Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1031:

Quả không hổ là kẻ lão luyện chốn quan trường, Ngụy Chinh chỉ trong chớp mắt đã lấy lại vẻ điềm nhiên, chắp tay thi lễ với Vân Diệp:

– Bất luận thế nào, Ngụy Chinh xin cảm ơn ý tốt của Vân hầu, chẳng qua lão phu muốn hỏi một câu, vì sao?

Không chỉ Ngụy Chinh, Lý Nhị hay đám người xung quanh đều muốn biết câu trả lời, chỉ có Hứa Kính Tông vẫn phe phẩy chiếc quạt xếp, tựa như đang trầm ngâm suy tính.

– Tại sao? Có gì mà phải tại sao? Cái thế giới này cần bao nhiêu là “tại sao” nữa sao? Ngươi là thần tử của bệ hạ, ta cũng vậy, chúng ta là thần tử cùng triều, dù bất đồng chính kiến, công kích lẫn nhau thì đó cũng là lẽ thường tình. Ta chưa từng coi Ngụy Chinh ngươi là ác nhân, chỉ cho rằng ngươi là một người thông tuệ nhưng bảo thủ, có lẽ trong mắt ngươi ta cũng chẳng tốt đẹp gì. Nhưng chính kiến là chính kiến, còn ngươi đã bệnh đến mức này, ta lại có năng lực, có cách chữa khỏi cho ngươi, chẳng lẽ ta phải khoanh tay đứng nhìn sao? Ân sư ta chưa bao giờ dạy ta thờ ơ đứng nhìn, ngay cả Nương Nương năm xưa cũng từng dạy ta điều đó. Ngụy Chinh, ngươi nghi ngờ nhân phẩm của ta thì đành, chẳng lẽ ngươi cũng nghi ngờ cả sự giáo dưỡng ta đã nhận được sao?

Vân Diệp càng nói càng tức, giọng càng lúc càng lớn, nói xong câu cuối liền phất tay bỏ đi, tiếp tục theo Hoàng đế “cướp bóc” nhà mình.

Lý Nhị quay đầu nhìn Vân Diệp nói:

– Tạm được, không làm Trẫm thất vọng. Làm được như vậy, dù có xa hoa một chút cũng không ảnh hưởng tới nhân phẩm của ngươi. Cuối cùng cũng thấy ngươi có chút giáo dưỡng, không tệ, không tệ. Mấy năm tâm huyết của Hoàng hậu xem ra không uổng phí, ít nhiều cũng được an ủi phần nào.

Đỗ Như Hối góp vui:

– Lão Ngụy lần này quả thật đau điếng. Những tranh chấp như thế này càng nhiều lại càng là phúc phận của Đại Đường. Những năm nay, Bệ hạ không ngừng dạy bảo quần thần phải hòa thuận, hôm nay hoa tươi đã nở rộ, xin chúc mừng Bệ hạ.

Trưởng Tôn Vô Kỵ cười lớn nói với Ngụy Chinh:

– Lão Ngụy, trông chừng con cá mập của lão cho cẩn thận. Tôn tiên sinh đang ở bên Thanh Tước, mắt lão ngày càng kém đi, kéo dài sẽ không tốt chút nào. Đến Nhạc Dương, lão cứ tĩnh dưỡng đi, mời Tôn tiên sinh sớm ngày thi triển y thuật.

Ngụy Chinh cũng chỉ tay vào con cá mập mà cười lớn đáp:

– Thanh danh cả đời lão phu lại hủy hoại vì ngươi, quả thật khó nuốt. Xem ra sau này muốn buộc tội Vân hầu, ta phải cực kỳ thận trọng, phải không có một chút sơ hở nào mới dám lên tiếng.

Trưởng Tôn cười vui vẻ kêu Vân Diệp lại, vỗ nhẹ vào vai y, nói:

– Biết ngươi không phải người vô tình mà, trời ạ, chỉ cần không có tâm hại người thì đã là người tốt rồi. Bổn cung dạy dỗ ngươi nhiều năm như vậy mà ngươi vẫn chưa quên, như thế thì thật tốt.

Vân Diệp rút con dao nhỏ từ tay Trưởng Tôn, cắt một vài bông hoa chuối rồi đặt vào giỏ. Những bông hoa này đã không thể kết thành quả, dù sao từ nhiệt đới chuyển sang á nhiệt đới, ảnh hưởng vẫn là rất lớn.

– Nương Nương, chờ đến bữa tối, đệ tử sẽ dùng hoa này xào cho Nương Nương một đĩa, đó mới là món ngon tuyệt phẩm, vượt xa cả tôm, cua. Không gạt Nương Nương, Bệ hạ không ngừng tìm kiếm, nhưng lại bỏ sót thứ ngon nhất. Đợi đến lúc Bệ hạ thu vén xong xuôi, thầy trò chúng ta sẽ mang tiểu hỏa lô lên Thanh Tước, khi du thuyền trên Xích Bích, đệ tử sẽ nướng mời Nương Nương. Bữa tối cứ ăn thịt bầm là được rồi, nếu ăn nhiều sẽ khiến Nương Nương khó tiêu.

Trưởng Tôn khẽ cười gật đầu, xoay người nói với Hoàng đế:

– Bệ hạ, tối nay thiếp muốn dẫn Thanh Tước và Vân Diệp d�� du Xích Bích, ngắm trăng hoài cổ, chẳng biết có được không?

Lý Nhị nhìn Vân Diệp, nói:

– Cũng tốt, các nàng tự tìm thú vui đi.

Hứa Kính Tông cảm giác mình như người thừa thãi, khẽ đụng vào Vân Diệp, nói:

– Chiêu này cao tay quá. Ba năm không về Trường An, giờ mới đi được nửa đường mà đã thế này rồi. Dù chưa thể tiêu tan hiềm khích lúc trước, nhưng cuộc sống an ổn thì không thành vấn đề. Ngươi giúp ta một chút, có cơ hội nói với Bệ hạ để ta lại về thư viện tiếp tục làm học giám (giám thị) được không. Trung Thư Thị Lang không phải là chức vụ mà ta có thể gánh vác, suốt ngày phải cười đến nỗi ta bệnh mất. Giờ có muốn khóc ta vẫn phải trưng ra bộ mặt vui vẻ. Cuộc sống giờ khó khăn trăm bề. Thượng cấp trực tiếp là Phòng Huyền Linh thì không thèm gặp mặt ta, lão đại Bùi gia phía sau lưng thì luôn nhăm nhe vị trí của ta. Ta không cẩn thận viết sai một chữ liền bị Phòng Huyền Linh chửi mắng một trận. Lão phu năm nay đã bốn mươi ba tuổi rồi, cũng là người cần thể diện chứ. Ấy vậy mà thượng cấp lại không cho ta chút nào. Cả triều văn võ đều cho rằng ta may mắn, là dựa vào nịnh bợ mà leo lên vị trí cao. Chức Trung Thư Thị Lang sớm muộn cũng bị Bùi lão đại cướp mất, nếu ta bị chuyển làm Thứ sử thì thảm hại lắm. Mau nghĩ biện pháp đi, ta không muốn rời Trường An.

Thiên cổ đại "âm nhân" lại sống thê thảm đến mức này là điều Vân Diệp không nghĩ tới. Một người da trơn như lươn trạch lại chẳng có chút địa vị nào trên triều đình của Lý Nhị. Bây giờ, trên triều đình, cần những năng thần, trực thần, hoặc ít nhất cũng là người biết điều. Hoàng đế giờ muốn tất cả phải quang minh chính đại, vì ngài không cần đến âm mưu quỷ kế nữa. Muốn làm gì thì trực tiếp hạ lệnh, lệnh mà không nghe thì đại quân sẽ lập tức kéo đến.

Lý Nhị là một quân chủ rộng lượng, một mực rêu rao rằng đối nội thì đạt được đạo Khổng Mạnh, đối với các chư hầu ràng buộc bằng vương đạo, còn đối với ngoại quốc thì thi hành bá đạo. Dựa theo hiểu biết của Hứa Kính Tông, cái gọi là đạo Khổng Mạnh của Lý Nhị chính là khuyên trước, khuyên không nghe thì s��� có đại quân tới tận cửa. Cái gọi là vương đạo chính là quân đến trước mặt ngươi thì ngươi phải chào mừng, nhưng bá đạo ở chỗ đại quân muốn lúc nào đến thì đến, chém đầu xong rồi mới xét xem có đúng hay không.

Triều đình như vậy căn bản không có chỗ dung thân cho Hứa Kính Tông. Khi tỉnh lại sau cơn sung sướng được thăng quan, hắn hoảng sợ phát hiện xung quanh mình, hắn không phải chó săn thì cũng là sài lang. Hắn là dị loại khó lòng giữ mạng, giờ chỉ muốn về lại thư viện làm hồ ly khoái hoạt, cuộn đuôi lại tiếp tục ngủ vùi. Nói không chừng khi tỉnh lại sẽ thấy một con cửu vĩ hồ ly đang ngồi trên bảo tọa, lúc đó mới là thiên hạ của hồ ly.

Hứa Kính Tông rất đáng thương, con cửu vĩ hồ ly kia không phải là kẻ cướp ngôi Hoàng đế, mà lại là người có địa vị tối cao ở Ngọc Sơn thư viện. Cũng không biết hắn có thể đấu thắng con cửu vĩ hồ ly đó không? Chắc là không thể, vì sư phụ đã giao thư viện cho nàng cửu vĩ hồ ly ấy, mà lại không định giao cho Hứa Kính Tông hắn.

Hoàng đế “cướp bóc” Vân gia xong liền dẫn theo bọn lâu la rời đi. Trưởng Tôn cùng Hứa Kính Tông lưu lại, mắt thấy Vân Diệp từ trong đất bới ra rất nhiều thứ đen đen, cẩn thận bỏ vào giỏ, lại từ bên cạnh thùng gỗ vớt ra rất nhiều cá nhỏ, rồi nói với Trưởng Tôn:

– Nương Nương, đây mới là mỹ vị vô thượng, các thứ còn lại không tính là gì.

Đem theo Đại Đế mà du ngoạn Xích Bích hoài cổ, e rằng cũng chỉ có Lý Nhị mới làm được. Trưởng Tôn thì thích thú xem Vân Diệp chuẩn bị. Lý Thái quen tay gói ghém cánh gà kỹ lưỡng vào lá sen rồi bỏ vào giỏ trúc, còn Vân Diệp thì đang phết mỡ lên bắp ngô.

Chuyện như vậy nhất định phải tự tay làm mới thấy cái thú vị. Tân Nguyệt tự mình lấy que trúc xiên rau cải. Trưởng Tôn thấy Tân Nguyệt còn xiên cả ớt và rau hẹ thì định hỏi, rồi lại thôi, bèn học theo Tân Nguyệt, cũng lấy que trúc xiên nấm.

– Loại chuyện này giao cho người làm là được, sao phải tự làm?

Sản phẩm văn học đã được trau chuốt này là độc quyền của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free