Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1032:

Trưởng Tôn rốt cuộc không nhịn được khẽ hỏi. Tân Nguyệt bèn dừng lại, nghiêm túc đáp lời:

– Phu quân, thiếp nói du ngoạn cùng vui chơi thật ra cũng là một phần cuộc sống. Mình phải tự mình trải nghiệm từ đầu đến cuối, thì niềm vui hưởng thụ mới trọn vẹn, mới xứng đáng với công sức bỏ ra. Thực ra, thiếp nghĩ cuộc du ngoạn của chúng ta giờ mới thật sự bắt đầu.

Trưởng Tôn mỉm cười gật đầu đồng tình. Hoàng cung tịch mịch, nếu như không tự mình làm vài việc, thì làm sao có thể sống qua ngày nổi.

Một chiếc thuyền từ từ cập bến đón Công chúa. Lúc này, mặt trời cũng dần khuất núi, cảnh hoàng hôn nhá nhem chính là thời điểm lý tưởng để khởi hành. Đông Ngư vững vàng tay lái, còn Trưởng Tôn, Tân Nguyệt, Lý Thái, Vân Diệp và cả Hứa Kính Tông, tất cả đều đã ăn vận gọn gàng. Các nữ thị vệ lưng đeo hai thanh trường đao cũng nhẹ nhàng nhảy lên. Đây là lần đầu tiên các nàng theo Hoàng hậu dạ du nên rất tò mò, đặc biệt là với hai ngọn đèn cực lớn phía mũi tàu.

Chiếc thuyền chậm rãi rời thủy trại. Phía sau, ba chiếc mông đồng lặng lẽ bám theo. Vân Diệp giả bộ như không hay biết, ngẩng đầu thưởng thức vầng trăng khuyết đã nhô lên ở góc trời.

– Năm Kiến An thứ 12 (năm 207 Công nguyên), Tào Tháo bình định Hà Bắc, tiến hành bắc chinh ba quận Ô Hoàn, tiêu diệt tàn dư của họ Viên. Tháng Giêng năm Kiến An thứ 13, Tào Tháo trở lại Nghiệp quận, cho xây dựng Huyền Vũ Trì để huấn luyện thủy quân, chuẩn bị Nam chinh, mưu đồ thống nhất thiên hạ.

Tháng 7 năm Kiến An thứ 13, Tào Tháo dẫn hơn mười vạn đại quân Nam chinh Lưu Biểu. Tháng 8, Lưu Biểu bệnh mất. Tháng 9, Tào Tháo tiến đến Tân Dã, Lưu Tông đầu hàng, Tào Tháo không đánh mà chiếm được Kinh Châu.

Lưu Bị thua chạy đến dốc Trường Bản, bị Tào Tháo phái kỵ binh tinh nhuệ truy đuổi, chủ lực của Lưu Bị bị tiêu diệt. Lưu Bị may mắn thoát thân đến Hạ Khẩu, hội quân cùng Quan Vũ và Lưu Kỳ.

Cùng lúc đó, sứ giả Lỗ Túc của Tôn Quyền liên lạc với Lưu Bị. Lưu Bị cử Gia Cát Lượng làm sứ giả đến Đông Ngô, chuẩn bị liên minh kháng Tào. Gia Cát Lượng dùng tài ngoại giao cao minh, thành công ký kết liên minh Tôn – Lưu, cùng nhau kháng Tào.

Tôn Quyền phái đô đốc Chu Du chỉ huy ba vạn quân tinh nhuệ Đông Ngô, nghênh chiến Tào Tháo tại Ô Lâm, Xích Bích. Tháng 12 năm Kiến An thứ 13, Chu Du trước tiên bảy lần đánh bại quân Tào, sau đó dùng hỏa công thiêu rụi Ô Lâm. Tào Tháo thua chạy tháo thân, dẫn quân về bắc, để mất cơ hội tốt để thống nhất thiên hạ, quả thực là đáng tiếc.

Thuyền chưa tới Xích Bích, Hứa Kính Tông nhìn mặt sông bát ngát đã không khỏi cảm thán. Quả không hổ danh là người có tài ăn nói, chỉ mấy câu đã kể rõ một đoạn lịch sử. Lời than tiếc sau cùng cũng không rõ là dành cho Tào Tháo hay cho chính bản thân hắn. Theo lời Vân Diệp nói với Hứa Kính Tông, điều y hứng thú nhất chính là phần mộ Tào Tháo ở đâu. Nếu có cơ hội, y có thể đi trộm mộ thì thật hay. Về phần bình luận nhân vật, Hứa Kính Tông chẳng hứng thú gì. Loại chuyện này đôi khi sẽ đắc tội với người. Nói không chừng, vị đại lão nào đó lại có dây mơ rễ má gì với nhân vật lịch sử thì hỏng bét. Chuyện lợi bất cập hại như vậy, hắn chưa bao giờ làm.

Phong cảnh mờ ảo càng khiến mọi người say sưa lắng nghe giọng nam trung trầm ấm của Hứa Kính Tông kể chuyện. Tất cả đều im lặng, Trưởng Tôn tựa mình trên gối gấm, còn Tân Nguyệt ở phía dưới đang đấm chân cho nàng. Ba nam nhân cách một tấm bình phong đều tự nâng chén, mỗi người một tâm sự riêng.

Trên trời trăng non uốn cong như cánh cung, dưới đất dãy núi chập chùng như rồng, dòng sông cuồn cuộn chảy xiết. Người ngồi trong ánh sáng, cây cối gần đó và núi xa ẩn mình trong bóng đêm. Chẳng cần tự thân kịch chiến cũng có cảm giác như người trong cuộc. Nghĩ lại trận khổ chiến bốn trăm năm trước, một trận hỏa hoạn đã đốt hùng tâm vạn trượng của Tào Tháo thành tro bụi. Từ đó về sau, Tào Ngụy không còn đủ sức nam chinh, chỉ có lợi cho Tôn – Lưu. Đất đai Cửu Châu bị chia cắt thành ba nước.

Dân số cũng giảm từ năm nghìn vạn thời Hán mạt xuống còn hơn bảy trăm vạn. Vân Diệp không khỏi vỗ sàn thuyền mà than rằng:

– Trước ngựa treo đầu người, sau xe chở phụ nữ. Xương trắng phơi đồng hoang, ngàn dặm không gà gáy. Trăm người còn sót một, nghe mà đứt ruột gan. Tào Tháo đáng chết, Chu Du đáng chết, Gia Cát thôn phu cũng đáng chết.

– Giải thích thế nào đây?

Giọng Trưởng Tôn khẽ vọng tới:

– Tào Tháo cưỡng ép Thiên tử có thể đáng chết. Nhưng Chu Du thiếu niên oai hùng, chẳng lẽ không khiến các ngươi vui mừng sao? Tại sao lại đáng chết?

Vân Diệp uống cạn chén rượu, nói:

– Tào Tháo không nên thua trận, Chu Du c��ng không nên thắng trận. Cuối cùng, điều đó khiến Lưu Bị có cơ hội không đáng có, gây ra cái chết cho mấy triệu bách tính. Bởi vậy, tất cả đều đáng chết.

Hứa Kính Tông im lặng bước ra ngoài. Lý Thái nằm duỗi thẳng cẳng trên sàn thuyền, nói:

– Chuyện cũ như nước chảy về đông, không ai có thể thay đổi được. Nhưng nếu Tào Ngụy giành được thiên hạ thì nhà chúng ta sẽ thế nào?

Hỏng bét! Thế nào lại quên Lý gia chính là một trong Ngũ Hồ chứ? Quả nhiên, giọng Trưởng Tôn lại khẽ vọng tới:

– Cái miệng không có rào cản xem ra lại vênh váo rồi. Ăn được mấy miếng cơm đã quên.

– Không có. Ta chỉ thương tiếc Giang Đông Nhị Kiều, tiếc rằng Ngụy Vũ một đời nhân kiệt lại vô duyên tương kiến, thật là đáng tiếc. Uổng công xây Đồng Tước đài, đúng là “Gió Đông không giúp Chu Lang, khóa xuân Đồng Tước đã giam hai Kiều”.

– Đồ xấu xa.

Trưởng Tôn không nhịn được mà lật người ngồi dậy:

– Ngươi đã có tâm tình làm thơ thì cứ làm đi. Thanh Tước cũng là người tài hoa, Thị lang cũng là học giả uyên thâm có tài văn chương, Bổn cung xin rửa tai lắng nghe.

– Chuyện này có gì khó? Ngươi thương tiếc Tào Tháo, ta liền làm một bài thơ bác bỏ hắn cho ngươi nghe. “Trước trướng đập bàn quyết đại kế, Xích Bích hỏa thuyền thiêu chiến kỳ. Nếu như Tào Man trung Hán thất, Chu lang đâu dám phá vương sư”.

Hứa Kính Tông vỗ tay trầm trồ:

– Điện hạ quả nhiên tài cao! “Nếu như Tào Man trung Hán thất, Chu lang đâu dám phá vương sư”. Hai câu này đã nói rõ căn nguyên của thịnh suy. Người xưa nói, “danh bất chính thì ngôn bất thuận”. Tào A Man ép Thiên tử để ra lệnh chư hầu, không được lòng thiên hạ, tướng sĩ đương nhiên sẽ không hết sức khổ chiến. Chu Du được thiên thời, địa lợi, nhân hòa, sao lại không thắng? Thật là một bài thơ hay.

Trưởng Tôn cũng lên tiếng khen ngợi, chỉ thiếu điều muốn ôm nhi tử vào lòng hôn vài cái. Mấy nữ thị vệ cũng ầm ĩ cả lên. Thái độ a dua của Hứa Kính Tông khiến người ta phát ói. Một bài thơ dở dang “tam bất biên tứ bất viên” như vậy lại có thể khiến mọi người đồng cảm, thật là quái dị.

Hứa Kính Tông thấy bầu không kh�� đã sôi nổi, cũng phe phẩy quạt xếp, làm bốn câu thơ:

– Trên bờ Xích Bích ngắm đại giang, Chu Du nơi đây phá Tào Công. Ông trời đã định ba phần thế, thật tiếc gian hùng không tự lượng.

Trưởng Tôn nghe Hứa Kính Tông so sánh Tào Tháo với gian hùng thì rất hài lòng. Cả bài thơ rất phù hợp với chính khí hào hùng, liền sai người chép lại, còn tán dương Hứa Kính Tông một trận.

– Vân Diệp, đến lượt ngươi đó. Làm một bài thơ cho thật hay đi. Tâm tình Bổn cung hôm nay rất tốt, nếu ngươi dám phá hỏng thì liệu hồn đấy.

Vân Diệp làm như không nghe thấy lời đe dọa của Trưởng Tôn. Y không cần làm thơ như hai người kia, nhưng Nhị Kiều thì phải nói thêm chút nữa. Đỗ Mục có làm một bài không tệ, cứ lấy ra dùng cũng được. Lúc xẩm tối hôm nay, Đông Ngư đã tìm cho y một mũi thương gỉ mò được dưới sông, cứ tưởng Hầu gia muốn làm kỷ niệm. Nào ngờ, Hầu gia lại chuẩn bị nó để làm thơ. Đỗ Mục khi làm bài thơ này cũng nhặt được một mũi thương. Mình không thể không “chiếm hữu” nó được, nếu không có cảnh vật thì thơ từ đâu mà ra? Vân Diệp lấy ra mũi thương gỉ, dùng giẻ lau lau, rồi cất giọng đọc:

– Giáo chìm, sắt vẫn còn trơ, rửa xem nhận biết triều xưa rõ ràng. Gió Đông không giúp Chu Lang, khóa xuân Đồng Tước đã giam hai Kiều.

– Ngươi vẫn còn mê luyến Nhị Kiều không dứt được phải không? Ngươi xem đi, Tân Nguyệt, Na Nhật Mộ, Linh Đang, có ai mà không thể sánh với Nhị Kiều? Sao ngươi vẫn chưa thỏa mãn? Bảo sao không có tiền đồ! Bổn cung không tin Nhị Kiều lại xinh đẹp đến vậy. Tước vị Ngô hầu Tôn Sách cũng chỉ ngang với ngươi, có thể có được dạng mỹ nhân gì chứ? Đúng là không có tiền đồ.

Vân Diệp vừa định cãi thì phía xa đã vọng tới tiếng trống chiêng. Một chiếc cự hạm đèn đuốc sáng trưng từ khúc quanh sông lái tới. Bóng người trên tàu đông đúc, tiếng hét phẫn nộ, tiếng mắng chửi, tiếng binh khí va chạm, tiếng thét chói tai của cung nhân hỗn loạn cả một vùng. Đáng ngạc nhiên hơn cả là còn có tiếng ngựa hí. Trên mũi thuyền, một đại hán đang gõ đồng la rung trời, chẳng phải Trình Giảo Kim thì là ai?

Trưởng Tôn đau đầu day huyệt Thái dương. Ti���c rượu của Hoàng đế chính là thế này, nàng đã chứng kiến nhiều lần rồi. Ai cũng nói tiệc rượu hoàng gia phải trang nghiêm, lễ tiết, nhưng chỉ cần có đám võ tướng kia có mặt, tiệc rượu nói chung sẽ biến thành thế này. Mà người khởi xướng không ai khác, chính là Hoàng đế phu quân của nàng. Chàng cho rằng như vậy mới thể hiện sự thân tình như một nhà với võ tướng. Đây chính là di chứng cả đời chinh chiến để lại.

Đang định sai Đông Ngư cho thuyền chạy xa thì đã nghe tiếng Hoàng đế oang oang:

– Hoàng hậu sao lại đến đây? Trẫm đã du lãm xong, lòng rất vui vẻ. Nàng chờ một chút, trẫm tới đây.

Tối nay, Hoàng đế cũng chỉ mặc trường bào đỏ sẫm, vạt áo còn vắt ở đai lưng. Vừa rồi không biết chàng đã đọ sức cùng ai. Lý Nhị tự xưng là danh gia khiêu vũ, cao thủ đấu sức. Lần trước, Vân Diệp cùng Nhan Chi Thôi nói nhăng nói cuội bị Lý Nhị nghe được, liền lấy đó làm của riêng mình. Cho nên, trong tiệc rượu cũng như trong ca vũ, cứ vui lên là chàng lại hát: “Sang bên này, bên kia đi, lại uống kim tôn tửu. Sang bên này, bên kia đi, chẳng qua là tìm hoa thôi”. Những lời dâm từ và lời lẽ nhàm chán từ lần Vân Diệp uống say hát liền biến thành của chàng.

Cảm ơn quý độc giả đã dõi theo từng con chữ, thuộc quyền sở hữu của truyen.free, qua bản biên tập này.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free