả năng chống lại sói thảo nguyên, lại tìm ra dê đầu đàn, còn phải mang đủ đồ ăn theo. Như vậy mới có thể tập trung chăn cả ngày, còn lại...”
Vân Di���p cầm một miếng điểm tâm nhét vào miệng Na Nhật Mộ, nói với Tân Nguyệt:
“Cũng là như vậy, chăn dê và dạy học sinh cũng cùng đạo lý. Người trước lấy chất lượng để thắng, người sau lấy số lượng để thắng. Đợi khi Ngọc Sơn thư viện chân chính biến thành một tòa thư viện, cảnh tượng mới là kinh khủng nhất. Nàng thử nghĩ xem, từng lượt người tràn vào phòng học, lại từng lượt người tràn vào thư viện, đến lúc đó Đông Dương Hà đảm bảo sẽ không còn chỗ đặt chân.”
Tân Nguyệt cố tưởng tượng tình cảnh mà phu quân nói, rùng mình một cái, nói với Vân Diệp:
“Phu quân, hài tử của chúng ta chàng tự mình dạy đi. Trong thiên hạ, người đức cao vọng trọng, học phú ngũ xa nhất không ai khác chính là chàng. Con cái chúng ta cũng không nên là những con dê trong đàn.”
“Khi ta dạy con, nàng đừng xen vào. Lần này là lần cuối đấy. Từ mai trở đi, Thọ nhi và ta sẽ đi chơi. Đứa trẻ ở tuổi này, việc vui chơi mới là chính sự. Trong lúc chơi thì kết hợp thêm học vấn vào, chứ nếu chẳng may nó chán học thì toi đời.”
Tân Nguyệt vội gật ��ầu lia lịa, quệt mồ hôi trên trán, nhìn bộ dạng nàng có vẻ bị dọa sợ không ít. Để trấn an nàng, Vân Diệp nói:
“Khi đó ta theo sư phụ sống rất thoải mái, sư phụ không bao giờ ép ta, chỉ dẫn dắt, chỉ bảo. Bắt sâu nói chuyện sâu, bắt sẻ nói chuyện sẻ, chỉ lên trời có thể nói đủ đạo lý, chỉ núi cao có thể kể cả điển cố dài dòng. Nói chuyện thì thú vị, nghe thì thoải mái, cứ thế vô tình mà học vấn tăng tiến rất nhiều.”
Tân Nguyệt hâm mộ, gật đầu nói:
“Sư phụ lão nhân gia quả là thần tiên, tự nhiên thông kim bác cổ, không chỗ nào là không hiểu. Thiếp vào khoang thắp thêm cho lão nhân gia mấy nén nhang, mong lão nhân gia phù hộ cho học nghiệp của Thọ nhi.”
Vân Diệp thấy Tân Nguyệt lôi Na Nhật Mộ đang không muốn đi vào trong khoang thì mặt y khẽ giật một cái. Mình làm gì có vị sư phụ như vậy chứ. Nhớ năm xưa khi còn đi học, viết chữ Khải không nổi liền bị lão sư cầm gậy đánh toét cả tay. Những lời vừa rồi là do kinh nghiệm xương máu y rút ra, y không muốn chuyện đó tái diễn trên người con trai mình.
Còn hai ngày nữa mới tới Nhạc Châu, trước đó phải đi qua Xích Bích. Đây là nơi Chu Du đánh bại Tào Tháo, cách đó không xa là nơi Tào Tháo bỏ chạy thục mạng. Nếu đã đến đây, y cần phải kể những cố sự này lại cho con trai mình. Lúc nhỏ y đọc bộ Tam Quốc Diễn Nghĩa đến rách cả sách. Giờ đây, y mang những chuyện Gia Cát Lượng tế phong trên Thất tinh đàn, Chu Du phóng hỏa ngoạn mục trên Tam Giang khẩu ra kể lại. Cả nhà cũng mang ghế ra, la liệt ngồi chăm chú nghe gia chủ kể chuyện xưa.
“Hoàng Cái vung đao một cái, những con thuyền đi đầu đồng loạt bốc hỏa. Lửa nương theo gió, gió lại tiếp thêm sức cho lửa, thuyền lao như tên, khói bốc tận trời. Hai mươi chiếc hỏa thuyền đụng vào thủy trại, những con thuyền chiến trong Tào trại vốn bị xích lại với nhau, không có chỗ nào để trốn tránh... Trương Liêu cùng mười mấy người bảo vệ Tào Tháo chạy thục mạng vào bờ. Hoàng Cái thấy người mặc áo bào đỏ thẫm xuống thuyền thì đoán ngay là Tào Tháo, liền giục thuyền lao nhanh tới, tay cầm lợi nhận, kêu lớn:
Bản dịch này là tài sản của truyen.free, được trau chuốt t��ng câu chữ.