Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1030:

Tào tặc chớ chạy, Hoàng Cái ở đây!

Kêu đến rát cả cổ...

Thấy cả nhà già trẻ nghe đến nhập thần, lúc thì thở dài, lúc lại kinh hoàng, khiến Tân Nguyệt phải nhíu mày, còn Vân Thọ thì đỏ bừng mặt. Vân Diệp thấy vậy liền rất đắc ý, vỗ mạnh cái chặn giấy ầm một cái. Tiếng này vừa dứt, một âm thanh vỡ nát vang lên khi bình trà Tân Nguyệt đang ôm trong ngực rơi xuống đất.

Tân Nguyệt còn chưa kịp than thở thì tiếng Lý Nhị đã truyền tới:

– Gia Cát Lượng can đảm, khiêm tốn, thận trọng, suy tính sâu xa, kiến thức uyên bác, chính là tấm gương sáng của văn thần. Đại chiến Xích Bích chính là chiến tích của Chu Lang, chẳng liên quan gì đến hắn. Ngươi nói hươu nói vượn khiến trẫm cứ ngỡ mình đang ở trong bối cảnh ấy. Người ta nói miệng lưỡi ngươi lợi hại, thật không oan lời đồn. Bóp méo sử sách chỉ để nghe êm tai, thú vị, như vậy thì còn đâu là học vấn?

Tên Lý Nhị này vừa rồi núp cạnh khoang thuyền nghe lỏm từ đầu, giờ lại nhảy ra chỉ trích. Nếu không thích nghe thì sao lúc nãy không lên tiếng? Cả thuyền toàn là nữ quyến, vậy mà hắn nghe lén cũng chẳng biết ngại ngùng.

Lão nãi nãi vội vàng dẫn toàn gia khấu kiến hoàng đế. Xong xuôi, bà ra hiệu cho Vân Diệp rồi dẫn theo mấy đứa nhỏ về khoang. Tân Nguyệt dẫn Na Nhật Mộ và Linh Đang tới hầu hạ Trưởng Tôn. Cùng tới còn có Phòng Huyền Linh, Đỗ Như Hối, Ngụy Chinh, Trưởng Tôn Vô Kỵ, đi sau cùng là Hứa Kính Tông đang phe phẩy chiết phiến.

– Mấy ngày không gặp ngươi dễ giận nhỉ, trẫm mới nói hai câu mà ngươi đã nhăn nhó cái gì? Xem ra gần đây trẫm ít dạy dỗ ngươi nên ngươi càng thêm kiêu căng. Ngươi lật sách sử ra mà xem, đại chiến Xích Bích chưa từng có bóng Gia Cát. Bất học vô thuật, mau dẫn trẫm ra khoang sau xem Lam Điền hầu nhà ngươi xa xỉ đến mức nào.

Thật là mất hết mặt mũi, trong lòng dù nghìn vạn lần không muốn cũng đành phải dẫn bọn họ ra sau. Ra đến nơi, Lý Nhị liền cười. Không nói một lời, hắn lập tức hái hết chuối chín xuống, lại sai toàn bộ nữ thị vệ hái sạch vải trên cây, rồi nói với Vân Diệp:

– Ngụy Chinh buộc tội ngươi xa hoa vô độ, bôi xấu dân phong, cho nên trẫm tới lấy sạch để ngươi không còn bị tiếng là xa xỉ, coi như là tiến cống cho trẫm. Sao, không muốn à?

Vân Diệp vội lắc đầu. Kẻ cướp giữa ban ngày đã đến, ai dám không cho? Vừa mới yên tâm, đã nghe Phòng Huyền Linh ở bên kia lên tiếng:

– Bệ hạ, bệ hạ tới xem những con tôm cua to lớn này, quả thật lão thần lần đầu thấy.

– À, thế thì thịt hết chúng đi. Tối nay chúng ta dạ du Xích Bích để hoài cổ, có thêm vài món nhắm rượu cũng thật tuyệt.

Nói rồi, hắn nhìn kỹ lại, xem còn thứ gì khuân nốt được không.

Ngụy Chinh mắt kém, vừa rồi tuy thấy cá mập nhưng không rõ là con gì. Định vén lưới vào xem thì bị Vân Diệp kéo lại. Đang định nổi giận thì thấy một con cá mập khổng lồ từ trong khoang chứa cá nhảy ra, đuôi còn đập trên boong phành phạch.

Cá mập dài hơn hai thước vùng vẫy thật kinh người. Đừng nói bị cắn một cái, dù bị đuôi nó đập một cái cũng toi mạng. Trưởng Tôn Vô Kỵ giật mình:

– Ngay cả tai họa ngươi cũng mang về Trung Nguyên sao?

Ngụy Chinh run rẩy, chẳng thèm để tâm đến việc Vân Diệp vừa cứu mình một mạng, tiếp lời:

– Cái này chính là kết quả các ngươi che chở y. Nghe nói cá mập thích ăn thịt người, tàn độc vô cùng. Giờ y nuôi dưỡng cá mập, ngày mai biết đâu lại nuôi mãnh hổ. Hùng miêu trong thư viện cũng thành tinh, tụ tập hơn trăm con chiếm cứ Ngọc Sơn không chịu đi. Ha ha, đúng là kỳ quan Đại Đường.

Lý Nhị đầy hứng thú nhìn con cá mập đang giãy giụa, coi như không nghe thấy lời Ngụy Chinh. Hắn không trách tội Vân Diệp vì hùng miêu là sủng vật của Hủy Tử, có điều không biết săn giết cá mập có gì đặc sắc.

– Cầm xoa tới cho trẫm, cho các ngươi xem trẫm giết ác sa này thế nào.

Lập tức có thị vệ đi tìm xoa. Hàng năm Lý Nhị đều tới khu săn bắn hoàng gia ở Nam Sơn, luôn săn giết hổ báo. Hôm nay thấy mãnh hổ biển rộng, làm sao có thể khoanh tay đứng nhìn.

– Cái này không thể được! Con cá mập này là để dùng làm thuốc chữa bệnh. Nếu không cẩn thận sẽ làm hỏng can tạng của nó, mắt Ngụy Chinh sẽ hết cách cứu chữa. Tôn tiên sinh đã tìm ra phương pháp: chỉ cần chế tạo một chiếc ống hút để hút sạch “bạch sắc” trong mắt Ngụy Chinh, rồi bổ sung vitamin bằng dầu cá là được. Dù Ngụy Chinh vừa lên thuyền đã chê cười y, nhưng Vân Diệp vẫn nhất định phải chữa trị đôi mắt cho lão.

– Bệ hạ, vạn lần không thể! Con này dùng làm thuốc, Tôn tiên sinh đang chờ lấy can tạng, nên phải bắt sống.

Vân Diệp tìm một cây sào gỗ đẩy con cá mập về phía khoang chứa bên cạnh, giải thích với Lý Nhị đang cầm xoa.

– Ngươi muốn trẫm bắt sống? Đùa trẫm à? Không thấy nó khỏe thế nào sao?

Lý Nhị khó hiểu nói, chỉ có kẻ thần kinh mới dám tay không bắt cá mập, nếu không cẩn thận sẽ toi mạng như chơi.

– Can tạng? Theo lão phu biết, can tạng cá mập chính là vật kịch độc. Không biết Vân hầu định dùng chữa bệnh cho ai? Người mà ngươi không tiếc tiền của mang cá mập sống về chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay. Không biết là bệ hạ hay nương nương, hoặc là lão Trình, lão Ngưu, lão Tần, Uất Trì? Ngươi định độc chết ai?

Lý Nhị nghe vậy cau mày. Dù gan cá có độc thật, nhưng Vân Diệp đã nói Tôn Tư Mạc muốn dùng làm thuốc. Dù Vân Diệp mưu đồ bất lương, thì nhân phẩm của Tôn Tư Mạc chắc chắn phải tin tưởng. Dùng kịch độc làm thuốc cũng không phải là không có. Thạch tín, đoạn trường thảo chẳng phải cũng là một loại thuốc hay sao?

– Lời Ngụy Chinh nói có phần không ổn. Ngươi nói Vân Diệp xa xỉ thì đúng, nhưng nói y có ý định hại người thì trẫm không tin. Dù Vân Diệp xảo quyệt, hẹp hòi, tật xấu đầy thân, nhưng nói y hạ độc hại người nhất định không phải. Có điều trẫm cũng tò mò, Vân Diệp, can tạng này ngươi định dành cho ai?

Trong lúc nói, bọn thị vệ đã dựa theo phân phó của hắn đẩy cá vào khoang chứa cá.

– Bệ hạ, còn có thể là ai? Công dụng chủ yếu của can tạng cá mập là làm thanh tâm sáng mắt. Sở dĩ người ăn trúng độc là vì công dụng của nó quá mạnh, nhưng đối với người mắc trọng chứng về mắt thì lại là thuốc tốt nhất.

Vân Diệp không thể giải thích là do thừa vitamin, nên đành nói như thế. Nói xong, vẫn còn thấy mình oan ức bèn nói tiếp:

– Về phần cho ai, chính là vị Ngụy đại phu vừa giễu cợt, vừa tố khổ, lại còn mưu đồ bất lương ấy. Mắt sắp mù mà bụng vẫn đầy tâm tư tiểu nhân, sớm biết vậy thần đã không uổng công.

Lý Nhị hết sức vui mừng nhìn Vân Diệp, lại nhìn cá mập, cuối cùng nhìn sang Ngụy Chinh đang run rẩy cả quai hàm. Hắn cảm thấy hôm nay trời thật đẹp. Bao nhiêu uất khí vì Ngụy Chinh tích tụ mấy năm nay nháy mắt tiêu tan sạch sẽ. Cuối cùng cũng có ngày thấy Ngụy Chinh bị người chỉ thẳng mặt mắng tiểu nhân, mà lão chỉ có thể cúi đầu chịu trận. Lý Nhị cười phá lên rồi đi xem nốt đám cua.

Phòng Huyền Linh oán trách Vân Diệp:

– Ngươi có cách tốt vậy sao không nói sớm? Lão Ngụy đã khổ sở vì mắt hai năm nay, gần đây càng thêm nghiêm trọng. Giấy cáo bệnh cũng đã viết xong, chỉ chờ trở lại Trường An là sẽ dâng lên bệ hạ. Ngươi còn nhỏ tuổi mà tâm tư đã quá nặng, cứ phải thấy lão Ngụy bị bêu xấu mới cam lòng sao?

– Oan quá! Khi ở Lĩnh Nam ta cũng chỉ nghe quản gia nói mới biết. Lúc đó, trên biển ta mới chợt nhớ ra can tạng cá mập chính là một vị thuốc quý trị bệnh mắt, nên mới lệnh gia tướng bắt một con. Ta định đến Trường An sẽ lập tức mang đến nhà lão. Ai ngờ lão lại lấy con cá mập này để gán tội cho ta.

Bản dịch này thuộc về truyen.free, và mọi hành vi sao chép trái phép đều không được chấp nhận.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free